ngỡ qua l cũng sẽ qua thi

 

DẪN NHẬP

Viết, vẫn ngỡ l an vị cho những phiu du trt đ hnh thnh (nhiều lc hn hoan một cch rất minh nhin), m lắm khi - dẫu viết thật nhiều - cũng chỉ như l một lng qun

Bởi, c những cu thơ - viết đ tự lu rồi - gi ghm bao nhiu niềm tm sự, bng ln chỉ một thời, lỡ qua l sẽ mất; v c những vần điệu - xuất thần theo mỗi chuyến mộng du - bềnh bồng v chẳng bao giờ gặp lại ! M rồi, qun, cũng vẫn qun.

May mắn chăng ? Vi vần thơ cn st lại - qua bt tch, hoặc họa hoằn l nỗi nhớ - m người viết "ngỡ qua l cũng sẽ qua thi".

Thu 1997
H HUY DZIỆU
 

GI MY V CHUYỆN RING MNH

Gi ru my lạc lối về
Sng lnh đnh vỗ, bốn bề ngn năm

Đy căn gc hẹp m thầm
Đy thương nhớ - đ mấy lần nhớ thương
Từ em dốc ni m sương
Con bươm bướm cũ, vẫn thường ngẩn ngơ
Chiều đong đưa, nắng đong đưa
Em đong đưa nữa, đời vừa chớm đng

Xun ny em c về khng
Hoang vu ấy - đủ cho lng hoang vu
Bốn ma, my vẫn m u
Gi v anh vẫn tương tư chuyện mnh

                                                1968

TA VẪN HẸN TA VỀ

Trong cơn m, ta nghe hồn mật đắng
Đi đ xa, m nhớ lại gần hơn
Ngy vắng nhau, l những nụ sầu đơn
Tay từ i dng em lm lễ cưới

Ta khng tin đ nhn em lần cuối
Bởi v em, di lắm, những phn vn
Ta biết em đi, mấy độ ngại ngần
Ta chợt nhớ, chợt thương, rồi chợt trch

C những lần đi, bởi đời nhiều cấp bch
Ta vẫn dặn d vo mỗi chuyến phn ly:
D lắm trầm thăng, d lắm nỗi hưng suy
Em gắng chờ ta, d bỗng đời rất vội

Mnh khng ni, nhưng m mnh vẫn đợi
Vẫn chờ nhau về, mỗi tối tn hn
Vai ba-l, chn bước, nặng trong hồn
Mi dĩ vng, đ qua đời thương nhớ

Đy ni đồi cao, bốn ma cch trở
Ta vẫn hẹn về, d đ trt ra đi
Mưa sụt si, hạt vắng ướt trn mi
Em c khc một phương trời lận đận

Khuya thật l khuya,
rừng rũ buồn nn lặng
Ta qun nhiều, nhưng chỉ nhớ em thi
Chậm một lần, đủ thấy rất xa xi
Di cay đắng, nn đời xin ngắn lại

 Ty Ninh 1970

MNH TA - LM CẢ CUỘC PHN LY

Chỉ đến khi no ta chết đi
Ngậm ngi - em, tiếng khc sinh ly
Mới l tan vỡ tnh yu đ
Như đa ph dung, nuối tiếc chi

C phải lng ta khc hận hoi
Hờn oan cho chuỗi dở dang ny
Em ơi, ngang tri l duyn số
Ta biết tm ai để gii by

Ta muốn đi - m chẳng tiễn đưa
Chiều buồn, hoang vắng giữa cơn mưa
C đơn, tầm t cu thơ cũ
Để thấy l tan một giấc mơ

M sao em vẫn ở bn đường
Vẫn đứng nhn như nỗi nhớ thương
Mắt em - vẫn những xa xăm ấy
Hun ht, sầu dng khc đoạn trường

Chẳng biệt ly, m đ cch xa
Người đi thơ thẩn bước chn - v
Những dng nước mắt đm đm đ
Vương vấn hoi - mun giọt thiết tha

Thi, đợi khi no ta chết đi
(Mnh ta lm cả cuộc phn ly)
Hnh trang - d chỉ l oan tri
M cht tnh khng thể biến suy

Lc đ, cn em giữa thế gian
Buồn vui v cả tiếng than van
Đời rưng nước mắt - thi em ạ
Chấp nhận như l một tri ngang

C - những chiều thu đi lang thang
Nng niu, tay ngắt nụ hoa tn
Dnh cho em đ, mu ly biệt
Thi, đ phi pha giấc mộng vng

1970                  

TỰ CI ƯU PHIỀN

Ngy tập trung đi cải tạo 25-6-1975

Nửa đời dốc ni chon von
Em mi miệt mi cho mn dấu chn

Thơ ta mấy độ ngại ngần
M cay đắng - cả vạn lần đắng cay
Em về nỗi nhớ trn tay
Hng cy buồn - những cnh gầy xc xơ
Đi chưa hết cuộc dại khờ
Đ nghe ngy thng bơ vơ phận mnh
Bốn bề sng dữ lnh đnh
Em ging tố mi, bập bềnh trng khơi
Xt xa - ta xt xa rồi
Ho hon - người cũng một trời ho hon

Nửa đời dốc ni chon von
Em mi miệt mi cho mn dấu chn

                     Trại D 2 - Trảng Lớn

MỘT QUNG ĐỜI QUN

Như nỗi nhớ dạt do thn tượng đ
Ta ra đi từ độ mắt nai buồn
Nhưng cơn mơ, vẫn nghe chiều rất lạ
Em ngậm ngi, từng giọt thẫn thờ bung

Hng đại thụ ci đầu như mặc niệm
Dắt du nhau, con phố ngẩn ngơ nhn
Bờ tc rối, khng bn tay trang điểm
Nhớ thương no ấp ủ được niềm tin

Ta chờ đợi những g em vẫn đợi
D trt đi, vẫn hẹn những khi về
C bnh minh từ một ngy sắp tới?
Ta nghẹn ngo thức tỉnh nỗi u m

Khng phải chỉ, bẽ bng trong một chốc
M trăm năm, buồn ấy, chắc khng xa
Khi vương lọn tc, đời em khc
L lc hồn ta cũng nhạt nha

Đến với nhau, gầy hơn ma chịu nạn
Đường thu đi, ngơ ngẩn một mnh ta
Em bo tố, nửa đời cho vỡ nt
Nửa đời kia, chm đắm cuộc phong ba

Một lần chết, vẫn chưa l mất mt
Bằng chng chnh, ngy thng đọa đy thm
Khng kiếm khch cũng tri vo phiu bạt
Cười đi em ! Rồi cũng một đời qun

                            Trại L4 T5 - Trảng Lớn

CƠN ĐẦU MA BO NHỚ

*  Mỗi lần chờ trng m khng được thư em, anh bỗng dưng tiu sơ, ha buồn cơn mnh th - rừng hoang em m chối bỏ kiếp sơn lm, hẳn ngy thng sầu đau sẽ di miền sa mạc - biển ct c đơn dập dồn ước mơ bo tp, trong bao la hờn tủi cuộc tnh ring, anh sẽ bơ vơ thn d trng cuối bi.

*   Đ cầm bằng tắt lịm mối từ tm, con chim quyn khng mi đậu trn cnh từ bi như buổi sng, anh chỉ cn một buổi chiều v một buổi tối, để nhớ em - m xt xa v on giận em thi.

*   C thể l khng cn g để ni, c thể l đ cạn giấc chim bao, ngồi chong kỷ niệm yn hn trn thp ng chng cũ, nghe giục hồn khuya vật v thắp đm đm - i, con sng tang thương của bốn ma quanh năm đại hạn, xin hy l cơn mưa lũ cuốn, cho ngọt ngo dng suối mt nửa đời em.

*   Hạnh phc l mun v tinh t, hiển hiện trước nhn quan, nhưng mnh mng ngoi tầm tay với, m từ nay v vng xa tt tận chn my, mong manh v thnh thang diệu vợi - cũng khng đnh qun lng được đu em.

*   Tc em cn di, lối xưa cn gầy, tri tim kh d hững hờ nhịp thở, th giữa cuộc chia xa của anh v em vẫn cn một cht g lng đng : hnh như l tnh yu.

*   Lẽ ra mnh khng nn rng buộc nhau nhiều, bảy năm đ l qu lớn - bởi thời gian khng dễ mn phai một qung đời sống vội, vĩnh viễn la nhau hẳn chừng l khng thể, nn dẫu qu xa xăm, anh vẫn tm em trong đi mắt một người tnh.

*   Đừng mnh mang về chốn khởi nguyn ngọn nguồn thời cổ tch, mộng bồng lai từ bao ng ngch m khơi rất đỗi hoang đường, em sẽ vi đau giữa bốn bề long đong thần thoại.

*   Chợt tỉnh cơn m, ci xuống thật su, nhn sao cho hết phận buồn mnh để bắt đầu ngn tay gần gũi - viết cho anh đi em, hn gắn dm nhau, dẫu nt cuộc tnh nồng.

*   Đời dạt do thống khổ, kh nn như vợ chồng, xin em mi l c tnh nhn b nhỏ tủi hờn anh - bởi tương lai vốn dĩ đ mun vn khả thể, th c g được coi l khng thể đu em.

Trại D 5, Phước Long 1977   

TỪ KHI RỪNG Đ KHC

Ta chắc khng về, d mưa hay d nắng
Cứ qun đi, d mi mi ăn năn
D sẽ mang buồn ấy đến ngn năm
Sầu sẽ muộn tựa thời sơ khai cũ

Đừng ao ước, cũng đừng xin cho đủ
V kht khao giờ chắc qu xa xi
Ta qun tn, qun hết chuyện em rồi
Khng phụ bạc - m cũng đnh phụ bạc

Ta sống chim bao, ni rừng ngơ ngc
Nhớ trn vai, v nỗi kh ta mang
Ta chẳng cn mơ những chuyện cao sang
Thời cổ tch - như ngy xưa em bảo

Nắng đ hun ln, lũ người đng đảo
Chẳng nhn nhau v chẳng biết tn nhau
Mộng kết thnh băng từ những đm thu
Mnh, thao thức, cố chờ cho chng sng

Xin biết tn, xin nhớ từng đứa bạn
Kẻo ngy mai, mnh lỡ sẽ qun đi
Đời bấp bnh, đừng nhắc đến phn ly
Định mệnh ấy cũng đừng nn bỡ ngỡ

Ta biết xa em sẽ ngn năm dang dở
Sẽ l my, l gi của thin thu
Chuyện tnh yu v nỗi nhớ hoang vu
Hồn trống trải, em sẽ thnh sa mạc

Nn ở đy, v ni rừng đ khc
Ta xin em, đừng nhắc đến tn ta
Giấc chim bao, về với mộng ngy qua
Thi, cứ ngỡ như tnh ta mất tch

                  Trại D 5, Phước Long 1977

MỘT ĐỜI TNH VẤT VẢ

Như l sng, đ buồn từ cuối bi
Như l my, từ bo tố tan bay
Rượu chẳng mềm mi m lng đng cơn say
Chưa vĩnh biệt nhau,
đ nghn trng cch trở

Khng thể qun đu, từng đm di tiếng thở
Như quẩn quanh đy,
chất ngất nỗi-buồn-cng
Ring mỗi người, nhưng một khối sầu chung
Năm : bốn ma đng.
Đời chập chng gi rt

Chưa nn chết, l bởi tnh chưa hết
Chưa nn xa, v hy vọng vẫn cn gần
Chẳng lắm phiu du,
cũng vướng hận phong trần
Lng như thể kinh thnh xưa, nước lũ

Nt cuộc giao tranh, ngọn cờ đ rũ
Ta rong ru, bờ đ ngập ưu phiền
Bước đến chồn chn, cn nhớ cả trăm miền
Hồn chật hẹp, vẫn mong nhn bt ngt

Nước một trng dương,
biết bao giờ tt cạn
Tủi khắp khng gian,
th biết kiếp no ngui
Nếu chẳng cn em m ni chuyện đầu đui
Chắc một ci, rừng m thầm đ khp

Chiều lặng lẽ giữa đi bờ thương tiếc
C một loi chim, hồn rũ xuống lao đao
Rừng bỗng buồn thm,
ngy thng bỗng xanh xao
Ni ngậm ngi trng, ngỡ ngng như kẻ lạ

Em đến cng ta, một đời tnh vất vả
Xin cht bnh yn, m vẫn mi long đong
Lỡ ba đo, chim dại sợ cnh cong
Vẫn xin trọn mối tnh yu dấu cũ...

                  Trại D 5 , Phước Long 1977

ĐỜI Đ XANH RU
LỐI VỀ THƯỢNG UYỂN


Sống ở trn non, cy cối th buồn
Đ vẫn c đơn, hong hn trầm bung
Nhớ mi mi em, một thời nuối tiếc
o trắng đi về, dốc ni m sương

Chốn ấy mnh qua, một đời khng hẹn
Gi rt từng cơn, hồn rt căm căm
Như kiếp san h, lạc loi đy biển
Đ chắc hằn tn, di suốt trăm năm

Anh vẫn thầm th trong mun l cỏ
Những tiếng hờn oan, khc cuộc dại khờ
C phải l em, người tnh b nhỏ
Như đ bồng con, suốt buổi đợi chờ

Đời đ xanh ru lối về thượng uyển
Ta trở trăn hoi, nn l nghing nghing
Mỗi độ tương tư, buồn về len ln
L cả dng sng nhớ một con thuyền...

               Trại D 5, Phước Long 1978

TM SỰ CUỘC TNH RING

Anh viết cho em những dạo buồn
(Chẳng vui th biết ni g hơn)
Ơi, dng nước mắt em cay đắng
Đ nhạt nha chưa, những dấu hn

Bởi tin, em chẳng dễ g qun
Những ngy thương kh, chết trong tim
Nn d xa cch mun trng ấy
Anh vẫn từng đm, thương nhớ thm

Kỷ niệm, rồi như những ng my
Bềnh bồng chn vắng, gi heo may
Xin em gn giữ tnh yu lại
Để mặc thời gian lũ cuốn bay

Từ anh, nước mắt giọt m thầm
Rũ buồn thn phận đến ngn năm
Lẽ ra, mnh chẳng nn trăn trối
Cho nt lng thm qung tối tăm

Khi chết, anh sẽ về thin đng
Bởi đời sống vội dưới trần gian
Đ l lửa đốt trong tm tưởng
Như luyện hnh, qua những thng năm

Nay đ mun vn nỗi khổ đau
Qu di thương nhớ, lắm lao đao
Th thi, d sống hay khng sống
Cn, mất - nguồn cơn cũng giống nhau...

              Trại D 5, Phước Long 1978

MỘT MNH NGHE SNG VỖ

Nước dng đến ngập bi bồi
Ct thm thấm chỗ ta ngồi với ta

Sng dồn xa - ngỡ l xa
Vẫn nghe tiếng mẹ - ầu a ngọn ghềnh
Trăm năm trước, chửa nn mnh
M giy lt - nến lung linh phận đời
Những v sao lạc đổi ngi
Những đường phố - cũng, th thi l đường

C đi đến tận ngọn nguồn
Mới hay, đời - vẫn vương vương phận đời
Lnh đnh, gi dập sng vi
Cht lnh đnh nữa, ai ngồi với ta
Một mnh lm cuộc chia xa
Một mnh ngắm cuộc phong ba - giữa trời

Nước dng đến ngập bi bồi
Ct thm thấm chỗ ta ngồi với ta...

                                                            1983

CHO ANH NHƯ MỘT CHT NIỀM TIN

Anh nghe ngọn gi trở ma sang
Như cuộc tnh ơi, rất muộn mng
Em đến, nửa đời cơn bo tp
V đi, - ging tố - trận hoang tn

Mnh chẳng l nhau thuở ước mơ
D em, đi mắt vẫn như thơ
Ai thầm nhen nhm niềm tm sự
i, g tnh si lc dại khờ

Em đến, trời my lộng gi đng
Dặm di, ươm mi bước trng mong
V d mun đỗi xa xăm - vẫn
Em c tin buồn nặng lắm khng

Anh thẫn thờ bn giấc ngủ m
Đường đm ngơ ngẩn bước đi về
Men say - chỉ những men say đ
Khng thể lm qun những no nề

Bởi sẽ l trăm vạn tri ngang
Em ơi, khng thể với nu thin đng
Nếu đời u uất mầm tan vỡ
Th sẽ giăng giăng những lỡ lng

Anh ngập lng trong ci vấn vương
Nghe thao thức mi những canh trường
hay - ray rứt từng trang giấy
M vẫn bơ vơ mỗi đoạn đường

Một lần dan du - một lần thi
Cũng đủ sầu đau cả qung đời
R rời - thương nhớ ln mu mắt
Vẫn gọi tn hoi, yu dấu ơi

D đến rồi đi, cũng hẹn h
Bến xưa, anh tựa bng con đ
Một mnh xa vắng bn sng nước
Nhn thng ngy qua chẳng dặn d

Cho anh như một cht niềm tin
Một cht dư hương để giữ gn
Dẫu thong cn nhau, rồi mất mi
Người đi - cn những dấu chn in...

                                           1983

MNH YU NHAU VẤT VẢ

C những lc anh gi như trăm tuổi
L những khi ngồi vọng nhớ về em
Dẫu thời gian vi lấp qung bnh yn
Anh vẫn thấy, bn đời : em thổn thức

Những thong qua rồi - lm sao anh nhớ được
Kỷ niệm no vui - nỗi kh no buồn
Biển rất mnh mng, em chỉ một cnh buồm
Phiu bạt mi, u cũng l mệnh số

Em vẫn cn đy - của một thời cm dỗ
Nt sầu tư, chao động cả thin đnh
Đm vẫn di - v nến vẫn lung linh
Vương vấn, vẫn : cht tnh chung, lng đng

Em cứ tin đi, nửa đời vo dĩ vng
Th d yu, d ght cũng như nhau
Mnh c vng tay - m giữ chẳng bền lu
Chắc một kiếp - sẽ hoi hoi vỡ lở

Nếu phải xa em - dẫu ngn năm dang dở
Anh vẫn l thương nhớ ở bn em
Sẽ l chăn, l gối của đm đm
Em ngủ nh, yn lnh cơn mộng đ

Anh l con tu - rời đi khng bến đỗ
Em chẳng l ga, th biết sẽ về đu
Anh một mnh nghe, nỗi nhớ xanh xao
Như ngọn gi, từng đng cn lạnh gi

Em của anh ơi, mnh yu nhau vất vả
Anh ngậm ngi trng,
tức tưởi, những con đường
Du bước nhau đi - ht mi khc ngh thường
M cuối ng, ta chẳng l ta nữa

Anh biết nhiều đm -
em ngập ngừng tiếng thở
V vng, khuya - trăn trở, chiếu chăn buồn
Tất cả quanh em, nếu thật c linh hồn
Chắc cũng phải, ci nhn em thổn thức

Anh vẫn ngồi đy - m mưa go rưng rức
Thoảng đưa như, em gọi tiếng m đềm
Đến với anh đi, nh nhẹ bước chn mềm
Em sẽ l em - của mun vn si nổi

Anh sẽ l anh - của một thời đắm đuối
Những đam m, đn đợi tự bao giờ
Anh sẽ ngu ngơ, như một g si hờ
Nng vạt o - mn m hng cc đ

Anh gọi em hoi - người anh yu b nhỏ
V bao la - tnh ấy - rất mnh mng
Cn c em, đời ấm lại ma đng
Anh cố qun, từng qung đường rong ruổi

Nn những lc anh gi như trăm tuổi
Chnh l khi ngồi vọng nhớ về em...

                                                      1984

HỒ THAN THỞ

Thế l xa, đ lại thm xa
Tnh phủ rong ru cổ tch - v
Nếu c đồi thng hai mộ thật
Em chn khờ dại ấy dm ta...

                         Đ Lạt 1992

VẪN TƯỞNG
NHƯ L MỘT LNG QUN


Vẫn tưởng l ta c thể qun
(Xa đi, cho nhẹ nỗi trun chuyn)
M sao nằng nặng trong hồn ấy
Nghe vẫn di thm những muộn phiền

Ta gặp em buồn trong giấc mơ
Đường thnh thang m rất bơ vơ
Sao trăn trối mi cu lần cuối
Ly biệt chưa, cho biển cch bờ

Em để cho ta những giọt di
V đi thnh quch chẳng cn ai
Bước chn, từng bước em chầm chậm
Trt xuống hồn ta vũng đắng cay

Hy hiểu dm ta lấy một lần
Đam m nhiều lắm, ngại ăn năn
Biết yu v biết si tnh mi
Nn chuỗi tơ vương vẫn lại gần

Em ở đu, m ta vẫn đy
Dỗ dnh đm, bng lng cơn say
Thuyền đi - sng nước mnh mng qu
Bến đợi, my trời - bay, vẫn bay

Trt đưa vo chuỗi những gian nan
Em vẫn cười khng tiếng thở than
Ring mnh, ta vẫn phn vn mi
Chẳng l yu no cũng nt tan

Nếu ước mơ l chuyến mộng du
Cứ đi, d đến tận thin thu
Loi người, ta muốn xa xăm cht
Chỉ em thi - d rất hoang vu

Đ tưởng như l một lng qun
Vẫn nghe thao thức cả trăm miền
Ngỡ xa, m vẫn quanh đy cả
Vẫn thấy lng sao luyến nhớ thm...

                                                  1992

NGỠ QUA L CŨNG SẼ QUA THI

Chn cầu - con nước nặng ph sa
Thanh thản, như chừng lặng lẽ qua
Vẫn ngỡ : xui dng, sng chảy mi
Ngờ đu, lưu vực, l đơm hoa

Cha chết, đỉnh đồi tan tc hận
Ngỡ chn, l vĩnh viễn chia xa
Nhưng khng - nhn loại tin v nhận
Từ phục sinh, chn l ban ra

Em đến hay đi th cũng thế
(lun l nhung nhớ quyện hồn ta)
Ngỡ qun, đu phải qun l dễ
Yu dấu - lng nhau kh nhạt nha

Th ra, khng phải qua l hết
m vọng yu thương vẫn nhiệm mầu
Chỉ lc n tnh qua ci chết
Em ơi, đời mới vợi thương đau

Như qung trời qun, giận dỗi tri
(ngỡ qua l cũng sẽ qua thi)
No ngờ, mưa nắng long đong nhớ
V cht tnh si mặn đắng mi...

                                              1992

  Ngỡ qua l cũng sẽ qua thi
    - Thơ: H Huy Dziệu
    - Nhạc: Phan Nguyn Anh

LẶNG LẼ

Em về - đm xuống chậm
Ta nhớ thật vội vng
V gối v chăn - vẫn
Ăn năn chuyện lỡ lng

Phải l mưa l nắng
Th qun, chắc đ qun
M trời, trăng vằng vặc
Cng qun, cng nhớ thm

Vẫn cn cầu Thước
Hiu hắt giải ngn h
Ai biết lm sao được
Đời sẽ gần hay xa...

                            1993

LỜI KINH MUỘN

Tnh di như đến cả trăm năm
M ci đời ring : một chỗ nằm
Lồng lộng khng gian cn nỗi nhớ
V em, bờ mắt vẫn đăm đăm

Em qua - nằng nặng cả trời thơ
Thấp thong, ta buồn, lặng lẽ mơ
Ci khoảng ngỡ như trầm lắng ấy
Đủ ta thnh g ngẩn ngơ chưa ?

Em c tin l gi bo ging
V biển mun trng mặn lắm khng
V kiếp ph du trn bọt sng
Sẽ tan tnh nhớ giữa mnh mng...

                                            1994

MỘT MNH QUA CHỖ ƯƠM TƠ

* Thế l anh đến chỗ ươm tơ
khng c em
đường đất bơ vơ

Hỏi một kiếp tằm
biết bao tơ l đủ
m trt cuộc đời
tẻo teo nơi tr ngụ

i, những đường tơ
(người ta thường dệt n thnh thơ)
m tằm ạ
rt ruột mnh ban tặng

Cũng chnh nơi ny
anh thấy em, lằng lặng
bởi tơ lng : ci-kn-của-đời-anh
vẫn đến ngn năm
tm bn tay gỡ rối

V xe anh
nghe chừng như rất vội
bởi vẫn đi
m d biết chẳng ai chờ

* Lại một lần qua chỗ ươm tơ
khng thấy kn
chỉ thấy lng tơ rối

Đường di thế
sao chẳng l ngọn suối
chảy xuống đời anh
(d nước đục hay trong)

Lời ca dao
ngo ngạt mi bn lng
"Rối tơ em gỡ cn xong
Rối đầu c lược, rối lng c em
"...

                            Bảo Lộc 1997

KHI DNG SNG BẬT KHC

Một dng sng bật khc lc quay về
Khi dĩ vng đ bn bồi bn lở
nh mắt trng theo - đu rồi thời cm dỗ
Bờ rong ru, thăm thẳm bng con đ

Mnh c cn đu, thuở để hẹn h
M em khc, nỗi niềm cm lặng cũ
Nếu được phn chia, mnh sẽ l vũ trụ
Vt khng gian v vượt cả thời gian

Anh sẽ cười đau - qun hết những gian nan
Hồn hiệp sĩ - du em vo hoang vắng

M lạ nhỉ, gặp em trời lại nắng
C g đu m ni chuyện hoang vu
Hay l em, phảng phất cht phiu du
Tuổi vẫn ngỡ mười lăm hay mười tm

Về đi em - đời chưa hề ảm đạm
Tiếc m chi, m nhớ cũng m chi
C ai lm nn được chuyến phn ly
Dang dở ấy, cứ về v cứ nhớ...

                                                     1997

NI VỚI MỘT VẦNG TRĂNG
                                        Minh Nguyệt
Đến với ta
em hy l trăng khuyết
Bởi trăng trn
nh sng qu lung linh
Ta ngủ vi - qun cả lc bnh minh
Thơ thẩn mi
đến hong hn chợt nhớ

Kh ni qu - bởi ton l dang dở
Hay l em, hồm đắm đuối phiu du
Hay l ta, lng trĩu nặng ưu tư
Đi v đến - mơ mng cơn mộng cũ

C những quả chỉ trn khi tri vụ
C trần my, chỉ đẹp lc tan bay
C mảng trời, chỉ sng lc heo may
Nn c g si tnh, nhung nhớ mi...

                                             1997

  Ni với một vầng trăng
    - Thơ: H Huy Dziệu
    - Nhạc: L H