Muộn Mng  - Hong Chnh  

“Mua gim em đi giầy nghe.” Rải nhạc vo thơ, giọng người đn b nghe vẫn ngọt ngo như ngy no. V lng người đn ng lại nao nao như đ từng.           

Hắn ậm ừ vi giy cố nuốt cho xui cơn xc động, rồi mới th thầm, “Giầy g?”

          “Giầy đi tiệc đ.” Người đn b nhanh nhảu.

          Bn ci nước Mỹ giầu sang ấy c thiếu g giầy m phải mua bn ny gửi qua. Hắn nghĩ, toan ni ra điều đ, nhưng ngần ngừ một cht, lại thi. Hắn hỏi vu vơ. “Tiệc ?”

          “Ừa, đm cưới.” Nng trả lời mau mắn.
 


http://hoangchinh.net

          Lng người đn ng chao xuống như cnh diều bắt hụt cơn gi.

          “Đm cưới?”

          Chắc l hiểu được nỗi lo u trong lng ci kẻ đang bồi hồi ở tận đầu kia đường dy viễn lin, người đn b vồn v, “Đm cưới đứa em b con. Đm cưới người ta m.”

          Ừ th đm cưới người ta. Hắn thở ra. Chừng no đến đm cưới mnh. Hắn toan hỏi, nhưng nghĩ ngợi sao đ, lại thi.

           “Được hn anh?” 

           “Được chứ.” Với em th th ci g cũng xong v bao nhiu cũng được. Đến mạng sống người ta cn khng tiếc nữa l. Hắn thầm nghĩ. 

            Nhưng nng khng để cho hắn nghĩ ngợi lung tung. “Chừng no gửi qua cho em được?” 

            “Chừng no đm cưới?” 

            “Sắp rồi.” 

            “Sắp ?” 

            “Ừa.” 

            Hnh như bn ngoi trời đang mưa. Tiếng nước đổ trn mặt nhựa trải bi đậu xe luồn qua khung knh cửa sổ nghe xa vắng, chập chng. Bắt đầu từ lc no người ta ni chuyện nht gừng với nhau như thế nhỉ. Người đn ng ngẫm nghĩ. Những lc bn nhau, giả như c ni chuyện rời rạc, hoặc khng ni g cũng chẳng sao bởi người ta cn nhn được vo mắt nhau. Những ngn tay cn đan được vo tay nhau. V mi rất thường khi đậu trn vai, trn tc, trn mi. Cn xa cch như thế ny, im lặng pht giy no l lạc nhau pht giy ấy.  

            “Anh đu rồi?” Nng nhắc hắn trong điện thoại. 

            “Anh đy.” 

            “C g lạ hn?” 

            “Nhớ em.” Hắn phun ra ra ci nghĩ si mn, o uột. 

            Người đn b lặng thinh. Người đn ng cng khng biết ni g. Trong đầu hắn trống trải như căn phng m người thu vừa dọn đi mảnh đồ đạc cuối cng. 

            Một lt, hắn hỏi ci cu cũ rch, “Chừng no em về?” 

            “Mai mốt.” 

            “Mai mốt g hoi...” 

            “Về thiệt m. Nhớ gửi giầy qua cho em.” 

            Người đn ng nghĩ ngợi, cố tm một cu ni đa.

            Một lt, hắn nghĩ ra. “Anh sẽ dn ba vo gt giầy, gửi qua cho em.” 

            “Chi vậy?” Nếu như c nng bn cạnh, hẳn đi mắt nng sẽ trn xoe, ci đầu nng sẽ nghing v tc sẽ chảy xui một bn vai; tất cả những thứ ấy phụ họa cho ci nt ngạc nhin đng yu đ khắc su trong tr nhớ hắn.  

Nỗi bng khung no đ chợt nu lấy tri tim, hắn ni nhỏ, như cho một mnh hắn nghe, “Để l ba dẫn em về với anh.” 

            “Thiệt hn đ, anh hai?” 

            Cu ni quen thuộc biểu lộ sự quan tm của người đn b đến chuyện ba php lm người đn ng thấy ho hứng. 

            “Thật đ. Ba Min thing lắm!” 

            “Ừa, ba Min gh thấy mồ. Hồi ở trại tỵ nạn, em bị người ta bỏ ba, sợ qu trời...” 

            Hắn pha tất cả lng thnh khẩn gom gp được trn thế gian vo giọng ni, “Anh sẽ thỉnh ba dn vo đế giầy, đi giầy sẽ dẫn em trở về.” 

            “Gh!”  

            Người đn ng hnh dung đi mi trề xuống của người yu. Ci đầu gật g, những sợi tc vắt ngang vai. Hắn mỉm cười với ci hnh hi mờ ảo ấy. 

            Nng tiếp, ci giọng vo von của con chim hay ht buổi sng trn cnh phong trong bi đậu xe khu chung cư, “B Angela khỏe hả anh?” 

            Lng hắn nhi ln ci đau của kẻ thua đậm trong mặt trận tnh yu. (Mai mốt c con mnh đặt tn Angela anh h, Angela l Thin Thần. Em thch tn Angela dễ sợ.) 

            “Giờ em mới hỏi.” 

            “Hả anh?” 

            “Khỏe.” Giọng hắn thấm cht giận hờn. Hắn mn m sợi dy điện thoại mầu ng. Ci mầu nng chọn cho những đồ đạc trong nh. Ci mầu buồn nản như mầu c ph sữa lợt.  

            “N ở với ng b nội em an tm hơn ở với anh nữa đ.” Nng ni, chắc l cng với một ci nhn vai quen thuộc. 

            Người đn ng lặng thinh. Cả tuần nay mẹ hắn bệnh. Bố hắn phải loay hoay với đứa chu đang lững chững tập đi. Hắn đi lm xa, ở trọ nh người bạn, cuối tuần mới về một lần.  Lc điện thoại về hỏi thăm, mẹ hắn rầu rĩ kể lể: tội nghiệp con b nhớ mẹ, cứ ngủ th thi m thức l khc rề rề. Con b giống mẹ. Con b giống em. Tc bp b chạm hờ đi vai mỏng. Mi cười tri tim như mi nng cng cha trong truyện tranh cổ tch no đ. Con b giống mẹ qu trời l giống. 

            Người đn ng ko người đn b về với chuyện ba ngải. Hắn biết nng sợ ba php, sợ thần linh, sợ lm điều sai tri. Hắn cố gạt hnh ảnh con gi qua một bn, ln giọng ho hứng, “Đi giầy c ba Min sẽ dẫn lối cho em về với anh, với con.” 

            Nng ngập ngừng, “Bn ny lm g c thầy ba.” 

            “Sao khng. Trong hng anh c mấy người Min...” 

            “Thi, đừng nhờ người ta mất cng, lại uổng tiền.” Cu trả lời hấp tấp của người đn b lm hắn hnh dung nng cuống cuồng phủi con su uốn o b trn gấu vy lc hai người ngồi dựa vai nhau ni chuyện trời trăng my nước trong cng vin độ no. Phủi con su xuống bi cỏ tr nhớ xong, nng dịu dng, “Thế no em cũng về với anh m.” 

            Người đn ng thch th, “Em cũng sợ chứ bộ.” 

            “Khng c. Em chỉ nghĩ khng ba no mạnh bằng tnh yu.” 

            “L sao?” Hắn bng hong hỏi khng ra hơi. 

            “Em sẽ về.” Nng ni chắc như - người ta vẫn v von với - đinh đng cột.  

            “V em vẫn cn yu anh?” hắn hỏi gặng m lng th khng nn xuống cho được nỗi lo căng ko. 

            Nng trả lời gọn hơ, “Chớ sao.” 

            Bốn bức tường chữ nhật quay quay chung quanh lm hắn thấy như mnh đang ngồi trong lng chiếc my bay nhỏ lc bắt đầu cất cnh. Nng bao giờ cũng ngọt ngo.  

“Nhớ gửi giầy cho em nghe. Mua giầy mới uổng tiền. Để dnh tiền mai mốt mua đồ cho cục cưng Angela c l hơn.” 

            Thế l nng thuyết phục được hắn. Cho d hắn khng nhớ từ hai năm trời nay, nng đ gửi về cho con được thứ g. Hắn lặng thinh nghe nng ni. Nng kể chuyện trn trời dưới đất, chuyện cng việc lm ăn, chuyện cơ sở thương mại, chuyện khủng bố nhắm vo nước Mỹ, chuyện thị trường chứng khon ln xuống bất thường v tnh hnh chiến tranh ở Trung Đng. Cuối cng, nng chc hắn ngủ ngon. Hắn lập lại ci cu I love you cũ rch v hn hoan chờ nng I love you too như mọi khi. 

            Nhưng chờ hoi nng chẳng ni g, hắn đnh cho tạm biệt. 

            V trước lc bung ống nghe điện thoại xuống hắn vẫn khng qun nhắc lại ci cu cũ rch, “Về với anh nghe!” 

*** 

Hm sau, hắn lặn lội tm mua cho được đi giầy cao gt mầu đen m hắn tin l nng rất thch.  Phải cho nng thấy rằng d g đi nữa, hắn vẫn tn thờ tnh cảm hai người đ chia sớt bao nhiu năm thng. Suốt ngy, hắn loay hoay với nghĩ lm cch no để ko được nng về với hắn v đứa con gi đang chập chững tập đi. Đứa con chưa ni si được hai chữ, “m ơi” th người mẹ đ bặt tăm bặt tch. 

Đm ấy, hắn khng sao ngủ được. 

Nửa đm hắn loay hoay với đi giầy. Tnh yu mầu nhiệm. L ba linh thing. Hai thứ ấy sẽ đưa đẩy cho em trở về. Hắn nhớ những lần nằm bn nhau, hắn sinh tật kể chuyện tiếu lm lăng nhăng, nng hay dụi đầu vo ngực hắn, th thầm, “Bậy bạ qu!” Hắn lật gối ln, chiếc o lt của nng nằm p bn dưới. Hắn phủ manh o ln mặt. Hương da thịt nng cn phảng phất trong từng sợi vải. Hắn luồn tay xuống dưới lớp chăn bng, hai người mua ở tiệm tạp ha Việt Nam độ no, tm chiếc quần lt mầu hồng. Chiếc quần lt nhỏ bằng nửa bn tay. Hắn nằm nghing, chiếc quần lt nằm trong lng bn tay. Hắn nhn chăm chăm từng mũi chỉ, như g độc giả say m một trang tiểu thuyết diễm tnh. Sợi dy thun mỏng cũng mầu hồng. Bng hồng thu ở đy quần. Sợi dy thun v những ngn tay hẳn đ quen hơi nhau. Trăm ngn lần tho gỡ. Đầu ngn tay hắn bng bng sợi dy. Tiếng động quen thuộc. Hắn lăn qua lăn lại. Hắn chồm dậy, vi tay lấy ci điện thoại, bấm những con số thuộc lu. Nhưng hắn ngừng lại ở số cuối cng. Giờ ny mười hai giờ rưỡi đm bn ấy. Nng cần ngủ để mai thức dậy sớm đi lm. Thi th rn gạt nỗi nhớ qua một bn. Hồi cn sống với nhau nng vẫn giao hẹn, “Ban đm hổng được đụng địa, sng hm sau em đi lm hổng được đ.” 

Thi, d khng đụng địa cũng hy để yn cho nng ngủ. Hắn bỏ ci điện thoại xuống, thở di. 

Hắn ngồi thụp xuống trước mặt người con gi, loay hoay tho mối dy, cởi hai chiếc giầy cho nng. Hắn nng bn chn nhỏ, bp nhẹ những ngn mềm dưới ln vớ mỏng. Hm qua anh lm biếng bp chn cho em, giờ ny vẫn cn nhức đ. Nng phụng phịu. Để tối về anh bồi thường em. Anh massage overtime. Hắn nheo một con mắt. Nng ni bng quơ. Anh bậy bạ qu. Hắn ngước ln nhn người con gi. Nng cũng nhn hắn đăm đăm. Mắt trong, mi hồng. Rồi hắn đẩy cho hai bn chn nng chuồi vo đi giầy mới, lớp da mềm v mt lạnh. Những ngn tay n cần buộc từng sợi dy giầy cho nng. Hắn bảo nng thử bước đi xem c vừa khng. Nng chạy nhảy tung tăng, một bn đế giầy nhọn vỡ ra, nng lảo đảo, hắn m chầm lấy nng. Hắn ci xuống nhặt mảnh vỡ, đưa ln nhn. Mảnh vỡ hnh tri tim. Hắn giật mnh thức giấc. 

Hắn lăn bn ny, lật bn kia. Chiếc giường trống trải. Ngy xưa nng hay luồn bn chn dưới bắp chn, dưới đi hắn như con ch nhỏ, như con mo con tm hơi ấm. By giờ chiếc giường rộng thnh thang. 

Hắn bật dậy, mở hộc tủ, lấy xấp hnh hai vợ chồng ra coi. Nng dễ thương như con chim nhỏ, ht ngoan trong chiếc lồng tnh yu. Hồi cn theo đuổi, hắn mua bnh, đốt nến sinh nhật cho nng trong cng vin thnh phố. Những nụ cười tươi ri năm xưa. Hắn lật những tấm thiệp đầy những hnh tri tim v bng hồng. 

Một mảnh giấy rụng ra từ những trang thư cũ.

            Hắn trang trọng đặt mảnh giấy ln lng bn tay. Một lời thề độc. Nng viết ra cho hắn. Năm xưa. Hắn cười một mnh. Đn b con gi bao giờ cũng khn  ngoan, tinh qui hơn đn ng con trai. Lần ấy, trong cơn hờn ghen, nng bắt hắn thề - trn giấy tờ, c k tn đng hong – Lời thề ấy hắn chẳng bao giờ qun được. Nếu anh thay dạ đổi lng, sẽ khng cn ai trn thế gian ny ng ngng tới anh, suốt một đời anh sẽ sống lẻ loi, v anh sẽ chết trong c độc. Chữ k của nng ngoằn ngoo bn cạnh chữ k của hắn. Lần ấy, hắn hn hoan k vo lời thề, nghĩ rằng mnh l người hạnh phc nhất trần gian.

Hắn hăng hi k vo bản n bởi hắn biết mnh sẽ khng bao giờ thay dạ đổi lng.

Anh chỉ cn một mnh em trn đời ny. Hắn đ ni cho nng nghe trăm ngn lần. Hẳn tới chết nng cũng khng cch g qun được. Nng đu phải loại người dễ qun.

*** 

Trầy da trc vẩy hắn mới tm ra được địa chỉ ng thầy ba. Nghe ni ng thầy Min rất giỏi. Ba dn trn mũ th đầu c sng suốt, học đu nhớ đ, thi đu đậu đ. Bao nhiu người đi thi quốc tịch đậu nhờ dn ba trn đầu. Người ta đồn như vậy chẳng biết đng hay sai. Rồi ba dn trong o th mạnh khỏe (khỏi cần chch ngừa bịnh cm vo ma đng! Người giới thiệu ni vậy.) V quan trọng nhất cho hắn l người c ba gắn trong đế giầy th sẽ khng bao giờ lạc lối, đi đu rồi cũng sẽ quay về.

ng thy Min tiếu lm lại thch nhậu. Mn nhậu của ng khng tốn km g mấy. ng thch mn phụng trảo. Hắn nhn những chn g co quắp ướp nước sốt mằn mặn, ngn ngọt. Muốn thử một miếng nhưng sợ thất lễ với ng thầy. Người dẫn mối dặn rằng chỉ cần mua mn ấy đến lm lễ ra mắt ng thầy.

            Hắn chọn thầy Min v nghe ni ng ta giỏi ba yu. Nng đ kể hắn nghe hồi ở trại tỵ nạn nng bị người ta yểm, cht nữa th lậm ba. H hồn! Hồi đ c ci ng người Min kia đ anh, ổng thch em m em đu c biết.

Hắn nhớ suốt đời hnh ảnh ng thầy lc cụng ly th dz, dz no nhiệt nhưng ni chuyện ba yu th mặt ng đanh lại như mặt ruộng tưởng chừng sắp nứt ra v kh hạn. Trn đường tới gặp ng thầy Min, hắn đ gh thăm bố mẹ, lun tiện thăm con. Tội nghiệp ng b cụ. Lụm cụm rồi m cn chưa được nghỉ ngơi. Thiếu cht nữa l hắn đ buột miệng hứa với con b rằng  mummy sắp về tới.

“Khng kết quả hổng lấy tiền. Cứ gửi giầy cho con dzợ, chừng no con dzợ n dza th hy đến trả tiền.” ng thầy Min quả quyết. Hai con mắt nhiều trng trắng xoy vo hắn. Ci đầu gật lin tiếp như hổ trợ cho điều vừa mới ni ra.  

Hắn khng biết ni g. Đầu c trống rỗng. Con mắt bận xăm xoi ci miệng ng thầy, nơi hai chiếc răng cửa bị sn để lại miệng hang đen ngm như một ngăn địa ngục.  

“Bn khng tin tui phải khng?” ng thầy ba chợt hỏi.  

“Dạ, tin chứ.”  

“Tin sao bn lặng thinh dzậy?” 

Bn tay phải hắn bẻ vu vơ những khớp xương của bn tay tri. “Dạ, bao lu mới c kết quả?”  

“Bn ni chi?”

“Chừng no vợ tui mới về?”  

“Lm sao tui biết được!” 

Cu trả lời lm hắn sửng sốt. Nhưng ng thầy ba đ gỡ đi dm hắn ci băn khoăn. “Ở xa th hơi lu, ở gần th chắc dza lẹ. Bn phải tin tui. Sớm muộn g y ta cũng dza.” 

Hai ngy sau hắn hồi hộp trở lại nhận đi giầy linh thing. Trước mặt ng thầy, hắn vẫn khng bỏ được ci tật phải nhn xoy vo hai con mắt nhiều trng trắng, qua tới ci hang miệng đen ngm sau hai chiếc răng sn. Nhưng hắn khng dm nhn lu, sợ ng thầy cho l thất lễ.  

“Nh con sẽ trở về hở thầy?” 

Hắn dng hai chữ nh con với tất cả sự tru mến c được, như ngy xưa, nng vẫn hnh diện my husband ny my husband nọ với lũ bạn. 

“Bảo đảm sẽ dza. Cứ tin tui, ba của tui cộng với tnh yu của bn sẽ lm tri tim con dzợ ấy rung động v y ta sẽ trở về.” 

Hnh ảnh nng lỉnh kỉnh đẩy chiếc xe hnh l qua trạm quan thuế phi trường vo ci hnh lang rộng thnh thang c chữ arrival trn trần lm hắn đin ln v xc động.

Hắn quỳ thụp xuống lạy tạ ng thầy ba.

Lc hắn ngước ln, nước mắt nước mũi hắn đầm đa lm hnh ảnh ng thy nhập nha như thể sắp biến vo ci u linh. 

Suốt buổi tối, hắn nằm mn m đi giầy cao gt như ngy xưa vẫn vuốt ve bn chn nng. Hắn hn ln mũi giầy như ngy xưa thường hn ln những đầu ngn chn nng trước lc yu đương. Hắn miết đầu ngn tay ln ci gt giầy lờ mờ vết keo dn. Hắn tiếc đ khng hỏi ng thầy c dn đế giầy bằng loại keo phẩm chất tốt khng. Chỉ sợ nng mới chưa dạo được nửa vng ci plaza Phước Lộc Thọ, miếng dn đ vỡ ra v nng sẽ vĩnh viễn khng trở về. 

Hắn mở thm ngọn đn trần, đưa ci đế giầy st mặt, soi mi vết dn. Mi keo cn nồng sặc ln mũi hắn. Đường nối lờ mờ. Người phụ t của ng thầy quả l kho tay, như g thợ thủ cng chuyn nghiệp. Phải nhn kỹ lắm mới nhận ra vệt nối. Hắn m lm một mnh, đế giầy nng hẳn sẽ lam nham như bị chuột gặm. Hắn tắt đn. Rồi mở đn. Cầm ci ống nghe điện thoại ln lẩm nhẩm những con số. Nhưng những ngn tay khng chịu bấm những con số quen thuộc. Giờ ny nng đ đi lm về chưa nhỉ. Hồi mới xa, tối no hai đứa cũng điện thoại cho nhau. Những tấm thẻ điện thoại xi hết hạn b lại thnh một cọc. Mai mốt em về anh sẽ đưa em coi. Hai đứa mnh lm giầu cho cng ty điện thoại. Bao nhiu tiền đổ ra chỉ để ni cho nhau nghe vi ba cu vặt vnh. 

Đ l tnh yu. Dạo ny t gọi cho nhau v nng đổi giờ lm (hắn nghe nng ni vậy th biết vậy.) Nhưng lm thế no để biết người ta cn yu nhau. Hắn bỏ ci điện thoại xuống. Chỉ c vậy m nghĩ hoi khng ra.  

Suốt đm trằn trọc. Nghĩ đến lc nng trở về, nghĩ đến ngy ra phi trường đn người vợ thn yu, nước mắt người đn ng đầm đa. Những giọt nước mắt của g đn ng lụy v tnh xa nha khun mặt tiểu thơ mắt một m lt trn tấm lịch treo tường. 

Nửa đm về sng, hắn cạy cục tho ci đế giầy, lấy miếng ba kỳ qui ra. Phải tin tưởng vo tnh yu. Nếu để l ba, mai mốt lm sao biết được nng về v tnh yu hay v bị yểm.

Hắn đặt miếng vải ln lng bn tay. Cảm thấy ngứa ngy nơi phần thịt da tiếp xc l ba. Miếng vải bố dầy cộm pha trộn nhiều mầu sắc: mầu nu đỏ, mầu gạch cũ, mầu nền xi măng xm xịt. Ngay cả những sợi tua vải chung quanh cũng cứng như những cy kim nhỏ. Hắn tẩn mẩn nng niu miếng ba, khng dm mạnh tay, sợ lm rụng đi những sợi vải hnh mũi kim. Hắn đặt miếng ba vo ci hộp nhỏ, cất vo hộc tủ. Hắn nht vo lỗ trũng trong đế giầy miếng giấy ghi ci lời nng bắt hắn thề năm xưa. C chữ k của nng, ci chữ k hắn mạo nhận để điền đơn xin giấy thng hnh, gửi qua cho nng, để nng về Việt Nam thăm nh. Mỗi nơi nng k một kiểu. Lời thề ấy bảo rằng nếu bỏ nng, hắn sẽ sống c đơn, khổ ải suốt phần đời cn lại. Đ l l ba đng tin cậy nhất.

Hắn gh ngi cha ngy xưa nng đi ci hoa cho thin hạ hm lễ Vu Lan. Hắn gh ngi gio đường quen. Hắn đưa đi giầy, xin thần linh lm chứng, rồi gửi đi cho nng. Gởi gi qu đi xong, hắn thơ thới trở về nh ng thầy ba, dự tnh biếu lại l ba để ng thầy dng cho người no khc, bởi hắn biết trn thế gian ny cn bao nhiu kẻ đang mỏi mắt mong đợi một ai đ trở về.  

May qu, ng thầy c nh. Mấy lần trước gh ngang, ton thấy cửa đng bt bng. Số điện thoại cũ khng cn gọi được. Hm nay g cửa cầu may, sao lại hn. G đệ tử thn tn ra mở cửa. Hơi lạnh my điều ha khng kh a ra khung cửa.  

“C ng thy ở nh khng ạ?”  

Đang loay hoay sắp xếp những mảnh giấy nhỏ đủ mầu sắc trn mặt chiếc bn gỗ nu bng, ng thầy Min ngước ln, "C chuyện chi dzậy?" V như chợt nhận ra người khch quen, ng thầy ngưng cng việc xếp giấy. "Con dzợ dza chưa dzậy?"  

Hai m mắt sụp của ng thầy ba nhướng ln, bắt gặp nt g đ trn mặt hắn, ng thầy hiểu ra ngay, "Phải chờ lu lu một cht chớ. Y ta chưa dza phải khng?"  

"Dạ chưa nhưng khng sao." Hắn luồn tay vo ti o ngực, li ra gi giấy nhỏ. "Tui gửi lại ng thầy l ba."  

"Trời đất! Chi dzậy?"  

Đang loay hoay lau bụi trn mặt chiếc bn gỗ nu, g đệ tử chm vo, "Khng refund nghe."  

Lc nhận l ba, hắn lịch sự trả tiền trước d ng thầy đ hứa khng kết quả, khng lấy tiền. Hắn thong thả đặt gi giấy mỏng ln mặt bn. "Vợ tui k rồi. Trả lại thầy l ba, để gip người khc." 

V hắn hn hoan ra về, ngỡ như mnh mới đng gp được cht tiền bạc cho cng tc từ thiện. 

*** 

Một buổi tối nng điện thoại cho hắn bo tin đ học xong kha học. 

“Anh đn em được hn?” 

Hắn ngạc nhin v cu hỏi đ nn khng vội trả lời. Bộ nng tưởng hắn khng muốn chạy xe một trăm mười cy số ra phi trường nn xuống giọng buồn rầu như người chia buồn đm ma  thế ư, “Thi để em nhờ nhỏ bạn lại đn cũng được.” 

Từ lc no người ta bắt đầu xa cch nhau như thế nhỉ. Từ lc no. Hắn muốn go ln trong điện thoại. Đầu hắn nghĩ vậy, nhưng miệng hắn vẫn ngọt ngo, “Anh sẽ đn em.” V hắn quả quyết, “Chỉ một mnh anh được php đn em.” V hắn toan thm, “Như ngy xưa” nhưng kịp dừng lại đng lc.  

“Em về thiệt hả?” 

“Sao hổng thiệt, anh hai!” Nng trch mc dịu dng. 

Rồi cơn vui trn ngập lng hắn, tro ra mắt, mũi thnh dng nước sụt si, ngập lụt căn phng. Hắn xoa miết bn tay xuống mặt nệm. Vải lụa mềm mại mt rượi. Chiếc nệm ny khng bao lu nữa sẽ trn trề thịt da em. Hắn ni năng huyn thin như người cuồng tr. Trời ơi, anh biết thế no em cũng về. Đm no anh cũng cầu nguyện. Anh cầu Cha hay Phật. Cả hai. Nng hỏi. Hắn hăng hi trả lời. Hnh như trời chuyển mưa bn ngoi. Ma mng dạo ny thay đổi khng ngờ. Bng tối phủ chụp khng gian. Nằm ngửa trong vũng tối m u nhưng hắn thấy r lắm đi mắt nng ngy dại nhn xuống hắn. Hai bầu v đong đưa. Tc phủ kn khun mặt. Rồi hắn lan man qua chuyện đi tm ba yu, dn vo gt giầy để ba yu dẫn nng trở về.  

Ni lin tu bất tận cả giờ đồng hồ hắn mới hắn nhận ra rằng ny giờ nng khng ni cu no.  

“Em đu rồi?” 

Giọng nng buồn phiền, “Em đy n.” 

“Ni g anh nghe đi.” 

“Anh trả lại l ba cho ng thy Min rồi phải hn?” Nng rầu rĩ. 

“Sao em biết?” 

“Em biết chớ.” 

“Bộ ci đế giầy dn keo bị st ra hả?” Hắn lo lắng hỏi. 

“Hổng c, nhưng em t m mở ra coi.” 

Hắn lặng đi một pht đồng hồ rồi rụt r tiếp, “Anh biết khng cần ba yu em cũng trở về.” 

Nng lặng thinh.  

Hắn hỏi gặng, “Phải khng?” 

Nng vẫn lặng thinh. Nhưng dường như hắn nghe được tiếng thở di của nng ở đầu dy xa lơ lắc.  

V bỗng nhin nng ni một hồi bằng giọng buồn thiu, “Phải chi anh đừng trả l ba lại cho ng thy Min; phải chi anh cứ dn l ba vo đi giầy, phải chi anh cũng đừng cho em biết l anh dn ba vo đế giầy...” 

“Em ni g vậy?” Hắn ngắt lời nng. “Bộ em tnh khng về thiệt hả.” 

“Về chớ. Em phải về k giấy custody cho anh. Em phải về mang đồ qua bn ny... Mấy ci o hồi đ đem từ Việt Nam qua... Hello anh; anh đu rồi?” 

Lời nng ni như sng thần xa tan lục địa. Nng dng cả ci chữ tiếng Anh nng khng bao giờ ni thuở hai người cn ở với nhau. Ci chữ hắn khng bao giờ nhắc tới từ lc nng bỏ qu hương tnh yu qua ci xứ sở bội bạc ấy học nghề uốn tc. B Angela l bằng chứng tnh yu một đời của hắn. Khng ai được php tước đoạt cho d người ấy c được ta cho quyền  trng coi con b hay khng. 

Nng ni nhiều lắm nhưng tai hắn lng bng. Chắc đường dy điện thoại bị nhiễu sng. m thanh nhập nhằng đổ vo tai hắn. Hắn nhớ l ba mầu đỏ gạch. Những sợi vải tưa ra ở cạnh. L ba yu. Thế no em cũng trở về. Trở về. Ai sẽ trở về. Muộn qu rồi. Ti ơi. Hai hm răng ngậm chặt đầu lưỡi.  

“Ni g đi anh.” Nng nhắc. 

Ni g by giờ. Ni g nữa by giờ.


          hong chnh
          09 thng 11, 2005
 

    Hong Chnh
102 King St. W.
Kitchener, Ontario. N2G-1A6
Canada

hoangchinh2005@gmail.com

Website:
http://hoangchinh.net