Ch Tư Cầu   L Xuyn Pages  1  2  3  4  5  Next   
LỜI NH XUẤT BẢN

Thưa qu độc giả,

Thật hạnh phc cho một nh văn khi c một tc phẩm để đời. Chiều di của một đời người hữu hạn, nhưng tc phẩm th trường tồn v nh văn sẽ tồn tại mi, khng phải trong cuộc nhn sinh ngắn ngủi m l trong tc phẩm của mnh.

Nh văn L Xuyn đ c được niềm hạnh phc đ. ng được nhớ, được nhắc đến mi trong lng độc giả Việt Nam qua cc tc phẩm của mnh, đặc biệt l Ch Tư Cầu.
Trn đy l nhận định của một nh văn nữ trẻ ở trong nước, Hm Anh, hậu duệ, hng con chu của thế hệ nh văn L Xuyn.

Nh văn Hm Anh cn c nhận xt về tc phẩm độc đo, trường thin tiểu thuyết tnh cảm, x hội Ch Tư Cầu, tc phẩm đầu tay
của nh văn nổi tiếng L Xuyn m nh thơ Sa Giang Trần Tuấn Kiệt phong ng l một trong Tứ Đại Văn Ho Nam Bộ (Bnh Nguyn Lộc, L Xuyn, Sơn Nam, Hồ Hữu Tường).

Hm Anh viết:
Ch Tư Cầu đ đạt đến một gi trị cao rộng v biểu hiện của từng thời kỳ v nơi chốn tuy c khc, nhưng thn phận con người trong chiến tranh vẫn l những nỗi đau giống nhau, vẫn m ảnh khng ngui trong tm hồn, mi mi l một đề ti khng bao giờ ni cạn. Một đề ti m khi nhắc tới đ xa nha ranh giới thời gian v li ko độc giả cng bước vo những vấn đề chung lớn lao của con người, của thế giới, của thời đại, của chnh đất nước m mỗi người chng ta quằn quại trong đ.

Một nh văn nữ khc cũng đang ở trong nước, L Thị Hải u, đ c viết một bi đăng trn tạp ch Tiếng Vang – Sacramento (California) sau khi nh văn L Xuyn qua đời ngy 2.3.2004: Từ Một Chỗ Ngồi Đằng Sau Tủ Thuốc L. Hải u đ lột tả được sư kham khổ, lo toan chạy từng bữa cho ci ăn thiếu thốn hng ngy vo thập nin 80 sau khi ở t cải tạo ra v tội danh nh văn nh bo của chế độ cũ Việt Nam Cộng Ha. Nh văn L Xuyn cũng phải bươn chải tm cch lm ra tiền để nui sống gia đnh, thức dậy thật sớm để đi đến tận l lấy bnh m, bnh ngọt để đi bỏ lẻ khắp nơi cho cc xe đẩy. Sau đ, nh văn L Xuyn c tủ thuốc l vĩa h, ng tư đường B Hạt-Ng Quyền, khiến ng đở phải đạp xe rong ruổi v đ cũng l một cch tạo lợi tức chnh cho cuộc sống gia đnh.

Nh văn L Xuyn cũng khng ngờ chiếc ghế đằng sau tủ thuốc l, mỗi ngy, ng l lết ở đy mười tm tiếng đồng hồ, l chỗ ngồi của mnh suốt mười su năm di. Sau ba năm ngọa bệnh, cuối cng như cc bạn văn khc theo nhau ra đi, tủ thuốc l của nh văn L Xuyn cũng xa ng trao tay người khc.

Nh văn Hải u đ viết:
ng l một nh văn buộc phải gc bt, như một chiến sĩ phải gc sng. Nh văn khng cn cầm bt chẳng khc no người chiến binh bị tước mất sng. Mọi phương tiện khc trao vo tay chỉ nhằm mục đch sống qua ngy đoạn thng, thật v nghĩa, thật nực cười v cũng thật buồn... ng đang viết, sinh ra đời chỉ để lm cng việc ấy, để chọn nghiệp ấy, rồi bỗng dưng thấy mnh đơn độc, cy bt biến mất khng cn trong tay. ng np sau tủ thuốc l, trơ trụi v bất an. Thương hải tang điền l chuyện hn hữu đời người, thế m ng đ chứng kiến, đ ở trong biến cố đ. Cơn lốc biển du cuốn phăng cy bt của ng rồi, cuốn theo cuộc đời thực thụ của ng. Chỉ cn năm thng tri qua một dng chảy lặng lờ, mệt mỏi v nhạt nhẽo. ng trở thnh một bng mờ bn lề, ở ngoi của nhịp sống đa dạng, ồn o v no nhiệt.

Nh văn Hải u kết luận: ... Thời gian lắng đọng sẽ cng bằng trả lại vị tr chnh xc cho mỗi người, ti tin tưởng điều ấy khi thấy nụ cười của nh văn L Xuyn trong bức ảnh thờ nhn ti, bức ảnh được chụp từ chỗ ngồi đằng sau tủ thuốc l.
Sau ba năm nằm một chỗ, khng cn ngồi bn vĩa h bn thuốc l, nh văn L Xuyn ra đi thanh thản, nhưng bạn b cầm bt như ng khng khỏi ngậm ngi chua xt cho thn phận của những người cầm bt “sinh lầm thế kỷ” sống trong x hội X Hội Chủ Nghĩa Việt Nam bị kha chặt tay, vứt bt hoặc bị bẻ cong ngi bt.

Nh văn Văn Quang cũng c bi viết cho tạp ch Tiếng Vang với tựa đề: L Xuyn – Những Ngy Cuối Đời. Văn Quang tức l Trung t Nguyễn Quang Tuyến , Gim Đốc Đi Pht Thanh Qun Lực Việt Nam Cộng Ha. ng đ thn quen với nh văn L Xuyn, từ trước năm 1975, hiện sống ở Việt Nam, c đến nơi đặt thng bn thuốc l lẻ của L Xuyn, nhận xt người bạn văn của mnh: Vẫn hiền lnh, cười tủm v chn qu. Phải nhn thấy ci cười tủm của anh mới biết tại sao anh viết về những cuộc tnh của những đi trai gi đồng ruộng miền Nam hay đến như thế, lu c đến như thế. Ti nhủ thầm: Thằng cha ny tm ngẩm tầm ngầm m gh lắm đấy. N khng ni m chỉ viết nn n viết được nhiều hơn mnh. Chỉ c n mới viết được những “dng chảy ngầm” của trai gi thn qu miền Nam thật đến thế v hấp dẫn đến thế.

Nh văn nh bo Thanh Thương Hong, hiện ở San Jose - California, cựu Chủ Tịch Nghiệp Đon K Giả Việt Nam trước năm 1975, c vi kỷ niệm với nh văn L Xuyn.
Khi ng ra t cải tạo, c nhiều lần đi một mnh hay cng Văn Quang, Thi Thủy, Vương Đức Lệ đạp xe đến thăm người bạn văn cũng l một đon vin trong Nghiệp Đon K Giả Việt Nam tại tủ thuốc l của nh văn L Xuyn. Trng trước nhn sau, thấy vắng người, ng Thanh Thương Hong hỏi nhỏ L Xuyn: “Hồi ny c m thầm viết lch được g khng?” Anh lắc đầu: “Lo ăn cn chưa xong, viết ci nỗi g!”. Tới giờ pht ny ngồi viết những dng tưởng niệm anh, ti vẫn khng hiểu anh trả lời thực hay khng, c lẽ v m ảnh bởi nỗi nghi ngờ, nỗi sợ hi (do chế độ tạo nn) đ khiến chng ti mất hết lng tin v sự thnh thật với cả vợ con, bạn b thn thiết. Khng ai dm mở rộng hai bn tay ra với ai cả.

Nh văn Thanh Thương Hong tiết lộ, một lần ngồi trong ci qun cc hẻm nhỏ vắng vẻ, L Xuyn kể cho ng v bạn ng nghe cu chuyện nh vừa thật vừa chua xt cho một nh văn lớn của Miền Nam Việt Nam bị vi chn tn tuổi v những tc phẩm bất hủ đời cầm bt của mnh, trong ci “chế độ ưu việt” của cộng sản. Sau một thời gian t về, cậu con t của anh (năm đ 14, 15 tuổi), một hm thắc mắc hỏi anh: “Bố ơi, Ch Tư Cầu l ai vậy?”. Anh đp: “L thằng bố my chứ cn ai!?”. Cậu con trai ci: “Bố l L Bnh Tăng kia m”! (L Bnh Tăng l tn thật của L Xuyn). Đến con mnh khng biết bố mnh trước đy l một nh văn tn tuổi của miền Nam! Trước ngy 30 thng 4 năm 1975, c thể ni khắp miền Nam từ tr thức tới bnh dn lao động, khng ai khng biết đến Ch Tư Cầu. Người ta ha lẫn tn anh với tn nhn vật trong truyện của anh. Họ say m đọc truyện anh chỉ km nh văn kiếm hiệp Trung Hoa ti danh Kim Dung một bậc. Thế m, bấy giờ vật đổi sao rời, đến con anh cn khng biết bố mnh l ai!

Nh bo V Long Triều, cư tr tại Fresno- California, nguyn l Dn Biểu Quốc Hội VNCH, đơn vị Kiến Ha (Bến Tre), nguyn chủ nhiệm chủ bt nhựt bo Đại Dn Tộc tại Si Gn, nổi tiếng l tờ nhựt bo bn chạy nhất lc bấy giờ, trước 30.4.75. Thời Nội Cc Chiến Tranh của Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ 1965, 66, 67, kỷ sư V Long Triều giữ chức Tổng Ủy Vin Thanh Nin & Thể Thao (Tổng Trưởng) tm tnh với Chủ bin Nh Xuất Bản Tiếng Vang USA, Anh Phương Trần Văn Ng, một đi nt về nh bo nh văn khi L Xuyn giữ chức vụ Tổng Thư K Ta Soạn nhựt bo Đại Dn Tộc trong hơn bốn năm liền.
L Xuyn, ngoi một nh văn gốc miền Nam nổi tiếng, ng cn l một nh bo tầm cở, yu nghề, tận tụy với cng việc, lm việc tại ta soạn từ 5 giờ sng cho tới 10 giờ tối. V vậy, lương của nh bo L Xuyn kh cao hơn cc Tổng Thư K Ta Soạn của cc nhật bo khc, 120.000 đồng một thng, số tiền ny, b vợ của ng nhận lấy hết. Thấy vậy, ng chủ nhiệm Đại Dn Tộc V Long Triều tặng cho L Xuyn mỗi thng 200.000 đồng để cho ng tiu ring (Lc bấy giờ, lương Thiếu t, ngạch cng chức hạng A, c vợ v 4 con mỗi thng lnh được gần 41.000 đồng).

Nh bo, nh văn L Xuyn l một người chồng thủy chung, d b vợ c tật thch đỏ đen, nhưng ng một lng lo cho gia đnh, 10 giờ tối về đến nh nhiều khi cn phải lo giặt quần o cho cc con cn nhỏ dại. Quanh bn ng lun c nhiều phụ nữ trẻ đẹp, giu c v tr thức, trong đ c một c dược sĩ thường đến to soạn trong giờ ăn trưa thăm hỏi v tm tnh với L Xuyn. Họ mến ti năng, đức độ, sự ho sản của một người đn ng l tưởng, muốn ng thnh nghĩa vợ chồng, L Xuyn đều từ chối. ng V Long Triều nhận xt về điểm tnh cảm ny, c mấy người đn ng no giữ được. Thế m L Xuyn vẫn giữ được trọn vẹn tnh cảm vợ chồng cao đẹp cho đến ngy, ng xui tay về với ct bụi.

Về phương diện chnh trị, nh văn L Xuyn từng theo khng chiến Việt Minh vo bưng biền chống thực dn Php trong thời kỳ Khng Chiến Nam Bộ bng nổ năm 1946. Qua Ch Tư Cầu, độc giả sẽ thấy L Xuyn pht hiện sớm sủa nhất ci chn tướng ch kỷ, ba xạo, lập cng dng đảng của những kẻ c đảng tịch cng sản. Cn bộ cộng sản, coi dn chng v đồng ngũ chỉ l hạng người để chng lợi dụng dọn đường, dọn cỗ cho đm cn bộ Việt Minh Cộng Sản v đặc biệt l cn bộ chnh trị vin của cc đơn vị khng chiến hưởng lợi.

Đến giờ thứ hai mươi lăm của chế độ Việt Nam Cộng Ha, ng V Long Triều cn cho biết, khi phi vin của ng Dương Văn Minh l ng L Qu Chung, Hồ Văn Minh... kể cả cựu Ph Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ ng mời Kỷ sư V Long Triều tham gia chnh phủ Vũ Văn Mẫu. Kỷ sư V Long Triều c hỏi kiến L Xuyn v ng V Long Triều xem ng như l một cố vấn chnh trị tinh đời c những nhận định sắc bn. Nh bo L Xuyn nghe ng V Long Triều hỏi c nn tham gia hay khng? L Xuyn, khng nhn ng v hứ ln một tiếng cho rằng họ l những ci tượng bằng đất sẽ sớm tan r.

L Xuyn, một người lun trầm ngm suy tư v lm việc hơn 12 tiếng đồng hồ tại ta soạn mỗi ngy bo pht hnh. Cn truyn di. viết feuilleton hng ngy cho nhật bo, ng gởi bo khc đăng. ng chủ nhiệm V Long Triều c hỏi tại sao anh khng đăng bo mnh, L Xuyn ni ti chỉ c đứng sau anh, nếu đăng bo nh, ti ginh chỗ của cc bạn văn khc. Tnh cch của nh văn L Xuyn hay ni cch khc, bản chất thuần lương, bao la, đứng đắn của nh văn nổi tiếng l ở chỗ ny.

Trong khi đ, nh thơ Sa Giang Trần Tuấn Kiệt nhận xt về L xuyn: một pho tự điển về ngn ngữ Nam Bộ dn gi với lối viết phng tng, d dm, khi hi. Ci văn phong độc đo c một khng hai của L Xuyn... Đọc L Xuyn lc no cũng hừng hực lửa tnh rực chy của bản năng con người. Kht vọng v thực hnh tnh dục qua hầu hết mọi đời sống bnh dn chơn chất, nhưng cũng l bản chất năng động của người Nam Bộ...

Ton thể văn phong L Xuyn đồng nhất v hầu như chỉ cần viết đối thoại đặc biệt Nam Bộ m thnh ra truyện, ra văn, ra tiểu thuyết đầy đủ mọi ngy thơ đến quỷ quyệt khn lanh.
Nh Xuất Bản Tiếng Vang USA xin đăng nguyn văn cc bi viết của qu ng V Long Triều, Thanh Thương Hong, Văn Quang, Sa Giang Trần Tuấn Kiệt v Nguyễn Thị Hm Anh, L Thị Hải u trong cuốn trường thin tiểu thuyết Ch Tư Cầu để qu độc giả thấy chn ti của một nh văn lớn gốc miền Ty Nam Bộ L Xuyn được nhiều đồng nghiệp ph bnh nhận định.

Trong truyện Ch Tư Cầu, một người thanh nin nh qu ở miền Ty Nam Bộ, chn thật, chất pht v c đến bốn đời vợ. Mối tnh đầu với c Phấn, người cng xm, độc giả sẽ thấy ngi bt ti tnh của L Xuyn lột tả được tnh c lần của một thanh nin mới lớn chưa biết chuyện trai gi v tan hợp nhiều lần của mối tnh đầu thuần phc v đẹp đẽ. Mối tnh thứ hai từ xứ Cha Thp, Nam Vang với con Ba bụi đời v oi oăm gặp lại khi con Ba l vợ của một tn Quan Hai (Trung y) người Php lm cai t m Tư Cầu đang bị bắt giam ở gần trung tm Thủ Đ Si Gn. Con Ba cng với Phấn bố tr cho Tư Cầu vượt ngục thnh cng v đầy hồi hộp như chuyện xi n ma thật hấp dẫn v cuối cng con Ba bị tn chnh trị vin đơn vị bắn chết trước mắt Tư Cầu trong một cuộc phục kch m Tư Cầu tự thả con Ba ra đi. Mối tnh thứ ba với c Thơm, người Việt gốc Khờ Me v trong vụ “cp duồn” giữa hai x Min Việt ở miền Ty, c Thơm lại bị người đồng chủng hảm hiếp v bị giết chết trước sự chứng kiến oan nghiệt của người chồng, Tư Cầu. Mối tnh thứ tư với c Thắm ở Chu Đốc v khi c Thắm c bầu, Tư Cầu cn nghe tiếng ro gọi của ni sng, của cc đồng đội khng chiến, nn Tư Cầu đnh phải cch i ly gia một lần nữa v cũng l lần cuối cng Tư Cầu đền xong nợ nước.

Trong cuộc pho kch của qun th cũng v tnh thuần lương, đn hậu, đạo đức của một cấp chỉ huy ở chiến trường, bản chất người dn lương thiện nổi dậy, Tư Cầu dần d thuyết phục thuộc cấp thả một sĩ quan người Việt bị bắt tại mặt trận, thay v giết ngay để rt qun nhanh. V thương người, chần chờ ở lại để thả cho bằng được kẻ chiến bại nn Ch Tư Cầu bị mảnh đạn pho kch oan nghiệt của địch qun lm anh mất mạng. Trong khi đ đứa em vợ của Tư Cầu từ Chu Đốc lặn lội mang thư nh đến thng bo, con Thắm vợ của anh sanh được một qu tử v Tư Cầu hay tin mừng mnh c con nối ging v anh nhắm mắt ra đi, y hệt một tuồng cải lương bi hng hạ mn kết thc một tập truyện di đầy ấn tượng kh qun trong lng mọi độc giả.

D l tr thức hay bnh dn, d người Việt Nam sinh trưởng ở ba miền đất nước Bắc, Trung, Nam khc nhau cũng đều c khoi cảm khi đọc tc phẩm Ch Tư Cầu bất hủ c một khng hai thuộc thể loại tnh cảm x hội đặc tả ny ở vng thn qu miền Ty Nam Bộ.
Nh văn ti danh L Xuyn nổi tiếng một thời vang dội, từ ngy ra t cải cho đến ngy anh vĩnh biệt trần gian, L Xuyn khng được nhập hộ khẩu, khng c chứng minh nhn dn, ng l cng dn hạng cht của ci gọi l thin đường cộng sản Việt Nam.

Đ cũng l tấm huy chương cao qu của một nh văn sinh trưởng, thnh danh trong chế độ Việt Nam Cộng Ha, khng than van, khng cầu khẩn hay qu gối xin một cht n sủng no của chế độ mới để được cầm bt lại, kiếm cơm.

Nh văn L Xuyn, tn thật L Bnh Tăng, sinh ngy 1 thng 11 năm 1927 tại Mn – Cần Thơ, mất ngy 2 thng 3 năm 2004, hưởng thọ 77 tuổi. L Xuyn để lại cho đời chn pho truyện di, chn tc phẩm bất hủ v tc phẩm Ch Tư Cầu tiu biểu cho văn phong chn chất, phng khong của một nh văn Nam Bộ. L Xuyn với Ch Tư Cầu, tập truyện di đầu tin được đăng trn nhật bo Si Gn Mai trong hai năm liền, từ thng 2/1961 đến thng 2/1963, xuất bản thnh sch vo thng 3 năm 1963. Từ đ, người ta thường gọi L Xuyn l Ch Tư Cầu v Ch Tư Cầu tức l nh văn L Xuyn, tuy hai tn m một người.
Nh văn Hm Anh cn viết: Nh văn L Xuyn tỏ ra c quan st sắc bn, rất snh tm l, thể hiện ở tnh tiết chuyện v giọng văn đặc sệt chất Nam Bộ, nhiều khi hi hước v cng hấp dẫn.

Khng c Ch Tư Cầu trong tủ sch gia đnh l một thiếu st...
V vậy, Nh Xuất Bản Tiếng Vang USA c nhiệm vụ, được sự đồng thuận của b quả phụ L Xuyn, ti bản Ch Tư Cầu ở hải ngoại v những tc phẩm nổi tiếng khc của L Xuyn, khi c điều kiện.

Nh Xuất Bản Tiếng Vang USA trn trọng giới thiệu tc phẩm Ch Tư Cầu của nh văn qu cố L Xuyn với qu độc giả.
Sacramento ngy 10 thng 4 năm 2006
Nh xuất Bản Tiếng Vang USA
Chủ Bin
Anh Phương Trần Văn Ng
 

Phần  1

Trời đ chạng vạng tối…
Tư Cầu mới về tới nh lấy thm la cho vịt ăn. Ni chuyện b lp một hồi m trời sụp tối lc no khng hay. Đến chừng nghe thiếm Hai m của anh ta hỏi, anh ta mới hay:
- Ủa Cầu, mầy tnh ở đy ni chuyện dần ln riết rồi khng chịu đem la v trỏng hả? Bộ mầy khng v gom ba con vịt lại hả?
- Tui c gởi con Phấn n coi chừng dm rồi m!
- Ừ gởi! Để ta my về ổng đả cho mầy một trận rồi mầy ku trời!
- Th đi đy n…
Tư Cầu chẳng ni chẳng rằng g nữa hết, xốc thng la ln nch bưng đi. Anh ta gh qua mi nước mc một go uống ừng ực. Rồi như để trt nỗi bực tức, anh ta hắt tẹt nước cn dư vo đm rau om, mc go vo cy đinh nghe một ci cộp, lấy tay quẹt miệng rồi bưng thng la thẳng ra bờ xẻo trước nh.
Để thng la xuống xuồng vững vng rồi. Tư Cầu vừa nhổ cy so vừa đưa chơn tống xuồng ra v chống so cho xuồng đi vo vo trn mặt nước.
Ma ny nước trong xẻo R cũng cạn.
Đi lc lườn xuồng, be xuồng cọ ro ro vo những đm rau muống, những đm lục bnh, những nhnh đin điển.
Trời chỉ cn mờ mờ sng…
Ra giữa khoảng đồng trống, gi thổi mt rượi, Tư Cầu cũng thấy thơ thới trong lng chớ khng cn thấy bực bội như hồi ny nữa.
V như cảm hứng, anh ta vừa chống vừa ca vi cu vọng cổ, ci bi vọng cổ “văng vẳng tiếng chung cha…” m anh ta nghe ở ci my ht của ng X Tm. C mấy ci dĩa ht đi ht lại hoi anh ta nghe riết rồi cũng thuộc lng hết. Thuộc lng rồi, anh ta sang qua bắt chước cho đng ci giọng ngn ư… ử… của Năm Nghĩa, ci giọng m anh ta cho l “mi bạt mạng”.
Trong buổi chiều t, giọng của Tư Cầu vang ln trn đồng vắng. Tiếng ư ử vuốt cu ca của Tư Cầu (theo điệu Năm Nghĩa) đi lc bị khựng ngang mỗi lần anh ta phải chống so để đẩy xuồng đi tới.
Cng v su trong ruộng, đường nước cng hẹp v trong cảnh nh nhem những đường nước ấy chỉ cn l những vệt sang sng ngoằn ngoo như những lối đi mn trn cỏ.
Chống gần tới chi giữ vịt của Phấn, một c gi chăn vịt ở gần đ, Tư Cầu dừng so lấy hơi h:
- I i … i i i !
Phấn nghe vội chạy ra:
- Sao đợi chừng ny mới vc mặt ra hả?
- Chừng ny chớ chừng no nữa?
- Ni nghe sướng hng! Gom dm bầy vịt của anh mệt thấy mồ!
Tư Cầu cười:
- Nhờ c một cht vậy cũng rn.
- Vậy m cn ni một cht nữa. hồi ny vịt của tui c một con bị lươn rt ngất ngư, tui lm thịt nấu cho ở trỏng, một cht anh qua ăn nghen!
- Ừ qua th qua, nhưng để da coi sc ba con vịt đ.
- Ta ni ta gom về đủ hết rồi m.
- Gom th gom chớ cũng phải da coi lại ci đ. Cn un muỗi cho con Sấm nữa chi!
Con Sấm l tn con tru cồ m ta của Tư Cầu giao cho anh ta đem v chi vịt chăn lun, v mấy em n cn mắc đi học. Một cng hai chuyện như vậy cũng tiện hơn.
Ni xong, Tư Cầu vội vng chống xuồng về chi mnh, nhưng Phấn ku giựt ngược lại:
- Nhớ qua nghe hng. m anh cn cht dầu lửa no khng cho tui muợn đỡ.
- Hết ro rồi. Cn ba ci rọi m-u để cht nữa tao đem qua.
- Qua mau mau nghen.
- Ừa m!
Chi của Tư Cầu cch đ cũng khng xa. Hai bn h qua h lại vẫn cn nghe tiếng. Chi dựng sơ si lợp rơm, vch rơm, khng lớn hơn ci miễu Thổ Thần của nh ng Hội-đồng Ha ở ngoi vm sng bao nhiu. Tất cả giang sơn của Tư Cầu gồm c bấy nhiu đ, với hai ci nồi, vi ci chn v một ci np để đến tối l anh ta chui tọt v đ ngủ.
Căn chi cất trn một ci giồng nhỏ đủ chứa một bầy vịt vi trăm con v đủ chỗ buộc con Sấm. Tuy la m đ lm xong v nhằm ma kh, xung quanh giồng nước vẫn cn xm xấp. Đa, bu gần đ cũng nhiều. Dụng ở chỗ c nước đ, gia đnh của Tư Cầu cũng như của Phấn nui vịt cho c lợi hơn. Con Sấm của Tư Cầu cũng c đủ cỏ ăn cầm chừng với rơm v Tư Cầu ở đ vừa chăn vịt vừa giữ tru kể cũng tiện.
Về tới nơi, Tư Cầu tay bưng thng la, tay ko mũi xuồng rướn ln cỏ, hấp tấp xem bầy vịt, coi lại hng đăng thấp ro nhốt bầy vịt kẻo ban đm chuột v tha hết, liệng thm rơm cho con Sấm, rồi để thng la trn ci ging.
Xong xả, anh ta đi lại gc chi quơ vi cy rọi m-u phơi kh, nhảy phc xuống xuồng chống qua chi của Phấn.
Tuy trời đ tối hẳn, Tư Cầu khng cầm đn đuốc g hết v chống xuồng ra đi “thuộc lng” theo dng nước giữa những đm rau muống, rau dừa, giữa những bụi -r, cc kn chen lẫn vi chm cy đin điển.
Chi vịt của Phấn cũng gần giống như chi của Tư Cầu, nhưng cch sắp đặt coi bề vn kho hơn. Dầu sao Phấn cũng l đn b con gi, cn n l đn ng con trai nn sống x bồ x bộn quen rồi.
Phấn mười su tuổi, Tư Cầu mười bảy tuổi, vậy m Phấn c vẻ khn lanh hơn nhiều. Cch thức anh ta sống thật cũng y như hồi cn su, bảy tuổi, hồi cn chơi “cất nh chi” bằng ống sậy v l chuối với Phấn…
Tư Cầu chống xuồng vừa tới nơi đ nghe tiếng Phấn hỏi vọng từ pha sau chi:
- Anh Tư hả anh Tư?
- Ừ, th tao chớ cn ai nữa? Sao đn đuốc g khng c, tối om vậy n?
- Vậy m cũng hỏi! Bộ anh qun đem đn rọi m-u qua rồi hả?
Nhớ lại hồi ny Phấn c hỏi mượn dầu lửa để đốt đn, Tư Cầu bắt tức cười v n qun l đi mất để Phấn phải hỏi vặn vẹo như vậy:
- C chớ sao qun! M mầy lm g lục đục ở đằng sau đ Phấn?
- Tắm chớ lm g m hỏi! Đốt rọi ln đi anh Tư… chớ bộ đứng như trời trồng đ hả?
Tư Cầu xch một cy rọi m-u lại bn ba ng To m lửa than cn đỏ au; pha trn ng To bắc một chiếc nồi nhỏ, cho vịt si ọc ạch. N k miệng thổi một hơi vo mớ than cho lửa bng ln, rồi kề rọi v đốt. nh sng của cy rọi m-u khng l bao nhưng cũng đủ soi cả căn chi nhỏ xu. Vừa lc đ, Phấn ở pha sau đi vo. N tắm dưới bu nước sau chi c thay đồ thay đạc g đu m chiếc quần đang mặc vẫn kh rang.
C ta quấn trn ngực một chiếc khăn rằn hẹp khổ, một tay giữ chặt hai mối khăn ở sau lưng.
Cảnh tượng đ c hơi lạ mắt đối với Tư Cầu. Anh ta nhn trn trối khun ngực vun nhọn dưới tấm khăn rằn nhỏ hẹp cn ướt nước. Mọi khi anh ta đu thấy c như vậy. Thật tnh anh ta lấy lm lạ v đu biết mấy đứa con gi mới lớn ln thường ngy hay nịt v st rạt.
Thấy Tư Cầu nhn mnh, Phấn đm ra mắc cở, c ta đứng khựng lại, rồi chạy quơ lấy ci o ti treo trn mc tre, lng tng xỏ vo, rồi một tay vừa gi nt, một tay vừa rt ci khăn rằn ra đem phơi trn cy so gc trước chi. Xong Phấn chạy v lm tỉnh, hối Tư Cầu:
- Thi v sắp chn ra ăn cho đi anh Tư! Khuya rồi nghen! Mơi cn dậy sớm thả vịt đi ăn chớ.
Phấn cho l khuya nhưng chỉ lối tm giờ tối g đ. Ở vườn, khi g ln chuồng người ta đ rục rịch đi ngủ.
Tư Cầu chẳng ni chẳng rằng, đi lấy chn đũa để xuống đất gần chỗ cắm cy rọi m-u. Trong lc đ Phấn đi nhắc nồi cho bưng lại rồi đặt ci tay cầm kho ln, chụm thm mấy nhnh đin điển vo bếp.
Tư Cầu vừa lấy gi mc cho ra chn, vừa hỏi:
- Mầy cn nấu nướng ci g nữa đ Phấn?
- Kho ba miếng thịt chớ nấu ci g nữa. Bộ anh ni c con vịt đem ra nấu cho hết trọi sao. Kho thịt vịt m khng c gừng tức qu!
- Để mơi tao về kiếm đem ra cho. M mầy ni khng c gừng rồi ba miếng thịt vịt luộc ny chấm v nước mắm g m ăn by giờ hả?
- C nước mắm ớt đ chấm đỡ chớ bộ chết sao! Anh sao kh qu! Nữa rồi con ci n lấy anh!
Tư Cầu nổi da:
- Cn mầy thằng chng chết snh n lấy my!
Phấn đang chặt thịt vịt nghe vậy bắt tức cười v đổi giọng:
- Hứ ni vậy m cũng nổi cu. Thi n lại ăn đi.
Hai đứa n xp lại bn nồi cho. Tư Cầu lm một hơi năm chn cho v gắp hết nửa dĩa thịt vịt luộc. Cho nng lại ở trong chi khuất gi nn mồ hi mồ k chảy rng rng mặc dầu Tư Cầu ở trần tri trụi. Anh ta ko chiếc khăn ở cổ ra lau mặt rồi đứng dậy đi lục lọi bẻ một cọng tre xỉa răng. Anh vừa xỉa răng vừa chp miệng coi bộ no đủ lắm. Phấn cn ngồi ăn nn ba miếng thịt vịt cho hết. Trn c ta lấm tấm mồ hi v những sợi tc la xa xuống dnh vo. C dọn dẹp xong chn dĩa th Tư Cầu đứng hứng mt ny giờ ở trước chi cũng trở v.
Anh ta ngồi bệt xuống đất mc ci ti nhi đựng thuốc lận trong lưng quần vận ra. X một miếng giấy trong cuộn giấy quyến, bốc một nhm thuốc giồng để ln, lựa bỏ ra vi ba mắt thuốc, Tư Cầu chậm ri vấn một điếu lớn gần bằng ngn tay trỏ. Xong anh ta để ln lng hai bn tay xe trn một vng rồi đưa ln miệng le lưỡi liếm dn mp giấy, vặn đầu giấy l ra ngoi cho xoăn nhỏ lại v k vo rồi đốt. Tư Cầu bập bập vi ci cho chy đỏ đầu thuốc, rồi ht một hơi di, đoạn từ từ nhả khi thuốc một cch rất khoi tr.
Mới từng tuổi đ m Tư Cầu đ ghiền nặng như một số trai trng khc trong lng. Mấy năm về trước, n cũng khổ sở rất nhiều về ci nạn ghiền đ. Ta của anh ta đnh ln chưởi xuống cấm cản đủ điều, nhưng tht rồi cũng chịu thua lun. Ban đầu anh ta cn ra vườn, ra sau chuồng heo, sau cầu tiu ht chn ht ln, riết rồi đm l ra ht cng khai. By giờ ta anh ta phải bấm bụng chịu thm ci khoản xi về tiền thuốc vấn cho n. Dẫu sao đi nữa Tư Cầu cũng đ lớn rồi v vẫn gnh cng kia việc nọ cho gia đnh.
Ngồi trn chiếc np, Phấn lặng yn nhn Tư Cầu ht thuốc v tủm tỉm cười. Với điếu thuốc dnh xệ xệ ở mi dưới, Tư Cầu c vẻ người lớn, c vẻ một người đn ng. Nghĩ đến đ, Phấn ci đầu lấy tay vn v cọng đệm l ra ngoi mp np rồi khẽ thở di.
Trong lc đ, Tư Cầu vẫn như khng v tiếp tục ph pho ht thuốc, Phấn nhn trn anh một hồi v đm ra bực mnh ngang. Chợt nhn thấy cy rọi m-u đ chy tn gần đến mấy miếng cht, c ku Tư Cầu v ni chọn lỏn:
- Cy rọi tắt hết ka, ngồi đ ht thuốc hoi đi!
Tư Cầu ngạc nhin trước sự tức giận bất thần đ v nhn lại c ta một hồi rồi khoan thai lấy cy rọi khc đốt tiếp. Anh ta khng hiểu lm sao hết v cũng chẳng cần hiểu lm g. Anh ta cho rằng c lẽ đn b con gi khc đn ng con trai l hay bất thường như vậy cũng nn.
Ngồi nn thinh một hồi, Phấn mới ln tiếng gợi chuyện:
- anh Tư, anh c biết đến cuối thng Chạp ny, con Thắm n đi lấy chồng khng anh?
- Ừ…
- Ừ!… Ci g anh cũng ừ ừ m khng biết ci khỉ kh g hết.
- Đừng lm bộ ti khn hoi mầy. Tao ni ừ l ừ. Con Thắm n lấy thằng Năm Tn con ng Biện Dưỡng ở trn kinh Bang Chang, bộ tao khng biết hả?
- Dữ hn! Chắc trời mưa nn cc mới mở miệng.
Tư Cầu hứ một tiếng rồi quăng mạnh ci tn thuốc ra trước sn chi.
Phấn lấy cy rọi m-u gạt bớt tn để cho thm nh sng v nhch lại gần bn cạnh Tư Cầu. C với tay quơ một nhnh củi đin điển vừa dập dập tn rọi cn ln khi vừa ni:
- Hai vợ chồng con Thắm cũng bằng tuổi tụi mnh đ…
Tư Cầu ngước mắt nhn lại:
- Hứ! Người ta chưa ăn chưa ở g hết m mầy đ ku l hai vợ chồng! Sao mầy gấp qu vậy Phấn? M tụi n bằng tuổi tao với mầy rồi c sao hng?
- Cn c sao nữa? Người ta cũng như mnh m… vậy đ! Bộ anh khng biết lo sao?
- Lo ci mốc x g hả? Chừng no tới rồi hy hay, chớ tao khng lo g ro.
Phấn ngập ngừng một lt rồi đắm đuối nhn Tư Cầu v giọng c ta trầm dịu xuống:
- Bộ anh khng… khng… nghĩ đến tui hả?
- Th mầy chnh nh ra đ chớ cn nghĩ ngợi g nữa.
C nhch lại gần Tư Cầu thm một cht nữa:
- Anh nầy ni kỳ qu! Bộ anh khng nghĩ tụi mnh cũng như… vợ chồng con Thắm sao?
Nghe ni vậy, Tư Cầu ngồi thẳng lưng nhn Phấn từ đầu đến chn: một gương mặt bầu bĩnh với đi mắt long lanh, với đi mi hơi dầy một cht, ướt lng bn nh lửa rọi chập chờn, đi cnh tay trn trịa l ra khỏi chiếc o ti cụt tay v một thn mnh chắc nịch như thn cy chuối hột…
Tư Cầu như vừa v thấy sao dễ chịu trong mnh. Anh ta vừa cười vừa ni với Phấn:
- Ừ, mầy coi cũng được! Ối thi, tới đu hay tới đ chớ tao khng nghĩ nghiếc g hết. Cn ta m tao nữa chi?
- Ni như anh vậy hết chuyện rồi! Bộ ai cấm cản ta m anh lo cho anh sao? Cn tụi mnh ở đy lm g hả?
- Coi ba con vịt chớ lm g nữa!
- Hứ lng m! Anh sao vậy hoi… Bộ anh khng thấy người ta cũng như mnh m nn vợ, nn chồng, sung sướng tấm thn, bộ anh khng… khng… muốn, khng thm hả?
- cha thm! Ừ sung sướng đu được vi thng như hai vợ chồng anh Hai tao đ, rồi chưởi bới đập lộn nhau rm trời, rồi đẻ xn xọt cả bầy cả lũ để lo chạy gạo cho si đầu hả?
- Bn ngang như anh vậy th ni lm g cho thm tổn. Bộ ai cũng vậy hả? Chớ anh khng thấy vợ chồng anh Hai tui sao…
Tư Cầu cười lớn:
- Ối thi, vợ chồng anh Hai mầy th hết chỗ ch… Thiệt như ếch bắt cặp!
V Tư Cầu thấp giọng hỏi lun:
- Phấn, bộ hai ảnh chỉ tối ở nh bị ai cản mũi cản li g hay sao m tao thấy cứ chạy tọt ra sau vườn chuối x nẹo với nhau hoi vậy hả?
Phấn nghe hỏi vậy mắc cở nhưng thấy thinh thch trong lng v Tư Cầu đ hưởng ứng cu chuyện của n. C ta lm bộ gạt ngang:
- Bậy n! … M sao anh thấy? Anh dc tổ!
Tư Cầu hấp tấp trả lời:
- Ừ th dc! Tao đi bẫy c ở mấy ci mương sau vườn chuối nh mầy hoi m tao lại khng thấy!
Phấn chm thm:
- Bộ anh thấy họ rồi họ khng thấy anh chắc?
- Con ny ngu qu! Bộ mầy ni tao đi ngờ ngờ đ để cho họ thấy hả? Tao cn phải đi rnh bẫy c nữa chớ mầy qun sao? Như vậy họ dễ g thấy tao được?
- Rồi anh rnh ếch bắt cặp lun?
- Đu c mậy! Th sẵn tao ngồi np rnh bẫy c tao cũng nn lun, chớ chẵng lẽ la lng ln hay sao?
Phấn nghe Tư Cầu ni vậy, cười hăng hắc:
- Anh ny ni nghe ngộ qu ta!
Tư Cầu cũng bắt cười xa theo. Phấn vẫn chưa chịu bung lơi cu chuyện:
- Bộ anh m dm ng họ!
- Tao m khng dm ng! Th n ngờ ngờ trước mắt tao đ m dm ng hay khng dm ng g mậy!
Phấn vẫn chưa chịu tha:
- Vậy anh thấy ci g anh kể tui nghe coi!
Tư Cầu thấy con nhỏ cứ hỏi dần ln một cch nh nhảnh như vậy mới hiểu ra. Hồi ny anh ta tưởng con Phấn muốn chọc tức mnh nn mới hỏi những cu cắc cớ như vậy. T ra con nảy n muốn sanh quỷ m! Nghĩ tới đ, Tư Cầu bỗng nhin thấy khoi ch trong bụng. Khoi ch v anh ta khng l kh như con Phấn tưởng đu.
Tư Cầu thở kh ra một ci như đ giải quyết được điều g, rồi dựa lưng ra sau, hai tay chống xuống đất, hai chn vắt cho ngoải v một bn chn th nhịp nhịp… Anh ta cười ha hả một mnh, rồi liếc nửa mắt nhn Phấn v bằng một giọng của một người biết “ăn chắc” điều g, anh ta ỡm ờ ln tiếng:
- Th thi tao khng thấy ci g hết…
Phấn vừa hơi bực mnh vừa hơi thch thch. C thong cau my rồi cười lỏn lẻn.
Tư Cầu ngồi lặng thinh nhịp nhịp chn. Chưa bao giờ anh ta thấy khoi trong lng như vậy. Anh ta c cảm tưởng như by giờ mnh mới thiệt lớn hơn Phấn. Lớn như thế no th khng phn tch nổi, nhưng “lớn”… gọn lỏn vậy thi.
Sự lặng thinh của Tư Cầu lm cho Phấn hơi luống cuống. Khng biết lm g, c đưa tay xổ đầu tc ra để bới lại.
Tư Cầu đ thấy Phấn xổ đầu bới tc kể cả mấy chục bận rồi nhưng lần ny mới để nhn kỹ.
Trong nh sng lung linh của cy rọi m-u, Phấn đưa đi cnh tay trn lẳn ln co co mớ tc cho thm sung sẻ. Một mi dầu bng li nhẹ thoảng qua mũi Tư Cầu.
Phấn chậm ri co tc, mắt nhn vo vch chi như khng thm để tới Tư Cầu tuy dư biết Tư Cầu đang liếc nhn mnh. C ta cứ lm bộ săm soi đến mớ tc như khng bao giờ muốn bới ln cho xong hết. Đi cnh tay c đưa ln lm cho vạt chiếc o ti vải hột dền đen đ cụt ngủn cng rướn ln cao… C ưỡn người ra dơ tay quo chải tc sung theo xuống dưới lưng. Khun ngực đ no trn cng căng vun ln; hồi chập tối sau khi đi tắm Phấn c bận o nịt lại đu…
Tư Cầu khng cn liếc ln m nhn chăm chăm vo người Phấn. Phấn vẫn lm như khng hay biết v dnh dng thm trong việc chải vuốt mớ tc…
Tư Cầu bỗng thấy hồi hộp lạ thường. Ci cảnh hai vợ chồng mới cưới anh Hai của Phấn h h với nhau sau vườn chuối thoắt đ hiện ra r rng trong tr v đầu anh ta nng hừng hực. Anh ta bối rối v chn tay như dnh chặt dưới đất. Anh ta sực nghĩ đến việc ht một điếu thuốc. Ờ… phải rồi! Anh ta lng tng mc nhi thuốc lận ở lưng quần ra…
Nhưng Tư Cầu mới vừa dợm mở ti thuốc ra th Phấn vi tay chụp lấy ti thuốc dấu ra pha sau lưng. Tư Cầu nhoi mnh theo giật lại. Tay ny, anh ta nu một tay của Phấn, tay kia moi ti thuốc m bn tay Phấn giữ chặt cứng.
Hai cnh Phấn bị hai tay của Tư Cầu kềm ngoặt ra pha sau lưng. Trong dng điệu đ, ngực Tư Cầu dựa st vo một bn hng của con Phấn. Tư Cầu bỗng khựng lại tuy hai tay của mnh vẫn giữ chặt lấy hai tay của Phấn. Như con bồ cu bị tro cnh, ngực của Phấn phập phồng tựa biển sng. V Tư Cầu c cảm gic kỳ cục như đang kề st một cục than hừng hực…
Ban đầu Tư Cầu khng dm nhn thẳng vo mặt của Phấn, anh ta bối rối v khng biết tấn thối như thế no, muốn bung tay Phấn v nhch mnh ra nhưng anh ta lại cứ để nguyn như vậy. Anh ci gầm mặt xuống, một hồi rồi đnh bạo từ từ nhn ln một bn vai của Phấn, rồi ln ci ức no căng m anh ta thấy r mồn một từng hơi thở dồn dập.
Thấy Phấn chẳng ni chẳng rằng, Tư Cầu lm gan nhn thẳng vo mặt c ta để d xt… Mắt Phấn long lanh nửa như cười cợt, nửa như thch thức. Thứ con mắt nhn kiểu đ…!
Tư Cầu ngừng một giy cắn chặt lấy mi dưới, rồi bỗng bung tay Phấn ra m chong lấy đi vai của c ta. Tư Cầu đưa mũi hn mạnh vo m Phấn, nhưng Phấn n qua lm n hn trật vo cổ… Phấn bị nhột cười hăng hắc… Tư Cầu bực mnh xiết chặt đi vai v từ từ hn lại đng vo m. Phấn ngoan ngon ngồi yn như người chịu thua. V đi tay của Tư Cầu rớt khỏi vai của Phấn lc no khng biết để c một cảm gic m m thch th như khng c thứ g snh được như vậy…
Phấn gục đầu vo vai Tư Cầu một hồi lu… Rồi c dang Tư Cầu ra để nằm ngửa ln trn chiếc np trải bn cạnh. Ci o ti nt bp mở tung tự bao giờ… Phấn si m nhn Tư Cầu như chờ đợi… Rồi c đưa tay nu rị Tư Cầu xuống, chn vi đạp cho cy rọi m-u ng xuống đất tắt ngm…
Bng tối bất thần lm cho Tư Cầu hoảng sợ. Anh ta lnh qunh dựt ra khỏi tay của Phấn, đứng chồm dậy, chạy tọt ra ngoi sn chi… Phấn ku anh ta giựt ngược lm cho anh ta hoảng thm, v lần đầu tin anh ta dm… mạo hiểm như vậy, kể cũng đ qu lố rồi!
Phấn cũng ngồi dậy chạy theo ku như qut tho:
- Anh Tư! Anh Tư! Anh lm g kỳ vậy hả?
Nghe tiếng Phấn ku, Tư Cầu bước mau ra chỗ để xuồng nhảy phc xuống…
- Anh da thiệt sao anh Tư? Ở lợi chơi một cht nữa, bộ ai ăn c ăn thịt g sao m sợ.
Tư Cầu vừa chống xuồng ra vừa ni vi lại:
- Thi để tao da bển khuya rồi!
- Hứ khuya rồi! Khuya rồi!… Sao hồi ny anh khng giỏi ni khuya một cht coi!… Lm bộ thấy ght!
Tư Cầu chẳng ni chẳng rằng chống xuồng đi thẳng.
Phấn đứng tần ngần, rồi chợt thấy mnh cn cầm một ci ti thuốc của Tư Cầu trong tay, c bn ku giựt ngược Tư Cầu lại:
- Anh Tư ơi! Cn gi thuốc của anh đy n, trở lại m lấy!
Tư Cầu lm bộ khng nghe chống riết xuồng ra dng thẳng.
Phấn bực tức v ti thuốc trong tay, dậm chn quăng mạnh ti thuốc xuống đất, ngoe nguẩy đi v chi. Đi được vi bước khng biết nghĩ sao, c trở lộn ra ci xuống đất tm m ti thuốc lượm ln. C phủi ti thuốc đoạn nng niu cầm trong tay đi v chi.
Cy rọi m-u ngả xuống đất ban ny vẫn cn ngn khi với một đốm than đỏ trong bng tối như một đầu nhang đang chy. Phấn thở di sườn sượt, lấy chn m tm chỗ chiếc np rồi nằm vật xuống.
C quơ chiếc gối trn đầu nằm m riết ln ngực, k răng cắn nghiến vo mp o gối nghe ken kt. Rồi khng hiểu v sao c pht khc tấm tức tấm tưởi…
Trong lc đ, Tư Cầu chống xuồng đi thẳng tuốt về chi… Gi mt lạnh của khoảng đồng trống về đm lm cho lng anh ta trở lại bnh tĩnh. Anh ta nhớ lại hồi ny mnh chạy trốn Phấn như chạy trốn ma rượt. Anh ta nhảy phc xuống xuồng, chống vi ci l chiếc xuồng đm bn nọ xọt bn kia thật cũng… giống y như mnh.
Giờ đy Tư Cầu đ lấy lại sự bnh tĩnh v chiếc xuồng cũng phăng phăng lướt tới như quen đường nước cũ.
Tư Cầu mới thấy mnh kỳ cục thiệt y như lời con Phấn trch mc. Th việc g m phải chạy trốn như vậy chớ? Nếu mnh khng muốn tấn tới nữa th thi, ai c giết mnh sao m sợ?
Chung qui cũng chỉ tại cy m-u khi khng lại rớt ng tắt ngm lm anh ta “sực tỉnh” v chạy hoảng! Nghĩ lại ci cảnh Phấn nằm xải tay trn np, hai vạt o ti lật tung qua một bn… Tư Cầu chắc lưỡi liền miệng… Rồi anh ta dơ tay c trn đầu một ci thật nn thn. Anh ta hồi tưởng lại những cảm gic thch th lạ kỳ m giờ đy nghĩ đến, bn tay của anh như hy cn nng ran.
Cng nghĩ tới, cng tưởng tượng thm, Tư Cầu cng bực mnh bực mẩy. Anh ta lấy cy so quất mạnh vo đm lục bnh nghe một ci xạc…
Nhưng bỗng nhin, anh ta cười ha hả như khm ph ra một điều g mới mẻ v ưng lắm! Tư Cầu vừa nhớ trực lại: con Phấn vẫn cn đ chớ c mất mt, hao mn g đu m tiếc hi hụi, m tức anh ch? V thiếu g dịp khc?
Nghĩ đến đ, Tư Cầu chống xuồng đi vo vo về riết đến chi.
Việc đầu tin l n quơ tỉn nước đưa ln miệng ừng ực uống một hơi, rồi lần lại gc chi lấy chiếc np mở trải ra nằm lăn nh trn đ.
Anh bỗng thm một điếu thuốc v khi rờ tới lưng quần mới nhớ trực lại Phấn cn giữ ti nhi đựng thuốc.
Mặc d kh khuya (mọi khi giờ ny anh ta đ đnh một giấc lu rồi) m Tư Cầu vần thấy chưa buồn ngủ.
Căn chi tối om. Tiếng muỗi bầy ku vo ve v Tư Cầu lấy tay đập lin hồi trn ngực, trn đi. Anh ta tnh ngồi dậy đốt đn đi coi qua một lượt bầy vịt con, kẻo để sơ sẩy ba con chuột cống vo tha hết. Nhưng ci hộp quẹt my của anh ta lại để trong ti thuốc bn chi của Phấn. V Tư Cầu mỉm cười ni thầm:
- Ừ để mơi m mầy hổng trả th biết tay tao. Kỳ ny tao cho mầy giỏi dấu, ở đu tao cũng moi hết!
Nhưng khi nghĩ đến mấy con vịt, anh ta cũng hơi lo lo. Mới c lng chng với Phấn một cht xu m Tư Cầu tưởng chừng như đ bỏ b hết mọi cng việc. Nằm nghe bầy vịt con trong ro đăng coi bộ ngủ yn khng rục rịch chuột bọ g hết, chỉ thỉnh thoảng vi con ku k k nho nhỏ như mớ ngủ, Tư Cầu cũng thấy yn tm.
Anh ta chui vo trong np tnh ngủ vi một giấc chứ đm nay n thức khuya qu. Nhưng mắt anh vẫn mở thao lo.
Anh lật chiếc np đứng ln để hai mp nằm đ xuống dưới lưng theo điệu dựng mũi tu. Hai chn anh ta duỗi thẳng ra, hai tay khonh ra sau t gối đầu.
Trong dng diệu đ, Tư Cầu nằm nghĩ tới Phấn v thấy sung sướng trong lng. Hai đứa n từ no tới giờ ở gần nhau trong giữa đồng vắng m khng ngờ như vậy cho đến tối hm rồi.
By giờ Tư Cầu mới khm ph ra ci chỗ uổng đ… nhưng m lo g Phấn vẫn cn đ. Nằm thao thức một hồi, Tư Cầu ngủ qun đi lc no… Trong đm đ, anh ta nằm chim bao lung tung v khi tỉnh dậy th trời đ sng bt hồi no rồi; v anh ta nằm một nơi v ci np nằm một nẻo.
La vịt đến chỗ thả cho ăn mọi hm, Tư Cầu thấy Phấn đ đem bầy vịt của c ta cho ăn cch đ xa xa. Phấn cũng thấy n nn quay đầu nhn lại.
Nhớ chuyện hồi tối, Tư Cầu đm ra xẻn lẻn. Anh ta tnh la bầy vịt đi ngả khc, nhưng khi nghĩ đến Phấn cn giữ ti thuốc ht anh ta đnh chậm ri đi xm xm lại. Đi đến nơi gần Phấn, Tư Cầu ln tiếng trước v lm ra bộ tỉnh như khng:
- Phấn, hồi tối tao c… bỏ qun ti thuốc ở bển, mầy c lượm đem theo đ khng?
Tư Cầu lm bộ tỉnh như vậy chớ trong bụng n cũng thấy hơi đnh l t… Thật l kỳ như vậy! Mọi khi anh ta coi Phấn ra g đu?
Phần Phấn c cũng thấy mắc cở khi gặp lại Tư Cầu nhưng bnh tĩnh hơn nhiều. Đn b con gi nhiều khi hơn đn ng con trai trong những trường hợp lắt lo như vậy. Hơn nữa, Phấn vốn tnh nh nhảnh sẵn nn khng xẻn lẻn ra… mặt như Tư Cầu. Qua pht bỡ ngỡ ban đầu, Phấn đ kiếm cch ghẹo Tư Cầu chơi:
- Ti thuốc no m lượm? Hay hồi tối anh hấp tấp đi về lm rớt ở đu đ rồi cũng đổ thừa cho người ta sao?
Tư Cầu bực mnh quắc mắt nhn c ta v trở thnh thứ… Tư Cầu như mọi khi:
- bộ tao ở khng đi giỡn với mầy hả Phấn? Vậy chớ hồi tối con ch n giựt ti thuốc của tao chắc?
Nghe vậy, Phấn khng giận m cn cười ngắt nga ngắt nghẻo:
- , người ta ni vậy m cũng giận. Sao c giỏi hồi ny khng đi liền đi m cn lm bộ ni bỏ qun?
Tư Cầu nghe ni vậy đm ra lng tng, Phấn thấy Tư Cầu chịu php mới rt ti thuốc đưa ra:
- Đy n cưng! Hồi tối người ta giựt ngược lại… để trả m dng tuốt rồi by giờ lại cự nự. Anh sao kh qu, ai m ở với anh được. Tội nghiệp, hồi tối tới giờ thm thuốc lắm phải khng cưng?
Tư Cầu ngập ngừng cầm lấy ti thuốc. Lng anh ta mt rười rượi. Anh ta ngước mắt ln nhn Phấn một cch đậm đ rồi chẳng ni chẳng rằng quay lưng đi thẳng. Phần con Phấn, c cũng thấy vừa lắm. C đắm đuối nhn theo Tư Cầu v đợi cho Tư Cầu đi được mươi bước, c vừa cười, vừa ni với theo:
- lu lu… giận lẫy xẩy ci!
Nghe vậy, Tư Cầu đứng lại nhổ liền một gốc rạ kh vụt lại, rồi cắm đầu chạy thẳng đuổi theo bầy vịt…

o0o

Trời gần đứng bng, Tư Cầu gom bầy vịt lại để chạy về chi lo nấu ba hột cơm.
Cơm nước xong xui, Tư Cầu quy quả trở ra trng chừng bầy vịt. Anh ta dm coi Phấn ra chưa, nhưng c lẽ c ny cn dnh dng trong chi. Tư Cầu cầm một nhnh cy đuổi gom mấy con vịt tch bầy, rồi đi ln đm chưn bầu m giồng để ngồi nghỉ mt.
Đ l ci giồng kh lớn, cy mọc um tm. Thường thường bọn trẻ chăn tru đến tụ tập nơi đấy để trửng giỡn, ph cy ph cối hay bắn chim bắn chc.
Mấy thng trước, ngy no tụi trẻ chăn tru cũng gom về đ cười la như họp chợ, nhưng mấy lc sau ny tụi chng la tru qua bn cồn ngoi sng cho ăn hết nn trn giồng vắng tanh. Trn cht giồng c ci miễu thờ ng T lợp l, dy gic v dy cứt quạ leo phủ sm sụp trn mi.
Tư Cầu ngồi tựa lưng vo một gốc chưn bầu lớn. Da gốc cy chưn bầu ny nhẵn nhụi v tụi chăn tru cọ quẹt h rầm.
Trước mặt anh ta, cả một đm ruộng cn lấp xấp nước, mấy chm cy đin điển trổ bng lấm tấm vng kh.
Gi hiu hiu thổi nn tiếng l khua chỉ đủ nghe lo xo như những tiếng th thầm bất tận của đi tnh nhn ln lt.
Hai con chim trao trảo đuổi nhau trn cnh ku ch che, con trống rượt con mi bay lạt xạt trn ngọn cy, con ny khng chịu trốn thẳng đi m chỉ bay loanh quanh, lộn đi lộn lại để cuối cng nằm mọp xuống chịu trận v ku chim chiếp nửa như đau thương, nửa như u yếm…
Tư Cầu tho ci khăn tắm quấn ở cổ ra che phủ ln mặt, duỗi chn, khoanh tay ln ngực rồi lim dim ngủ. Khng mấy khi anh ta ngủ trưa nhưng đm rồi v thức qua khuya nn vừa mới ngả lưng dựa vo gốc cy l mắt anh ta nhướng ln hết nổi, lại cn thm gi thổi hiu hiu mt, l cy x xo bn tai nữa.
Tư Cầu vừa mới mơ mơ mng mng th c vật g rớt ci ịch đập bn cạnh lm anh ta giựt mnh ngc đầu dậy. Anh ta ng quanh ng quẩn khng thấy g hết nn dựa lưng nằm ngủ lại. Chắc l một cnh cy kh rớt đu đ chứ g!
Anh ta vừa chợp mắt, định ngủ lại th lần ny một vật g rớt ci độp ln bụng. Anh ta quơ tay chụp lấy v đ l một cục đất kh. Anh ta tốc khăn tắm phủ mặt ra ngồi nhỏm dậy v lm bộ tỉnh, ni:
- , thằng no liệng đất đ, tao thấy by rồi nghen! Tao khng mắc mớ ng b ng vải g by! Đứa no cn liệng nữa tao vặn họng đa!
Ni xong, anh ta lẩm bẩm chửi vi tiếng rồi quay lưng định dựa lưng vo gốc cy ngủ lại. Nhưng anh ta vừa xoay lưng th ở pha sau, một cục đất nm mạnh tới, hụt st bn vai v rớt trước mặt anh. Tư Cầu quay phắt lại, đon theo hướng liệng chạy phăng lại xục xạo lung tung nhưng… khng thấy g hết. Anh ta nổi nng chửi rủa om xm:
- B Cố bắn, Thin Li đả đứa no liệng tao đ hả? Tao m bắt được by th B cứu by nghen!
Tư Cầu vừa rủa vừa dớn dc chạy đn chạy đo xục xạo tm kiếm… Nhưng mất cng toi… Bốn bề vẫn vắng tanh. Khng c tiếng động g ngoi tiếng gi r ro la qua đm chưn bầu, tiếng trao trảo đuổi nhau, tiếng tu h ginh ăn trong bụi đủng đỉnh.
Tức giận, Tư Cầu ci xuống vớ mấy hn đất liệng lung tung cn vo cc lm cy, bụi cỏ, đm đế… Một con c tru hoảng sợ ku r bay vụt ln một ci xạc lm Tư Cầu giật mnh.
Anh ta nghĩ đến việc ma liệng đất m người ta thường ni đến. Ừ, kể ra cũng c l v Tư Cầu nhớ trực lại: thng ny tụi chăn tru la tru qua cồn ngoi sng cho ăn hết, đu c đứa no lảng vảng ở đy nữa! Cn mấy đứa nhỏ trong xm th giờ giấc ny trời nắng chang chang đứa no thm b ra đy m ph với phch? M n thường nổi tiếng l cộc, đố đứa nhỏ no dm cả gan chọc. Chọc như vậy chẳng khc g đi chọc tổ ong!
Nghĩ như vậy, Tư Cầu cũng ơn ớn trong mnh, tuy vốn khng ngn ma cỏ g hết. Anh ta chậm ri trở về chỗ cũ, định bụng kỳ ny sẽ rnh kỹ xem coi từ pha no liệng đất tới.
Đi ngang qua miễu ng T, Tư Cầu bỗng dưng liếc mắt nhn vo trong. Mấy chm dy gic b thng xuống mi miễu, đong đưa theo gi nhẹ. Từ bụi tre mỡ um tm pha sau miễu, tiếng ku kn kẹt của thn tre cạ vo nhau y như những tiếng nghiến răng kỳ lạ. Con cắc k bng trong miễu bỗng cất tiếng ku cắc k, cắc k để chấm dứt bằng những k k nhỏ dần... Tư Cầu lẩm bẩm đếm: cắc k, một, cắc k, hai… v con cắc k ku đng su tiếng! Một: may, hai: rủi; như vậy su tiếng tức l rủi rồi! Tư Cầu nổi da chửi lun con cắc k mắc dịch đ:
- Ku mồ tổ mầy vậy chớ ku! Hm no tao xch cổ đập cho chết nhăn răng.
Anh ta chưa dứt cu th… một tiếng “h” thật lớn ở pha sau lưng lm anh ta nhảy nhổm. Anh ta quay phắt lại th t ra Phấn. Phấn thấy Tư Cầu giựt mnh nn cng thch ch cười dn v chạy dang ra xa. C dư biết thế no Tư Cầu cũng nổi da rượt theo.
Quả đng như vậy, Tư Cầu vừa đuổi theo c ta vừa la om xm:
- n dịch vật mầy! Hồi ny, tao m biết mầy liệng đất, tao phang cho một cy bỏ mạng!
Phấn cng cười lớn:
- Dc tổ cha! Hồi ny sợ xanh mặt m cn lm bộ bảnh tỏn!
Phấn chạy quanh pha sau miễu hướng về pha bn kia bờ giồng chỗ c nước su v c đm chuối, đm ổi mọc um tm.
Chạy đến bờ giồng, c ngồi bệt xuống gốc chuối bn cạnh chiếc nn l v cy roi đuổi vịt. Đng l chỗ c ẩn trốn hồi ny để liệng đất Tư Cầu.
Cc tu l chuối xanh om ken nhau che phủ trn đầu như một thứ mi mt rười rượi.
Cch đ vi bước, một đm sậy rậm che khuất pha sau miễu, v muốn đi v chỗ đ chỉ c một thứ lỗ ch vạch sẵn qua hng sậy m hồi ny Phấn chui tọt vo. Như vậy thảo no Tư Cầu kiếm khng ra người liệng đất.
Vừa lc đ, Tư Cầu rượt theo đến nơi. Anh ta đứng khựng lại khi gip mặt với Phấn.
Phấn khng c vẻ sợ sệt g hết m ngồi yn dựa lưng vo gốc chuối nheo mắt nhn lại anh ta v mi hơi bĩu ra. V Tư Cầu bỗng nhin thấy cơn giận sng sục ban ny tiu tan đấu mất v kỳ hơn nữa, anh ta đm ra lng tng.
Thật cũng tương tự như những lc anh ta xch g, xch vịt theo ta anh ta đem cho nh ng Hội-đồng Ha, chủ điền. Đứng trước ngi nh nền đc cao tới ngực của ng Hội- đồng, anh ta cảm thấy mnh nhỏ cht xu, chớ khng như khi vểnh chn trn mnh con Sấm knh cng anh ta lại tự thấy như l một ng trời con. By giờ đứng trước Phấn, một con Phấn lm chủ tnh hnh trong ci ổ ch lt l chuối kh của c ta, Tư Cầu lng tng, rồi đầu anh ta như quay mng mng. Anh ta đứng như trời trồng cch Phấn mấy bước, một tay nu lấy tu cuối ghịt mạnh xuống như để gượng cho khỏi ng gập xuống. Tư Cầu tần ngần đứng đ một lt. Rồi khng biết lm g, anh ta bung tu l ra, giựt xuống một miếng l chuối, tước ra từng sợi nhỏ theo điệu lm ru ht bội m hồi nhỏ anh ta hay chơi. Tước hết miếng l rồi, anh ta khng biết lm g nữa nn vo trn lại liệng xuống đất.
Cuối cng, Tư Cầu tằng hắng lấy giọng rồi hỏi:
- Bộ hồi ny mầy liệng tao đ hả Phấn?
Phấn ưỡn người vnh mặt ln vặn lại:
- Tui liệng đ rồi c sao hng?
Tư Cầu lm bộ ni cứng:
- Tao m d mầy liệng th…
Phấn cắt ngang:
- … Th sao giỏi ni thử coi?
Tư Cầu thấy ci nước lm tới của Phấn sao khng đng ght như mọi khi v anh ta bọc xui theo:
- … Th c sao đu! Nếu tao biết mầy liệng th tao khng tm kiếm lm g cho mất cng mất linh…
- Hứ!
- Tao buồn ngủ thấy mồ m mầy ph tao chi vậy Phấn?
Thấy Tư Cầu xuống nước như vậy, Phấn cũng hả dạ nhưng chưa chịu để yn:
- Hồi tối anh da bển sớm lắm m sao cn than buồn ngủ?
Nghe Phấn nhắc lại chuyện hồi tối rồi, Tư Cầu thm lng tng:
- Ừ … da sớm nhưng khng ngủ được.
- Sao m khng được?
- V tao khng buồn ngủ.
- Sao lại khng buồn ngủ?
- Con ny hỏi dần ln hoi! Tao khng buồn ngủ l tại tao chưa ngủ được, chớ c g đu m mầy hi xăm hỏi xoi chớ?
Phấn cng nồ tới:
- giỏi qu ta!… Hỏi c bao nhiu đ m trả lời lng vng nghe pht ght!
Lm bộ cự nự Tư Cầu xong xui đu đ, Phấn mới hạ giọng cười mơn:
- Chắc hồi tối, anh nhớ tui anh ngủ hỏng được phải khng?
Nghe Phấn dm ni một cch bạt mạng như vậy, Tư Cầu tm cch chống chế:
- X, mầy lm g m nhớ mầy chớ?… Con ny bữa nay ăn ni kỳ cục qu h!
Phấn đứng rột dậy, hai tay chống nạnh v quắc mắt nhn anh ta hỏi gằn từng tiếng v hỏi dồn một hơi:
- Ừ, anh bảnh m! Ti hỏi thiệt hồi tối anh c nghĩ đến tui hng?… Anh c thương tui hng?… Vậy chớ hồi tối đứa no th tay mặt đặt tay tri với tui bn chi đ?… Anh giỏi anh trả lời coi?
Tư Cầu như bị dồn vo chỗ b, ấp ng trả lời cho xui:
- Th tao c ni g đu m mầy giận chớ!… Thiệt tnh th tao cũng c nhớ… c nhớ… bỏ qun ti thuốc bn chi của mầy…
Ni đến đ, anh ta khẽ liếc nhn xem con Phấn c dịu mặt chưa, nhưng thấy c ta cau my nn vội tiếp lun:
- … Tao với mầy, hai đứa ở hủ hỉ nhau giữa đồng ny th tự nhin đứa ny nghĩ đến đứa kia…
Nghe Phấn “hứ” một tiếng, Tư Cầu vội “hạ” xuống thm một bực nữa:
- … Ni gần ni xa chẳng qua ni thiệt, tao qu mến mầy lắm. Mầy coi hồi tối đ…
Phấn bật cười cắt ngang:
- X! Thứ anh nht như thỏ đế!
Tư Cầu vội chống chế:
- Th ci g cũng phải để… lu lu rồi n mới quen chớ! Tao ni thiệt cho mầy biết tụi lối xm của mnh c đứa no chơi bền với tao hồi cn nhỏ đến by giờ đu. Rốt cuộc rồi cũng chỉ cn lại tao với mầy… Tao ni vậy mầy cũng r bụng tao chớ!
Nghe Tư Cầu ni một dy như vậy, Phấn cũng cảm động. C bước lại gần bn Tư Cầu khẽ lấy tay vuốt qua một bn mớ tc x xụ dưới trn anh ta, v bằng một giọng ngọt xớt, c hỏi:
- Anh thương tui lắm phải khng?
Tư Cầu do dự:
- … Ừ … ừ…
- Ừ ci g?
- Ừ th thương mầy!
Phấn chỉ đợi c bấy nhiu đ v lm bộ xụ mặt xuống:
- Thương, thương!… Bộ anh ni vậy chớ anh m thương với yu ci khỉ mốc g?
Tư Cầu quả quyết:
- Thiệt m, đứa no ni dối cho B…
Nghe Tư Cầu định thề “B bắn”, Phấn lấy tay bịt miệng anh ta lại:
- Thi thi đừng thề ẩu! M thương g cứ mầy tao hoi h!
- Chớ mầy biểu tao ku bằng g by giờ?
- Mầy tao nữa! Anh thiệt… Anh ku tui bằng “em” v anh xưng “anh”, anh khng thấy hai vợ chồng anh Ba tui đ sao?
Tư Cầu ngập ngừng:
- Nhưng… nhưng kỳ cục qu!
- G m kỳ cục? Tui ku anh bằng anh đ, bộ chết sao?
- Th mầy ku quen rồi v mầy ku vậy từ hồi no tới by giờ chớ phải.. mới mẻ g đu!
- Th tui ni th dụ như vậy…
- Mầy cũng xưng “tui” chớ c xưng “em” với tao đu?
- Ờ phải h! Tui … ủa m khng, em quen miệng rồi!
- Th tao cũng quen miệng như mầy vậy.
- Quen th phải tập ku lần đi.
- Ừ, th cũng phải để thủng thỉnh chớ.
- Tới nơi rồi m cứ thủng thỉnh hoi…
- Mầy kỳ qu!
Phấn x Tư Cầu ra:
- Cũng mầy nữa, anh ny thấy ght qu!
- Th em, em, em. Con ny n xi chuyện c n qu!
Nghe Tư Cầu ni vậy, Phấn vỗ nhẹ vo vai anh ta:
- Dữ hng! Đ anh coi dễ ợt chớ kh khăn g đu.
- Ừ ci g cũng dễ! Người ta giỏi, cn tao…
- “Tao” nữa phải khng ?
- … Cn tui…
- “Tui” nữa hả?
Tư Cầu dậm chn xuống đất, nửa như bực tức, nửa như cố gắng lấy trớn để ht ln:
- Th anh, anh!
- Hứ, ni “anh, anh” m như nện vo lỗ tai người ta th ni lm g cho mất cng…
- Ci điệu ny chắc khng nổi qu!
- Ci g m khng nổi. Anh sao, em… tức anh qu. Người ta ku “anh anh, em em “ nghe ngọt xớt như ma li, cn anh, anh ku nghe di đục…
Tư Cầu nghe Phấn kể lể như vậy, sốt ruột gạt ngang:
- Thi, thi, đừng ni nữa!
- Cấm khng cho ni hả?
- Ai m cấm cản g đu… Anh… anh biết cch ku rồi m… Thi buồn ngủ lắm để da dưới hng chưn bầu ngả lưng một cht. Cn phải coi chừng bầy vịt nữa chớ!
- Tội nghiệp khng! Buồn ngủ lắm phải khng cưng? Thi lại đy người ta đền cho…
Vừa ni, Phấn vừa dang n ra để đi lại ngồi dựa vo gốc chuối. C lấy tay sửa sửa mấy tu chuối kh lt sơ si dưới đất. Xong xui, c ta ngoắc Tư Cầu:
- Lại đy anh!
Tư Cầu tự nhin thụt lui mấy bước v đp một cch kh khăn:
- Thi, để anh da… Từ ny giờ bỏ bầy vịt lu qu rồi.
- Th để n lun ở đ bộ chết sao? C mất con no em đền cho. Lại đy nghỉ một cht cho đỡ buồn ngủ. Hay muốn ngủ ở đy cũng được, để em coi chừng bầy vịt cho. Lại đy mau, anh!
Dứt lời, Phấn vừa vi bứt một cy cỏ lng g đưa cọng ln miệng nhăn nhăn, vừa vỗ vỗ xuống đất chỗ trải l chuối kh bn cạnh để chỉ cho Tư Cầu đến ngồi xuống đấy.
Tư Cầu ngần ngừ:
- Thi…
- Thi, thi… anh ny kỳ cục qu! Th ngồi xuống đy một cht, ai ăn tươi nuốt sống g anh m sợ dữ vậy c?
- Ai m sợ hổng biết! Nhưng ban ngy ban mặt…
Phấn như bị “chạm nọc”, liệng cọng cỏ lng g ra xa:
- Coi lạ hng! Anh ny thiệt ăn ni hồ đồ qu m… Em biểu anh ngồi xuống đy chớ c biểu anh lm g đu m anh la lng như vậy chớ hả? Anh bỏ ro hết đi, việc đu cn c đ hơi sức đu nghĩ đng, nghĩ ty cho mệt chớ? Như by giờ đy, chỉ c tụi mnh thi, th mnh cũng chỉ biết c tụi mnh, cn người khc thy kệ họ.
- Anh… anh cũng biết như vậy.
- Ci g m hễ mở miệng l anh, anh như c lăm vậy. Anh ni tiếng “anh” một cch gọn lỏn coi được hng. Ai hớp hồn anh sao m anh sợ vậy!
- Biết rồi m!
- … Ừ th biết! Ờ hồi ny, em ni tới đu rồi ka… Ờ, ở đy chỉ c hai đứa mnh thi, người khc thấy kệ họ. Ni l ni vậy chớ anh nghĩ coi ba bốn thng nay, tụi mnh ở biệt ngoi ny c ai dm ai ng, ai xăm ai xoi g đu… Huống hồ g by giờ ba đứa chăn tru mắc toi đ ko qua cồn hết… Tụi mnh ở đy cu ky một mnh, anh coi như vậy… anh khỏi lo g ro.
Tư Cầu nghe ni vậy cũng xui tai một phần no. Anh ta đứng tần ngần nhn Phấn. Sự bnh tĩnh lần lần trở lại, v anh ta nhận thấy tự ny giờ mnh xử sự một cch v l qu. nếu anh ta khng muốn ở lại với Phấn th cứ việc đi về nằm đnh một giấc cho sướng thn. Đằng ny, anh ta vẫn đứng l ra đ m lại tm cch chống chế với Phấn.
Đến by giờ, Tư Cầu mới nhận ra rằng mnh quyến luyến Phấn một cch khc hẳn mọi khi. Gần Phấn anh ta thấy dễ chịu hơn trước. C một ci g dịu dng, m i, vuốt ve… Đ l những xc động mới mẻ đ lm cho anh ta trở nn ngượng ngập, sượng sng, vụng về… Anh ta nhn trn trối Phấn, v ci hnh ảnh của một con Phấn như chưa từng thấy bao giờ dưới nh sng của cy rọi m-u lm cho anh ta thấy kh cuống họng v vụt mừng rỡ như sắp giải quyết được việc g gh gớm lắm.
Con Phấn thấy Tư Cầu đứng ngần ngừ ở đ chẳng ni chẳng rằng th c dư biết Tư Cầu đ chịu php rồi. C dơ tay ngoắc Tư Cầu :
- Lại đy ngồi nghỉ một cht coi cưng.
Giọng ni của c đng l một giọng ra lịnh, v mắt c soi mi nhn Tư Cầu một cch vừa ranh mnh, vừa trịch thượng. Thiệt chẳng khc g ci cảnh con mo vờn chuột.
Tư Cầu đi lại gần c ta, ngồi bn mp mấy tu l chuối kh v khng biết ni g, anh ta khen bng quơ:
- Cha, ở đy rậm mt qu h!
- Chỗ “động tin” của ta m khng mt sao được.
Phấn nghing mnh ra bờ nước để ng chừng bầy vịt thả gần đ. C chỉ thấy thấp thong mấy con vịt v trước mắt c, đin điển mọc dầy ken, nước su nn cnh l xanh um. Đầu ny c hng đin điển, đầu kia c đm sậy v ở giữa l chuối ổi, nhứt l chuối che tn rợp kn. Thật l một chỗ thần tin cho mọi cuộc h hẹn m cặp mắt của người thứ ba bao giờ cũng l qu thừa.
Thấy bầy vịt vẫn ăn loanh quanh đ, Phấn yn lng. C lấy tay vẩy vẩy nước bn cạnh bờ giồng như c dng suy nghĩ một điều g. C vẩy mạnh cho nước văng ra xa rồi bỗng đưa tay m lấy mắt, giọng hớt hơ hớt hải ku Tư Cầu:
- Anh Tư ơi, anh Tư! Lại đy mau mau anh, hổng biết con g n bay v mắt em xt qu trời n!
Tư Cầu xch gần lại, nghing đầu qua, nghing đầu lại để tm kiếm “con g” trong mắt của Phấn. Thấy bộ điệu anh ta như vậy, Phấn ku ầm ln:
- Ci điệu anh xớ rớ như vậy biết tới năm no mới lấy ra được? trời ơi, sao by giờ n cộm v cay x con mắt đy n! Mau mau đi chớ!
Tư Cầu hốt hoảng ngồi xch lại gần st bn Phấn v hỏi:
- Đu đu! Bn con mắt no?
- Quỷ thần ơi! Bn con mắt người ta bụm lại đy chớ cn bn no nữa m hỏi! C mau mau vạch ra thổi cho em khng hả?
- Th mau đy n!
Tư Cầu vừa ni, vừa lấy tay vạch một bn mắt Phấn ra, ng chăm chăm một hồi:
- Đu tao, ủa anh… c thấy bụi bậm hay con g ở trỏng đu?
- N cộm như cục đ m ni hổng thấy… Thi anh thổi mạnh một ci đi!
C vừa ni vừa st lại v như để giữ cho chắc khi Tư Cầu thổi mạnh vo mắt, hai tay c vịn dnh vo hng Tư Cầu. Tư Cầu xăng xi vạch mắt Phấn ra. Nhưng khi anh ta vừa mới đưa miệng v định thổi ph một ci… th Phấn bỏ tay m chầm lấy eo ếch của anh ta gh mạnh. Cả hai mất thăng bằng ng lăn c ln mớ l chuối kh. Tư Cầu lật đật đẩy Phấn ra ngc đầu ln. Anh ta nghiến răng vo mạnh ln bắp vai Phấn lm c ny la “i” một tiếng:
- Đồ mắc toi, my x gạt tao hả?
Phấn chẳng ni chẳng rằng, quơ tay m ghịt cổ Tư Cầu xuống ngực mnh. Tim Phấn đập dồn dập bn tai anh ta. C thở hổn hển v Tư Cầu nuốt nước miếng ừng ực từng chập như người bị ngộp hơi. Gn cổ Phấn nổi vng ln thoi thp nhanh như cổ của một con g bị vặt lng chờ cắt tiết.
Ban đầu, Tư Cầu qu hồi hộp. Trn anh ta tot mồ hi, chn tay lạnh ngắt, run lẩy bẩy. Anh ta thở dốc v tưởng chừng như c thể chết hụt hơi được… Nhưng liền theo đ, người anh ta hừng hực, hai bn tay anh ta bấu mạnh vo đi vai của Phấn. Anh ta ci đầu xuống vồ vập hn như muốn rứt m Phấn ra. Rồi anh ta cắn co cổ, vo vai khiến Phấn ku ai i nho nhỏ. Tư Cầu gục đầu xuống chiếc o ti hột dền nt bp.
Phấn rng mnh nhắm kht mắt lại, ngoẻo đầu qua một bn v tc c ta xổ tung tự hồi no. Một tay c nu tc Tư Cầu, một tay quơ qung chụp nhằm một cy chưn vịt mọc bn cạnh v từ từ v nt cy v tội ấy trong lng bn tay…
Bỗng c tiếng răng rắc trong đm sậy y như l c người dẫm ln mấy ống sậy kh. Liền theo đ c tiếng cười rộ ln:
- ngộ qu ta!
Tư Cầu đứng vng dậy nhn dớn dc. Phấn cũng vội lấy tay vu hai vạt o lại v ngồi ln.
Nhn trong đm sậy, Tư Cầu thấy thấp thong thằng Năm Sn, con của bc Tm Tn ở gần nh anh ta. Thằng Năm Sn vẫn cn đứng chng rng ở đ, chớ chưa chịu đi. Tư Cầu nổi da định rượt n nhưng Phấn lẹ tay nu lại v ni nhỏ:
- Thi đi anh Tư! Anh rượt n chạy tuốt da trỏng ni bậy bạ th chết tụi mnh.
- ng Trời cũng chẳng chạy khỏi tay tao (Tư Cầu nổi nng nn bỏ qun hết cch xưng h “anh em”) nữa l thằng chết đm đ!
- Ờ phải. Nhưng dầu cho anh c bắt được n, bất qu anh xng cho n vi bạt tai chớ chẳng lẽ anh giết n được sao? M đnh n đau n da mc th cng chết cả chm nữa!
Tư Cầu nghe Phấn ni vậy n nghĩ cũng phải, nhưng vẫn ng thằng Năm Sn lườm luờm. Cn thằng kia thấy vậy cũng biết sơ sơ l n thắng thế, nn n khng thm dợm chạy đi đu hết m cn vạch sậy lững thững đi vo nữa.
Phấn khn ngoan v mnh lới hơn Tư Cầu nn ln tiếng d dẫm trước:
- Đi đu đ em Năm? Lợi đy chơi cho vui… Ờ m hồi ny, em ni ci ngộ đ hả?
Thằng Năm đi được vi bước cũng đứng lại phng xa. Bộ điệu của n cng lm cho Tư Cầu lộn gan. N lấy chn đ bn ny một ci, vớt bn kia một ci. Tay mặt n quay quay ci nạng dn thung, tay tri n phẩy phẩy ci nn l. Mắt n lm bộ lo lin nhn bn đng, bn ty nhưng vẫn ghm cặp Tư Cầu v Phấn.
- Lợi đy ngồi cho mt em Năm. Em thấy ci g m ni ngộ đ?
Thằng Năm Sn cười mũi:
- Giả m sa mưa hoi! Thấy ếch bắt cặp chớ thấy g m hỏi?
- Ni bậy n! Tao với anh Tư mới la vịt qua gần đy nn v tr nắng chớ c g đu…
- Ờ, khng c th thi!
Tư Cầu nổi nng xốc lại, những Phấn cản ra:
- Thi đi anh Tư, việc đu cn c đ, em Năm ny tuy vậy m biết điều lắm. Tụi mnh bồ với nhau hết m phải khng Năm?
Thằng Năm Sn coi vậy chớ cũng ngn Tư Cầu. Thấy Tư Cầu c vẻ gầm gừ qu n vội sụt lui mấy bước. Tư Cầu lừ lừ nhn n v dơ tay ra dứ dứ:
- Sn, bộ mầy thấy tao khng ni rồi mầy ln nước hả mậy? Mầy thấy ci g thy kệ b mầy! Đứa no da trỏng h h điều g tao nghe được tao vặn họng ro… Thứ đồ chui lỗ quần m cũng lm tng.
Phấn thấy Tư Cầu nổi xung như vậy, e hư bột hư đường hết nn vi tay nu Tư Cầu:
- Thi m anh Tư! Để cho em ni với n m.
Rồi c day qua pha thằng Năm Sn:
- Lại đy chơi em Năm. Em đem theo nạng dn thung đ chớ c bắn được con no khng?
Tư Cầu chen v:
- Phải n bắn được th n xch theo rồi. Thứ n chỉ để cho b Cố, b Hồng bắn n, chớ cn n m bắn ci g?
Phấn tức qu dậm chn xuống đất:
- Anh nầy sao kỳ cục qua hổng biết! Anh lm ơn trnh qua một bn để “người ta” ni chuyện với n một cht coi.
Tư Cầu hứ một tiếng đoạn quay lưng đi ra pha đm ổi. Tuy nng tnh nhưng anh ta cũng biết nghe theo lời của Phấn, v thật ra anh ta cũng hiểu ci thế “yếu” của Phấn v mnh hiện thời.
Đợi Tư Cầu đi xa, Phấn ngoắc thằng Năm Sn lại. Năm Sn lấm lt nhn Tư Cầu v thận trọng đi bọc bọc lại gần bn Phấn. Phấn nu n ngồi xuống bn cạnh v thủ thỉ:
- Ngồi đy chơi để qua ni em nghe… Anh Tư ảnh tuy nng nảy vậy m hiền kh em . Em cn nhỏ, em khng biết chớ qua với anh Tư ra ngoi ngy cưới nhau đ.
Phấn tnh phủ đầu trước Năm Sn, khng d thằng ny cũng qu trời:
- Mới c tnh hả?
- Th ni vậy chớ thế no hai bc bn anh Tư cũng như bn m của qua lại khng chịu. M thi dẹp chuyện đ qua một bn đi. Hồi ny anh Tư với qua… vật lộn chơi, em c thấy g th để bụng đừng ni lung tung nghen em.
Thằng Năm Sn cười ranh mnh.
Thấy vậy con Phấn hăm:
- Em m da trỏng, em học lại cho người lớn nghe th em bị đn nứt đt chớ khng chơi đu!
- Sao m bị đn kỳ đời vậy?
- Th em đi rnh ng bậy bạ, người lớn họ khng chịu chớ sao!
- Dữ hng, by giờ chị mới ni “bậy bạ”, chớ hồi ny chối leo lẻo.
Phấn nghe n ni hỗn xược vậy tức cnh hng nhưng rng dằn xuống v ni ngọt như thường:
- Thi m em Năm! Qua ni thiệt tnh chớ khng phải ni quanh ni co g đu. Nếu em mc th khng phải chỉ qua với anh Tư bị m thi đu, em cũng khng chạy khỏi cảnh ăn bnh tt nhưn my. Người lớn họ ght thứ con nt rnh m xem chng xem ln đ lắm.
Thằng Năm Sn vẫn cn bướng:
- Th bất qu tui ăn bốn năm roi l cng, chớ cn…
- … Th phải rồi! Nhưng em lm vậy c ch lợi ci g khng hả? Em nghĩ coi từ trước tới giờ qua với em v anh Tư c ai xch mch điều g với em đu. Lu lu em xin trứng vịt, qua cũng cho, cn bữa hổm anh Tư ảnh bắt gim cho em ổ cha vi đ, em qun sao?
Thằng Năm Sn nghe Phấn ni vậy cũng thấm :
- Ừ, ci đ th c.
Thấy thằng Năm Sn dịu dịu, Phấn chm thm:
- Đ em coi, tụi mnh l chỗ nhờ cậy qua lại. Em đi mc tụi qua rồi c t vng t bạc g khng, c sướng c ch g khng hay l đứa trầy vi, đứa trc vảy? M hễ em đi học chuyện ny ra tứ tung ngũ honh th chắc mẻm l trời cản anh Tư ảnh cũng khng bung tha em… Em biết tnh ảnh cộc lắm, tới đu tới chớ ảnh cũng mần thịt em trước đ…
Thấy thằng Năm Sn ngồi lặng thinh ra dng suy nghĩ, Phấn biết đ “ăn tiền” rồi nn đưa mắt nhy Tư Cầu. Tư Cầu đứng dang ra đ chớ vẫn khng bỏ st một lời của Phấn v thằng Năm Sn.
Phấn bồi thm một đn cuối cng:
- Em Năm , qua ni vậy em nghe coi phải khng?
- Ừa…
- Đy, qua cn năm cắc, em cầm lấy lt nữa nước lớn, em ra ngoi rạch đn ghe hng ngoi vm v mua bnh kẹo g đ ăn chơi.
Vừa ni, Phấn vừa mc ti lấy ra một tờ giấy năm cắc gấp lm tư đưa cho thằng Năm Sn. Năm Sn thấy c bổng lộc bất ngờ như vậy mừng rơn trong bụng. N nhoi mnh tới chụp lấy tờ giấy năm cắc như sợ Phấn thay đổi kiến.
Tư Cầu liếc mắt nhn thấy bộ điệu của n như vậy nn tnh ph chơi:
- , khng dễ g nuốt tri năm cắc đ nghen ta!
Năm Sn l mắt nhn lại v Tư Cầu chậm ri ni tiếp theo:
- Bộ mầy tưởng tao lm hộp my sao? Khng đu em! Tao hỏi mầy, mầy đem năm cắc về trỏng my xi, thin hạ thấy hỏi rồi mầy trả lời lm sao cho xui n?… Chẳng lẽ mầy ni đ l tiền mầy đi vạch lỗ ch rnh bậy m ra… M mầy ni ấp ứ thin hạ nghi mầy ăn cắp ở đu đ. Thứ tiền đ đu phải dễ nuốt cho tri mậy!
Nghe Tư Cầu ni vậy, Năm Sn xuống tinh thần, tay cầm tờ giấy năm cắc khựng lại, mắt n hướng về pha Phấn như để hỏi han. Phấn thấy Năm Sn như vậy, vừa tức cười vừa thương hại, nn vội gỡ rối cho n:
- Anh Tư ni l ni phng xa vậy chớ em cứ cầm đi, khỏi lo g ro. Nếu em xi m c ai thấy hỏi, em ni đại l tiền của qua cho em ăn bnh. Mấy thng nay em phụ la vịt lượm trứng cho qua nn lu lu qua đền ơn cht đỉnh xi chơi vậy m… Qua ni sơ sơ vậy em c r khng?
Nghe Phấn ni vậy, Năm Sn thấy khỏe ru nn lấp bấp trả lời:
- R… r lắm rồi! Chị thiệt ti. Cn ci anh Tư kia sao ăn ni đm ngang qu!
Tư Cầu hừ một tiếng:
- Tao m khng đm ngang th mầy da trỏng xi ẩu năm cắc đ thắt họng cả đm chớ bộ giỡn sao?
Phấn thấy cần binh Tư Cầu một cht:
- Anh Tư ảnh lo xa cũng đng em , chớ khng phải ảnh muốn cản li g đu. Thi trưa qu rồi, em về trỏng đi để qua cn liệu la lần ba con vịt về chi cho sớm… Nhớ nghen em, ai c hỏi em cứ ni y như qua dặn th trt lọt chớ khng sao đu.
Thằng Năm Sn phủi quần đứng dậy. Tư Cầu thấy cần phải an ủi thằng Năm Sn đi cht, khng phải tại mnh “ngn” Năm Sn m v muốn tỏ cho Phấn r mnh cũng biết chu chuộng Phấn lắm. Anh ta ku Năm Sn lại:
- mầy Năm!
Năm Sn tưởng anh ta cn kiếm chuyện g nữa nn hỏi vội:
- Ci g nữa hả cha nội?
- Thằng ny sao kỳ qu! Tao ku mầy lại dặn mầy cht nữa c đi da nhớ gh tạt qua chi của tao, tao cho thm một ci tỉn khng đem về đổi bnh b ăn chơi. Bộ mầy hổng chịu hả?
- Sao khng? Tưởng ci g chớ.
- Vậy chớ chưa g mầy cự nự tao?
Thằng Năm Sn ừ o cho xui theo:
- Th ni vậy chớ c sao đu… Thi cht nữa tui gh qua chi lấy ci tỉn về. Cm ơn anh nhiều lắm nghen. Tui da nghen chị Phấn. Giờ ny chắc ghe hng ngoi vm thả v rồi.
Ni xong, n dng tuốt. Đợi cho thằng Năm Sn đi khỏi, Tư Cầu cười ph ln:
- Thấy chưa Phấn! Đầu dy mối nhợ g cũng tại em hết nghen em…
Phấn hy n một ci:
- Hay dữ hng? Ci g cũng đổ thừa cho người ta hết. Chứ hồi ny, đứa no…
Tư Cầu vội chận ngang:
- Đng rồi, khng biết đứa no hồi ny lm bộ bụi v mắt để x gạt người ta…
Phấn vo n một ci đau điếng:
- Ớ lng m! Thi đừng đổ thừa cho ai hết, Nội ci việc thằng Năm Sn n lm kh dễ đ, cũng đủ biết anh dở ẹt. Khng c tay em trị n th tụi mnh chỉ c nước cuốn gi dng lun.
Tư Cầu c rỡn:
- Cuốn gi th cuốn chớ sợ ci nỗi g?
- Bộ anh ni bảnh vậy, chớ gặp chuỵện, anh nht như thỏ đế… Nhiều lc thiệt tức anh muốn cnh hng!
- Th thi, người ta dở. M biết người ta như vậy sao khng giỏi đi kiếm thằng khc đi?
Phấn nghe Tư Cầu ni cu ấy tức qu, nước mắt rơm rớm:
- Coi ka! Sao anh hỏi cu đ?... Bộ anh khng biết em thương anh thiệt sao?
Nghe Phấn ni vậy, Tư Cầu vừa hối hận, vừa xt xa v cũng vừa sung sướng trong lng. Khng biết ni g để an ủi Phấn, anh ta sụt s cầm lấy tay c ta mn m mấy ngn tay rồi cố gắng lắm mới ni ra lời:
- Anh biết bụng em rồi m… Tnh anh kỳ cục như vậy, nhưng thiệt tnh anh khng c g hết… anh… anh cũng giống em như vậy, anh cũng thương em vậy.
Phấn cảm động ko ghịt Tư Cầu m vo lng như m một đứa trẻ con b bỏng rất đng yu, m cũng rất vụng về, rất cần đến sự che chở v vun bồi của mnh. Rc đầu trn ngực v trong vng tay m nng của Phấn, Tư Cầu c cảm tưởng như được tha thứ, được bao bọc bởi một ci g rất đng yn tm, rất đng tin cậy m cũng rất khn ngoan, hiểu biết hơn anh ta nhiều…
… Nhn thấy nắng trổ xin xin qua mấy tu l chuối, Tư Cầu nh nhẹ đẩy Phấn ra:
- Mới c ly quy một cht m trời xế rồi. Thi tụi mnh cũng liệu la vịt về chớ!
Phấn va bới đầu lại, vừa ni:
- Ừ mau qu h!
Tư Cầu nhn c ta mỉm cười:
- Ch, ci điệu ny riết rồi bỏ b cng ăn việc lm hết.
- Anh sao cứ lo b lp hoi. C mần ci g đu m bỏ b? Anh ni điệu đ đến khi tụi mnh nn vợ nn chồng th bỏ phế hết cng việc chắc?
- Th cũng đu đ!
- Được vậy em cũng lạy!
Tư Cầu lm bộ xụ mặt xuống:
- Ch nữa đi!
Phấn thấy vậy lấy ngn tay bu bu vo m anh ta:
- lu lu mắc cở! Người ta ni một cht vậy m cũng chầm bầm… Giận lẫy th c ngy xẩy ci…
Tư Cầu để yn cho c ta chọc, rồi bất thần h miệng cắn lấy ngn tay của c ta. Phấn ku “i” một tiếng, giựt phăng ra, rồi c vừa đưa ngn tay ln miệng xut xoa thổi. vừa lầm bầm:
- Cắn người ta đau thấy mồ. Đồ ch!
Tư Cầu thch ch cười ha hả:
- Chửi nữa đi…
- Chửi nữa rồi c sao hng?
- Thi thi… hỏng c sao, dầu, dn dn g hết liệu m đi la vịt da chớ bộ tnh ở đy ni tầm ruồng hoi hả?
- Khng biết ai ni tầm ruồng!
- Thi lạy b! Anh da trước nghe cưng.
Phấn gọi n lại:
- Bộ hổng đợi người ta nữa hả?
- Ối trời ơi, thứ đi da đ với đy m chờ với đợi ci nỗi g hổng biết!
- Ừ th thi, anh đi da trước đi.
Tư Cầu xy lưng đi, nhưng vừa tới đm sậy, anh lại ngoi đầu nhn lại Phấn. Phấn cũng đứng yn nhn anh ta một cch v cng mặn nồng.
Tư Cầu bước đi vi bước rồi lần khn đứng lại. Phấn thấy vậy lấy tay khot khot ra dng xua anh ta đi:
- Da đi cưng! Bộ em biến mất sao m sợ? Hồi ny sao khăng khăng đi da m by giờ lại hổng đi đi!
Tư Cầu vụt chạy lại Phấn, hn nhanh ln m n rồi đm đầu chạy đi. Phấn ku giựt ngược n lại:
- Anh Tư, tối nhớ qua nghen.
- Ừ m.
- Ừ cho chắc nghen.
- Chắc m!
Ni xong, Tư Cầu lại chạy về pha bờ giồng. Vừa chạy, anh ta vừa h hửng quơ tay ngắt liệng tứ tung mấy ci đọt cy de ra ngoi lối đi.
Trong lc đ, Phấn mặt my tươi ri, ci xuống lượm ci nn l v cy roi ln, rồi lững thững đi ra ruộng nước la vịt về…

o0o

Trời mới sập tối l Tư Cầu đ cơm nước tắm rửa đu đ xong xui.
Anh ta coi bầy vịt con một lượt, rồi đến bỏ rơm thm v đốt cỏ un muỗi cho con tru Sấm. Anh ta lm gấp rt để rồi cn qua bn Phấn. Nhưng khi nhn con Sấm nằm nhơi cỏ, chốc chốc lại khịt khịt mũi v quơ sừng xua muỗi, Tư Cầu bỗng thấy đi cht bứt rứt trong lng. Anh ta tần ngần đứng nhn con Sấm, khẽ thở di, vi tay đập đập ln mnh con tru, rồi lầm lũi đi xuống m nước chống xuồng qua bn chi của Phấn.
Từ trong chi, nghe tiếng xo xạc dưới m ruộng nước, Phấn đ chạy ra, ln tiếng:
- Dữ hn, chừng ny mới qua tới!
Tư Cầu đầu c cn nặng chnh chịch v những nghĩ ban ny, nn chẳng ni chẳng rằng nhảy xuống đất, ko mũi xuồng rướn ln bờ cỏ. Xong xui, anh ta lững thững đi v chi. Phấn thấy anh ta lầm l như vậy cũng ngại ln tiếng v chỉ lẳng lặng đi theo sau.
Trong chi, cy rọi m-u chy chập chờn. Vo đến nơi, Tư Cầu phủi chn ngồi xuống mp np, lật ti thuốc ra vấn ht. Phấn trầm ngm nhn anh ta một hồi rồi gợi chuyện:
- Tối nay t muỗi qu h!
- Ừ…
Phấn rụt r hỏi:
- C chuyện g vậy anh Tư?
Tư Cầu khẽ lắc đầu:
- Hng!… Hổng c chuyện g hết.
- Hổng c sao mặt my anh b xị vậy?
Tư Cầu ht vi hơi thuốc rồi nhả khi ra từ từ, anh ta kiếm cch trả lời sao cho xui để Phấn hiểu. Nhưng anh ta lng tng tm khng ra cu:
- C m cũng như… khng c g hết! Thiệt kh ni cho em hiểu qu, Phấn .
- Anh ny sao bữa nay rắc rối qu!
Tư Cầu nghe c ta ni vậy cũng phải tức cười:
- Ci g m rắc rối? M c rắc rối th cũng tại b hết.
Phấn nghe anh ta ni như vậy vội chạy đến ngồi xt một bn:
- Coi ka sao lạ vậy! Bộ ci g anh cũng đổ thừa cho em hết trọi vậy sao?
- Ai m thm đổ thừa.
- Vậy chớ sao ni tại em?
Tư Cầu xua tay lắc đầu:
- Thi, dẹp chuyện đ qua một bn đi. M anh ni tại em l tại em thiệt chớ khng phải chơi đu…
- Nữa!
- Th để người ta ni cho hết, chớ cứ xa ngang v hoi. Anh ni tại em, m hổng phải anh đổ thừa cho em đu. Tại em l ở chỗ em với anh, hai đứa tụi mnh… thương nhau…
Phấn chồm ln:
- Bộ tụi mnh thương nhau rồi chết hả?
Tư Cầu nắm lấy hai vai c ta giữ lại:
- Hổng phải vậy đu! Nhưng để rồi em coi, sao anh thấy ci yu thương n rắc rối qu em . Bắt anh cy mấy cng ruộng kh, pht mấy cng đất cỏ năn anh khng ngn, chớ tụi mnh mới c lộn xộn với nhau cht đỉnh m sao anh thấy… mệt qu!
Nghe Tư Cầu ni một cch vng quanh như vậy, Phấn cũng hiểu được đi phần tm trạng của anh ta. V vậy Phấn hơi yn tm để quay qua chọc chơi:
- Anh sao dở ẹt! Chưa g m đ ku trời như bọng. M anh ni vậy chớ bộ chỉ c “mệt” khng thi hả?
Tư Cầu sợ phật c ta nn vội trả lời:
- Hổng phải vậy đu! Anh cũng thấy… vừa lắm chớ, nhưng ni thiệt với em hễ bung ra rồi anh thấy như c ci g n bứt rứt, cắn rắn trong bụng mnh. Khng biết em c vậy hng, chớ sao anh thấy hơi lo lo, m thiệt tnh th cũng chẳng biết lo ci g nũa!
- Anh ny thiệt kỳ cục! Hơi đu m anh đi lo b vơ chớ? M em hỏi anh chớ anh lo ci g? Tụi mnh đ… đ c ci g chưa m lo hả. Hứ! Thứ mới chng rng một cht m anh lm như đ ăn nằm năm bảy mặt con rồi!… Nhiều lc thiệt ngn anh qu… ngn như ăn cơm nếp.
Nghe Phấn ni như vậy, Tư Cầu khng thấy phật m thấy buồn buồn. Trn con đường tnh i v trn nhiều mặt khc nữa, anh ta cn thua xa Phấn đủ mọi điều. V nếu số phận ghp cho anh ta với Phấn phải đi với nhau, th thế no anh ta cũng lc thc theo sau lưng chớ khng sao snh ngang được với Phấn. Tư Cầu khẽ thở di. Anh ta ht một hơi thuốc cht, lấy đui thuốc thấm ướt dn ln cột tre, rồi trầm ngm nhn nh lửa chờn vờn của cy rọi m-u.
Phấn ngắm ngha bộ tịch của anh ta như vậy, khẽ lắc đầu rồi mỉm cười. Một ci mỉm cười rộng lượng.
- Anh Tư , em ni ci nầy, anh đừng giận nghen!
- Ừ.
- Ừ g m yếu xịu vậy.
- Th ừ mạnh! Thiệt l rắc rối…
- Ci g anh cũng than rắc rối hết. Muốn hổng c rắc rối th ở yn trong nh, mắt ngơ, tai điếc, khng rọ rậy g hết…
- Cũng muốn vậy lắm.
- Ci bộ anh th chỉ ni phch giỡn thi. Muốn rc ở nh m cũng khng bung ngoi ng, đng no anh cũng chờn vờn hết.
Thấy Tư Cầu lm thinh, Phấn bắt trớn tiếp theo:
- Anh Tư , em thương anh lắm, em mới ni. Anh phải rng sửa đổi tnh nết lm sao chớ l kh l khờ hoi như vầy th hổng m đu anh.
- Vậy chớ phải xảo tr lanh lợi hả?
- Khng phải vậy đu! Ni thiệt với anh, em mến anh một phần lớn cũng v anh thiệt th. Nhưng anh Tư , ci chuyện tụi mnh mến thương nhau l đnh rồi, tụi mnh phải lo đến những chuyện khc nữa chớ, những chuyện lm sao cho tụi mnh ăn ở đằm thắm, bền bỉ với nhau, những chuyện thin hạ dm ng dị nghị.
- Cha, rắc rối qu! Anh th thiệt với em nhiều lc anh cũng lo lắm chớ phải khng đu. Nhưng lo l lo khơi khơi vậy chớ anh khng biết phải lo lm sao nữa.
Phấn cười lớn:
- Th em biết m! Anh th đng như vậy chớ c sai chạy một ly no đu… Thi dẹp chuyện đ qua một bn đi. Tới đu hay tới đ.
Tư Cầu như trt được gnh nặng, ni liền theo:
- Ừ phải rồi, tới đu hay tới đ, lo trước lm g cho mệt.
Phấn vo m anh ta một ci:
- Anh th ci g cũng sợ mệt, m thấy ci g cũng muốn nho v hết.
- Đừng ni bậy m.
- Ừ th bậy! Nhưng người ta ni cho m biết: anh cứ nht như thỏ đế vậy rồi c ngy tiếc hi hụi đa anh Tư.
Tư Cầu cười mũi:
- Tiếc hi hụi… trời, bộ con nầy n ni đn b con gi khc chết tiệt hết rồi sao chớ!
- Ờ, giỏi qu h! Chết tiệt hay khng hổng biết, chớ khng dễ g kiếm một đứa như con nầy nghen anh. Anh sao cứ ni ci mửng đ hoi. Gặp con khc, ci điệu như anh vậy th cng đến nước ngồi một đống m nuốt nước miếng chớ lm g ai được. Hiểu anh qu m anh Tư! Hổng c con ny anh cũng co tay chớ bảnh g!
Thấy Phấn hăng như vậy, Tư Cầu xuống nước:
- Ừ th giỏi! Thi chuyện đ qua một bn đi… Hổng phải rảnh rang, vui sướng g qua đy để ci lộn nghen.
- Ni đ rồi hễ người ta mở miệng ra th ni dẹp lại. Khn qu h!
Tư Cầu lm bộ vi di n:
- Thi, thi, tui lạy b, tui chịu thua rồi.
Phấn cũng cười v đưa mắt long lanh nhn anh ta:
- Chịu thua th phải thưởng cho người ta ci g hả?
Tư Cầu m c ta vo lng:
- Thưởng ci g th cũng thưởng ro hết!
Phấn lm bộ x Tư Cầu ra:
- Coi chừng thằng Năm Sn n rnh kia ka.
Tư Cầu cng m riết lấy c ta:
- Muời Sn cũng hổng ngn nữa l Năm Sn.
Phấn giy giụa trong đi cnh tay ghịt cứng của Tư Cầu như muốn vuột ra, nhưng rồi lại gục đầu trn vai anh ta, thn mnh n qua trnh lại… rồi cười hăng hắc:
- Bung người ta ra!… Đồ quỷ n! Lm người ta nhột thấy b.
Tư Cầu chẳng ni chẳng rằng gh chặt lấy c ta, rồi cả hai cng ng chồng ln chiếc np. Tư Cầu ngấu nghiến cắn mạnh vo m, vo cổ, vo vai người yu… Phấn như ngy như dại, khng ku đau một tiếng no m chỉ gọi Tư Cầu qua hơi thở dồn dập:
- Tắt cy rọi đi anh Tư…
Tư Cầu chống tay nhổm phắt dậy, quay nghing mnh thổi ph vo cy rọi tắt ngm… Trong bng tối, Phấn đưa hai tay đn anh ta m ghị riết xuống ngực…
Bn ngoi gi thổi lo xo vo mi chi tranh. Bầu trời đen sậm khng c đến một vết nhỏ my, v mun vn v sao lấp lnh như những chấm đn dầu li ti nhấp nhy trong khoảng gi lộng. Một đi le le lu tu gọi nhau bay về một gc đầm vắng no.
… Phấn bung xải hai tay trn trn chiếc np. Mười đầu ngn tay quo su vo ln lt đệm. C rn nho nhỏ để rồi sẽ cất tiếng ku thảm thiết: “Anh Tư ơi!”
C cắn nghiến vo một bn vai t dại của Tư Cầu rồi tht tht khc…
Tư Cầu bối rối hỏi:
- C sao hng em?
Phấn khng trả lời m luồn tay ln m lấy lưng n.

o0o

Tư Cầu vừa ăn cơm xong đang ngồi vấn thuốc ht th Phấn chống xuồng qua tới.
Tư Cầu vừa đưa điếu thuốc ln mi le lưỡi dn mp giấy vừa hỏi:
- Chừng ny qua đy lm g đ? Bộ tnh bỏ lun bầy vịt trong đồng giao cho mấy gốc chưn bầu giữ dm hả?
Phấn mắc lo ko mũi xuồng gc ln bờ cỏ nn chưa kịp trả lời th Tư Cầu lại hỏi lun:
- Ủa, bộ tnh ở lu sao? Để tối người ta qua m…
Phấn nổi xung cự nự:
- Hứ! Hổng biết mốc x g cũng ni cn. Bộ anh tưởng người ta qua đy để lm ci g chắc. M giả tỷ by giờ người ta muốn đ, anh c giỏi trốn được khng? Mại hơi hoi thấy ght. Lm bộ vậy chớ bay giờ bung ra lại khng chụp ngấu chụp nghiến.
Tư Cầu bị Phấn dồn cho một hơi xuống nước, cười giả lả:
- Ni bậy n… Ờ m qua đy c chuyện g đ, em cưng?
- Sao hồi ny khng lm ơn hỏi dm một ci cho người ta nhờ, lại by đặt ni cn ni mạng…
Tư Cầu cười hề hề chạy lại nắm tay c ta dẫn vo chi:
- Thi, thi, người ta chịu thua rồi m! Qua đy c chuyện g khng em?
- C chuyện mới qua chớ bộ ở khng qua đy khơi khơi vậy hả?
- Th người ta biết rồi m!
Tư Cầu vừa ni vừa chong một tay m ngang lưng c ta ko st vo mnh. Phấn để yn một hồi rồi x ra, vng vằng ni:
- Hồi tối thấy ght anh qu…
Ni tới đ, c đỏ bừng mặt, ci gằm đầu xuống, tay mn m mấy ci nt bp trn o ti. Tư Cầu nghe c ta ni vậy hơi hoảng v khng biết c ta muốn g v rụt r hỏi:
- Sao em? … C sao khng em?
Phấn ngut yu n:
- Cn hỏi c sao nữa… kỳ qu! Từ nay sắp ln em…
C bỏ lửng ngang cu, m gh lấy Tư Cầu rồi sụt sịt khc. Tư Cầu vừa gỡ c ta ra vừa hỏi:
- Coi ka, ai lm g m khc?
- Anh khng biết anh lm g hả? Mới c hồi tối đ by giờ lại giở giọng đ ra rồi…
Tư Cầu chắc lưỡi:
- Khổ qu, ai c giở giọng g ra đu. Th c ci g ni phứt ra coi được hng. Thiệt đn b con gi hễ rớ tới l hay rắc rối tổ mẹ.
- Th ai biểu rớ tới rồi ku.
Ni tới đ, Phấn lấy tay quệt mạnh chi nước mắt, nhưng rồi lại mếu mo:
- Tui biết m! Anh lm bộ vậy chớ c thương yu g tui đu… By giờ dĩ lỡ ra rồi, c sao đi nữa tui cũng phải rng chịu.
Tư Cầu dậm chn, chắc lưỡi:
- Trời thần ơi! Th ai c lm g đu m kể lể khc than hổng biết. Em lm sao kỳ qu Phấn !
- Ừ, tui kỳ…
- Em cứ vậy hoi! C ci g th em cứ ni thẳng bạch tuột ra cho anh nghe, chớ em cứ lắt lo quanh co như vậy, b nội ai cũng khng biết đường đu m rờ nữa.
- Th cn chuyện g nữa! Thằng Năm Sn đ chớ ai!
Tư Cầu chồm dậy:
- Sao? Bộ thằng n hong dịch lệ n đi mc hả?
Phấn ko tay n ngồi xuống lại:
- Hổng phải vậy đu. Để thủng thỉnh em ni hết đầu đui cho anh nghe.
- Chớ n khng đi mc… Ờ m phải, nếu n đi học lại trong nh th tụi mnh đ c chuyện li thi rồi chớ đu m ru b r như vậy!… Vậy chớ thằng B vật đ cn lộn xộn g nữa đ?
- Th yn một cht để người ta ni, chớ chưa g anh hớt hớt vậy rồi lm sao em ni được.
- Ừ phải.
- Thằng Năm Sn ra đi tiền nữa đ!
Tư Cầu trợn mắt:
- Em ni thiệt hay ni chơi đ?
- Bộ giờ giấc ny, người ta ở khng sao m qua đy giỡn chớ?
- Ừ … m em c đưa tiền thm hng?
- Hổng c sao được?
Tư Cầu tức mnh đập tay mạnh xuống np:
- Đưa tiền cho n chi vậy? Thiệt ngu qu m!
- Ngu, ngu! Anh ci g cũng ni giỏi hết! Phải hồi ny em chỉ n qua anh để coi anh tnh lm sao?
- N m vc mặt qua đy th B h n!
Phấn cười mỉm:
- Giỏi! … Rồi n về n mc th B cứu tụi mnh!
Tư Cầu đuối l xuống nước:
- Vậy chớ em đưa thm cho n bao nhiu nữa? N c đi bao nhiu hng?
- Đi th n khng dm đi nhưng n chỉ xin mnh cho n mượn đỡ thi.
Phấn kể lại chuyện lm tiền của thằng Năm Sn cho Tư Cầu nghe hết đầu đui rồi ni tiếp:
- N ni vậy, tuy mnh cũng tức cnh hng nhưng cũng đnh bp bụng li tiền ra…
Tư Cầu chận hỏi:
- Bộ em cho n đủ ba cắc hả?
- Chớ bao nhiu by giờ?
- Sao khng bớt lại, đưa cho n một hai cắc g đ hổng được sao?
- Cũng ni giỏi nữa! Lm ti khn hoi…
- Ni vậy thằng n dịch đ đi đủ ba cắc hả?
- Hổng đi mốc x g hết, nhưng mnh phải đưa ra cho vay đ!
Tư Cầu ngồi yn một hồi rồi hỏi:
-Vậy n được mợi, n đi hoi rồi tiền đu m đưa cho n?
Phấn chắc lưỡi:
- Bởi vậy nn người ta mới qua hỏi coi anh tnh sao đy?
Tư Cầu lng tng rồi gắt gỏng:
- Tnh, tnh ci g nữa by giờ?
Phấn thở di:
- Thiệt qua bn với anh m anh ni ăn trt hết như vậy th kể cũng như khng!
Tư Cầu chống chế:
- Th cũng để thủng thẳng rồi tụi mnh liệu chớ, hổng lẽ để cho thằng trời đnh đ chơi cha vậy hoi sao!
- Hứ! Việc đến bn đt rồi m cứ thủng thẳng hoi… Mơi mốt n ra nẹo tiền nữa rồi mới tnh sao?… Anh ci g cũng khng ngơ hết… ci g cũng đợi người ta dưng tới miệng hết.
Tư Cầu tm cch ni lảng ra:
- Ừ ci thằng vạch lỗ ch nhn bậy một cht đ sướng con mắt m cn c tiền xi nữa h!
- Ni bậy n!
Tư Cầu được trớn cười hả hả rồi với tay m lấy vai Phấn. C ta gạt phăng anh ta ra, cự nự:
- Thi đi, đồ quỷ n! Hổng lo tnh ton g hết cứ lo giỡn hoi.
Tư Cầu cụt hứng rt tay lại:
- Ừ th tnh… m tnh ci g by giờ hả?
- Mng đc ơi! Tự ny giờ ni muốn r hơi m by giờ lại hỏi tnh ci g! Th tnh ci vụ thằng Năm Sn nẹo tiền chớ tnh ci g nữa!
- Ờ phải! Mnh phải lm sao cho n hết đi tiền nữa…
Phấn gật đầu v nhn chm bẩm vo n:
- Phải! Rồi sao nữa.
Tư Cầu ngồi thừ người ra một hồi rồi lẩm bẩm:
- Tnh lm sao… khng cho tiền th n mc, m cho tiền th n đi… Được rồi (đến đy n ni lớn) để anh đn đường lm bộ hăm he cho n ngn, hay đập đại mẹ n một trận th n tởn đến gi chứ g!
Phấn xua tay:
- Thi đi ng nội ơi! ng lm vậy th chẳng khc no xi cho n đi mc cho mau để rồi tụi mnh chết cả đm hả!
Tư Cầu gi đầu:
- Ch điệu ny kh qu ta! Vậy chớ em hổng c tnh cch no khc được sao?
- Nếu c cch khc th người ta chẳng qua đy lm g cho mệt xc.
- Ờ phải… Mnh phải nghĩ cch g để cho thằng Năm Sn hết dm h miệng được nữa… N nhn ln mnh… rồi n nẹo tiền…
Ni đến đ, Tư Cầu như chợt nghĩ ra điều g, vỗ tay xuống đệm một ci bốp, rồi ni lớn:
- Phen nầy chết b thằng Năm Sn rồi!
Phấn ngạc nhin hỏi:
- Sao m chết! Ni ẩu hoi…
Tư Cầu ln mặt:
- Hổng biết đch g hết cũng la người ta ni ẩu!
Phấn xch lại gần anh ta ngọt ngo hỏi:
- Vậy chớ anh tnh lm sao, anh hổng ni r cho em nghe với!
Tư Cầu cười mũi:
- Dễ ợt! Hồi đ n nhn ln được tụi mnh nn n mới kiếm chuyện lm kh dễ, by giờ tụi mnh phải kiếm cch lm cho n nhập phe tụi mnh th n cm họng lại liền…
Phấn ngẫm nghĩ một hồi nhưng khng hiểu Tư Cầu tnh ton ci g, nn tức hỏi lại:
- Ci g m ni nhập phe, nhập bọn lung tung ở trong đ?
Tư Cầu nhn c ta với nửa con mắt:
- Con ny sao n hư hết chỗ ni! Đy n, vảnh lỗ tai ln nghe người ta ni đy: mnh phải dụ khị sao cho thằng Năm Sn lm y ci cảnh của tụi mnh… Mnh phải “bắt cặp” cho n, rồi đợi chừng no n “ăn cu” mnh nhảy ra bắt tại trận… Như vậy, ng cố n sống dậy biểu mc n cũng hết dm h h v tởn đến gi khng dm đụng chạm g tới hai đứa mnh nữa! Thiệt l khỏe ru.
Phấn vẫn cn hoi nghi:
- Em với anh th bắt cặp được chớ thằng Năm cn mũi di lng thng m bắt cặp ci nỗi g?… M bắt cặp n với ai mới được chớ? Với n cn con nt trn biết khỉ kh g?… Như vậy lm sao n biết “lẹo tẹo” như tụi mnh được m bắt “tại trận”!
Tư Cầu chậm ri trả lời:
- Ậy, em đừng c lo… Cha, hm nay khng biết ng g ứng m mnh nghĩ ci kế nầy hay qu trời!… N khng c cặp th mnh kiếm cặp cho n, thiếu g! … N khng biết lẹo tẹo th mnh chỉ bảo cho n!… Ối ci thằng quỷ đ m mấy hồi!
Phấn vo n một ci ln vai:
- Bậy n anh!… M bộ anh tnh lm thiệt sao chớ?
- , em lm ơn coi kỹ ci mặt thằng nầy c phải ni giỡn khng chớ!
Thấy bộ điệu Tư Cầu, Phấn bắt tức cười, nhưng thch ch. C ta ghịt đầu Tư Cầu xuống hn một ci “cht” ln m rồi ni:
- Cha, bảnh qu ta! M anh tnh bắt cặp n với ai!… Anh liệu m lm chớ ci vụ nầy khng phải dễ nghe hng!… Anh để ạch đụi rồi đổ bể tm lum ln hết th tụi mnh chỉ c nước độn thổ đa!
- Biết m!… Bắt cặp với ai hả? Ối thiếu g: con Bng, con Trọn, con Li… hằng h sa số… con no m hổng được… Ừ thi mnh lựa con Bng đi! N ở gần nh em đ v cũng thường cặp b cặp bạn bn thằng Năm Sn lắm. Đng rồi… Để cho hai đứa chết lun!

o0o

Phấn vừa lấy ci v quơ đảo nồi ch, vừa hỏi con Bng:
- Ăn thm một chn nữa đi em!
- Thi, no qu chị .
- Mới c ba chn m no ci g.
- Ừa, hổng thấy no, nhưng ngn lắm!
Thằng Năm Sn chen v:
- Ai ngn để đ tui bao hết cho.
Tư Cầu bung chn xuống, cười ni:
- Tao cũng chạy lun. Thồi mầy rng bao cht đi Năm, chớ cn khng mấy cht m đem đổ, tội chết.
Con Bng đứng dậy, lấy ci khăn vằn đội ln đầu:
- Thi, tui đi da nghen.
Thằng Năm Sn vội v hp sột sột cho hết chn ch rồi lng bng ni:
- Đợi tao với mầy! Da g m mới chừng nầy m da. Ở chơi một cht mt mt trời đi hổng được sao?
Phấn cũng xen v:
- Ờ… ở ngoi nầy chơi một cht nũa em. Gấp g m gấp qu vậy hổng biết!
Tư Cầu cũng ni thm:
- Tụi by ở ngoi nầy chơi, chớ trời nắng chang chang như vầy, lội snh lội nước về tới trỏng mệt hả họng chết. Ừ, hay tụi by c đứa no buồn ngủ lấy chiếc np dư trải ở bng mt sau h m nằm, rồi chiều sẵn, tao chống xuồng về nh lấy thm la, tụi by qu giang lun.
Năm Sn hấp tấp trả lời:
- Ừ phải. Ở đy chiều về lun Bng ! Chớ by giờ quất một bụng ch rồi lội da trỏng giữa ci nắng nầy mệt qu…
Con Bng cn ngần ngừ:
- Ừ th cũng được. Nhưng cn ba con heo ở nh, ai cho n ăn?
- Ối hơi sức no lo. Em mầy cả đn cả lũ đ chẳng lẽ tụi n để cho heo chết đi hay sao m sợ!
- Nhưng tui cn mắc xắt chuối để sẵn cho heo ăn nữa…
Năm Sn mau miệng đnh tan sự thắc mắc ấy:
- Để đ tao bao hết! Chiều da mầy cứ để nguyn đ cho tao. Hai ba cy chuối g tao cũng lnh hết.
Rồi n day qua Tư Cầu:
- anh Tư, cht nữa ra thăm hầm coi c đuợc con c lc no bự bự hng. Tụi mnh đem ln đắp đất nướng trui lm một bữa no n coi!
Tư Cầu cười:
- Được rồi!… M mới ăn ch cn tới cổ họng đ lại đ đi ăn nữa, bụng dạ đu m chứa cho hết hả mậy!
Năm Sn cười hề hề:
- Th người ta ni một cht nữa chớ bộ liền by giờ sao! bữa no c gi được quốc cho tui một con nghen anh Tư!
- Được rồi… Thiệt tao cũng chạy mầy lun! Thi tao đi ngả lưng một cht đy. Ăn ch no rồi gặp thứ gi hiu hiu nầy thiệt nhướng mắt hết nổi!
- Tui cũng vậy!
Rồi n ku con Bng:
- Ở lợi chơi nghen Bng! Chiều mnh qu giang anh Tư đy da lun phải khỏe ru hng!
Phấn nghe vậy cũng chm thm:
- Lu lu ra chơi một bữa th gấp g m da vậy!
Con Bng do dự một hồi rồi lột khăn đội trn đầu xuống.
- Ừ… thi kệ ở chơi đợi xế xế trời da trỏng cũng đuợc… Cha, tui da trễ chắc b gi ở nh chửi tắt bếp!
Thằng Năm Sn chen v pha tr:
- Ối mnh khng c trỏng bả chửi mnh c nghe đu m lo! M bả chửi mỏi miệng rồi bả cũng nn chớ g!
Con Bng hy di một ci:
- Hứ, ni như vậy hết chuyện!
Đến đy, Phấn thấy cần phải chen v:
- Thi đi hai đứa by!… Năm , em đi lấy chiếc đệm dư b dựng trong gc ka, rồi đem ra trải pha bng mt sau h. Hai đứa by ra trấn ở đ đi.
Thằng Năm Sn vừa dợm đi lấy đệm bỗng đứng sựng lại hỏi vặn:
- Đuổi tụi tui ra sau h để chỗ nầy cho hai ng b h h với nhau chắc?
Phấn chưa kịp mở miệng trả lời th Tư Cầu đ vọt ni:
- Vậy chớ sao mậy! Ci đ ch em mầy biết dư m!
Năm Sn gục gặc đầu:
- Cha, ni nghe ngon lnh qu ta!
Tư Cầu cười ni tiếp:
-Th tụi tao ở trong nầy, hai đứa by ở ngoi, đứa no cặp nấy cn ku trời ku đất g nữa mậy?
Tư Cầu vừa ni vừa liếc Phấn. C ny đứng im mủm mỉm cười. Năm Sn nghe Tư Cầu ni vậy, ku con Bng :
- Bng! Mầy nghe anh Tư ni khng? Ảnh bắt cặp tao với mầy đ.
Con Bng mắc cở nạt ngang:
- Đồ quỷ n! Ni tầm bậy tầm bạ vậy m nghe được.
Tư Cầu lại xa v:
- Tầm phải chớ tầm bậy g! Lm bộ mại hơi hoi! Bng, năm nay mầy mấy tuổi hả?
- Hổng biết!
Thằng Năm Sn nghe vậy trả lời:
- Tết nầy, n mười bốn tuổi chớ phải t ỏi g sao!
Tư Cầu nhn con Bng từ đầu đến chn:
- Hn chi coi lớn xộn! … Ci cỡ nầy muốn chồng hồi no hỏng biết đa!
Con Bng đỏ mặt chạy lại thụi lin hồi vo lưng anh ta:
- n dịch vật anh nầy!… Lớn đầu m ni bậy hoi hủy h!
- con nầy, bộ n ni giỡn với n sao chớ! Đy n Bng, sang năm tao với chị Phấn cũng tnh lấy nhau đ. Mầy với thằng Năm lo trước đi th vừa.
- Thi đi anh! Ni b lp b xm hoi! Anh ni vậy, tui khng thm ra với thằng Sn đu.
Tư Cầu lm bộ xuống nước:
- Thi m mắc cở g hổng biết, ra ngoi đi em. Th cũng như mnh chơi cất nh chi rồi chia đứa lm vợ, đứa lm chồng vậy m. Nhưng tao với chị Phấn, vợ chồng thiệt, cn hai đứa by vợ chồng giả…
Thăng Năm Sn lại xa v:
- Cha khn qu h! Anh thứ thiệt cn tui thứ giả h!
Tư Cầu nhy nhy n v cười rộ.
Từ ny giờ ngồi im trn np, Phấn đợi lc nầy mới ln tiếng:
- Thi Năm ơi, hơi sức đu m nghe ảnh hổng biết… Đem đệm ra h trải đi em.
Rồi day qua con Bng, Phấn ni xui:
- Thằng Năm n trải sẵn đệm đ, em ra ngoi nghỉ lưng một cht chớ tội tnh g m cứ đứng như trời trồng hoi vậy… Qua cũng nằm ngủ một cht đy. Ra ngoi đi em.
Thằng Năm Sn vừa xch đệm đi ra sau h vừa ngoắc con Bng:
- Ra đy Bng! Để hai ng b ở trỏng người ta t-ti t-ti với nhau… Bộ mầy tnh ở đy ph đm sao chớ!
Con Bng ngần ngừ… rồi bước theo sau:
- Ừa để tui ra ngoi ngồi chơi cho mt, cho c bạn với anh. Xế xế một cht da nghen!
- Ừ phải đa.
Đoạn hai đứa n ko nhau ra sau h chi…

o0o

… Tư Cầu đến ngồi bn cạnh Phấn:
- Th xong xui y như kế tụi mnh bn nhưng chưa biết mn sau thế no…
Phấn cười ni:
- Thiệt hồi ny nghe lỏm anh ni phch với thằng Năm Sn tức cười muốn bể bụng!
Tư Cầu xẻn lẻn:
- Ậy, th người ta cũng học mt ở sch của em đ.
- Học ci khi gi chớ học g kỳ vậy! Anh thiệt cn hơn quỷ…
Tư Cầu xch lại m siết lấy c ta:
- Thi chớ bộ tnh ngồi ni chuyện khan hoi sao!… Tụi mnh phải đi trước chớ!
Phấn x anh ta ra:
- Đồ mắc dịch n! Kỳ qu!
- Đ coi lạ khng! Con nầy thiệt rắc rồi, sao hồi trước hổng lm ơn “kỳ” dm một cht cho người ta nhờ.
Phấn vo bắp vế Tư Cầu một ci lm anh ta nhảy nhổm. Anh ta như tức giận chồm tới lấy hai tay xốc nch Phấn kềm ghịt xuống dưới np, k miệng cắn một bn mp o của c ta rồi lắc đầu giựt mạnh hng nt bp…
Ở pha sau h chi thằng Năm Sn nghe rột rẹt ở bn trong vội lom khom đi lại bn vch rơm. Một lt n lại lom khom trở ra th thầm với con Bng đang ngồi dựa ngửa trn đệm:
- , hai ổng bả ở trỏng cụp lạc dữ lắm nghen!
Con Bng nhướng mắt:
- Cụp lạc ci g m dữ!
- Th mầy v trỏng ng coi th biết… M đi nh nhẹ cho kho hng thi động ổ hết nghen!
Con Bng ngần ngừ một hồi, ng quanh ng quất thấy đồng trống quạnh hiu, trời trưa nắng đứng gi gy gy nng, mi cỏ rơm bốc dậy hơi hăng nồng… N lấy tay nắm hai vạt o quạt quạt vi ci rồi thủng thỉnh đứng ln đi lại chỗ thằng Năm Sn chỉ ban ny. Con Bng nhn một hồi rồi ngoe nguẩy bỏ chạy ra đến ngồi phịch xuống đệm v ci gầm mặt xuống. N lại cầm lấy hai vạt o quạt lia một hồi.
Thằng Năm Sn ngồi xch lại v lấy tay lắc vai n hỏi:
- Mi qu Bng h!
Con Bng hất tay n xuống:
- Hứ, kỳ thấy mồ!
Ni xong, n lại ci gằm mặt xuống, một tay vi nhổ mấy cọng cỏ c mọc st dưới nền đất dẽ kh… Năm Sn đưa tay chụp lấy bn tay đ… mấy cọng cỏ từ từ được bung rơi xuống đất…
… Tư Cầu đ lẻn ra pha sau h tự bao giờ. Anh ta mủm mỉm cười rồi lm bộ mặt nghim tằng hắng ln một tiếng thật to…
Con Bng v Năm Sn vội bung nhau ra… Tư Cầu đứng chống nạnh cười đắc , rồi gật g ni trỏng:
- Cha, mi tận mạng h!
Con Bng mắc cở, đỏ mặt ta tai đứng loay hoay một hồi rồi chạy vụt v pha trong chi, chỉ cn thằng Năm Sn đứng xớ rớ ở đ. N ln tiếng để đnh trống lảng:
-Thiệt anh lm người ta hết hồn… (rồi rụt r tiếp theo)… m anh lm g ra… cn ph đm tui vậy anh Tư! Thiệt anh hết chỗ chơi rồi, chửi cha tui khng giận chớ anh lm mửng đ… kẹt qu m!
Tư Cầu cười mũi:
- Vậy hả? By giờ mầy mới biết tức hả? Vậy chớ hm trước thằng no đi ph đm tao đ chớ!
- Th giỡn chơi một cht chớ ph đm ci g m anh ni.
Tư Cầu bước lại gần n:
- By giờ mầy ni nghe ngon ơ h! Phải bữa hổm mầy lm giang lm phước mở miệng như vậy cho tao nhờ. Cn by đặt đi mc, rồi ra nẹo tiền con Phấn nữa…
Năm Sn thấy Tư Cầu đi ci nước đ biết anh ta muốn trả đũa, nn bỏ nhỏ:
- Thi m, chuyện cũ rch đ nhắc lm g khng biết. M ai đi mc chớ. B bắn thằng no đi mc đ! Cn tui c đi nẹo tiền, nẹo bạc g đu m anh đổ thừa. Chị Phấn chỉ thương tui, chỉ cho chớ tui c đi hỏi hồi no đu!
- Thi, thi, mầy c đi hay khng th mầy biết. Nhưng chuyến nầy hết rồi nghen bồ… (Ni đến đy, Tư Cầu nhn thẳng vo mặt Năm Sn gằn từng tiếng). Từ ry sắp ln m mầy cn lng chng nữa tao về trỏng tao mc với ta mầy th mầy thắt họng đa.
Thằng Năm Sn đm tức:
- Cha, tnh khn qu tổ mẹ người ta h! Xi biểu đ rồi by giờ hăm mc người ta hả?… Mới c một cht xu đ chớ phải nhiều nhỏi g đu…
- Một cht đ cũng đủ nứt đt rồi em ! Khng phải một mnh mầy thi, m cn con Bng nữa.
Đến đy, Tư Cầu thấy cần phải an ủi n đi cht:
- Nhưng tao ni vậy chớ ci thứ tao đu c thm chơi điệu đ mậy! Thi by giờ tao với mầy c bồ c bịch hết, tụi mnh một phe, hổng c thằng no được lộn xộn xỉa ra thọc v chuyện của thằng khc nữa nghen mậy!
Năm Sn trả lời yếu xịu:
- Ừa… vậy cũng được. M anh chơi ci điệu nầy gc tui qu!
- Thi bỏ qua hết… trời cũng hơi xế rồi, mầy với con Bng c da trỏng khng, xuống xuồng tao đưa da lun thể.
Thằng Năm Sn “ừa” bung xụi một tiếng rồi ngoi cổ ku con Bng :
- Đi da lun đi Bng.
Con Bng chẳng ni chẳng rằng ci đầu đi một mạch xuống m giồng, bước xuống xuồng ngồi trước.
Phấn chạy theo ni với:
- Bữa no rảnh ra chơi nghen Bng!
- Ờ…
Con Bng trả lời trong họng như vậy rồi khng biết lm g, n lấy tay khuấy khuấy nước bn be xuồng. Tư Cầu v Năm Sn nối bước nhau nhảy xuống, rồi đứa mũi đứa li cầm so chống xuồng đi…

o0o

Trời sập tối, Tư Cầu ở trong nh ra tới. Anh ta tấp xuồng gh lại chi Phấn rồi hối hả đi ln. Phấn đang nằm tro chn trn np nghe động ngoi cổ nhn ra pha cửa chi :
- Ủa sao ra sớm vậy anh Tư?
Tư Cầu cười đp:
- Ừ, hổng biết sao by giờ anh muốn ở riết trong nầy…
- Thi đừng ni dc ta non!
Tuy ni vậy, chớ Phấn cũng thấy sung sướng trong lng. Tư Cầu nhn ngọn đn rồi hỏi:
- Ủa bữa nay c dầu đốt rồi hả?
- Ờ, mới da lấy hồi sng, rồi tiện thể mua đường nấu ch ăn hồi trưa đ m.
Nhn cy đn chưn vịt, Tư Cầu bắt nhớ đến cy rọi m-u đm no, v tự nhin anh ta mỉm cười…
Phấn chợt hỏi:
- Sao ci chuyện hồi trưa c ăn thua g khng ?
Tư Cầu cười hả h:
- Đừng c lo! Từ ry sắp ln mnh nắm chắc n rồi, ng nội n by giờ cũng khng dm h h một lời nữa.
Phấn ngồi suy nghĩ một chập rồi ni:
-Kể như vậy cũng m một bề rồi, nhưng chuyện của hai đứa mnh cn chng chnh qu anh Tư !
Tư Cầu ngạc nhin hỏi:
- Sao!… Ci g nữa đ? m rồi m!
Phấn x một tiếng:
- m, m! Khng c thằng Năm Sn nầy th rồi cn thằng Năm Sn khc. Lu ngy chầy thng thế no m khng c thằng khc, con khc biết được. Anh thiệt khng biết lo xa ci g hết ro!
Tư Cầu bị Phấn “xạc” một hơi nn ngồi lặng thinh. Phấn ni tiếp:
- M đu phải chỉ c ci chuyện Năm Sn, Năm Sn khng thi đu… hai đứa mnh gần gũi nhau thng ny qua thng nọ thế no cũng c bận … c chuyện.
Tư Cầu nhướng mắt hỏi:
- Chuyện g nữa?… Hổng biết sao hễ mở miệng ra l c chuyện, c chuyện hoi hủy vậy hả?
- Hổng biết ci g hết th để cho người ta ni. Lm bộ ti khn xa v hoi! Cn chuyện g nữa, tụi mnh lẹo tẹo với nhau riết rồi cũng c ngy dnh chớ bộ chơi sao!
Tư Cầu quay đầu lại:
- Dnh ci g?
Phấn thở di chn nản:
- Cn dnh ci g nữa… Người ta ni vậy m cũng hổng biết. Thiệt nhiều lc thấy rầu anh qu! Bộ anh khng lo c ngy… khng lo em… mang bụng hả?
Tư Cầu nhẩy nhổm:
- Mang bụng g?
- Cn mang bụng g nữa? Rủi em… c chửa rồi lm sao?
Tư Cầu hỏi dồn:
- Bộ c rồi hả? Bậy n, mới c cht… m c g ngang xương vậy?
Phấn bắt tức cười:
- Cn một cht xu g nữa! Tới chừng n c, nửa cht by giờ cũng c chớ đừng ni thứ… lm h rầm như tụi mnh.
Tư Cầu vẫn khng yn tm:
- Sao? Th ni phứt ra coi c hay khng, chớ ci g m lăng nhăng ai hiểu nổi.
Phấn lm bộ xẵng giọng:
- Chưa c, chưa c! Cha, như vậy chắc anh chịu lắm ! Chưa c, chớ khng phải hổng c nghen!
Tư Cầu thở “kh” ra một tiếng:
- Vậy m lm người ta hết hồn hết va.
- Khoan mừng đ! Em ni chưa c v hổng biết… n đ c hay chưa. C, tới… kỳ rồi mới biết… M em hỏi d người lớn, họ ni em lo qu anh !
Tư Cầu lm bộ tỉnh:
- Lo ci g m lo hổng biết!
- Ni như anh vậy hết chuyện! Rủi n c bất tử rồi th c nước độn thổ. Về trong xm nghe ni c g gy tối, chắc c đứa chửa hoang qu anh !
- Ối hơi sức đu m đi tin mấy con g! M nếu g gy tối con gi c chửa hoang, th chắc l đứa no đ, chớ bộ em sao?
- Hay dữ hn! Cả xm chỉ c tụi mnh lộn xộn đy chớ cn đứa no nữa!
Tư Cầu ngồi lm thinh một hồi rồi ngập ngừng ln tiếng:
- Ối, hơi sức no em lo b vơ vậy! Đu c chắc g… dnh đu m sợ.
Phấn ni lẫy:
- Ừ th hổng lo, hổng lo! Để đến chừng ci bụng th l ra rồi mới lo hả?
Tư Cầu chắc lưỡi:
- Chớ by giờ tnh ci g n?
Phấn chỉ cười nhạt. Tư Cầu nhăn nh:
- Th em tnh lm sao, em ni cho anh nghe coi.
Phấn ngồi tẩn mẩn bẻ từ lng tay ku răng rắc như khng c việc g xảy ra hết. Tư Cầu bực bội, v đầu bứt tc, nện gt chn thnh thịch dưới đất rồi đứng dậy bỏ ra về. Nhưng đi được vi bước, khng biết nghĩ sao, anh ta quay trở lại đến ngồi gần bn Phấn năn nỉ:
- Thi m, c ci g th em ni chớ cứ nn thinh như vậy ai biết đu m rờ!
Một hồi lu, Phấn mới h miệng bung xng một cu:
- Sao hổng giỏi da đi, cn vc ci mặt trở lại lm g đ!
- Người ta chịu thua rồi m cứ lm tới hoi! Em cn tnh g hả em?
- Anh c thm nghe đu m tnh với ton!
Tư Cầu kề lỗ tai nhủi nhủi vo miệng n, rồi ni:
- Th nghe, nghe đy! Lm ơn ni dm một ci coi B Cố, B Hồng!
Phấn hết giận, mỉm cười gạt Tư Cầu ra:
- Giỏi l lắc hoi!… Đy, anh nghe em ni n: rủi mai mốt g đy em c nghn rồi lm sao?
Tuy ny giờ xẩu mnh xẩu mẩy v vấn đề “thai nghn” đ, m nghe Phấn hỏi lại như vậy, Tư Cầu cũng đm bực:
- Th em định thế no anh theo thế nấy m!
- Coi ni vậy sao được! Ci việc nầy l ci việc thnh vợ thnh chồng lun cả hai đứa mnh m một mnh em lo lm sao được.
Tư Cầu sửng sốt:
- Ủa ci g m thnh vợ thnh chồng v đ nữa! Mới ni chuyện bầu bụng đy chưa xong, by giờ cn xen thm chuyện vợ chồng nữa. Cha, sao nn qu vậy Phấn?
Phấn chồm tới ni:
- Cũng ci giọng đ nữa hả? Chớ bộ anh tnh hai đứa cứ m nhau ngủ đồng ngủ bụi, ngủ ln, ngủ lt như vầy hoi phải khng?… Rồi tới chừng tui c bụng, tui kiếm kẹt hốc no đ để chui v đẻ như ch như heo vậy phải khng? Cn anh, đến chừng đ anh tnh phủi đt đi chắc? Thiệt m, ci thứ đn ng bạc tnh lắm m!
Ni tới đ, Phấn sụt sịt khc. Tư Cầu lnh qunh nắm lấy tay c ta vỗ về:
- Ci g đu m em khc! Th chuyện đu cn đ, by giờ em biểu sao anh cũng nghe hết. Thiệt em nghĩ oan cho anh qu m!
Phấn ko vạt o ln lau nước mắt:
- Tnh anh th cứ vậy hoi! Phải ni hết hơi hết sức rồi anh mới chịu nghe.
Tư Cầu cười mỉm:
- Th em cũng biết r tnh anh kỳ cục như vậy, hơi sức đu em giận!… Sao em tnh ci việc của tụi mnh như thế no?
Phấn xịt mũi xong, rồi đp:
- By giờ mnh phải phng xa, anh Tư ! Ci việc ph đm của thằng Năm Sn thiệt ra đu c ăn nhằm g; ở đời, mnh cn gặp bao nhiu chuyện rắc rối hơn đ nhiều nữa. Bởi vậy, mnh phải lo trước v lo gộp lun một ci cho n m hoi đi.
Tư Cầu cũng đưa hơi theo:
- Ư, phải đa!
- V vậy em tnh ni với anh tốt hơn hết l anh về ni với hai bc trong nh qua hỏi cưới em cho anh đi l xong chuyện…
Tư Cầu nhch người, lạc giọng hỏi:
- Cưới hả?
- Th thương yu nhau rồi đi tới chỗ cưới nhau cho thnh vợ thnh chồng, chớ bộ anh tnh tụi mnh cứ mo chuột bậy bạ với nhau như vầy cả đời được sao?
Tư Cầu gượng chống chế:
- Nhưng để… thủng thỉnh mnh cưới hổng được sao em?
Phấn hơi bực trong mnh, nhưng cũng rng ni dịu:
- Nếu hai đứa mnh chỉ thương yu nhau trơn khơi khơi vậy thi, th để thủng thẳng đến năm no cũng được, đằng nầy tụi mnh đ tằng tịu với nhau rồi th để lu… kẹt lắm anh !
Tư Cầu ngần ngừ:
- Ờ, tnh như vậy cũng phải, nhưng ngặt ta anh, ổng kh dn trời my, hổng biết ổng chịu hng!
- Th c ng no m dễ! Nhưng mnh cũng phải ni cn đi chớ!… Hay anh sợ bc khng cho th anh cứ ni đại l anh đ… ở với em c bầu rồi…
Tư Cầu giẫy nẩy:
- hổng được đu! Ni điệu đ ổng dm mần thịt lắm chớ khng phải chơi đa!
- Bất qu ổng chửi mắng hay nện sơ sơ vậy, chớ hổng lẽ ổng neo nước sao m anh sợ!
- Em đừng ni vậy hổng nn! Anh dư biết tnh ổng m!
Phấn cau mặt:
- Ci g cũng khng được hết, bộ anh tnh bung xui nữa phải hng?
Tư Cầu chắc lưỡi:
- Hổng phải vậy đu m! Thế no rồi đy để hưỡn hưỡn anh sẽ ni với ổng.
- Chuyện gấp như trời m anh cứ hưỡn hưỡn hoi hủy như vầy rồi tnh lm sao cho được đy n!
Tư Cầu hấp tấp ni:
- Được rồi để anh ni liền với ổng. Cn phần m anh th dễ lắm…
- Vậy coi phải được hng!
Tư Cầu lắc đầu:
- Được hay khng g để sau ny rồi biết, chớ anh tnh hổng m em !
- Ci g đ nữa hả?
- Cn c nhiều ci kh nữa chớ phải trơn tru như em tưởng sao?
Phấn bung thng:
- C chuyện hoi! Vy chớ ci g đ nữa?
- Anh Ba anh, ảnh lớn chồng ngồng đ m chưa c vợ, cn anh l phận em của ảnh, anh lấy vợ trước coi sao được?
- Ci g m hổng được. Trong lng mnh thiếu g người cưới vợ lấy chồng trước anh, trước chị của họ.
Tư Cầu ngập ngừng ni:
- Đ đnh vậy rồi, nhưng… ng gi anh ổng kh lắm, chớ khng phải như người ta đu?… Ci g đối với người ta cũng dễ ợt hết, cn đối với mnh th… kh nuốt tri lắm em !
Phấn cự nự:
- Ci g m dễ với kh! Dễ hay kh cũng do anh tuốt hết. Anh m cứ li thi riết rồi ci g cũng ăn trớt hết. Em ni vậy để rồi coi trng hết chớ khng sai đu?
Tư Cầu chống chế:
- Th để rồi anh cũng rng ni với ng gi… Nhưng cn nhiều ci kẹt nữa chớ phải hết sao…
- Cn ci g nữa hả?
- Cn ci chuyện tiền bạc nữa.
- Ci g m c tiền bạc xen v nữa đ?
- Kh lắm em , nh anh mấy năm nay tng lắm. ng gi ổng tnh cưới vợ cho anh Ba hổng nổi tiền nữa. Đ em coi, như vậy th tụi mnh cũng chịu chết lun… m cn ci nầy nữa cũng kẹt lắm anh ni ra th em đừng c phiền nghen!
Phấn sốt ruột:
- Th ci g anh ni tuốt luốt ra hết coi c được hng!
Tư Cầu do dự:
- … Bn anh th ngho mạt rệp, cn bn em th bề g cũng kh giả hơn… Bc gi ở bển cũng hơi… kh kh, bc chỉ c em l con gi, thế no bc hổng lm eo lm sch ny nọ… Như vậy bn anh chắc theo hổng kịp đu.
Phấn ci đầu ngẫm nghĩ một hồi rồi ni:
- Kể ra ci đ cũng hơi kh thiệt. Nhưng anh đừng c lo, em đ c cch lo liệu lm sao yn về mặt đ cho anh th thi. Cn anh, anh phải rng lo phần bn anh đa nghen!
Tư Cầu quả quyết một cch… yếu xịu:
- Th… rng lo m! Nhưng anh cũng ni trước rằng ng gi anh ổng kh lắm, anh nhiều lc xẩu mnh, xẩu mẩy với ổng chớ phải chơi đu… Huống hồ g chuyện “động trời” nay… chắc ổng lm thịt anh qu!

o0o

Nội ci chuyện “cưới xin” đ, Tư Cầu phải mất ăn mất ngủ đến ba ngy, m vẫn chưa dm đi về trong nh để thưa r đầu đui tự sự với ta n… Phấn cũng phải hờn lẫy, ngắt vo, lm tnh lm tội anh ta đủ điều v đến nước, anh ta mới đnh liều b về trong nh…
Buổi chiều hm đ, về đến nơi, Tư Cầu thấy ta anh ta cn ngồi bn mm cơm. Anh ta tnh đnh liều đến ni đại hết đầu đui cu chuyện của Phấn v mnh, rồi c ra sao th ra, chớ cứ nhấp nhứ như vầy hoi thật… kh chịu. Anh ta xc la xong đem để dưới xuồng rồi cứ c r đi ln đi xuống từ dưới bếp ln nh trn m mắt cứ lấm lt nhn về pha ta anh ta như rnh cơ hội thuận tiện để thưa chuyện.
M anh ta thấy vậy hỏi:
- Sao mầy lấy đủ la thc g chưa m đứng xớ rớ ở đ hoi vậy h?
Tư Cầu trả lời bung thng:
- Lấy đủ rồi!
- Coi ka, lấy rồi sao khng chịu về sớm trng nom ở trỏng, chớ bộ mầy tnh bỏ phế hết hả?
Tư Cầu ngập ngừng:
- Bữa nay con lo cho ba con vịt xong xui hết rồi nn ở trong nầy chơi lu lu một cht…
M anh ta gạt ngang:
- Thi đi mầy ! Tao chắc mầy c chuyện g đy chớ chẳng khng. Chuyện g đ hả?
Tư Cầu dợm bỏ đi ln nh trn:
- Đu, c chuyện g đu m!
M anh ta ku lại :
- Tao đẻ ra mầy m tao hổng biết sao ! Tao đi guốc trong bụng mầy nữa… Chuyện g đ mậy?
Tư Cầu lng tng trả lời:
- Hổng c thiệt m… m c th phần m cũng dễ…
M anh ta ngạc nhin hỏi lại:
- Phần tao ci g m dễ với kh đ hả?
Tư Cầu thở di :
- Dạ bị rắc rối đ l con lo muốn chết đy n…
- Đ, mầy coi tao ni đu l c đ vậy hồi ny mầy cứ chối leo lẻo … Chuyện g đ hả?
Tư Cầu do dự một lt rồi ni :
- … Dạ chuyện nầy l chuyện ring, con tnh ni với ta…
- trời, sao dại qu vậy ! Mầy ni với tao trước để tao coi ra sao, chớ theo ci bộ điệu mầy ny giờ tao dư biết l mầy… ngn ổng lắm. Vậy m cn lm bộ dấu quanh hoi!
Tư Cầu gi đầu gi tai :
- Dạ, ci chuyện nầy kh ni qu!
M anh ta ni lẫy :
- Ờ nếu mầy cứ ni kh th thi… Mầy giỏi ln ni thẳng với ổng đi!
- Dạ, bị n kẹt… qu m !
- Quỷ thần thin địa ơi ! Th mầy cứ ni huỵch tẹt ra cho tao nghe coi c được khng ? Nếu mầy sợ ổng th để tao cn liệu m ni lợi với ổng. Mầy cũng lớn đại rồi chớ bộ nhỏ nht g đu m để tao phải năn nỉ hoi với mầy vậy hả?
Rồi thm Hai như ni một mnh:
- Ci nầy th kỳ qu… Hổng biết thằng nầy n muốn ci g… Ờ, chắc phải rồi… ( đến đy thm Hai ku Tư Cầu )… c phải mầy mo chuột với con no phải khng? Ci điệu bộ mầy như vậy l đng y như vậy chớ khng sai chạy đi đu nữa.
Tư Cầu ngạc nhin hỏi lại :
- Ủa, m sao m biết ti vậy?
Thm Hai cười mũi:
- Hứ, tao đẻ ra mầy m tao hổng biết sao chớ! Vậy mầy mo chuột với con no đ hả?
Tư Cầu do dự một hồi rồi ni :
- Chuyện dĩ lỡ rồi, m cũng biết vậy, m đừng rầy con lm g cho thm mệt…
- Vậy tao hỏi mầy mo chuột với ai hả?
- Dạ, phải mo chuột khng thi th con khng lo…
Thm Hai hỏi sẵng:
- M với con no đ hả ?
- Dạ, với con… con nầy th m cũng biết rồi…
- Coi ka, con no m tao biết rồi hả thằng cha n kia?
- Dạ… con Phấn bn bc Bảy đ, m hổng biết sao.
Thm Hai dội ngược người ra:
- trời, bộ mầy hết chuyện chơi rồi sao chớ? Con nh người ta như vậy m sao mầy dm rớ tới hả?
- Th n cũng như mnh chớ bộ con rồng con phụng, con quan con quyền g m mnh rớ tới hổng được m!
- Hứ, đến nước nầy m mầy cn ni giỏi ci lỗ miệng. Con người ta l con nh c gia thế, bề g cũng thc la đầy bồ, quần o phủ ph, tiền bạc rủng rỉnh, chớ bộ như nh mnh vậy sao?
Tư Cầu cn rng ci bướng:
- Th n cũng đi chăn vịt trong đồng như con vậy chớ bộ hơn g sao?
- Mầy sao ngu qu, hổng biết th hỏi tao ni cho m nghe: con Phấn n chăn vịt l để kiếm thm vốn ring vốn tư của n. Chớ mầy khng thấy n c tiền ring để cho bạc la gp đ sao?
Tư Cầu chưa chịu thua:
- Con cũng biết vậy chớ sao khng. Con c ni với n như vậy rồi chớ! Nhưng đu c sao m… Tụi con thương nhau thiệt m!
Nghe con trai ni vậy, thm Hai như sực nhớ điều g, hấp tấp hỏi:
- M hai đứa by c… g chưa? Tao chắc l chỉ mới… đ bng đ gi vậy thi phải khng hả Cầu?
Tư Cầu ấp ng:
- Dạ… th cũng c…
Thm Hai hỏi dồn tới:
- C, m c ci g?
- Dạ, tụi con thương nhau thiệt…
Thm Hai nổi da:
- Mầy thương hay khng, thiệt hay giả th thy kệ thằng cha mầy… Tao hỏi tụi by đ… lẹo tẹo g với nhau chưa? Mầy lm ơn lm phước ni cho tao nghe coi Cầu.
Tư Cầu vặn mnh, vặn mẩy một hồi rồi trả lời:
- Dạ, th cũng c… cht đỉnh…
Thm Hai chm bẩm:
- Cht đỉnh… l lm sao hả?
Tư Cầu trả lời vng vo:
- Dạ, th m cũng biết, tụi con thương yu nhau cũng mới rng rng đy n… Tụi con thương yu nhau như vợ với chồng th ci việc… tằng tịu ăn nằm với nhau… m nghĩ lại m coi… lm sao trnh khỏi. Bởi vậy…
Thm Hai chận ngang:
- Nghĩ ci thằng ta mầy ở trn ka chớ nghĩ ! M… c rồi hả?
Tư Cầu thở di, th nhận:
- Dạ… c rồi, dạ thiệt…
Thm Hai hứ một tiếng rồi rn rỉ:
- Trời đất, thnh thần ng xuống m coi đy n ! Con ci g nui cho n lớn chần dần như vậy rồi n khng kể g đến cha mẹ hết n Trời ! Ờ th thi, tao hổng dm ni nữa, mầy muốn tự tung tự honh g đ th lm đi!
Tư Cầu năn nỉ:
- M giận m ni vậy chớ tự ny giờ con cn nn lợi đy l để cho ta m hay, chớ bộ con dm dấu m sao…
- Hứ, cn dấu với diếm g nữa… Mầy lm tầy quầy ra rồi mầy mới cho thằng cha gi với con mẹ gi nầy hay hả? Sao mầy khng đợi…
Ni đến đ, thm Hai như chợt nghĩ đến điều g, thm nhn chăm chăm vo mặt Tư Cầu hỏi:
- Bộ n c nghn rồi hả?
Tư Cầu lắc đầu lia lịa:
- Dạ khng, chưa đu…
- Sao mầy biết l khng?
- Dạ th n ni vậy mnh hay vậy… Nhưng n ni thế no rồi cũng c.
- trời, sao lại thế no rồi cũng c?
- Th n ni với con vậy, con biết vậy, chớ thiệt tnh con cũng khng rnh lắm… V cũng v vậy m n hối thc con da trong nầy để ni với ta m tnh cho rồi ci chuyện vợ chồng của tụi con, chớ sợ để lu ngy chầy thng n… tm lum ln th nguy lắm m !
Thm Hai nhổ mạnh b trầu:
- Đ, mầy thấy khng, ai biểu mầy lm ẩu rồi ta mầy hay được thế no ổng cũng cho mầy nt xương!
Tư Cầu đnh hạ giọng năn nỉ:
- Thi bề g cũng lỡ rồi m ! Trời xui khiến cho con v con Phấn thương nhau th by giờ phải tnh sao cho m thắm… chắc m coi con Phấn cũng được chớ hả m?
Thm Hai hơi dịu giọng:
- Ừ, con nhỏ coi cũng được!
Tư Cầu bọc theo:
- Con biết thế no m cũng ưng m!
Thm Hai thở di:
- Tao th đối với con ci đứa no cũng vậy, tao cũng muốn cho tụi by sớm nn vợ nn chồng hết thảy… Nhưng ngặt nỗi, nh mnh mấy năm nay chật vật lắm nn đnh bp bụng chịu. Đ mầy coi, ring cho anh Ba mầy, ta mầy với tao cũng chấm sẵn mấy đm rồi nhưng rốt cuộc rồi cũng để trớt lun… mnh khng lm sao đủ tiền để cho đồ cho đạc đng gi v lm đm cưới được… l ton những chỗ quen biết nhiều nn người ta cũng hiểu tnh cảnh nh mnh v chỉ đi cho đủ lễ một cht thi, vậy m tao với ta mầy cũng để cho tri lun…
Nghe thm Hai ni một thi một hồi như vậy, Tư Cầu rầu rầu nt mặt:
- Vậy mnh cn by đặt đm cưới, đm hỏi lm g cho n thm rắc rối vậy hả m?
- Ci thằng nầy ni như vậy m n nghe được chớ! Ci g cũng phải c lễ c nghi của n! Chớ bộ mầy ni hễ trai gi thương nhau rồi cứ dắt cn dắt đại da nh như ch thng Bảy vậy hả?… Mầy ni ci điệu đ ta mầy ổng nghe được ổng chửi cho thụt snh đa!
Với lại ta mầy cũng ngặt lắm, đ ngho mạt rệp m ci g ổng cũng khng muốn chịu thua ai hết. Bị vậy m mấy lần hỏi vợ cho anh Ba mầy cũng đều ăn trt hết, by giờ lại tới chuyện của mầy nữa, thiệt tao hết biết tnh lm sao!
Tư Cầu thở than:
- Nếu vậy th chuyện của con với con Phấn cũng ăn trớt lun sao hả m!
Thm Hai khuyn lơn:
- Thi Cầu , mầy cũng cn nhỏ chớ bộ gi xm g m phải sợ ế vợ… khng được con nầy th để thủng thẳng m chấm chỗ khc cho… thiếu g chớ hết đu m sợ.
- Nhưng con với con Phấn thương nhau m m! N c ni với con: bn nh mnh đừng lo g ci khoản đm cưới đm hỏi hết. Chỉ lm cho lấy c vậy thi…
Thm Hai chận ngang:
- N ni vậy sao m mầy tin đựơc hổng biết… M lm lấy c sao được, ta của mầy ổng đu c chịu vậy. Cn c b con bn nội bn ngoại, hng xm lng giềng nữa chớ!
- Sao kỳ vậy m! Cưới vợ l cưới vợ cho con chớ bộ cưới cho c bc, b con hng xm sao m mnh phải lo như vậy.
Thm Hai x một tiếng:
- Ni như mầy vậy th hết chuyện rồi… Bộ mầy ở một mnh mầy được chớ hổng cần b con lối xm g hết sao?… Mầy m ni ci điệu đ th gi đời mầy chăn vịt ở giữa đồng đ mầy !
- Con đu c ngn ci chuyện đ m! Nhưng kẹt một ci l con lỡ thương con Phấn thiệt rồi…
- Th nếu lỡ thương th mầy phải rng lo… M by đặt thương với yu g hổng biết… Thiệt đời by giờ con nt thnh tinh thnh quỷ hết… mầy coi tao với ta mầy hồi đ c thương yu nhau g đu m cũng ở với nhau hai ba chục năm trời nay…
Ni tới đ, thm Hai c vẻ cảm động. Thấy vậy, Tư Cầu tấn cng thm:
- Lm sao m cũng rng lo dm con cho sơm sớm chớ để lu ngy rủi con Phấn c xảy ra điều g th kh lng lắm m ! M ln ni liền by giờ được khng m! Chớ con Phấn n hối thc con mấy bữa ry thiếu điều mnh mẩy hết!
- Th mầy muốn gấp, mầy v trỏng ni đại với n l mầy đ ni với ta mầy rồi v ổng hổng chịu…
Tư Cầu dẫy nẩy:
- hổng được đu, con nầy n khn lắm. Con dấu với n hổng nổi đu!
Thm Hai thấy bộ điệu Tư Cầu như vậy cũng bắt ph cười:
- Ci mửng nầy th Trời cản by giờ mầy cũng bị cỏn xỏ mũi. Để tao ni rồi mầy coi c hng!
Tư Cầu chống chế:
- M ni vậy chớ con đu c nỗi tệ qu.
- Thế để rồi coi, tao lớn từng tuổi nầy m tao hổng biết sao mầy! Thi mầy về trỏng đi, c ci g tao ku em mầy n v cho hay sau…
Thm Hai khẽ thở di nhn Tư Cầu lẻn đi ra cửa sau để lấy xuồng…
… Tư Cầu nhổ so chống xuồng đi chầm chậm về trong chi.
Bầy đom đm nhấp nhy trn hng bần dọc theo m rạch như những chm sao bị vướng trn cnh cy. nh sng của những con đom đm đ lập le trong đm như những tia hy vọng sng ln rồi lại tắt, v cứ thế m sng, tắt trong mn tối đen dy đặc của cuộc đời…
Tư Cầu tằng hắng mấy tiếng định bụng sẽ ca chơi vi cu vọng cổ ruột của mnh. Nhưng sao hm nay, giọng tiếng g cũng đm hơi hết lm anh ta khng xuống tới nổi chữ xề. Anh ta nghĩ tới Phấn v bỗng nhin thấy mất hứng th khng muốn về gấp trong chi như mọi khi. Anh ta ước g con rạch nầy ko di v tận để khng bao giờ mnh chống xuồng vo tới trong ngọn hết.
Về đến ngang chi của Phấn, Tư Cầu tnh đi m lun chớ khng dm gh lại, nhưng v ch. Phấn chừng cũng nng lng về kết quả chuyến đi ban chiều của Tư Cầu nn khi nghe tiếng xuồng cọ ro ro vo mấy đm lục bnh khi Tư Cầu chống lướt qua, vội v chạy khỏi chi hỏi lớn:
- Anh Tư mới da hả?
Biết khng thot được, Tư Cầu đnh ln tiếng :
- Ừ.
Phấn hỏi dồn tới:
- Sao cu chuyện mnh tnh đ ra thế no ?
Tư Cầu do dự một lt rồi đp:
- Cũng… xập xụi vậy… Thi để anh da bển chớ khuya rồi…
Phấn gắt ln:
- Anh gh lại đy ni r đầu đui cu chuyện lại cho em nghe coi. Chớ ci g m lừng khừng như vậy, ng nội ai m hiểu nổi!
Biết khng thể trnh được, Tư Cầu chẳng ni chẳng rằng chống xuồng gh vo.
Đến bờ, anh ta nhảy phc ln rồi lủi thủi đi vo trong chi, cn Phấn th lc thc theo sau. Đến nơi, Tư Cầu ngồi phịch xuống chiếc np, thở di sườn sượt.
Phấn ngồi xuống theo v hỏi liền:
- Bộ khng m hay sao m em thấy anh buồn xo vậy?
Tư Cầu uể oải lắc đầu:
- m th cũng chưa m, m khng th cũng khng phải l khng… Th như anh ni hồi ny đ, việc g n cũng lừng khừng ở đ… Thiệt thấy ght qu!
- G m ght hả cưng?
Tư Cầu lại lắc đầu:
- Nội c m anh khng thi m cn muốn chết đy n…
Phấn sốt ruột:
- Sao? Anh mới ni với bc gi khng thi hả?
- Ừa.
- Cn bc trai đu? Sao anh hổng ni lun một thể coi ra sao?
Tư Cầu dẫy nẩy:
- trời, ni lun với ổng để ổng ăn thịt lun anh chắc? Anh đon đu c đ m bữa hổm em chịu tin… l anh chưa ni với ta anh đ đa! M anh cũng ngại bn m em lắm!
Phấn ci đầu mm mi c vẻ suy nghĩ, đoạn ni:
- Thiệt tnh th cũng hơi kh đ, nhưng để em phải da trỏng dọ b gi xem sao.
- Ừ th em cũng phải lo… dọn đường bn em đi, để xem coi n c ăn khớp phần no bn anh khng… Sao anh lo hai bn tro ngoe với nhau hết em !
Phấn lm thinh. Thấy vậy, Tư Cầu ni tiếp theo:
- Đ vậy bn anh cn kẹt ci chuyện anh Ba của anh chưa cưới vợ nữa. Ta anh ổng gắt về ci chuyện nầy lắm. Thiệt ng gi ổng kh dn trời my, ci g ổng cũng bắt phải răng rắc theo ổng hết, m lại phải theo đng y bon mới chết một cửa tứ chớ!
Phấn nắm lấy tay Tư Cầu ko để trong lng mnh rồi u yếm ni:
- Thiệt em lm cho anh lo lăng xăng xo vo chớ phải chơi đu… Hổng phải em vui sướng g m muốn vậy nghen anh!
- Biết rồi m!
- Nhưng hổng lo như vậy hổng được anh , anh hiểu bụng em chớ?
Tư Cầu cười v m lấy Phấn vuốt ve đi vai trn lẳn:
- Nếu hổng hiểu lm sao thương mnh được. Nhưng em cũng phải rng da ni trước với bc gi đi em… Nếu bc gi m sẵn lng đi cht th tụi mnh cũng đỡ khổ lắm, v chẳng lẽ bn đng gi người ta dễ m ba anh ổng đnh lm kh sao. Ổng ngn ci chuyện ngho giu đ m, chắc em cũng biết chớ!
- Ngho giu ci con khỉ g hổng biết.
- Đ đnh rằng vậy, nhưng bề g bn em cũng dư dả, cn bn anh mấy năm nay ạch đụi qu em … Mần ăn thất bại hoi nn ng gi ổng hay nổi khng lắm! Em nhớ về ni với bc gi nghen ! (v Tư Cầu cười ni tiếp theo) By giờ đến phin anh hối em đ!
Phấn nhỏng nhảnh ngả đầu ln vai anh ta rồi ni:
- Cha, giỏi qu h! Anh hổng hối by giờ người ta cũng phải lo, chớ bộ như anh…
- Bộ như anh l sao?
-… Bộ như anh thấy ght qu!
Vừa ni, Phấn vừa cắn vo vai Tư Cầu v m riết lấy anh ta… Tư Cầu khẽ x c ta dang ra v lm mặt nghim:
- Để yn mnh cn bn tnh chớ! Chờ cng việc xong xui rồi em muốn lu b g th anh cũng chịu, chớ by giờ cn… đăng đăng đ đ như vậy m vui sướng g nổi… Em lm ci g m nn qu vậy!
Phấn mắc cở v lỡ bộ nn nho x tới vo n một ci đau điếng rồi nhiếc yu:
- n dịch vật anh !… Đồ quỷ đồ ma g ni chuyện nghe pht ght…
Rồi c ln giọng… hăm he:
- Ờ… anh hổng muốn hn! Được rồi để nữa đứa no chng rng vo tui th tui đạp ra nghen!
Tư Cầu cười lớn:
- Ờ để coi hổng biết đứa no đạp đứa no đa!
Phấn ưỡn ngực ngồi chống hai tay ra pha sau lưng nhn Tư Cầu bằng một cặp mắt v cng khiu khch, rồi c gục gặc đầu hỏi Tư Cầu qua kẽ răng:
- Thiệt như vậy hả?
Đoạn khng đợi Tư Cầu trả lời, c ngồi xổm dậy vi tay bưng cy đn ống khi trứng vịt… v vừa nhn xo Tư Cầu vừa k miệng vo gần đầu ống khi thổi nh nhẹ…
Ngọn đn nhỏ chao đi chao lại mấy ci rồi tắt phụt…

o0o

Sng hm sau, sau khi la vịt cho ăn xong xả, Phấn lấy xuồng đi về trong nh.
Phấn về tới nơi th thấy bc Bảy m của c ta nằm trn bộ vn trong, đắp mền trm kn mt.
C đến gần khẽ giở một bn mp mền ln v hỏi:
- Bữa nay m c thấy trong mnh c bớt cht no hng m!
Bc Bảy cựa mnh mở mắt ra hỏi:
- My về đ hả Phấn?
- Dạ… M c uống thm thuốc của ng thầy Năm hng m?
Bc Bảy thở di:
- Tự hổm nay uống h rầm đ m chẳng thấy ăn thua g hết… Cả đm con mắt cứ mở trao tro… mấy ngy ry tao c nuốt được miếng cơm miếng cho no đu!
- Sao m hổng ni với chị Hai mua một hộp sữa con chim về uống hả m!
- N c mua rồi đ, nhưng tao cũng rng uống cht cht thi, mầy coi tự thuở giờ tao c quen uống thứ đ đu.
- M cũng rng uống chớ m bỏ cơm bỏ hết th chịu sao nổi… M , hay con biểu thằng Tư (em của Phấn) ra ngoải coi chừng vịt đỡ t bữa để con ở nh trong ny chăm lo săn sc cho m, chớ lng ry chị Hai mang bầu lớn xộn rồi, để chỉ nghỉ ngơi cht đỉnh chớ!
Bc Bẩy “x” một tiếng:
- My ni ci đ mới dốt đa! Thứ đẻ con so m khng chịu nhc nhch cục cựa cứ ăn rồi ngủ tới chừng đẻ mới rặn đứt ruột!… M mầy coi ở trong ny, ngy ch tối n cũng chỉ lạo xạo ba ci cơm nước chớ c gi gạo, xay la g đu m sợ nặng nhọc. Sẵn đy tao mới ni lun, anh Hai của mầy cứ đội n ln hoi cho nn n được mợi lm tới, nhỏng nha nhỏng nhảnh suốt ngy.
- M ni vậy chứ con thấy đu đến nỗi qu tệ. Nh mnh cũng c kẻ ăn người lm đăng đăng đ đ ra đ th chị Hai chỉ cũng… rảnh rang đi cht thiệt…
- Rảnh rang th rảnh rang chớ n cũng phải biết ci g n cũng khng ngơ hết! Ci g cũng phải c tao ng, tao dm ro trọi, hể tao xểnh ra một cht th n bỏ mứa hết… Cn mầy nữa… năm nay mầy cũng lớn chồng ngồng đ m tao coi cũng khng ra tch sự g hết… Chẳng lẽ tao sống đời để lo cho tụi by sao!
- Chớ m biểu con lm g nữa by giờ? Nội ci chuyện theo ba con vịt cũng đủ hụt hơi rồi… m coi những đứa cỡ như con v kh giả như nh mnh, c đứa no ở biệt suốt thng ngoi đồng. Đừng ni g đến chuyện giăng nắng dầm mưa chi cho mắc cng, m coi c đứa no mần ci g động đến ngn tay hng?
- Vậy nn tụi n mới hư thi cả lũ!… M tao c bắt my phơi nắng phơi mưa hồi no khng m mầy ni ci giọng đ hả? Mầy ham kiếm thm tiền để ring th mầy rng chịu, chớ tao c dnh tới đồng bạc cắc no khng chớ?
Nghe mẹ ni như vậy, Phấn nn thinh.
Một hồi lu sau, Phấn mới tm cch ni lảng ra:
- M , m để con ở vi ba bữa trong ny coi sc cho m. Thằng Tư v trỏng thế con trng nom ba con vịt cũng được chứ hổng sao m !
- N mắc đi học chớ c rảnh rang g đu?
- Hổng c m , mai mốt g đy bi trường, Tết tới rồi…
- Vậy hả?
- Dạ phải…
Bỗng bc Bảy thở di nhn con gi:
- Năm nay mầy cũng lớn rồi, tao cũng tnh lo kiếm chỗ no tử tế để cho mầy được yn nơi yn phận… nhưng khổ qu, hồi trong năm tới giờ tao cứ bị đau ốm rề rề hoi… Cứ nằm một chỗ hoi như vầy c đi tới đu được m lo cho mầy…
Nghe mẹ ni vậy, Phấn bồn chồn trong lng, c tnh xen v ni chuyện của mnh v Tư Cầu nhưng lại sợ bị cự nự, nn đnh chm v một cu để đợi dịp thuận tiện:
- M đau th m nằm nghỉ cho khỏe. Cn ci chuyện đ th để thủng thỉnh rồi m lo sau cũng được…
- Phấn , m biết r trong mnh m lắm… Bịnh gi ny th dẫu cho c thuốc tin đi nữa cũng khng ăn thua g. Bởi vậy, hm trước tao c mời bc Năm mầy qua, tao c ni đầu đui cu chuyện lại hết cho bc; nếu tao c bề g th nhờ bc lo liệu cho mầy… Ba mầy mất th cn bc Năm mầy l người lớn trong họ trong hng, mnh nhờ bc đứng ra lo th cũng phải…
- M sao cứ lo bao đồng hoi, bộ ai đau rồi cũng chết hết sao!
Bc Bảy khng thm ch đến cu ni của con m lại ni tiếp:
- … Tao nghĩ thi chấm đại ci đm dưới Rạch Chiếc, ci thằng Tường con anh Hương Thn ở dưới coi bộ cũng hiền lnh, nh người ta cũng kh giả v lại được ci cũng gần gũi đy nữa… Mầy được chỗ đ th khng phải cực khổ lm du lm con g, m ở dưới họ đ cho mai mối ln thc hối liền mấy bận rồi. Bc Năm mầy bc cũng chịu đm đ lắm. Tao để kỳ ny họ ln tao nhận lời phứt cho rồi.
Phấn sốt ruột ni đại:
- M để thủng thỉnh rồi tnh chớ lm g gấp vậy… Với lại con hổng chịu ci đm dưới Rạch Chiếc đu!
Bc Bảy rng lồm cồm ngồi dậy dựa vo vch:
- Sao mầy hổng chịu? Bộ my ch hả? Mầy l b cha b hong g m ch người ta hả?
Phấn ci đầu ngập ngừng ni:
- Hổng phải con ch người ta…. nhưng con thấy hổng hợp m !
Bc Bảy đập mạnh tay ln mặt chiếu:
- Trời thần ơi! Mầy biết người ta ra sao hay khng m mầy ni hợp hay khng hợp?… M hợp hay khng hợp c ăn nhằm g hả? Hồi đ tao với ng gi mầy lấy nhau c ai ni hợp hay hổng hợp g đu, sao by giờ mầy lại rắc rối như vậy chớ!
- Nhưng con hổng thương người ta được…
Bc Bẩy nhổm người tới:
- Sao mầy biết mầy hổng thương người ta được? Hổng thương rồi cưới về ăn ở với nhau rồi thương sau chớ g!… Tụi by by giờ bị ba ci tiểu thuyết n lm cho lậm qu m!… Ni cho nghe bảnh ci lỗ miệng, chớ về ăn ở với nhau rồi ng nội ai cũng khng cạy rứt ra được! Mầy đừng ni ci điệu đ tao nghe khng thng đu!
Phấn xuống giọng năn nỉ:
- Con ni thiệt m m! M lm phước xt dm con chớ con hổng ở với đm dưới Rạch Chiếc đu m …
- Sao lạ vậy c! Ai cấm ai cản g mầy hả? Mầy c thn th mầy rng lo, chớ khng phải con mẹ gi ny sống đời m lo cho mầy hoi nghen mậy!
Phấn do dự rồi ni:
- Con cũng biết vậy… nhưng con thưa với m c chỗ ny người ta cũng thiệt th lm ăn v ở gần kht bn mnh…
- trời, by giờ để cho mầy chọn mầy lựa hả? Bộ my ni mầy khn hơn tao, hơn bc Năm mầy nữa phải hng?
Rồi bc Bẩy lại ni lẫy:
- Được, mầy muốn tự tung tự honh g đ th mầy lm, rồi đừng ng đến mặt con gi ny nữa?
Phấn vội bo chữa:
- Con đu dm ni vậy m… V vậy con mới đem… bn với m để coi m tnh ra sao.
- Bn với tao ci g mới được chớ! Tao đ lo đ liệu hụt hơi hết sức tm cho c chỗ ăn ở biết điều để mầy được yn thn, m mới ni ra l mầy gạt ngang rồi…
Đ cng nui dưỡng cho mầy nn hnh nn vc rồi mầy trả ơn như vậy đ!
Thấy mẹ giận, mệt ngồi thở dốc, Phấn cũng bất nhẫn trong lng. C đi rt một chn nước tr mang lại cho mẹ:
- M uống một miếng cho khỏe trong mnh m!
- Mầy đem thuốc độc cho tao uống đ chớ nước ni g!
Tuy ni lẫy nhu thế, bc Bảy cũng lấy chn nước uống vi hớp.
Phấn đỡ lấy chn đặt xuống vn ngựa:
- Thi m nằm nghỉ cho khỏe chớ hơi sức đu m ngồi hoi.
- Phải mầy muốn tao nghỉ khỏe th mầy khng bất hiếu bất mục như vậy… Mầy muốn tao nghỉ thở sớm th c!
Phấn ko gối đặt lại cho ngay ngắn, rồi đỡ bc Bảy nằm xuống:
- M sao kỳ qu, con đ ni ci g đu m m giận hổng biết!
- Vậy m n cn chối leo lẻo nữa chớ!
Phấn lấy mền đắp lại cho mẹ v ni:
- C ci g đu m con chối! Th tại con muốn thưa thiệt với m, chớ đng lẽ con mần thinh dấu lun cũng được chớ phải khng sao!
Bc Bảy nhỏm đầu dậy;
- Ci g nữa đ? Mầy ni thiệt l ni ci g, cn dấu ci g hử con kia?
Phấn tm cch ni quanh:
- Con ni thiệt l hồi ny con ni với m, con hổng chịu ci đm dưới Rạch Chiếc đ m…
- Rồi sao nữa?
Phấn ấp ng ni:
- Th c sao đu m!… Con ni với m để m r trước vậy m… Để c ci g m liệu m ni với người ta.
- Cho tao biết trước hả! Ci điệu ny mầy l b nội tao chớ đu phải l con!
- M sao cứ vậy hoi! Th m để cho con ni hết đầu đui, chớ hồi ny con mới đụng tới l m gạt phứt đi th lm sao con ni r…
Bc Bảy thở hắt ra rồi ni:
- Th my ni đại đi để tao nghe rồi tao chết cho vừa bụng my!
- Thi con hổng ni đu!
- M tao biểu my ni!
- Ni ci g m cứ mở miệng ra m cứ… cản hoi.
Bc Bảy thở di, hạ thấp giọng:
- Thi mầy lm ơn lm phước c ci g ni phứt cho tao nghe đi rồi cn để tao nằm nghỉ một cht, chớ cứ ni c cưa với mầy hoi th c lc đm chận họng tao chết tốt!
Phấn lấy ngn tay co co mấy cọng lt mu xanh đỏ trn chiếc chiếu bng v khẽ ln tiếng:
- Con đ ni với m l con khng chịu ci đm dưới Rạch Chiếc… m , gần mnh đy cũng c chỗ người ta thiệt th lm ăn… m người ta cũng qu trọng mnh lắm! Phải m chịu chỗ đ th… tiện qu.
- Hừ, lấy chồng l lựa cho phải nơi phải lứa chớ ci g m tiện với hổng tiện ở trỏng hả? Mầy c để cho tao lo cho hay khng th ni, chớ đừng lm bộ ti khn ti kho với tao!
- M để con ni hết coi chớ!… Con ni tiện l v… l v… thiệt ra… con cũng c … quen biết với người ta.
Bc Bảy ngoi đầu lại:
- Th đầu trn xm dưới chỗ no m nh mnh hổng quen biết… M mầy ni quen biết lm sao hả?
Phấn ci gầm mặt xuống ấp ng ni:
- Con ni quen biết l tại… thiệt ra l v con…
- Mầy lm sao hả?
- … Con thương người ta…
Bc Bảy tốc mền tung ra, ngồi phắt dậy:
- Sao? Mầy ni ci g mầy ni lợi coi?
Phấn đp một hơi:
- Con ni con thương người ta m người ta cũng thương con nữa… con ưng ci chỗ ny đến chết, con hổng lấy con ng Hương Thn dưới Rạch Chiếc đu!
Bc Bảy rn rỉ:
- Trời cao đất thấp g ng xuốngđy m coi n! (Rồi bc ng về pha bn thờ bc Bảy trai) - ng ơi, c giỏi ng c linh thing ng da coi con gi cưng của ng đy n!… Phấn ba my c nghe mầy ni như vậy ổng cũng phải đội mồ m sống dậy nữa… Cn tao, mầy muốn giết tao sao Phấn!… Mầy lm ơn xuống bếp lấy con dao phay ln thọc cổ cho tao chết, tao cn mt thn, cn sung sướng hơn Phấn !… Phải rồi my lựa lc tao đang đau ốm rề rề như vầy để my tr ẻo cho tao chết sớm để mầy rảnh tay muốn lấy ai th lấy cho vừa mầy m!
Nghe bc Bảy ni giận ni hờn như vậy Phấn cũng đm ra lnh qunh.
C vừa tội nghiệp cho mẹ m cũng vừa lo sợ cho cng việc dự tnh bất thnh.
Nước mắt rưng rưng, Phấn nhn mẹ van vỉ:
- M c chửi mắng g con th con cũng chịu nhưng ci chuyện ny của con th n đ… dĩ lỡ ra rồi…
Bc Bảy hỏi dồn :
- Mầy ni sao?
Phấn vặn vẹo mấy ngn tay rồi ngập ngừng ni:
- Dạ… con đ lỡ thương người ta rồi…
Bc Bảy thở di dựa lưng vo vch, ni trống khng bằng một giọng v cng chn nản:
- Tao biết m, thứ con gi lớn ln thả cho n đi lu ầm như vậy hn chi n hư cũng phải… Chuyện ny thiệt tao c chết cũng khng nhắm mắt đựơc!
Rồi bc lại hỏi:
-M mầy đ lỡ thương thằng no hả? Xung quanh đy tao thấy c thằng no sạch nước cản đu m m người ta nhạy qu vậy?
- Dạ cũng gần đy m …! Chắc m biết anh Tư con bc Hai…
- Mầy ni thằng Tư Cầu đ hả? Chn đt ơi, ci thằng l kh như rắn mng Năm đ m mầy m n sao! Bộ thằng n dịch đ c ba m thuốc l g sao m!
Phấn sốt sắng binh vực Tư Cầu:
- M ni vậy chớ ảnh cũng… khn ngoan lịch thiệp, giỏi lắm chớ! Bề ngoi coi như vậy chớ anh tốt bụng lắm! Con biết r lắm m !
- Hừ, vậy m my cn dm mở miệng binh n nữa!… Th mầy biết r lắm! Biết r cho nn mới tc tệ như vậy! Tao hỏi mầy: mọi khi mầy khn ngoan như b nội người ta vậy, sao by giờ mầy u m m chướng g m lại m ci thằng mắc toi đ hả?
- M ni vậy chớ ảnh đu c đến nỗi tệ g…
- Ừ phải n khng tệ! Mầy c muốn cho con mẹ gi mầy lọt trng t nổ khng; thấy n khn, n giỏi… th mầy ni phứt cho rồi!… M nếu n khn n ngoan th n l một thằng điếm thi quyến rũ mầy m mầy cứ đm đầu v… Thứ đồ con gi đứng đường!
Phấn bị mẹ lm cho một hồi đm ra tức, nhất l khi nghe m mnh ku Tư Cầu l “thằng điếm thi”:
- M ni như vậy l m khng biết xt người cht no! Mới hồi ny m m ku người ta l kh, by giờ m nhiếc người ta l điếm thi… Anh Tư, thiệt ảnh… khng rủ r con g hết, tại con thương ảnh nn ảnh mới… thương lại con chớ bộ ảnh r quến g con sao m m ni oan cho người ta như vậy!
Bc Bảy cười khẩy:
- Ờ mầy ni vậy tao mới biết! Bị mầy nập nợn qu m! Ci nầy cũng tại tao hết, tao thả lỏng mầy qu… Thứ con ci như mầy thiệt l con ranh con lộn g đầu thai ln bo đời tao. Đẻ mầy ra để đẻ trứng g, trứng vịt g bn cn c lợi hơn. Tao phải d như vầy, hồi đ tao bp mũi mầy chết phứt đi cho rảnh! Thứ đồ oan gia tương bo g đu hổng biết.
Phấn lm thinh.
Thấy con khng trả lời, bc Bảy cng nổi da thm:
- Sao by giờ mầy khẩu ngồi đ. Mầy giỏi binh n ci g nữa th ni đại đi!… Mầy coi con mẹ gi nầy đu c trượng bằng n! Mầy giỏi th mầy cuốn gi theo n lun đi chớ by đặt ni với tao lm g cho mắc cng.
- Đu phải con binh ảnh m!… Con chỉ ni thiệt hết ra cho m r vậy thi… M coi con c dm dấu diếm ci g đu! Ci g con cũng thưa lại với m để coi m tnh sao…
- Tao hổng tnh ci g hết trọi! Phải mầy kể đến tao th mầy khng bu xấu tao như vậy!
Phấn nhỏ nhẹ cự nự:
- Con lm g m m ni bu xấu?
- Hứ, mầy khng c lm g hết! Chớ mầy tnh đi theo thằng chết dầm đ khng đủ xấu tng mn họ hng sao hả?
- M ni vậy sao được… người ta cũng l người lm ăn chớ bộ ăn trộm ăn cướp hay ci phong qu quặt g m m ni xấu!
Bc Bảy cười lạt:
- Đến nước ny m n cn binh chớ!… Mầy thử coi thằng Tư Cầu đ c tới mắt c thằng con anh Hương Thn dưới Rạch Chiếc khng chớ?
- M so snh như vậy sao được! Anh Tư ảnh ngho thiệt, nhưng chắc m cũng nhận thấy từ trước tới giờ ảnh c tai tiếng g trong b con lối xm đu!… Người ta ngho nhưng người ta l người thiệt th lm ăn, như vậy cũng… qu rồi… Chớ m hạ nhục ảnh như vậy th cũng tội nghiệp.
- Hừ tội nghiệp! Tội nghiệp th mầy rước người ta về m thờ chớ ni với tao lm g!
- M cũng ni vậy hoi… M ni m lo việc cưới hỏi cho con th sẵn đ con ni lun… Con lỡ thương anh Tư rồi, vậy m xt lại dm con…
Bc Bảy ni lẫy:
- Sao mầy hổng đợi mang ci bụng ch l ra rồi hẵng ni với tao…
Rồi như nhớ sực lại điều g, bac Bảy vội hỏi, giọng hốt hoảng:
- M mầy chỉ mới… thương n vậy thi chớ?
Phấn ngơ ngc:
- Dạ, th con đ ni với m… con thương ảnh.
- Th tao biết rồi! Nhưng n c… thương… g với mầy khng?
- Dạ… con thương ảnh, ảnh thương lại con… Hai đứa con thương nhau, nn con mới thưa lại với m…
Bc Bảy chắc lưỡi:
- Hai đứa by thương nhau g đ th thy kệ tụi by! Tao hỏi l tao hỏi tụi by c lộn xộn g chưa? Thằng mắc n đ lm g mầy chưa? Mầy lm ơn mầy trả lời gim tao coi!
- Dạ ảnh hiền kh đu dm bắt p g con. Nhưng sở dĩ con ni với m l v con qu thương ảnh, thương thiệt tnh m !
- Thi đi b nội! Mầy đừng c giả m sa mưa với tao… Tụi by đừng tưởng lọt qua mắt con gi ny? Tao hỏi mầy một lần cht: chớ tụi by đ c… ăn ngủ g với nhau chưa? C hay khng my cứ ni phứt với tao một tiếng.
Nghe mẹ hỏi gắt như vậy, Phấn ci đầu vn v mp chiếu v ấp ng ni:
- Th con đ ni với m, tụi con thương nhau cũng đ kh lu rồi…
- trời, sao mầy hổng đợi vi ba năm nữa rồi mầy hẵng ni!… Cai điệu ny th hư hết rồi cn g đu! Vậy m mầy cn rng vc ci mặt về đy ni bảnh với tao nữa chớ! Thứ đồ hư thn mất nết. Tao c dạy my đứng đường như vậy khng chớ!
Phấn cn rng chống chế:
- Phải con hư th con đu c da ni lại với m đng hong như vầy!
- Coi, n ni vậy nghe sướng hng! Bộ mầy ni mầy ngủ với trai đ rồi mầy da học cho tao hay l mầy nết na lắm hả?… Đng hong ci thằng cha mầy chớ đng hong!… Sao mầy khng đợi vc ci bụng như ci trống chầu rồi da đy cho tao hay một thể? Mầy ni như vầy cũng cn sớm lắm con !
- Thiệt m ni sao kỳ qu… Bộ con đi theo to k lm đĩ lm điếm g sao m m ku l hư l thi! Con mới thương người ta… c cht đỉnh m thiếu điều m muốn la lng ln! Ni như m hễ thương yu nhau l hư, th thin hạ l đồ bỏ hết chắc? Con biết m giận m ni vậy chớ thế no m hổng xt lại…
Bc Bảy cướp lời:
- Thi mầy đừng c ngựa nữa! Tao biết mầy khn lắm m! Thứ đồ đội quần người ta m hổng biết mắc cở…
Rồi bc lại than thở:
- Thiệt n sanh chứng như vầy, tui cn mặt mũi no ni chuyện với bn đằng trai ở dưới Rạch Chiếc chớ!
Nghe vậy, Phấn lại cự nự:
- Sao m hay lo b vơ qu hổng biết! Chưa g hết m m ku đằng trai đằng gi rm beng ln… Người ta hỏi mnh hổng chịu th thi chớ ăn thịt mnh được sao m m sợ! Bị m cứ lo ci mửng đ hoi m m đau thm…
- Bộ by giờ mầy tnh rủa cho tao mau chết để mầy theo trai cho gấp, hả Phấn?
Phấn nhăn nh:
- Thi con lạy m! M c muốn con nằm ci xuống cho m đnh mấy trăm roi g đ cho đ nư th m ni một tiếng, thiệt con khng dm ci… Chớ m cứ ni hờn ni lẫy, ni xin ni xo hoi th biết đu m tnh nữa!
- Sướng hng! By giờ n lại dạy khn tui nữa chớ!… Mầy l m tao mới phải! Chắc hồi đ ng Trời ổng sanh lộn m!… Ai coi n theo trai cho đ rồi m hễ ni động tới l n ni lại xoi xi trn đầu trn cổ… Đy tao ni cho mầy nghe: mầy phải bỏ liền tức khắc ci thằng n dịch vật đ, chớ hng thi th hổng cn mẹ con g nữa! Tao ni c ng b lm chứng: mầy m cn đeo theo ci thằng chết đi đ nữa, th một l tao giết mầy, hai l tao cắn lưỡi tao chết để mầy muốn theo ng b ng vi g mầy đ th theo. Đ, chỉ c như vậy thi để mầy liệu!
Phấn dịu giọng năn nỉ:
- M ni như vậy th ngặt cho con qu. Con đ lỡ thương người ta rồi m cũng chm chế phần no với con chớ nếu m cứ thẳng băng như vậy th con chỉ c nước đm đầu xuống sng chết phứt cho rồi…
Bc Bảy cười lạt:
- Bộ by giờ mầy tnh dọa tao hay sao th mầy ni! Tao ni thiệt: ci thứ như mầy c chết nằm xấp đống đ tao cũng khng mng.
Phấn cn rng van ni:
- M c giận con th cũng giận một ngy hay đi ba bữa g thi chớ hổng lẽ m giận hoi. Con xin m bằng lng gả con cho anh Tư đi rồi sau ny c cực khổ đi rch g con cũng cắn răng chịu chớ khng dm quấy rầy m nữa đu.
-Phấn , bộ mầy ni tao cn con nt hay sao m mầy dễ gạt… tao gi từng tuổi ny tao đu c ngu hơn mầy được.
- Con đu c dm ni như vậy! Ci g m cũng ni hết …
Bc Bảy ngồi xch lại gần con v hạ giọng vỗ về:
- Con nn nghĩ lại cho chn Phấn ! Con cn nhỏ dại nn con hay hấp tấp – đứa con gi no lớn ln m hổng vậy – chớ m đy gi rồi m biết con ! Đu phải hễ thương nhau l bắt buộc phải cưới nhau đu!… M cũng hổng phải hễ cưới nhau trơn, khng c tằng tịu với nhau trước l khng thể sống đời với nhau được!… Th tao với ba mầy hồi đ chỉ thấy dạng xa xa chớ c ni với nhau một lời, một tiếng no đu m cũng ăn đời ở kiếp với nhau vậy. Tụi by by giờ by đặt theo tn thời, theo tiểu thuyết, chớ ng gi b cả lc trước cho đến thời của tao với ba mầy đu c ni ci ngữ đ được!… M tao nghĩ: hễ cưới gả nhau rồi tới chừng đ yu nhau mấy hồi! Tao ni đy để nữa mầy nghiệm coi c đng khng…
Bc Bảy ngừng lại để thở, rồi lại tiếp:
- Phấn , m lo đy l lo hậu cho con, chớ m gi rồi lại đau yếu biết chết nay, chết mai g đy! Bởi vậy m muốn lựa chỗ tử tế, gia đnh c bề thế một cht để sau nầy con c chỗ m nương tựa an nhn, khỏi phải cực khổ v mở my mở mặt với họ hng lối xm người ta… M ni ra đy chắc con cũng dư biết: nh mnh tuy khng giu c cho lắm nhưng cũng khng phải tng thiếu đồng tiền chn gạo, bởi vậy m đu cn ham muốn g nữa m gả p con để t vng t bạc thm! M m chọn ci đm dưới Rạch Chiếc l v m thấy ở dưới người ta đng hong, ăn ở từ no tới giờ c m đức. Hai vợ chồng anh Hương Thn thương con th phải qu du. Con m da dưới lm du th khỏe ru; trong nh người ta kẻ ăn người ở đăng đăng đ đ, con khỏi phải lm g động tới mng tay hết… M ni thiệt: thiếu g đm đem con gi gả cho thằng con anh Hương Thn nhưng ở dưới hai vợ chồng ảnh v thm thằng con trai nữa khng chịu đm no hết. Họ chỉ ưng c nh mnh thi. Đ con coi, mấy thng nay họ cho mai mối ln liền liền m m cũng mới c ừ hữ để đ chớ cũng chưa nhứt quyết g hết. M muốn đợi cho hết đau hết ốm rồi hy tnh, với m thấy con cũng cn nhỏ tuổi, m cũng khng xấu xa g th đu c sợ ế chồng m phải hấp tấp! Đ coi, con nghĩ m tnh như vậy c phải khng hả Phấn?
Phấn miễn cưỡng trả lời:
- M nivậy th cũng phải nếu con… chưa lỡ thương anh Tư…
Bc Bảy hơi bực mnh nhưng rng ni ngọt:
- Ci g m… cũng phải? Phải hết ro trơn ro trọi chớ hổng c nếu g hết! M ni con cn trẻ người non dạ, cn lc chc lắm chớ chưa biết nghĩ suy như người trọng tuổi… Con để m ni hết cho m nghe… Đu phải m muốn gả p con để t ra lợi lộc g đu? M đ ni với con: hổng biết m chết nay chết mai g đy, như vậy m cn ham giu sang g nữa! M lo l lo cho con, cho đời con sau ny… Anh Hai con đ yn phận chồng vợ rồi, giờ đến phin con, m cũng phải rng lo cho xong rồi mới nhắm mắt bung tay được con ?
Nghe ni đến chuyện vợ chồng của anh Hai mnh, Phấn mỉm cười ni chen v:
- Đ m ni m lo chuyện vợ chồng cho anh Hai, vậy m m cứ ch chị Hai rậm rề hoi…
- Coi, mầy ni vậy sao được! Tao kn chọn chỗ tử tế đng hong cho n, ai biểu n hổng biết dạy vợ n th n rng chịu, chớ tao phải lm sao by giờ? Ối thi cũng tại anh Hai mầy n u m m chướng qu nn con vợ n mới sanh tệ vậy, chớ phải n biết nghe lời tao th đu c đến đỗi!
- M ni ci g nghe cũng xui hết?
Bc Bảy sượng lại rồi ni tiếp:
- Để nữa mầy c con ci lớn ln rồi mầy sẽ biết: phận m l phận lm cha mẹ th phải lo đầy đủ cho con ci, rồi n tới đu hay tới đ, chớ để bung xụi hết sao nn! Về phần của con cũng vậy Phấn !…
Với một giọng tha thiết, bc Bảy tiếp:
- M ni thiệt với con hổng phải m khinh khi ch bai g thằng Tư đu! M cũng biết n l người thiệt th chơn chất lm ăn từ no tới giờ… Nhưng ở đời đu phải c ấy nhiu đ l đủ. M lớn rồi, m từng trải nhiều m biết. Hơn nữa m đẻ con m hổng biết r tnh của con sao: con thương thằng Tư đ th con nằng nặc đi cưới, chớ để tụi by ở chung vi ngy th cũng r đm sớm. M con nn nhớ rằng chuyện vợ chồng l chuyện ăn đời ở kiếp chớ đu phải chuyện một ngy một bữa g m mnh hấp tấp cho được. By giờ cn mới, tụi by cn ham m nhau, nhưng đến chừng da ở chung nhau rồi, tụi by hổng chỏi nhau như mặt trời mặt trăng th đừng kể tao l con người.
Phấn chen v:
- M ni bộ ai cũng như vậy hết sao? M sau nầy c ci g th con cắn răng chịu hết m khỏi lo!
Bc Bảy cười lạt:
- Th mầy chịu chớ chẳng lẽ tao đưa ci thn gi nầy v đ m hứng lấy cho mầy!… Con nầy n ni sao dễ nghe qu!… By giờ th ni ci g m mầy hổng chịu, mầy chịu bừa chịu cn hết để nữa c xảy ra chuyện g cứ nh con mẹ gi ny m ku m ro! Ci sch đ xưa qu m đừng đem ra xi với tao chi cho mất cng!
Phấn quả quyết đp:
- Khng, con ni thiệt m m! Con… thương anh Tư m con hổng hiểu tnh nết của ảnh sao! Nhưng ci g cũng c qua c lại… con nghĩ con chịu đựng được ảnh mặt ny th ảnh cũng chịu đựng lại con mặt khc. Con đu phải vẹn ton g! Bởi vậy sau nầy nếu c chuyện g lộn xộn th con xin rng chịu, chớ hổng dm đổ thừa, đổ b g đu m m lo.
Nghe con cứ nhắc cu “thương anh Tư” hoi, bc Bảy như thấy gai trước mắt:
- Hứ, mầy cứ ni ci giọng như b nội người ta! Tao biết ci thứ mầy l lợm lắm m!
Nhưng rồi bc Bảy lại dịu giọng:
- Phấn , tao ni đy hổng phải lợi ch g cho tao hay tao can mầy để tao mừng, tao sướng g! Hổng c đu con ! Con nn nhớ rằng ci chuyện vợ chồng hổng phải ăn ở với nhau một ngy một bữa g m mnh tnh sao cũng được… Con ni con thương thằng Tư th m cũng nghe vậy đi. Nhưng đu phải chỉ mnh thằng Tư khng thi. N cn ng gi b gi nữa. M chắc con cũng biết ng gi n kh dn trời chứ chẳng phải dễ dng g như người ta đu! M sống ở đy mấy chục năm nay m hổng biết sao! ng gi của thằng Tư tnh tnh hay cu mu kỳ cục lắm! Tuy ổng khng lm g ai nhưng đầu trn xm dưới ai ai cũng chạy mặt ổng hết. Để rồi con coi, khng dễ g ổng cho thằng Tư lấy con. M ni với con khng tin th bữa no con thử xi thằng Tư da ni với ổng coi!
- Dạ con cũng c biểu ảnh rồi…
- Vậy th mầy giỏi động trời rồi! Ci điệu nầy th mầy lo lấy một mnh chớ cn by đặt v đy ni với tao lm g nữa…
Thấy con lm thinh, bc Bảy lại xuống giọng vỗ về:
- Sao con khờ qu vậy Phấn? M đ hết lời ni với con: đu phải thương nhau l lấy nhau được. Cn ng gi n chi!… Rồi cn cng việc mần ăn sau nầy nữa… Chẳng lẽ ngy tới tối, tụi by cứ m lấy nhau m sống đời hay cạp đất m no bụng được! M thử hỏi con: nếu tụi by ăn ở với nhau th vợ chồng by lấy ci g m sống? Ci thằng Tư n khng c miếng đất cắm di, từ hồi no tới giờ n lm phụ cho gia đnh n vậy m n cũng đầu tắt mặt tối quanh năm. By giờ con thm ci miệng ăn của con v đ nữa, th m thử hỏi n xoay trở bằng cch no?… M cũng biết con c cht đỉnh vốn liếng, nhưng bất qu cũng chỉ để xy xi trong đi ba năm l cng chớ bun bn mần ăn g khc được. Hổng lẽ tụi by ra ở ring rồi thiếu ci g cũng về đy m nẹt tao! Rồi nữa mầy sanh con đẻ ci cả bầy cả lũ, lấy g m nui tụi n hả? Hay lại để rch rưới, trần truồng b l b lết như ci đm con của anh Hai thằng Tư đ!… Ci gương sờ sờ trước mắt mầy hổng thấy sao m cn tnh đt đầu v đ nữa hả? Tới chừng đ hổng cắn rứt nhau ra từng miếng thịt, chớ đừng ni chảnh rảnh l thương l yu nhau! Phấn , m c qua ci cảnh đ, m c thấy nhiều người qua ci cảnh đ rồi nn m biết r lắm con … con nn nghe m, sau nầy con yn phần gia thất rồi, con sẽ thấy lời m ni đy l đng, l m thiệt thương con, thiệt lo cho con nn m mới tnh như vậy…
Phấn ngập ngừng đp:
- Th con cũng biết m thương, m lo cho con lắm chớ phải khng đu! Nhưng ngặt nỗi con lỡ thương anh Tư rồi…
Bc Bảy nổi nng đập tay xuống vn ngựa:
- Lỡ thương! Lỡ thương ng b ng vải mầy chớ lỡ thương hoi !… Tao ni ngon ni ngọt, mầy hổng chịu nghe, th by giờ tao biểu mầy: một cũng phải bỏ, hai cũng phải bỏ ci thằng đ. Mầy cn ni “lỡ thương” nữa th chổi ch tao quơ thấy mụ nội mầy đa nghe!
Thấy mẹ nổi giận, Phấn khng dm ni xa v nữa m chỉ ngồi lm thinh.
Bc Bảy phần giận, phần la ht nhiều nn cũng nn lại để nghỉ mệt.
Rồi một lt, khng biết nghĩ sao hay nhớ trực tới điều g, bc vội ku con hỏi ngang:
- M mầy lm g m nhứt quyết phải lấy ci thằng mắc toi đ chớ hả? Hay l… Ci điệu nầy tao nghi qu! Phấn, tao hỏi mầy: bộ mầy lỡ mang bầu với n rồi hả?
Bc Bảy hỏi cu đ với một giọng run run v bc nhn thẳng vo mặt con hồi hộp mong chờ cu trả lời…
Phấn muốn vọt miệng ni l “c” để cho mẹ bắt buộc phải gả gấp cho Tư Cầu hầu che lấp tiếng xấu, nhưng nhớ đến cảnh đau ốm cng thấy dng điệu thiểu no của mẹ, c đm ra bất nhẫn v khng đnh tm dng đến chước “sự đ rồi” như đ dự tnh trước đy.
Cn bc Bảy thấy con lm thinh, lại cng nghi thm:
- Sao, mầy c ci g th ni thiệt để tao lo liền cho mới kịp, nếu khng th tao chỉ c ci nước đội quần người ta chớ tao cn mặt mũi no dm ng ai nữa! Hn chi, hổm ry tao thấy mầy cứ nh ba ci chm ruột, khế chua mầy nch hoi…
V bằng một giọng cố giữ vẻ thản nhin, bc Bảy chậm ri hỏi thng một cu:
- C phải vậy khng Phấn?
Phấn vội chồm tới nắm lấy hai bn tay gầy gộc của mẹ v hấp tấp đp:
- … Khng, khng c như vậy đu m…
V c khc a ln.
Bc Bảy thở di một hơi, vừa như trt một mối lo u v cũng vừa như xt thương i ngại cho tnh cảnh con mnh… Một hồi lu, bc Bảy mới gỡ tay con ra v dịu dng ni :
- Thi nn đi, hổng c th thi chớ ci g đu m khc… Đ con coi, đu phải m c nghiệt với con ci. Nếu con lỡ dại lm tm lum ln th m cũng phải ngậm miệng rng lo sao cho m thắm mọi bề. Cn nếu như con chỉ mới c… phải lng thằng Tư th… chẳng c sao hết. Hổng phải m ch bai ai, nhưng người no cũng c phận nấy. M để con khuy khỏa một thời gian rồi thế no con cũng nghĩ lại v con sẽ thấy lời m ni đy l đng. M ni ci nầy con chịu kh nghe: thằng Tư n khng lấy được con, n đu c chết m cn mập ci cụi như thường. Chớ cn con, con rủi lm bậy bạ, con sẽ khổ suốt một đời con !
Phấn khng biết ni g thm, chỉ ngồi ci đầu lm thinh, thỉnh thoảng lấy vạt o chi nước mắt hoặc xịt mũi.
Bc Bảy lại n tồn ni tiếp:
- Hồi ny, con ni con muốn ở trong nầy th cũng được… Ờ, con nn ở lun trong nầy th tiện hơn, chớ nếu khng c g hết m con cứ qua lại với thằng Tư hoi thế no hổng c ngy thin hạ họ xầm x bn tn bậy bạ… Để lt nữa m biểu thằng Năm v trỏng coi sc mọi việc thế cho con. Con c ci g th dặn lợi n. Thi, con sửa gối lại để m nằm nghỉ một cht… , con xuống bếp nhắc chị Hai con canh chừng siu thuốc chớ khng thi n để cạn kh hết… Thiệt ci con hư hết cỡ, hm trước n sắc thuốc lm sao m để cạn qunh, rồi tống đại nước thm vo để cho tao uống ba ci nước dảo. Như vậy c thuốc tin, thuốc thnh cũng khng ăn thua g chớ đừng ni đến ci thứ thuốc mnh hốt ở đy…
Phấn thẫn thờ bung một tiếng “d” nho nhỏ rồi vi tay lấy chiếc mền đắp ln cho bc Bảy. Xong xui, c lững thững đi xuống nh dưới lng buồn chn như chưa từng c như thế bao giờ.

Trời chuyển my đen kịt v mưa lc đc đổ hột…
Tư Cầu ngạc nhin v cơn mưa bất thường ở cuối ma nầy, anh ta vội xua bầy vịt về. V cũng may khi về tới chi l cơn mưa lớn đ o tới. Bầy vịt được thm nước mưa tha hồ rỉa lng rỉa cnh, n giỡn vang rn…
Tư Cầu rt khăn tắm lau lia lịa cng mnh, lấy o xỏ vo rồi ngồi bệt xuống np vấn thuốc ht.
Mưa rơi ro ro trn mi tranh để rồi chảy ton tỏn xuống mặt đất cng lm tăng thm vẻ c tịch của căn chi bơ vơ trong đồng trống.
Tư Cầu nhốm ln ko chiếc np x v trong để trnh mưa vo. Đoạn anh ta ngồi b gối trầm ngm ph pho ht thuốc… Bỗng ngoi sn c tiếng bầy vịt ku dớn dc. Tư Cầu ng ra th thấy Phấn, tay giữ nn l, tay xăn hai ống quần hấp tấp chạy v. Tư Cầu vội đứng phắt dậy. Anh ta muốn nhảy tửng ln reo mừng nhưng lại lựng khựng đứng đ, rồi miệng bập bập điếu thuốc vấn đ tắt queo từ hồi no…
Phấn chạy o v trong chi, đứng lại mỉm cười nhn anh ta rồi thở kh một ci. Tư Cầu cũng cười cười theo rồi ln tiếng:
- Dữ hng! Sao hổm ry mất biệt vậy?
- Ờ, mất biệt th anh vừa lng lắm hả?
- Trời ơi, mnh đợi người ta muốn chết m ra đy ni ci ngữ đ nữa chớ!
Phấn lột nn l xuống rảy cho ro nước rồi dựng bn vch chi. Đoạn c vo quần ln đưa chn ra ngoi giọt nước mưa để rửa cho sạch bn. Xong xả, c lột chiếc khăn rằn buộc cho trn đầu xuống để lau mặt v vuốt cho quần o bớt ướt.
Tư Cầu chăm ch nhn Phấn: ci thn hnh trn trịa, chắc nịch dnh st vo lần quần o ướt đẫm kia, đối với anh ta qu quen thuộc m cũng qu… mới mẻ sau non một tuần lễ cch biệt. Phấn liếc ln bắt gặp ci nhn đ nn đm ra mắc cở v lm bộ hối Tư Cầu:
- Hay dữ hng! Người ta lạnh muốn chết m anh đứng như trời trồng ở đ hả?… Đưa ci khăn tắm đy cho em mượn lau đỡ một cht coi!
Tư Cầu lng tng rt chiếc khăn tắm đưa ra:
- Th đy n, ai biểu hổng hỏi!
- Hứ, c vậy m cũng phải hỏi!… M anh cn bộ quần o kh no hng cho em muợn bận đỡ coi!
- Ủa, bộ hổng da liền sao?
- Muốn vậy lắm hả?
Thấy Phấn dợm đi, Tư Cầu hấp tấp ku ln:
- Hổng… hổng c đu! Th anh hỏi chơi vậy m. Để tạnh rồi hy da chớ by giờ mưa gi ầm ầm như vầy m đi đu! Đy anh cn bộ quần o mng trn cột kia, em lấy thay đi.
Phấn hy xo anh ta rồi mới chịu bước lại lấy bộ đồ xuống, đoạn vng vằng hỏi:
- Ci chi của anh lớn bằng… ci lỗ mũi của người ta v trống hốc như vầy rồi thay đồ ở chỗ no by giờ hả?
Tư Cầu “x” một tiếng rồi ni:
- trời ơi… th “b” thay đại ở đ hổng được sao! Lm như người ta hổng biết… Thi đy n, lấy ci x-rng đ trng v thay đỡ đi…
Phấn xẻn lẻn đp:
- Ừ th đưa đy!
Thay xong, Phấn nắm hai vạt o cho lại cho b st vo người rồi ni:
- Quần o g rộng thng thnh, kỳ qu!
Tư Cầu bắt tức cười:
- o của người ta chớ phải của mnh đu m ch hổng biết!… Thi lại gần đy, anh hỏi một cht coi!
Phấn ngoan ngon đến ngồi p mnh bn cạnh anh ta.
Tư Cầu nhn người yu, chậm ri hỏi:
- Sao tự hổm nay mất tăm mất dạng ngoi nầy vậy?… Bộ chuyện em tnh ni với bc Bảy đ hổng… m rồi hả?
Phấn đang tươi ri nghe hỏi thế xụ mặt xuống. C khng ln tiếng trả lời m chỉ sẽ gật đầu rồi thở di no ruột.
Tư Cầu nhăn nh hỏi thm:
- Bộ bc Bảy hổng chịu hả? Đầu đui như thế no em kể lại cho anh nghe coi!
Phấn xẵng giọng đp:
- Th hổng chịu chớ cn “bộ” g nữa! B gi bả hổng chịu… l hổng chịu chớ anh bắt kể ci g nữa chớ!
Rồi như thấy mnh giận dỗi một cch v l, Phấn chp miệng ni tiếp:
- B gi bả nhứt định hổng cho tụi mnh lấy nhau anh ! Em cũng đ lựa lời ni v hết sức, năn nỉ ỉ i hết lời m cũng ăn trớt lun…
- Sao hm trước, em ni em c cch g đ?
Phấn thở di:
- Th c chớ chẳng khng, em tnh bắt nọn b gi rằng em đ… mang bầu với anh…
Tư Cầu dẫy nẩy:
- trời, em dm ni vậy hả?… Ni vậy hổng nn đa em!
Thấy bộ điệu Tư Cầu như thế, Phấn dầu buồn thiu cũng nhếch mp cười:
- Anh lm g nhảy tưng tưng như bị ong v vẽ chch vậy? Người ta chỉ mới tnh ni chớ c ni đu! M chỉ “ni” thi chớ bộ c thiệt đu m anh hoảng kinh như vậy!
Tư Cầu lm mặt bảnh:
- Sợ ci g m sợ! Anh hỏi cho biết sự thể ra sao vậy m! Nhưng tại sao em tnh ni m rồi nn m lun vậy!
Phấn lại thở ra:
- Th anh coi m em đau rề rề, em thấy vậy cũng khng đnh tm ni tới chuyện đ.
Tư Cầu biết phần mnh ni với người nh cũng khng xong như phần của Phấn, nn bọc xui theo:
- Em nghĩ như vậy l phải lắm rồi. Mấy năm nay, anh thấy bc Bảy đau ln đau xuống hoi… thiệt tội nghiệp qu! Em hổng ni ci chuyện đ ra l… nn lắm!
Phấn lm thinh. Tư Cầu dụ dự một hồi rồi hỏi:
- Bộ… hổng m rồi bc Bảy giữ riết ở trỏng hổng cho ra ngoi nầy nữa hả?
Phấn gật đầu. Tư Cầu cũng thở ra:
- Hn chi hổm ry em mất tiu hổng thấy l dạng ra ngoi nầy nữa!
- Th b gi bả sợ em xp lại anh nữa nn bả canh riết lắm, hổng đi đu được hết. Bữa nay nhờ trời mưa, em lm bộ đi cầu rồi dng lun ra đy. Trời nầy th biệt sợ ai nom theo mnh nn vững bụng lắm!
Rồi Phấn lại hỏi Tư Cầu, giọng hờn mt:
- Cn anh, anh hổng thấy em ra rồi cũng ở biệt lun ngoi nầy chớ hổng thm v thăm nom g hết hả?
Tư Cầu cự nự:
-Hứ, hổng biết ci mốc x g hết m cũng ni! Anh c v trỏng mấy lần, đi qua đi lợi trước nh em mấy bận m c thấy em l mặt ra để hỏi thăm, hỏi lom!
- Vậy hả?
- C bữa, anh tnh v đại, nhưng rồi cũng đứng xớ rớ đằng truớc một hồi, kế thấy anh Hai của em đi ra, anh hoảng kinh đi lun một hơi…
- Ừ phải, chớ anh đi v cn, rủi b gi bả gặp được, bả chửi cho thụt snh.
- Bc Bảy c chửi th mnh cũng rng vảnh lỗ tai nghe chớ ngn ci nước bc đem mc ta anh th thấy b! Ổng đ mần anh một trận qu x!
Phấn t m hỏi:
- Ủa, bộ bc trai ở bển hay hết cng chuyện của mnh rồi hả?
- Chớ sao! M anh c ni chuyện với ổng rồi, cho nn bữa hổm, ổng ku anh da cạo st vn. Ổng ni từ ry sắp ln hễ anh m cn lng chng với em nữa, ổng gặp đu ổng giết đ!
Phấn cười bảo:
- Ối, ổng hăm he vậy, chớ hổng lẽ lm thiệt sao m sợ!
- , em hổng biết tnh ổng! Ổng nhậu v ba ng rồi ổng dm “rang” mnh thiệt chớ hổng phải chơi đu!
Phấn khoanh tay gc ln đầu gối, rồi vừa đong đưa thn mnh, vừa nhịp nhịp đi bn chn, mắt nhn vo những giọt mưa nối tiếp nhau từ trn mi l rơi xuống…
Tư Cầu thấy c c dng suy nghĩ nn khng dm ni thm nữa. Một hồi lu Phấn mới ln tiếng :
- Phen nầy tụi mnh ắt phải tnh đến ci kế đ bn hm trước…
Tư Cầu ngồi ngay lại:
- Kế g đ?
- Kế… cuốn gi chớ cn kế no nữa!
- Bộ em tnh trốn thiệt hả?
Phấn nhn anh ta hỏi lẫy:
- Chớ cn thứ no trốn “chơi” nữa, anh lm ơn ni thử nghe coi!
Tư Cầu ấp ng đp:
- Th em ni… thnh lnh qu nn anh hỏi vậy m!
- X!… Bn tnh lại cả trăm, cả ngn lần rồi m cn thnh lnh ci nỗi g nữa!
Tư Cầu khng biết trả lời lm sao đnh nn thinh giơ tay gi đầu… Phấn nhn anh ta khng vừa lng cht no, rồi bực dọc ni tiếp:
- Cũng v chuyện đ m bữa nay em dầm mưa ra cho anh hay để anh sửa soạn trước đ!
Tư Cầu hỏi liền:
- Ủa, bộ tnh gấp lắm sao?
- Hổng biết gấp hay trễ g hết, hễ c dịp th mnh dng liền; bởi vậy nn anh phải lo đu đ cho sẵn đi, chớ đến chừng đ anh cự nự nầy nọ hay đổ thừa bị tại th hổng được đu nghen! Ci g em cũng ni trước hết, anh c ưng th theo, khng th thi chớ đừng để lm chuyện rồi sanh chướng bất tử cho sọc dưa hết th đừng trch sao em nầy nọ đa!
Nghe Phấn buộc ngặt như vậy, Tư Cầu khng biết ni lm sao đnh ừ hử xui theo:
- Ừ m!
Phấn vẫn chưa chịu:
- Ci g anh cũng ừ cng, ừ mạng hết! Để nữa rồi anh bỏ xuội lơ hết th anh biết!
Tư Cầu lớn tiếng:
- Th người ta ni “ừ” rồi hổng chịu nữa sao? Biết ci g nữa chớ hả? C vậy m cằn nhằn cửi nhửi hoi như ch cạp miểng va!
Phấn bĩu mi:
- Cha, giỏi qu h! Muốn biết ci g th để nữa rồi hay, chớ by giờ đừng c giỏi cu mu…
- B xẹt đứa no cu mu tự nầy giờ đ!
Phấn nghe Tư Cầu thề ngang như vậy hết giận, cười xa:
- Thi đừng thề ẩu!… B c xẹt anh th em ở với ai hả cưng?
Tư Cầu được nư nn vẫn ngồi xụ mặt xuống đ. Phấn nhch lại gần, dơ tay vuốt ngực anh ta v nhng nhẽo ni:
- Thi vuốt giận đi cưng!… Để rồi em thưởng cho! Bộ em dầm mưa lội v đy để ngồi ci lộn hay ni dần ln khan vậy thi hả?
Thấy Tư Cầu mặt my vẫn cn ch ụ, Phấn lm bộ x n ra:
- Vắng mặt người ta cả tuần nay, bộ anh hổng nhớ, hổng thương, hổng… thm hả?
Ni đến đ, c m ghịt lấy Tư Cầu, mắt long lanh, giọng lẳng lơ hỏi dồn thm:
- … Bộ anh hổng thm em hay sao, anh Tư?
Một cơn gi la qua lm hắt mưa ln ra np. Phấn rng mnh gh st vo lưng Tư Cầu:
- , lạnh qu anh Tư! Anh ngồi x v trong nầy một cht chớ quay mặt ra ngoi ướt hết cn g!
Tư Cầu giận hết nổi. Đến chừng đ, anh ta mới cảm thấy mưa lạnh ngoi trời v ln da nng hổi pha sau lưng… Anh ta quay phắt lại, chong tay ghịt lấy cổ Phấn.
Cả tuần nay, Phấn “cấm cung” trong nh nn nước da mặt, da cổ nhả nắng hết v v lạnh nn trắng xanh.
Mấy sợi tc ướt dnh st trn trn, trn m của Phấn. Tư Cầu khẽ lấy đầu ngn tay khều ra v vuốt lại cho xui theo mi tc của người yu; đến bữa nay anh ta mới để tới những sợi lng măng muớt rượt dnh st theo vnh tai hồng hồng của Phấn.
Mới cch nhau c một tuần lễ m sao Tư Cầu thấy Phấn mới mẻ v cng: Một con Phấn xinh đẹp hơn, nồng nn hơn, tnh tứ hơn!
Cũng đi mắt, cũng đi m, cũng đi mi, cũng thn hnh ấy m anh ta tưởng chừng như qu quen thuộc, th bữa nay, bỗng nhin lại qu khc v như… mới tinh!
Tư Cầu hồi hộp lạ lng, hồi hộp y như lần đầu tin đm no Phấn đưa chn đạp ng cy rọi m-u! Hồi hộp nhưng hết cn nht sợ nữa!
Bn ngoi, trời mưa mỗi lc một thm to.
Tư Cầu ci xuống hn rất lu ln m của Phấn… rồi chậm ri hn lại một ci nữa. Xong anh ta ngửng đầu ln, mỉm cười ni:
- Ừ, bữa nay thơm mi x-bng C Ba qu, chớ hết… kht nắng như mọi khi!
Phấn giơ hai tay qung lấy cổ Tư Cầu rồi bung người nằm ng xuống ko anh ta theo. Mở mắt he h, Phấn hỏi nhỏ lại:
- Như vậy, anh c chịu hng?
Tư Cầu vừa gật đầu, vừa p mặt xuống vai người yu… Phấn khc khch cười rồi lấy tay nng mặt Tư Cầu ln bảo:
- Anh chịu kh ra xập tấm c-rm xuống hng thi mưa tạt ướt hết… Rồi mau v đy với em nghen!
Tư Cầu cằn nhằn:
- Thy kệ n m! Tạt đu m tạt hổng biết nữa!
Phấn x nhẹ anh ta ra:
- Giỏi đi cưng… Mau đi rồi v đy em mắc đền cho!… Bộ mất mt g sao m sợ hổng biết…
Tư Cầu vng vằng đứng ln, bước nhanh lại lấy tay hất ci cy chống tấm c-rm xập xuống nghe một ci rầm, rồi chạy o v.
Phấn nằm trn np giơ tay đn anh ta v ni:
- Dữ hng!… Đ, by giờ c giỏi lm g th lm đi, ai cản…
Khng c lần no hai đứa n yu nhau một cch vừa cuồng nhiệt, vừa đậm đ như vậy. C lẽ một phần để đền b cả tuần xa cch v một phần để gắn b nhau trong quyết định “bỏ trốn” m hai người đ bn nhau ban ny…
… Phấn sẽ rt tay ra, nng đầu Tư Cầu đặt xuống đệm v hốt hoảng ku ln:
- trời, tạnh mưa hồi no m hổng ai hay hết!
Tư Cầu nhướng mắt ln:
- Tạnh đu m tạnh! Cn mưa lắc rắc đ bộ em hổng nghe sao?
Phấn hấp tấp đứng dậy vi tay quơ lấy bộ quần o bị ướt mưa đem phơi gi đỡ hồi ny. Tư Cầu nu c ko xuống:
- Lm g m gấp dữ vậy? Để cho bộ đồ n ro một cht v chờ cho mưa dứt hột rồi hy da… V đy nằm ủ một cht chớ đứng vậy lạnh chết đa nghen!
Phấn vừa thay quần o vừa cười ngạo Tư Cầu:
- Cha, tốt bụng qu h!… Bộ bấy nhiu đ chưa… đ thm sao hả cưng?
Rồi c chạy lại lấy ngn tay xỉa vo trn Tư Cầu nhiếc yu:
- Anh coi vậy m dữ lắm nghen!
Tư Cầu với tay định nắm giữ Phấn lại, nhưng c ta đ chạy vọt ra pha cửa quơ lấy ci nn l rồi x h tấm c-rm để đủ chui lọt người ra ngoi. Tư Cầu lồm cồm ngồi dậy ku giựt ngược lại:
- Khoan da đ Phấn!
Phấn ngừng lại:
- G nữa đ ta non?
Tư Cầu chạy đến hỏi:
- Bữa no ra đy nữa hả em?
Phấn cười đp:
- Anh hỏi vậy, ng nội ai trả lời cũng hổng được! B gi bả giữ riết lắm, tiện lc no em vọt ra lc nấy chớ c biết đu m ni trước được… M cũng hổng chắc g ra thường đu, em ni trước để anh khỏi mong. Năm thuở mười th mới c một đm mưa lớn như vầy, chớ bộ ngy no ng Trời ổng cũng… mưa cho tụi mnh một đm như vầy sao?
Tư Cầu sa sầm mặt xuống :
- Cha, lu qu ai đợi nổi!
Phấn đưa tay vuốt m anh ta:
- Th đ, em cũng nghĩ như vậy nn mới tnh kỳ nầy nếu hổng m th hai đứa mnh... dng lun. Thi em da nghen! Chớ để trễ qu b gi bả sanh nghi sai anh Hai ảnh b ra đy kiếm th chết dnh chm hết hai đứa.
Đi được vi bước, c cn đứng lại ni với với Tư Cầu:
- Ở ngoi nầy, hễ anh c nhảy mũi tức l em nhắc lầm thầm anh đ nghen!
Tư Cầu mỉm cuời gật đầu rồi cũng rng dặn thm:
- Nếu c ra được th ra liền nghen em!
Phấn “ừa” một tiếng lớn rồi phăng phăng chạy đi lội xuống ruộng…
Tư Cầu thở di nhn theo.
Một luồng gi tạt qua hắt nước mưa vo thn mnh trần trụi của Tư Cầu lm anh ta ớn lạnh.
Anh ta vội so vai rt cổ chạy thụt vo trong. Tư Cầu thờ thẫn nhn chiếc np xin xẹo trong gc chi. Chưa bao giờ anh ta thấy căn nh trống trải một cch… chn chường như vậy…

o0o

… Trưa hm đ, trong lc Tư Cầu ngồi vt lạt tre th thằng Năm em n hớt hơ hớt hải chạy ra. Chưa tới nơi, n đ ro hồi một:
- Anh Tư ơi anh Tư! Sửa soạn mau đi rồi da trỏng.
Tư Cầu vội bỏ ci mc xuống chạy ra hỏi:
- Chuyện g đ hả?… Th ci g mầy ni cho tao nghe coi, chớ chưa chi đ ku da l da lm sao?
Thằng Năm đứng thở dốc một hồi rồi lập cập đp:
- M chị Phấn chết rồi…
Tư Cầu sửng sốt nắm lấy vai của em n lắc đi lắc lại v hỏi lại:
- Mầy ni sao? M con Phấn chết rồi hả?
- Ừ, m chỉ chết rồi anh Tư !
- M bc Bảy chết hồi no m by giờ mầy ra cho tao hay vậy?
- Nghe đu mới hồi tưng bửng sng nầy.
Tư Cầu lẩm bẩm một mnh:
- Thiệt mau qu… mới đy con Phấn n ni b gi đau nặng, m by giờ lại chết rồi…
Thằng Năm lm ti khn:
- Ối, bịnh gi như… ngọn đn trước gi, tắt nay tắt mai g hổng được!
Tư Cầu lườm n:
- Mầy biết ci mốc x g m cũng xa v hổng biết!
Rồi anh ta hỏi lun thằng Năm:
- M ai ku mầy cho tao hay vậy hả Năm?
- Ta chớ ai!
Tư Cầu th lỏ con mắt hỏi:
- Ta hả? M sao ổng lại biểu mầy ra đy cho tao hay c?
- Hổng phải cho anh hay khng đu m cn ku anh da gấp ở trỏng nữa!
- Tao da lm ci g mới được chớ! Mầy c nghe ta ni sao khng?
- Th ta sai tui ra đy m hổng “ni” sao được! Ta biểu anh da để qua phụ gip dọn dẹp bn đm ma đ!… Ở trỏng chm xm lại phụ rần rần. Mới đy m họ đ chặt tu dừa dựng rạp trước nh rồi đ… Nghe ni đm ma nầy lm xm lắm anh Tư !
Tư Cầu nhăn mặt:
- Lm chi hổng biết! Chết rồi th khng đi chn phứt cho rồi cn by đặt chi cho rắc rối thm hổng biết! M ai đứng lo ci đm ma nầy mầy c biết hng?
- C ng bc g của chị Phấn ln lo đ m!
- Ờ nếu vậy th phải rồi… M người ta đ mần xong đu đ hết rồi, tao cn vc ci mặt v đ lm g nữa.
Thằng Năm nhn vai đp:
- Ai biết đu! Ta biểu ku anh th tui ku anh…
Ngẫm nghĩ một hồi, n ni tiếp:
- Chắc ta ku anh qua phụ mần g, mần vịt chớ g… Người ta đến ở bển th cũng phải đi đằng chớ!
Tư Cầu gật đầu:
- Mầy ni cũng c l… , m từ hồi sng tới giờ, mầy c thấy con Phấn khng hả?
Thằng Năm mau mắn đp:
- cht nữa tui qun khuấy đi mất!… Ối thi anh i, chị Phấn chỉ khc b lu b loa. Chỉ c biểu kiếm cch nhắn v cho anh rằng chỉ cũng muốn gặp anh gấp lắm… Hổng biết chuyện g vậy anh?
Tư Cầu hỏi lấp:
- Sao mầy khng hỏi n m đi hỏi tao? Ci thằng nầy kỳ cục qu!
Thằng Năm sượng lại v tm cch ni lảng:
- Thi tui da trước nghen! Anh nhớ v gấp nghe anh Tư! Ta biểu tui ni với anh vậy đ!
- Th mầy chờ tao một cht để tao coi sơ qua ba con vịt rồi da lun một lượt hổng được sao!
- Anh mần ci g th mần xăng ln đi, tui đợi cũng được… chớ c da trước một mnh ng gi ổng hỏi bất tử… ngầy ng lắm!

o0o

Về đến nh, Tư Cầu đi thay một bộ đồ b ba đen vải lnh lặn để sang bn nh bc Bảy.
Thằng Năm lc thc đi theo sau để qua coi như bao đứa trẻ khc trong xm đ chộn rộn bn ấy từ sng, nhứt l bọn chng đ chầu chực ở dưới nh sau để chờ lm heo ginh xin bong bng mang về thổi phơi kh đ banh chơi…
Đến nơi, Tư Cầu ng quanh quất tm xem Phấn ở đu. Anh ta thấy Phấn mắc lo tiếp họ hng b con ở nh trn nn khng tiện ni năng chi hết.
Tư Cầu lm bộ đi xớ rớ ln để Phấn trng thấy. Anh ta vừa trờ ln l Phấn biết ngay, sẽ gật đầu như… cho khch:
- Anh Tư mới qua…
- Dạ, tui mới hay nn vội v qua liền đy.
Phấn liếc nhn anh ta lấy mắt ra hiệu rồi thản nhin ni:
- Chắc chiều nay sau khi pht tang xong, tui sẽ nhờ anh Tư coi dm cho việc mần thm g vịt để đi b con tới đi đm…
Tư Cầu khẽ gật đầu:
- D được! C Ba để tui lo việc đ cho, c ci g cần th c Ba cứ biểu… đừng ngại g hết…
- Thiệt cm ơn anh Tư nhiều lắm.
- Dạ hổng c chi… chm xm lng giềng nhau th chỉ nhờ nhỏi trong mấy ci lc nầy, bởi vậy người ta thường ni: nhứt cận thn, nh cận ln… (Tư Cầu nhớ đến cu nầy trong bi vọng cổ v dĩa: “Mẹ khuyn con về nh chồng” nn đem ra xi lun)
Tư Cầu ni xong l quay đi qua gian nh bn để cho Phấn cn tiếp khch đến thăm viếng v chạy ln chạy xuống trng nom việc nước ni tr l, hoặc chi tiền để mua sắm thm mn ny mn nọ cần thiết trong lc ma chay.
Vừa quay đi, Tư Cầu sut bật cười lớn ln khi n nghĩ rằng: sao bữa nay n ăn ni… chững chạc qu đỗi! C lẽ khi người ta c một chủ đch g r rệt th trong bụng cũng hết đnh… l t!
Đến gian nh bn, Tư Cầu thấy mấy người trọng tuổi đang lo tẩm liệm bc Bảy. Một đống bng gn vấn kn trong giấy sc chất bn cạnh chiếc hm sơn đen dở sẵn nắp…

o0o

Tư Cầu đang ngồi lm vịt trn cy cầu dừa dưới m sng th đ nghe kn trống nổi ln trong nh. Chắc l lễ pht tang bắt đầu…
Tư Cầu vừa lấy dao cạo mề vịt vừa suy nghĩ đến lời ni “nhắn xo” của Phấn hồi trưa nầy: khng biết Phấn muốn gặp ring để ni chuyện g…
, hay l Phấn sắp bn với n l chuyến ny khỏi phải đi đu hết. Bc Bảy nhắm mắt rồi th cn ai cản mũi cản li g nữa m sợ! Nếu được như vậy th m… qu!
Tư Cầu lo nghĩ min man như vậy v để bầy c lng tong rỉa rt mất chm ruột non của con vịt hồi no m khng hay. Anh ta dơ con dao yếm chm mấy ci xuống mặt nước lm bầy c lng tong nhảy tứ tung, nhưng rồi cũng bu lại để kiếm mồi hoặc ăn mng đầy rật ở xung quanh đ.
Tư Cầu bỏ con vịt vừa lm xong vo rổ xc, rồi quơ lấy con vịt khc nhổ lng.
Vừa lc đ, Phấn ở trn nh đi xuống dưới m sng.
Tư Cầu nhn sững Phấn trong bộ đồ vải s trắng rộng thng thnh, đầu vấn khăn tang… Trong bộ đồ ấy, Phấn c vẻ gầy ốm, bệ rạc hơn hồi cn ở ngoi đồng nhiều.
Đi mắt c đỏ hoe v khi nhn thấy Tư Cầu, miệng c mo xệch v sụt sịt khc…
Tư Cầu thấy thương hại v cng. Tay cầm con dao, tay xch cổ vịt, n đứng sững dậy để đn Phấn.
Anh ta định tm một vi lời g an ủi người yu nhưng lại lng tng, để rồi nhăn nh nhn trn Phấn với một vẻ mặt v cng xt cảm.
Phấn cũng vẫn đứng gục đầu xuống khc tht tht.
Một hồi lu, Tư Cầu mới ln tiếng:
- Thi nn đi em, người ta ai gi th cũng phải…
Anh ta chưa ni dứt lới th Phấn khc rống ln. Tư Cầu nhn c ta van lơn:
- Thi m em… em lm qu thin hạ họ nghe họ bu lại th… mệt lắm! M em tnh gặp anh để ni chuyện g đ?
Nghe ni vậy, Phấn cũng rng nn lại v lấy vạt o đưa ln lau nước mắt rồi hỉ mũi. Xong c ta nhn Tư Cầu:
- Anh Tư , m em mn phần rồi đ… như vậy đ đến lc tụi mnh phải lo toan ci chuyện đ bn với nhau hm trước…
Tư Cầu i ngại:
- Sao em hổng để thủng thỉnh rồi mnh tnh sau việc đ, chớ by giờ ma chay cn ề ề ra đ m mnh nghĩ vậy cũng… khng phải đạo cho lắm em !
Phấn rầu rầu đp:
- Em cũng bt vậy lắm chớ phải khng đu. Nhưng đằng no em cũng c tội bất hiếu lớn lắm đối với m em, dầu mnh c đợi thm năm bảy thng hay cho đến mn tang đi nữa th cũng vậy thi anh … M em qua đời rồi th sau ny chuyện g cũng phải qua tay bc Năm em hết. Bc l người đằng cựu nn gắt gao với con chu lắm… Thi th trốn sau cũng mang tiếng l trốn, m trốn trước cũng khng khc g, bởi vậy em tnh chờ ba bữa mở cửa mả cho m em rồi tụi mnh liệu đường đi lun anh !
Tư Cầu để con vịt đang lm lng v con dao v rổ, khot nước rửa tay rồi đi ln chỗ Phấn đứng. Anh ta lắc đầu ni với người yu:
- Em tnh như vậy th cũng… phải, nhưng mnh lm nn qu trong lc ny thin hạ họ cười ch thi c em !
- Th phải chịu vậy chớ biết sao! M họ c ch cười th ch cười em đy hư thn mất nết chớ cn anh th lo g!
- Đ đnh như vậy rồi nhưng em đu m anh đu? C g th hai đứa mnh lnh đủ hết chớ phải ring một ai sao! Em nn nghĩ kỹ lại đi em… Tụi mnh đi th cũng c ngy trở về đy chớ bộ bỏ xứ sở biệt dạng hay sao?
- Ối, anh hơi sức đu m lo xa qu vậy hổng biết! Em ni thiệt, nếu b gi cn sống th em cn nấn n ở đy, chớ by giờ bả qua đời rồi th đu c ci g buộc chn buộc cẳng em nữa được. Nếu mnh hổng nhơn ci dịp nầy m tng đi, lần khn lu ngy chầy thng đu đ yn hết, th chưa chắc hai đứa mnh c đi m trốn thot được.
- Sao vậy em?
- Vậy m cũng hỏi! Th đến chừng yn việc ma chay rồi họ canh riết mnh th em hỏi anh bộ dễ kiếm dịp trốn lắm hả? M c trốn được th bất qu năm ba ngy hay một tuần lễ g đ họ cũng đi theo chốp cổ da hết!
- Ờ phải…
- Th bị kẹt ở chỗ đ, nn em mới bn gấp với anh, chớ nếu khng th tội g m để cho mang tai mang tiếng thm cho ngập đầu ngập cổ nữa hả anh!
Tư Cầu khng biết ni sao nn đnh nn thinh. Thấy vậy, Phấn ni tiếp:
- Khi no da nh, anh nhớ lo sửa soạn đu đ cho sẵn sng đi, quần o đồ đạc g đ tom gp cho gọn đem dấu lần ở ngoi chi trước đi, để đến giờ mnh đi thin hạ khng ai để .
Tư Cầu mau mắn đp:
- Ci đ th em khỏi lo rồi! Anh chỉ c bộ đồ nầy l lnh lặn đi cht chớ ba ci kia th… c r rỉa hết. Hễ c đi l anh xch ci thn đi liền chớ khỏi phải sửa soạn g hết.
Nghe Tư Cầu ni vậy, tuy buồn đứt ruột, Phấn cũng phải mỉm cười:
- Như vậy th tiện lắm… Nhưng anh cũng chẳng cần g mang theo ba ci đồ rch chi cho n knh cng thm. Để khi ra tới chợ rồi, em lo sắm quần o khc cho anh, chớ chẳng lẽ ln Sign m anh cứ vc ba ci bộ đồ phn ở ruộng ln đi ngờ ngờ coi sao được. Ăn bận như vậy đi ln phố x thị thnh, thin hạ họ để xăm xoi đến mnh lắm anh !
- Vậy hả! Cha, ci điệu đ th ở chợ họ cũng… rắc rối dữ h! Nếu em ni vậy th mnh may sẵn đồ mới ở đy trước đi cho n tiện.
- Em lo l lo cho phần anh, chớ quần o của em th thiếu g… M cắt trước cho anh ở đy sao được! Anh m lo le đi may quần o mới ở đy th cng chết nữa! Em ni để em bao hết cho m! Tới chừng ra đến chợ rồi, quần o họ may sẵn bn thiếu g!
Tư Cầu do dự một hồi rồi ni:
- Em tnh vậy th tươm tất lắm rồi, nhưng phải chi em đợi lm tuần xong cho bc Bảy rồi hy đi cho n cch hơi… xa xa một cht hả em?
Phấn ngẫm nghĩ rồi đp:
- Nếu anh muốn vậy th… cũng được, chớ phần em th em muốn đi liền. Chớ ba ngy hay bảy ngy th cũng vậy.
Tư Cầu khng biết an ủi Phấn ra sao, chỉ đứng lựng khựng ở đ, rồi lắp bắp ni:
- Em ni vậy cũng phải. By giờ bc Bảy nằm xuống rồi chắc bc cũng hỉ xả cho tụi mnh… Anh thường nghe người ta ni: hễ nhắm mắt bung tay l hết, l bỏ qua hết thảy… Em c thương nhớ m em th em thương nhớ để trong bụng, chớ bộ phải ở miết lại đy mới thiệt l thương, l nhớ đu!
Phấn nghe ni vậy xc cảm khc mi rồi mếu mo ni:
- Thiệt em chỉ lm khổ cho m em thi. Như anh c đi, th mai sau nầy c lm ăn kh giả cn trở về đền ơn bo nghĩa với hai bc ở nh được, chớ cn em… em thiệt bạc phước hơn nhiều, lm sao m m em sống dậy nữa được….
- Thi đừng khc nữa em… người ta ai cũng c số mạng hết. ng trời bắt sao th mnh chịu vậy…
Vừa lc ấy, kn trống lại nổi ln trong nh. Phấn lấy vạt o lau nứơc mắt rồi ni:
- Chắc c ai đến đi cng vậy để em chạy v mới được, chớ tự ny giờ em ra ngoi nầy lu qu!
Tư Cầu gật đầu.

o0o

Lật bật m đ tới ngy lm tuần đầu cho bc Bảy.
Nhơn dịp nầy Tư Cầu cũng qua xớ rớ bn nh Phấn để phụ gip cng việc dọn dẹp, đi đằng v cố nhin cũng l để nghe ngng… tnh hnh.
Tư Cầu khng dm qua sớm sợ đụng đầu với ta anh ta, m chỉ sang đng vo lc cng chiều. Anh ta lần m ln nh trn v xen v đứng gần đm cng.
Trn bn thờ đn nến sng trưng, khi hương mịt m, tri cy đồ ăn by đăng đăng đ đ…
Phấn quỳ trn chiếu với chị du, sau lưng anh Hai c đang đội sớ, trong lc ng thầy a xướng lễ…
Tư Cầu cố đứng dnh dng ra để cho Phấn trng thấy.
Quả nhin c ny liếc ln bắt gặp anh ta liền, nhưng rồi lại ci gầm mặt xuống như khng để đến.
Lễ tất, đốt sớ, đốt vng bạc, nh minh kh, quần o giấy….
Nhn ngọn lửa bừng bừng chy đưa từng bựng khi đen trn khoảng khng, Phấn bỗng nhin khc tht tht. C khc v cảnh tử biệt của m mnh th t, m chnh l khc v sắp phải co biệt người chết để ra đi th nhiều…
Hm nay đ đến kỳ hẹn của c ta với Tư Cầu về việc ra đi. Một kỳ hẹn m Phấn đ c lc muốn cho sớm hơn nữa, nhưng đến khi tới, c khng khỏi thấy đau xt trong lng, đau xt hơn cả lần c cầm từng khối đất st ướt bung cho rơi xuống nắp quan ti của mẹ đ đặt yn dưới huyệt su…
Đống tiền vng bạc, nh minh kh, đồ mả… chỉ cn l mớ tro lấm tấm cht lửa tn. Anh Hai của Phấn chạy ln bn thờ lấy nhạo rượu đem xuống chế ln mớ tro tn ấy cho n tắt ngm…
Xong xui đu đấy, người lớn mời nhau, trẻ nt rủ nhau xuống nh dưới ăn ch đậu, cơm nếp lt dạ…
Thừa lc mọi người chộn rộn dưới nh sau, Phấn khều Tư Cầu rồi đi lun ra sau h. Tư Cầu liếc mắt thấy khng ai để bn rảo bước theo.
Trời đ tối hẳn tự lc no…
Tư Cầu đang do dc tm Phấn th nghe c ta gọi nho nhỏ:
- Em đy n anh Tư!
Tư Cầu đi ngay lại bụi chuối hột, tu l um tm khiến cho chỗ Phấn đứng đ tối lại cng tối thm.
Đứng bn Phấn, Tư Cầu hồi hộp hỏi liền:
- Sao, chuyện g đ em?
- Bộ anh qun ngy hm nay l ngy g rồi sao?
- Ci g m qun! Hm nay đ đến kỳ m mnh bn tnh hm trước chớ g!
- Anh cn nhớ như vậy cũng kh! Em tưởng anh qun tuốt luốt rồi chớ !
- trời, ci chuyện gắt mấu như vậy m qun nỗi g! Sao em, em đ định như thế no chưa?
- Cn định ci g nữa! Bữa hổm anh ni để qua đm tuần hẳn đi, th by giờ cng quảy xong rồi đ, mnh chỉ c nước l dng gấp. M sao anh hỏi vậy, bộ tnh dy dưa lần hồi nữa sao hả?
Tư Cầu chắc lưỡi:
- Th ai ni g đu, đi th đi chớ bn tn g nữa. M em định chừng no mnh khởi sự đy?
- Sng sớm ngy mơi chớ cn đợi ngy no nữa?
Tư Cầu hỏi lại:
- Sng sớm mơi nầy hả? Cha, cận qu h!
- Đọ coi… bộ tnh bn ra cho ăn trt nữa hay sao chớ? Em ni thiệt, anh khng đi th thy kệ anh chớ em đ nhứt quyết rồi. Chuyến ny th khỏi c ai nu ko hay năn nỉ ỉ i g nữa được nghen!
- Muốn mơi đi th đi chớ ai ni g đu m em ni hnh ni tỏi hổng biết.
Phấn bnh tĩnh ni thm:
- Đi g m nghe anh ni ci giọng xuội lơ thiệt hết ham. Đy n, anh suy nghĩ kỹ lần cht đi, chớ để nữa rồi ni l bị một bắt p hổng được đu nghen! Hai đứa mnh bề g cũng người lớn rồi, chớ hổng phải mỏ c cn dnh cứt tru đu m nữa rồi đổ thừa đổ bồi nầy nọ…
Tư Cầu xẩu mnh ngắt ngang:
- Thi, thi… người ta đ ni “đi” m sao em kiếm chuyện cằn nhằn hoi vậy c!
- Ni vậy m cằn nhằn hả? M thi sng mơi đi sớm đ nghen!
- Ừ đi sớm. M anh v đy chờ em hay em lội ra ngoải ku anh hả?
- V đy lm ci g! Anh cứ sửa soạn sẵn ở trỏng đi, lối g gy canh tư hay sớm hơn nữa th c em v rồi mnh đi lun. M anh c giấy tờ g lận lưng khng?
- C ba tờ giấy quyến vấn thuốc đy chớ hổng c khỉ kh g khc nữa…
Rồi anh ta đm lo hỏi thm:
- Nghe ni đi đường th lnh quận, cn ln Sign th lnh m-t hay xt bắt giấy thuế thn lắm phải khng em?… Cha, ci điệu nầy bị mấy ổng chận lại thộp cổ đng trăn hay bắt đi lm xu th nguy qu. Hồi no tới giờ anh chưa lấy giấy thuế thn, ng gi ổng ni chưa đủ tuổi với lại tiền bạc hổng c, vc đem đi đng một lần mấy đồng bạc th kẹt qu!… M thuở giờ mnh cứ ru r ở x ruộng x rẫy chớ c th mặt đi đu m giấy với tờ!
Phấn “trấn an” n:
- Em hỏi l hỏi vậy chớ hổng sao đu. Rủi c ai hỏi th bất qu mnh cứ ni đại l chưa đủ tuổi chớ lo g!
Tư Cầu cn thắc mắc:
- Nhưng rủi họ hổng tin rồi lm sao?
- Ối, sao anh cứ lo bao đồng hoi! Th họ nhn ci mặt mnh cn non xoẹt th họ cũng phải biết chớ. M ci việc nầy dễ ợt, rồi đy thế no em cũng lo đng phứt ci thuế thn cho anh.
- , m hồi ny, em ni để em v chớ anh khỏi ra ngoi ny. Sao kỳ vậy? Anh tưởng đi th mnh ra ngoi sng ci đn tu Phước Chu dưới Cầu K ln giấc khuya để đi thẳng ln Cần Thơ lun rồi tnh đi đu nữa th đi, chớ em tnh lội trở v trong đồng tro đường hết rồi lm sao?
Phấn “x” một tiếng rồi đp:
- Lu lu anh chịu kh “tnh” một ci m cũng chẳng ăn nhằm g ro! Bộ em đin khng g m hổng biết ra đn tu dưới Cầu K ln để đi cho tiện hay sao? Nhưng nếu tiện cho mnh th cũng tiện cho thin hạ. Mnh m xớ rớ ra ngoi vm đn tu th chm chết cũng c đứa đi v học lại, m người nh c đi kiếm th cũng dễ hỏi phăng ra để theo kịp li cổ mnh da. Mnh m c đi rồi th thế no họ cũng cho l mnh xuống tu Phước Chu chớ khng c trợt đi đu hết! Anh nghĩ coi em ni như vậy c đng hng?
Tư Cầu mau mắn đp:
- Ừ phải rồi đa! Nhưng nếu vậy th mnh đi bằng cch no by giờ?
- Cn c cch khc chớ! Bởi vậy nn em mới ku anh chờ sẵn ở trỏng để em v rồi hai đứa mnh cng đi…
- Nhưng nếu mnh hổng đi đường tu để ln Cần Thơ th tnh đi đu?
- Th trước hết mnh cũng phải ln Cần Thơ rồi mới ln Sign sau. Theo em tnh th hai đứa mnh phải đi sao cho ngoắt ngoo để rủi c ai đi kiếm cũng hổng m cho ra được. Sng mơi em v trong anh sớm rồi mnh lội băng đồng qua m La Ghi đn xe đ đi về Tr n. Sau đ, từ Tr n mnh qu giang xe đi lun Cần Thơ. Chừng tới trển rồi mnh sẽ liệu tnh sau… Anh coi em tnh như vậy c được khng?
- Ch, em tnh ci g rắc rối qu… m thi như thế cũng được! C rắc rối như vậy thin hạ mới hổng biết đu m lần.
Tư Cầu do dự một hồi rồi hỏi thm Phấn :
- , m em c cụ bị sẵn cht đỉnh tiền nong g theo khng? Chớ anh ni thiệt, phần anh, anh chỉ vc ci mnh khng đi thi đa nghen!
Phấn gượng cười:
- Ối, tưởng ci g chớ việc đ anh khỏi phải nhắc. Em c tom gp theo được ba mớ tiền để dnh ring của em: tiền cho bạc la, cho heo nui rẽ đ m! Cha, cn cn kẹt bầy vịt của em giao cho thằng Tư coi ở trỏng nữa. Bị gấp qu chớ phải để thủng thỉnh em tm mối bn phứt đi th mnh cũng thm được số tiền kh bộn nữa!
Tư Cầu ni đưa hơi theo:
- Ừ, nội bao nhiu đ cũng đủ xi rồi!
- Biết sao đủ sao thiếu! Bộ anh ni mnh đi năm ba bữa, một tuần g sao m tnh được chuyện thiếu đủ. Mnh phải nghĩ phng xa đến mấy thng mnh ăn dầm nằm dề ở trn Sign nữa chớ! Đu chắc ln trển l mnh c cng ăn việc mần liền… Bởi vậy nn ngoi số tiền ring em cn gi đem theo một mớ vng vng cũng kha kh anh …
Tư Cầu ni giựt ngược:
- , lm vậy hổng nn đa em! Tiền ring của em th em đem theo g đ th đem, chớ vng bạc ở nh em tm lun nữa th… kỳ lắm! Ci đ l mnh c … tham gian qu cỡ rồi, v nếu sau nầy ci chuyện tụi mnh trốn đổ bể ra, anh Hai em hay bc của em đem thưa kiện th hổng dễ dng g đu em!
Phấn gạt ngang:
- Ối thi, đến ci nước nầy m anh cn e sợ như vậy th hết chỗ ni! Mnh tng thế th phải liều chớ bộ như khng m ai muốn vậy hay sao? … M anh ni kỳ l “kỳ” ci nỗi g? Nội ci chuyện mnh bỏ trốn đy bộ hổng “kỳ” hay sao! Đng no cũng lỡ rồi th cho n lỡ lun, chớ cứ c xịch c lụi như anh vậy hoi rồi chết chm cả đm hết cho coi!
Tư Cầu khng biết trả lời lm sao nn đnh ni xui theo:
- Thi em tnh g đ th tnh… miễn xong xui th thi. M chắc sng mơi đi thiệt phải hng?
Nghe Tư Cầu hỏi lại như thế, Phấn tức lặng người một hồi, rồi ni sẵng:
- Anh thiệt hết chỗ ch! Người ta đ căn dặn năm lần bảy lượt l sng sớm mơi đi, m anh cn hỏi đi thiệt hay đi giả nữa! Hay anh hổng muốn đi th anh ở lợi chớ hổng ai p! Bộ anh ni con nầy hổng c gi c cẳng sao chớ!
Tư Cầu vội năn nỉ:
- Th anh hỏi l hỏi… để lo liệu sắp đặt trước cng việc ở trỏng vậy m… Em đi th anh cũng đi chớ hổng c em th anh ở lại đy lm ci g!
Rồi anh ta than thở:
- Cha, hổng biết mơi anh đi rồi, con tru v bầy vịt để đ ai biết m ra trng nom cho n ăn uống đy!
- Sao m hổng biết! Anh thiệt kho lo! Em m mất dạng trong nh thế no họ cũng tủa xua v trỏng tm kiếm. V khi v tới trỏng rồi m lại hổng thấy anh nữa th họ biết tụi mnh… lm sao rồi! Chừng đ, thế no mấy bc ở bển hổng sai thằng Năm ra thế anh để chăn tru, chăn vịt… anh c lo th lo tụi mnh ra đi phen nầy c… chết đi hay khng chớ anh lo g thứ ba con vịt, con tru sợ hổng c ăn! M thử thời anh bỏ phế n hai ba ngy cũng hỏng sao hết. Nước, cỏ, cua, cng… hề đ, lo g!
Tư Cầu thở di lm thinh.
Phấn ngng nhn v nh rồi ni:
- Thi em v đy! Anh nhớ da trỏng lo sắp đặt cho sẵn sng đi nghen!… M anh c gh qua nh nhớ lm tỉnh chớ đừng chộn rộn ci g để cho ở bển sanh nghi nghen anh!… Em dặn hờ như vậy chớ chắc hổng ai để đu… ci chuyện của tụi mnh bất ngờ qu m!
Tư Cầu thẫn thờ đp:
- Ừ thi em v đi… mơi c v th v sớm nghen em, chớ để sng bửng rồi mnh đi ngờ ngờ vậy hổng tiện.
- Em biết m!
Rồi nắm chặt lấy tay Tư Cầu, Phấn ni tiếp:
- Anh coi từ trước tới giờ ci g em cũng ăn ở tận tnh với anh hết vậy anh rng cho em chuyến ny nữa th tụi mnh khỏi lo g nữa hết!… Anh chắc dư biết, đu phải em muốn chi ci chuyện trốn trnh nầy nhưng ngặt nỗi… hai đứa mnh thương yu nhau th phải tnh sao cho vung trn. Với lại em cũng ngn ngẩm ci đời sống ở đy qu. Thi th hai đứa mnh liều một chuyến cho nở my nở mặt với người ta…
Tư Cầu cướp lời:
- Hay l cho chết dnh chm với nhau th cũng vậy!
Phấn siết mạnh tay anh ta:
- Chết dnh chm với nhau cũng được, cũng mt ruột!
Tư Cầu vội giựt tay bịt lấy miệng Phấn:
- đừng ni vậy khng nn chớ em! Ni bậy như vậy xui xẻo lắm nghen!
Phấn sẽ gỡ tay n ra:
- Hứ, anh sao hay tin b lp hoi!
Vừa lc đ, c tiếng kẹt cửa v c người lần m bước xuống bậc thềm nh để ra sau h, Phấn kề st vo tai Tư Cầu ni nhỏ:
- Thi để em v… chớ để ai ra ngoi nầy đụng đầu với tụi mnh th đổ bể cng chuyện hết. Anh ở lại đi da sau nghe anh Tư! V nhớ ci em dặn d đ nghen!
Dứt lời Phấn vội chạy tuốt v.
Tư Cầu đứng lặng yn bn bụi chuối. Như thế, một hồi lu anh ta mới hay bị muỗi cắn tới tấp nn vội đưa tay đập ti bụi vo khắp mnh mẩy từ trước ra sau, từ trn xuống dưới.
Nhưng đến chừng nghe tiếng đập bm bốp của đi bn tay, anh ta hoảng kinh ng do dc về pha trong nh. Thấy đu đ vẫn m ru, Tư Cầu vội nhn chn đi lủi trở về nh…
Qua khỏi ro nh Phấn rồi, Tư Cầu mới chậm bước lại. Anh thẫn thờ đưa mắt nhn cảnh vật bao quanh lờ mờ như bng đm như muốn gởi lại những lời từ biệt.
Trong đm tối m sao anh ta như thấy r rng cảnh vật ấy. Anh ta c thể chỉ được chỗ no c ci m đất nh ln trn đường, chỗ no c ci bộng cy kh, chỗ no trn bờ rạch c nhiều hang c thi li… v khi vừa đặt chn ln chiếc cầu tre bắc qua ci xẻo nhỏ, anh ta liền nhớ ngay đến ci tay vịn gy cả thng nay m khng c ai buộc lại.
Tiếng ct kt của thn tre trn cầu vang ra khi anh ta lần bước đi qua lm cho anh ta vừa lo u, vừa bực bội m cũng vừa xt xa trong lng…

o0o

Tư Cầu lấy chiếc đũa bếp xơ lại nồi cơm, rồi đặt chn mắm chưng trở lại trn mặt lớp cơm, xong xui, n lấy nắp vung đậy lại.
Đi mắt của anh ta cay x: hm qua anh ta mắc v trong nh để qua bn con Phấn nn bỏ phế ba mớ củi phơi sương suốt đm, đến chừng sng nay đem v chụm khi bay mịt m…
Với lại suốt trong đm rồi, sau khi bn tnh với con Phấn một lần cht về chuyện trốn đi vo ngy hm nay, Tư Cầu về thao thức suốt đm cho tới khi nghe con g ni điều phạch phạch vỗ cnh gy vang rn ở sau chi h…
… Tư Cầu lấy một nhnh củi co bớt than ra...
Vừa lc đ, anh ta nghe tiếng sột soạt pha ngoi sn v liền theo đ l tiếng Phấn hỏi dồn tới:
- Anh Tư, anh thức chưa anh?
Tư Cầu vội chạy ra:
- Dữ hng, sao đến chừng nầy mới lội ra hả?
- Hổng c trễ đu m anh lo!… Sao sẵn sng hết rồi chớ?
- Ci g đu m sẵn sng! Cn em, mọi việc ở trỏng m ru hết hả?
- Nếu c trục trặc th đ hổng ra đy được!
Ni đoạn, c ta cầm tay Tư Cầu dắt v chi.
Vo đến nơi, Tư Cầu đứng nhn Phấn khng nhy mắt: hm nay, Phấn mặc quần lnh đen, o b ba vải bng v vắt trn cổ một chiếc khăn bn lng mu hường lợt mới tinh… Mới đy m Phấn coi khc hẳn, v khc nhiều ci thời kỳ cn chăn vịt trong chi.
Đoạn Tư Cầu nhn đến ci bao giấy nhựt trnh m con Phấn m nơi tay. Thấy thế, Phấn ni:
- Gi quần o đ! Em chỉ đem theo vi bộ mới thi chớ lấy hết theo knh cng lắm! Cn anh c xch theo ci g hng?
Tư Cầu chỉ vo một “cuộn” quần o lớn bằng đầu gối b chặt bằng dy lạt dừa:
- C nội bấy nhiu đ!
- Anh gi g m đen một cục đ hả?
- Bộ quần o vẫn thường mặc trong nầy đ m.
- Ối thi, anh liệng mẹ n đi cho rồi! Ln trển đu c xi thứ đ được. Nội bộ đồ phn anh đang mặc cũng tệ mạt rệp rồi.
Tư Cầu tiếc rẻ:
- Th mnh cũng đem theo hờ hờ n vậy, để rồi sau nầy chừng no mnh muốn quăng đi th quăng chớ c kh g!
Phấn gạt ngang:
- Thi đi anh ơi, anh lm ơn bỏ n lợi cho em. Em tnh ln đến chợ cn kiếm mua một vi bộ quần o khc cho anh nữa, chớ bộ anh đang bận cũng bạc thch bạc thếch, vc n ln Sign thin hạ họ cười cho thi c!
Tư Cầu chp miệng:
- Ci điệu nầy ở trển ci g cũng tốn hao qu cỡ! Chớ phải ở dưới nầy, bộ đồ đ xi t ra cũng được bảy tm thng nữa chớ chẳng phải chơi. M anh nghe ni ở trển người ta t bận đồ đen lắm phải khng em?
Nghe Tư Cầu muốn hỏi tầm ruồng, Phấn sốt ruột hối anh ta:
- Thi đi, để ln trển rồi hy biết. Anh thổi tắt đn đi rồi mnh dng cho sớm chớ!
Tư Cầu hấp tấp nu Phấn lại:
- Khoan đ! Để chờ anh dỡ cơm đem theo ăn dọc đường, chớ hng thi chết đi cn g!
Phấn bực mnh, dậm chn chắc lưỡi:
- Ối thi đi, từ đy lội qua lộ xe c xa xi g m những phải bọc cơm theo như l đi ăn cấy vậy.
- Nhưng cn ln Tr n hay đi xe dọc đường th sao?
- Thi đi ng nội! Anh thiệt nh qu nh vườn dốt mt đặc… ln trển tiệm cơm, tiệm cho thiếu g, hay l mnh mua bậy một ổ bnh m với năm cắc đường ct ăn đỡ cũng được, m lại gọn bn.
- Nhưng anh lỡ nấu cơm hồi khuya rồi, bỏ lợi tội chết. Với c mn mắm chưng nữa. Em nn đợi anh một cht để anh dỡ mang theo chớ bỏ uổng lắm… Nghe ni ln trn Sign, người ta ăn đồ Ty đồ Tu khng h. Như vậy biết chừng no mnh mới nếm lại được mn mắm chưng nầy nữa.
Nghe Tư Cầu than thở như vậy, Phấn cũng khng nỡ lm gắt:
- Thi cũng được! Anh v gi mau mau đi, m ci mn mắm chưng đ, anh liệu lm sao cho vn kho chớ để n đổ ra dnh quần o hi rnh đ nghen!
Tư Cầu vội v chạy v bếp dỡ cơm ra gi trong tấm l chuối xanh, đoạn để vo trong một ci mo cau cng với chn mắm. Xong xui, anh ta xch chạy ra.
Phấn tay m gi quần o chực sẵn ngoi sn chi:
- Sao, xong hết rồi hn!
Tư Cầu dợm trả lời nhưng rồi lại nn thinh, đứng khựng lại. Phấn cau my hỏi lớn:
- Ci g đ nữa hả?
Tư Cầu lắp bắp ni:
- Anh tnh để đi thăm qua bầy vịt v con tru rồi hy đi…
- Trời đất quỷ thần ơi! Vịt tru g cũng thy kẹ mẹ n, anh cứ c r hoi th đến trưa mới đi được. Vậy m hồi ny lm bộ ku l ra trễ, ra muộn.
Thấy Tư Cầu cứ dng dằng khng chịu đi, Phấn nhn vai lắc đầu thở di:
- Thi, anh muốn đi thăm ci g đ th lm ơn đi cho mau đi! Anh thiệt hết nước… Bị lỡ tnh trốn với anh nn phải rng chịu, chớ anh cứ ci mửng đ hoi th c ngy cũng sọc dưa ro trọi…
Tư Cầu chẳng ni chẳng rằng, dựng mo cơm bn cột chi rồi chạy đi thăm sơ qua bầy vịt.
Thấy anh ta tới, bầy vịt tưởng đu được cho ăn nn ku cạc cạc vang rn. Tư Cầu lnh qunh ng tới ng lui một hồi rồi bỏ chạy qua bn con tru Sấm.
Thấy con tru vừa khịt khịt mũi vừa ve vẩy đi tai, Tư Cầu quặn đau trong ruột. Anh ta chạy đến mở niệt buộc con Sấm ra, rồi vừa vỗ vo cổ con tru, vừa nghẹn ngo than thở:
- Thi mầy ở lại nghen Sấm! Tao mở hết dy buộc mầy ra đ, mơi sng mầy c đi bụng th liệu m lội đi kiếm ăn…
Hai đứa n vừa bước chn ln bờ mẫu để băng qua đồng hướng về pha lộ xe dưới La Ghi ln th nghe c tiếng ai chống xuồng o o pha bu nước.
Phấn vội nu tay Tư Cầu ngồi thụp xuống v kề tai anh ta hỏi nhỏ:
- Anh coi ai chống xuồng ra đ! Ci điệu nầy sợ ở trỏng hay rượt theo tụi mnh th kể như… la hết cả đm.
Tư Cầu hồi hộp nghển cổ ln nhn về pha người chống xuồng v n thở pho một ci rồi vui vẻ ni:
- Hổng sao đu em ơi, ci thằng cha Su Gi n đi gỡ cu đ m.
- Vậy hả? Thiệt h hồn h va. Nhưng mnh cũng để cho n mất dạng rồi hy đứng dậy đi, chớ để n thấy được th phen nầy chỉ c nước… cạo đầu đi tu.
Tư Cầu lặng thinh ngoi cổ canh chừng cho xuồng cu đi khuất rồi khều Phấn :
- By giờ đi được rồi em .
Hai đứa n lại đứng dậy tiếp tục đi. Phấn m gi đồ dẫn trước, cn Tư Cầu xch mo cơm lc thc theo sau… V hai đứa n cứ cắm đầu cắm cổ rảo bước khng tr chuyện g hết, tuy mỗi người đều theo đuổi trong đầu những nghĩ ring tư…
Đến chừng thấy l dạng hng cy cng dọc theo hai bn bờ lộ xe th trời đ sng bt.
Tư Cầu chỉ về pha cy rơm chất bn ba vườn cau ở trước mặt rồi bảo Phấn:
- Hay mnh v đ lật cơm ra ăn lt dạ, rồi hy ra lộ đn xe nghen em!
Phấn định khng nghe theo, nhưng khi nhn đến mo cơm tn ten dưới tay Tư Cầu, c ta bn đổi gật đầu:
- Anh tnh vậy cũng được. Phải rồi, mnh ăn phứt rồi liệng mo cơm nầy cho rồi chớ đem n theo ln xe coi hổng được.
Tư Cầu muốn mở miệng hỏi lại Phấn tại v sao “coi hổng được” nhưng lại thi nhưng lại thi, rồi rảo bước về pha cy rơm.
Đến nơi, Tư Cầu chọn chỗ khuất nh nắng chiếu, ngồi xuống mở banh mo cơm ra, lấy chn mắm lc chưng đặt ra một bn. Đoạn anh ta chạy đi bẻ một nhnh tre nhỏ để lm hai đi đũa tạm.
Xong xui anh ta phủi tay v mời Phấn :
- Em ngồi xuống ăn bậy ba hột chớ hng thi lt nữa đi chết!
Thấy Phấn cn đứng xớ rớ như muốn tm chỗ ngồi, anh ta lại chạy đi bẻ một ngọn l chuối trải xuống cỏ rồi bảo:
- Em ngồi xuống đ hng thi lấm quần o hết.
Phấn th tay rt xuống một chiếc guốc sơn mi dắt km sau sợi dy buộc gi đồ đem đặt trn tu l rồi rn rn ngồi xuống. C ta nhn mo cơm, chn mắm rồi ni:
- Thi anh ăn một mnh đi, em hổng đi.
- Coi, em phải rng ăn dằn bụng ba hột chớ mnh đi xe th cn lu mới tới chợ, như vậy đi r ruột chớ phải chơi sao. Ở dưới nầy, mnh quen ăn cơm đi mần sớm, em nhịn, chịu sao được!
Thấy Tư Cầu ni p như vậy, Phấn cũng tội nghiệp nn ni:
- Thi được, để em ăn với anh cho c bạn.
Tư Cầu vội lấy hai cọng tre đưa cho Phấn:
- Em cầm đỡ ci nầy để gắp mắm ăn.
Phấn miễn cưỡng cầm lấy gắp cht xu mắm chưng, đưa tay nhn lấy cht cơm bỏ v miệng nhai chậm ri.
Trong lc đ, Tư Cầu vừa bốc cơm vừa gắp mắm ăn ngon lnh. Thỉnh thoảng, anh ta ngước ln ln dục Phấn ăn thm, c chỉ gật đầu mỉm cười v ăn cầm chừng vậy thi.
Tư Cầu bung đi cọng tre xuống, lấy tay quẹt miệng, rồi vừa x mo cơm lại gần bn Phấn vừa bảo:
- Cn một cht, em vt hết đi kẻo tội!
Phấn lắc đầu:
- Em nuốt hết v, thi anh rng ăn cho hết đi, nếu khng th bỏ đại lợi đ chớ g!
Tư Cầu tiếc rẻ nhn mo cơm, chn mắm rồi tẩn mẩn đi gi lại đem nht v đống rơm
Phấn thấy vậy ln tiếng hỏi:
- Anh mần g vậy hả anh Tư?
- Ờ… anh đem nht v đy để c ai qua… muốn ăn th lấy ăn.
- Ối, sao anh lo chuyện b vơ hoi, ai đu m đi ăn dọc đường dọc x hổng biết!
- Ậy, mnh ăn hổng hết th để cho người khc họ ăn… Thiệt từ cha sanh mẹ đẻ tới by giờ, hổng c lần no anh đem đi quăng gần một chn mắm chưng ngon lnh như thế nầy!
Phấn x một tiếng đứng ln, nht chiếc guốc v chỗ cũ rồi hối n:
- Thi mnh đi ln lộ để đn xe, chớ c r mi ở đy để n chạy huốt đợi chuyến sau lu lắm!
Tư Cầu bẻ một cọng tre xỉa răng rồi vừa vun vai, vừa ni:
- By giờ no bụng rồi… muốn đi đu th đi.
Rồi anh ta ng quanh ng quất:
- Cha, hổng c chỗ no c nước lm bậy vi ngụm th đ qu!
Phấn chạy lại li anh ta đi:
- Thi đi ta, để cht nữa ln trển rồi ta muốn uống năm ba t nước tr huế g đ uống! Đi mau đi hng thi trễ hết by giờ.
… Hai đứa n vừa ra gần tới lộ ci th chiếc xe đ dưới La-Ghi ln cũng vừa chạy trờ tới. Anh lơ trn xe thấy c người m gi nn dơ tay ku lớn:
- Đi Tr n hng c Hai ?
Tư Cầu thấy xe chạy ầm ầm tới rồi c người chỉ tay về pha anh ta la ht nn vội ngồi thụp xuống dưới bn bờ mẫu.
Phấn tức mnh vừa li n ln vừa đưa tay ngoắc xe lại.
Chiếc xe cn l xa độ mười thước rồi mới ngừng hẳn. Phấn vừa rảo bước vừa cằn nhằn Tư Cầu :
- Anh mần g kỳ cục vậy! Xe đ n mời khch chớ bộ n ăn thịt ăn c g anh sao anh lại trốn hả?
Tư Cầu xẻn lẻn đp:
- Vậy hả! Thuở giờ anh c đi xe đi cộ g đu m biết. Vậy m anh tưởng n chỉ chỗ tnh bắt tụi mnh chớ!
- Hổng biết th coi theo em m bắt chước, chớ anh lm ci điệu đ thin hạ họ cng sanh nghi thm.
Tư Cầu vừa bước lẹ lẹ, vừa ci mnh với tay gỡ đm cỏ may mắc dnh trn ống quần từ đầu gối trở xuống m ban ny v ngồi thụp xuống một bn bờ mẫu nn khng để .
Phấn liếc mắt thấy vậy vo n một ci đau điếng:
- Để cht nữa ln xe rồi gỡ hổng được sao!
Tư Cầu giựt mnh bỏ vội ống quần xuống rồi chạy lp xp theo Phấn.
Đến nơi, anh lơ đ mở sẵn cửa xe ở hng băng thứ nh v đứng đợi một bn:
- C Hai đi Tr n hả c Hai? Đy c chỗ ở trước nầy tốt lắm! C c hnh l g hng c Hai?
Phấn vừa xăng xi bước ln xe vừa đp:
- Tui chỉ c gi nầy đem theo mnh đy thi.
C ta vừa bước ln xe th anh lơ đ đng cửa xe lại ci rầm rồi h “chạy”. Phấn vội lu giựt ngược:
- Khoan đ! Cn một người đi nữa nghen!
Anh lơ lại vội h lớn ln “tốp tốp” rồi anh ta quay qua hỏi Phấn :
- Bộ ci anh đứng lớ ngớ đ cũng c đi nữa sao?
Phấn quắc mắt nhn n:
- Bộ anh hổng cho đi sao?
- Đu phải vậy… nhưng ảnh chẳng ni năng g hết ai biết…
Anh lơ ni xui theo vừa nhảy xuống ngoắc Tư Cầu lại.
Tư Cầu chạy tới đứng thở hổn hển lng ngng nhn ln xe kiếm Phấn.
Anh lơ vừa chạy lại mở cửa pha băng sau v ku Tư Cầu:
- Lại đy n anh.
Anh lơ vội chạy lại vừa nhn bộ quần o mốc thếch của Tư Cầu vừa ni:
- C Hai để ảnh ngồi băng sau với tui hổng được sao c Hai?
Phấn sẵng giọng đp:
- Để ảnh ngồi đy với tui. Anh tui đ m!
- Vậy hả… c hổng ni trước ai biết đu!
Anh lơ vi tay mở cửa băng trước cho Tư Cầu leo ln, nhưng vẫn ng chăm bẳm anh ta với đi mắt đầy hoi nghi. Rồi anh ta nhn vai, đng rầm cửa lại v vừa đeo tn ten bn hng xe vừa hướng về pha sớp-phơ la lớn “chạy”.
Chiếc xe đ lại c rịch c tng tiếp tục cuộc hnh trnh.
Hnh khch ngồi trn xe chứng kiến cảnh “lộn xộn” ban ny nn đều ngoi cổ nhn cặp Tư Cầu.
Phấn th ngồi thản nhin như khng, ng thẳng về pha trước, cn Tư Cầu mắc cở lng tng ci gằm mặt xuống gỡ đm cỏ may cn dnh cứng trn hai ống quần…
Chiếc xe được trớn mỗi lc cng chạy mau thm.
Đy l lần đầu tin Tư Cầu mới được đi xe hơi.
Gi tạt lm cho n lng bng hai lỗ tai. Nhưng xe chạy được mươi cy số th tiếng gi ấy ha lẫn với tiếng my xe nổ đều đều lm cho anh ta thấy buồn ngủ, nhướng mắt hết nổi v phải gục ln gục xuống mấy lần.
V mỗi lần anh ta sắp sửa ngoẻo cổ qua một bn l Phấn lấy ci chỏ thc v hng anh ta một ci lm anh ta giựt mnh mở chong mắt ra.

o0o

Lối gần 11 giờ th xe ln đến chợ Tr n.
Như đ sắp đặt sẵn đu ở trn xe, liền khi bước xuống đất l Phấn dẫn Tư Cầu đến thẳng tiệm hớt tc.
Hồi no tới giờ Tư Cầu quen hớt tc theo lối vườn ở trần trụi ngồi trn ghế đẩu để hớt với ci tng-đơ lụt nhch, với con dao cạo cn mằn v t lắm l ba thng mới hớt một lần nn tc thường phủ t dy bịt.
Phấn nht vo tay anh ta ci giấy năm đồng:
- Đy n, anh cầm tiền v hớt tc đi để em qua chợ lo sắm sửa một vi bộ quần o cho anh.
Tư Cầu lựng khựng đứng lại hỏi:
- Em đi nhớ trở lại đy mau mau nghen!
- Ừ m nếu anh c rồi trước cũng ngồi đ đợi chớ đừng c đi đu bậy bạ nghen!
- Ừ… m hổng biết ở đy họ hớt ci đầu ăn bao nhiu tiền hả em?
- Ối, ai biết đu m anh hỏi! Th cht nữa hớt rồi hỏi người ta… m thế no cũng mắc hơn ở dưới mnh đ nghen. Thi đi v hớt cho mau đi!
Tư Cầu xớ rớ đi v tiệm. Một anh thợ đ chực sẵn, thấy khch v vội lấy tấm khăn chong phủi phạch phạch ln trn chiếc ghế trống v ni:
- Ngồi đy cậu Hai.
Tư Cầu ấp ng:
- Dạ, tui… hớt tc.
Anh thợ nhn ci đầu chm bum của anh ta, mỉm cười giơ tay chỉ ln ghế:
- Mời cậu Hai ngồi v!
Tư Cầu rn rn ngồi ln mp ci ghế c nệm m, c lưng dựa v tay dựa đng hong v ngồi cứng đơ giữ lưng thẳng băng.
Anh thợ sẽ ko n xch v v chong khăn vo:
- Cậu Hai hớt kiểu no: đờ-mi cua, ma-ninh, hay ca-r?
Tư Cầu lng tng khng biết trả lời lm sao nn đnh ni đại:
- Ch hớt như kiểu cũ.
- Dạ, bị đầu cậu tc ra bm xm qu mất hết ci chớn cũ nn ti hổng phn biệt n ra kiểu no hết.
- Vậy hả! , m hớt chải cũng được đ ch!
- Được rồi, hớt chải… nhưng cao hay thấp?
Tư Cầu nghĩ bụng ở trn nầy sao hớt tc m cũng rắc rối qu, ở dưới vườn hễ leo ln ghế l anh thợ rt tng-đơ đẩy liền. Khng biết phải hớt cao hay thấp như thế no nn Tư Cầu trả lời phng chừng:
- Ch hớt cho… vừa vừa cũng được…
Anh thợ đon sơ cũng hiểu được người khch hng mnh mới ở dưới vườn ln nn khng hỏi thm nữa v bắt tay vo việc.
Tư Cầu ngồi ng chăm bẳm v tấm kiếng lớn đằng trước mặt để coi anh thợ hớt tc lm g.
Anh thợ lấy bng phấn chậm chậm nơi mặt v xung quanh ra tc lm cho Tư Cầu thấy nhột nhột v mi phấn bay thơm phức. Anh ta nghĩ bụng: ci điệu nầy m lau khng sạch, lt nữa ra đường mặt my quằnq quện hết. Rồi ci tng-đơ hớt tc m rơ chớ khng phải vừa ku kt kt vừa giựt tc như thứ xi ở dưới vườn…
Chưa g m một đống tc đen nghịt, lớp mắc trn khăn chong, lớp rơi đầy dưới đất.
Đến chừng tỉa tc, anh thợ lại hỏi:
- C để ngọn hng cậu Hai?
Tư Cầu lắp bắp ni:
- … Sao cũng được.
Anh thợ đưa ko xởn lun xuống một mớ tc ngọn nữa.
Đến chừng cạo, Tư Cầu ngạc nhin v thch th khi nhận thấy con dao cạo trn nầy sao bn lẻm v đến lc anh thợ ko cho anh ta nằm ngửa ra ghế để cạo mặt, anh ta cng lấy lm lạ: ở vườn quen ngồi khom lưng trn ghế đẩu chớ đu c được dựa bật ngửa một cch… m ru như thế nầy… V anh thợ cạo mặt, cạo vnh lỗ tai thật khoi khiến Tư Cầu lim dim ngủ…
… Anh thợ vừa đỡ anh ta ln vừa hạ ci miếng dựa cổ xuống nghe ci “rẹt” lm anh ta giựt mnh mở chong mắt ra, v tưởng l hớt xong nn nhỏm người đứng dậy. Anh thợ nhẹ tay giữ anh ta lại v v cht xu dầu thơm trn tc rồi lấy bnh nước thơm xịt tứ tung ln tc, ln mặt Tư Cầu lm anh ta thấy nhột nhột… Mi dầu thơm rẻ tiền bay hăng hăng v Tư Cầu nghĩ thầm: chắc thứ nầy mnh nghe thin hạ thường ku l “nước đi xẩm” đy m. V tự nhin anh ta mỉm cười…
- Chải bảy ba hay năm năm hả cậu Hai?
Nghe anh thợ hớt tc hỏi bất tử như vậy, Tư Cầu giựt mnh v khng biết phải trả lời lm sao. Tng qu, anh ta ni đại:
-Th ch liệu chải lm sao coi… cho được đ th chải!
Từ hồi no tới giờ, nghĩa l từ hồi cn cạo trọc để chỏm mỏ c, qua thời kỳ hớt ca-r cho đến khi để chải, anh ta cũng chẳng để chải bảy ba, năm năm g đu m biết để trả lời cho anh thợ hớt tc. Hồi cn ở nh mỗi lần nhảy xuống rạch tắm xong l anh ta chỉ ngửa đầu xuống nước để “xước lng g”, rồi lấy hai tay vuốt vuốt tc cho ro… thế l xong, chớ c rờ m tới cy lược hay săm soi trước mặt kiếng để lấy “đường”trn tc đu.
Phần anh thợ hớt tc nghe anh ta ni vậy mỉm cười rồi chải bảy ba đại.
Xong xui, anh thợ lấy bn chải quo quo vi ci trn cổ, trn mp tai của Tư Cầu rồi tho khăn chong ra phủi phnh phạch ln trn quần o anh ta v ni:
- Xong rồi đ cậu! Cậu coi tui o bế ci đầu cậu kỳ ny bảnh tỏn lắm đa nghen!
Nghe ni vậy, Tư Cầu ng ln mặt kiếng ngoẻo đầu qua lại để ngắm ngha rồi ni:
- Ừ… coi bộ cao ro v nhẹ nhm lắm! Ch lấy bao nhiu vậy ch?
- Dạ, c ba đồng thi cậu !
Tư Cầu chưng hửng:
- , lấy g m lấy cao vậy ch! Dưới tui người ta ăn c đồng rưỡi h!
Anh thợ vẫn cười ngọt ngo ni:
- Hổng ai ăn mắc đu cậu ! Trn nầy tụi tui hớt đng hong v xi ton đồ tốt nn hớt m rơ… đ cậu coi!
Tư Cầu nghe anh thợ ni vậy cũng xui tai nn mc tờ giấy năm đồng của Phấn trao cho hồi ny đưa ra:
- Đy, ch thối lại tui hai đồng đi!
Lấy hai đồng bạc bỏ v ti rồi, Tư Cầu bn đi ra đằng trước tiệm đứng chờ Phấn trở lại.
Thấy anh ta đứng lng ngng, anh thợ hớt tc bn ln tiếng:
- Cậu c đợi ai th v trong nầy ngồi nghỉ chưn chớ hơi sức đu m đứng hoi vậy!
Tư Cầu lủi thủi đi v. Anh thợ hớt tc chỉ mấy ci ghế đặt dựa theo vch rồi ni:
- Cậu ngồi đ chơi! C tờ nhựt trnh mới cậu cầm đọc cho đỡ buồn... m c ci tin “ăn cắp năm lượng vng cuốn gi theo trai” ở dưới Gi Rai- Bạc Liu đ hay qu cậu !
Tư Cầu giựt mnh quơ lấy tờ bo miệng hỏi dồn:
- Đu? Ci tin đ ở chỗ no chớ?
Anh thợ gh đầu vo v lấy ngn tay chỉ trn tờ bo:
- Đy n! Ci tin đăng lớn bằng chiếc chiếu bng đ bộ cậu hổng thấy sao!
Rồi anh lại chp miệng than:
- Thiệt con gi đời nay qu sức! M ci thằng no quơ được con đ kể cũng giỏi chớ phải chơi đu! Giỏi vậy chớ cũng bị ng c Bạc Liu chốp c rồi, phen nầy chắc n ở t rục xương!
Tư Cầu nghe anh thợ ni một hơi nn cng… rối ruột. Anh ta vội nắm chặt lấy tờ bo, gục st đầu xuống mặt giấy v lầm thầm đnh vần ci tin… giựt gn ấy.
Tư Cầu đọc cn độ mười hng nữa th Phấn đ đến v đứng ở ngoi cửa tiệm ku vọng v:
- Anh Tư!
Tư Cầu nghe tiếng Phấn ku vội ngoi cổ ra đường:
- Đứng đ đợi một cht để anh coi hết ci nầy rồi ra liền!
Phấn tức mnh ni lớn:
- Coi sướng hng! Đứng đy đợi anh để rồi trễ ni hết, rồi lm sao ln Cần Thơ cho kịp trước tối hả?
Nghe Phấn ni vậy, Tư Cầu hoảng hốt bung tờ bo xuống, rồi vừa lấm lt liếc xo anh thợ hớt tc vừa lấy tay khot khot ra hiệu bảo Phấn im.
Phấn ngạc nhin v thấy sao bỗng nhin anh ta sanh chứng như vậy, đứng chống nạnh chăm bẳm trước cửa để chờ anh ta ra…
Phấn đ chực sẵn:
- Anh m ci g ở trỏng m tui ku năm lần bảy lượt anh hổng chịu ra chớ hả?
Tư Cầu nu n đi cho khuất cửa tiệm mới đứng lại ng do dc bốn pha rồi hạ giọng ni:
- Coi chừng nguy tới nơi rồi đa em!
Phấn ngạc nhin hỏi lại:
- Anh ni ci g m nguy tới nơi?
- Anh mới coi trong nhựt trnh trong tiệm hớt tc đy n… ở trỏng người ta đăng ci vụ cuốn gi theo trai đ!
Phấn cau my:
- Ủa lạ vậy c! Sao mới đy họ lại biết mnh đi trốn m đăng tin liền. Anh ni sao chớ nhựt trnh hai ba ngy n mới gởi xuống tới dưới nầy m!
Tư Cầu vội giảng giải:
- Ậy, hổng phải vậy đu! Anh ni em nghe chưa c kịp. Vụ cuốn gi theo trai l ở dưới Gi Rai đ m!
Phấn thở pho ra:
- Hn chi! Ci chuyện xảy ra tt m ở dưới ăn nhập g với mnh m anh cũng ni lm em hồn va ln my.
Tư Cầu sực nhớ đến hon cảnh hiện tại của mnh nn đm ra lo ngang:
- Thiệt anh đọc xong ci tin đ rồi tứ chi bủn rủn hết trọi… Khng kho mnh vướng ci cảnh đ th nguy. Em coi chừng cho kỹ nghen, chớ để hai đứa mnh mới l mặt ln Cần Thơ kế bị nắm chp th kể như chết một cửa tứ đa em!
Phấn gạt ngang:
- Ối, sao anh cứ lo tầm xm hoi. Năm thuở mười th mới c xảy ra một chuyện như vậy chớ bộ ai cũng vậy hết sao?
Tư Cầu nhăn nh ni:
- Biết đu mnh gặp ci giờ xui xẻo th sao! M anh ngn qu em … Hồi đ, anh đ cản em đừng lấy vng vng theo m một hai g em cũng hổng chịu nghe hết! Ci chuyện đ ở t thắt họng chớ bộ giỡn sao!
Phấn bực mnh:
- Ci anh nầy kỳ qu ! Bộ by giờ tnh đổ thừa hả? Người ta đ ni hổng sao m cứ theo cằn nhằn cửi nhửi hoi h!
… Mi đến by giờ Phấn mới để đến ci đầu mới cp của Tư Cầu nn đứng khựng lại, ngắm ngha một hồi rồi gật g khen:
- Ừ họ cp đầu cho anh coi được ớn! Phải by giờ tc tai cao ro, mặt my sng lng hơn khng! Chớ hồi trước anh để sao u trệ qu m!
Tư Cầu xẻn lẻn đưa tay vuốt vuốt pha sau t rồi cười xa… Phấn vui vẻ đưa tay nu n:
- Thi đi chớ!
- Ừ… m đi đu đy hả em?
- Em dẫn anh xuống m sng cho anh tắm ci đ!
Tư Cầu ngần ngại:
- Nhưng ở dưới ghe xuồng rần rần rồi tắm chỗ no được hả em?
- Ối thiếu g chỗ! Anh xuống mấy chỗ bực thạch tắm sướng lắm!
- Ừ cũng được, chớ hớt tc rồi hng tắm xt trong mnh gh!
Rồi Tư Cầu nhn thấy một ci gi mới nữa dưới tay Phấn nn n lấy lm lạ hỏi thm:
- Mới đy m em mua ci g m thm k k đ!
- , cht nữa em qun khuấy đi! Em mới mua cho anh hai bộ quần o mới đ m!
- Cha, chưa g m em sắm chi tới hai bộ cho tốn hao qu vậy! Bộ quần o anh đang bận v thm một bộ mới nữa cũng dư qu rồi.
- Phải rồi, ở dưới vườn mnh quanh năm tứ ma tm tiết g quết một bộ đồ cũng được nhưng by giờ mnh đi ln trn nầy th phải c ci thay đổi mới được. Em mua cho anh một bộ bi-ra-ma sọc v một bộ b ba trắng đ anh !
Tư Cầu nhăn nh chắc lưỡi:
- Trời ơi, cha sanh mẹ đẻ tới by giờ c lần no anh bận bi-ra-ma đu m em mua hổng biết! M em mua chi đồ trắng bận mau dơ lắm! Phải chi em mua cho anh một bộ b ba vải đen th cn được hơn…
Phấn vỗ về n:
- Anh sao kỳ qu… con trai mới lớn đứa no cũng ham ăn diện se sua, cn anh ci g anh cũng bc ra hết! M ở trển c lội ruộng lội đồng g đu m anh sợ mặc đồ trắng mau dơ chớ!
Tư Cầu buồn b đp:
-Th cũng biết vậy rồi… nhưng bị hồi no tới giờ mnh quen bận quần cụt ở trần tri trụi, ngồi đu ch lết đ được, chớ by giờ dến v một bộ đồ trắng tinh… bứt rứt lắm em !
- Riết rồi n cũng quen chớ g m anh lo!
Tư Cầu lm thinh vừa đi vừa ngoi cổ nhn kẻ mua người bn trong nh lồng chợ…
… Phấn vi tay ko ko vạt o v ống quần của Tư Cầu lại cho ngay ngắn, sung sẻ, đoạn n hỏi:
- Anh bận c vừa hng? Em mua độ chừng vậy m coi bộ cũng hổng rộng lắm.
- Rộng thng thnh đy chớ hổng rộng!
- Vừa chớ rộng g m rộng, kiểu o bi-ra-ma th n phải vậy coi mới được.
- Vậy hả?
- qun nữa… đy n, em mới chạy đi mua cho anh một đi guốc nữa đ. Xuống rửa chưn lại rồi mang v đi.
Vừa ni, Phấn vừa đưa cho n một đi guốc vng buộc tn ten bằng một sợi dy lc. Tư Cầu miễn cưỡng cầm lấy đi guốc v cằn nhằn ni:
- Em by đặt mua chi nữa hổng biết!
- Coi! Ăn bận vậy rồi đi chưn đất cho ma n coi hả?
Tư Cầu tho dy buộc đi guốc ra rồi lủi thủi đi xuống m nước rửa chn. Xong xui anh ta lch cch đi ln. Đến trước mặt Phấn, anh ta thở pho một ci, rồi hỏi xụi lơ:
- By giờ đi đu nữa đy?
Phấn thấy bộ điệu của anh ta như vậy khng vừa , nhưng thản nhin đp:
- Đi kiếm ba hột cơm ăn chớ đi đu nữa by giờ!


o0o

 

Pages  1  2  3  4  5  Next