Email Ma Thu   Trần Thị Bảo Chu Pages  1  2  3  Next   
Trc Linh sốt ruột nhn Trầm T mắt gắn chặt vo mn hnh, miệng cười tủm tỉm, tay lướt nhanh trn bn phm. Ny giờ c đ giục n mấy lần, nhưng con b vẫn ngồi như bị dn keo “con voi” trn ghế.
− i trời ơi, l dai hơn giẻ rch!
Linh ngao ngn đưa mắt nhn quanh. Ton l dn nghiện chat. Trng bộ dạng của họ m tội nghiệp, cứ như tưng tưng tửng tửng khi cười, khi quạu với ci my v những Nick name trn trời dưới đất.
Ko vai T, Linh ni như rn:
− Về mầy ơi… Tao đi lắm rồi.

Khng trả lời Linh, Trầm T cười ha hả rồi lầm bầm:
− Ci thằng “Dế mn phiu lưu k” nầy bố lo thật ! Mnh phải vặt ru n mới được.
Trc Linh t m, nhn vo mn hnh xem Trầm T… vặt ru Dế mn như thế no, khi n tự xưng l Bướm Trắng tinh khi.
Tay bấm phm ti tnh hơn cc nhạc sĩ dương cầm đang thả hồn theo nhạc, Trầm T thoăn thoắt g, từng con chữ khng dấu hiện ln:
− Dế ơi! Thật ra anh l dế lửa, dế than hay dế… ch? Sao anh gy dữ vậy?
Anh chng Dế trả lời:
− Anh l dế cơm… loại siu bự.
− Thế th em sẽ bắt anh về vặt ru, bẻ cnh, bẻ chn, nht hột đậu phộng vo bụng rồi chin bột nhậu chơi.
Anh chng Dế phản pho:
− c vừa thi Bướm b…
Trc Linh vừa buồn cười vừa tức. C qut vo tai Trầm T:
− Tao về trước nha… Bướm b.
Trầm T xụ mặt:
− Mầy cũng ku tao l Bướm b hả đồ quỷ?
Linh phẩy tay:
− Dế, bướm g cũng l cn trng. Mầy thi đi cho tao nhờ.
T bĩu mi:
− Hứ! Bữa nay mầy hiền qu nhỉ!
Dứt lời, con b tiếp tục nhấn phm:
− Cho dế con. B bay đy!
Uể oải, T vươn vai đứng dậy:
− Đi kiếm b ba ăn mầy. Tao cũng đi rồi. Ngồi ở đy đ hơn hai chục pht, vậy m khng bi ra được đứa no hợp rơ. Những kẻ chn chnh, lng mạn chỉ thấy ci Nick Dế mn l được. Ấy vậy m n ni vi ba cu đ li đui ba đ, lưu manh.
Trc Linh buột miệng:
− Mầy c hiền lnh g khi xưng l b với n.
Trầm T cười toe:
− i do! Chơi thi m, xưng g thấy… đ miệng th xưng. Nhằm nh g!
Hai đứa dắt xe ra phng tới gc đường An Dương Vương - Nguyễn Văn Cừ ăn b ba.
Vừa xut xoa v tương ớt cay, Trầm T vừa hỏi:
− Anh chng “lng tử” của mầy bận đi giang hồ rồi hả?
− Chắc vậy, nn đến hẹn nhưng chng chẳng lại ln mạng như đ hứa.
T cười cười:
− Hay n lại lấy Nick name khc rồi chat với đứa khc, bỏ mặc mầy trơ trơ với my?
Trc Linh nhn vai:
− Chuyện đ chỉ c trời biết.
Rồi c hm hỉnh nhắc lại lời Trầm T lc ny.
− Chơi thi m. Nhằm nh g!
Hai đứa đang chụm đầu vo nhau trước đĩa b ba th một chiếc Wave chở đi đỗ xịch lại.
Hai thằng nhc học phổ thng trn xe xuống ngồi ci bn cạnh đ.
Một thằng mặt chi cht mụn cao giọng:
− Hai chục cuốn nghen.
Thằng kia hỏi:
− Ăn dữ vậy mậy?
− Th tao l Dế cơm siu bự m. Ăn t lm sao đủ sức chửi nhau với con Bướm trắng tinh khi quỷ sứ kia.
Trầm T trợn trn mắt nhn thằng nhc mặt mụn như nhn người ngoi hnh tinh.
N rt ln vo tai Linh:
− Đồ dế choắt! Tao bị sốc thiệt m!
Trc Linh m bụng cười ha hả lm Trầm T cng qu thm. Con b… dứt nốt cuốn b ba cuối cng rồi bảo:
− Về mầy!
Trc Linh nheo mắt:
− Nhn kỹ dung nhan chng Dế Mn của mầy chưa?
Trầm T nghiến răng:
− Cỡ thằng quỷ nhỏ đ tao nắm ru quay mng mng cho n chng mặt hết thấy đường gy lun.
Linh nhn hai thằng b:
− Biết đu, n cũng đang đi p “Bướm trắng tinh khi” vo vở đấy!
T bĩu mi:
− Nhn tướng n ăn đủ biết n thiếu sự lng mạn của tm hồn rồi, lm g biết nghĩ tới chuyện p bướm vo vở. Đồ oắt t thi!
Trầm T thở di, giọng rền rĩ:
− Người trong mộng của tao đang ở đu nhỉ?
Trc Linh đập mạnh vo tay n:
− C người yu rồi m cn mơ tới người trong mộng no nữa. Tao thật khng hiểu nổi mầy.
Trầm T nhấn mạnh:
− Đ l người yu tao chớ người ta yu vẫn chưa xuất hiện.
Quay sang Linh, T vnh vo:
− Một khi tao chớp mắt, cười duyn với đứa no th đứa đ thnh ci đui của tao ngay. Tao chn chng lắm rồi, nn mới tm những đứa trn mạng xem sao. Ai ngờ… Đng l tnh ảo.
Trc Linh cười:
− Ảo đu m ảo. Anh Dế mn của mầy đang ngồi xơi b ba kia ka.
Trầm T nạt:
− Dẹp n đi mầy!
Hai đứa đo nhau về. Tới ng ng, Linh dừng xe cho Trầm T vo nh. C đi một đoạn đường nữa mới tới giang sơn của mnh.
 
Gia đnh Linh đang ở trong một biệt thự kh cũ kỹ, ru phong, xy đầu từ hồi Php. Xung quanh nh l một sn vườn kh rộng lc no cũng mt rượi cy xanh. Trước đy khu vườn rất im ắng, nhưng by giờ th khng. V mưu sinh bc Bnh đ biến n thnh qun c ph sn vườn. Qun mở cửa từ su giờ sng đến tận mười một, mười hai giờ đm nn chim chc, bướm ong g cũng bay sang chỗ khc lnh nạn.
Khu vườn by giờ chỉ cn gi, gi ở tầng cao trn vm gc của Linh v gi lm quay trn những chiếc l kh trn sn khiến chng trng như đang ma.
Bọn con trai v con gi đang yu nhau rất hay đưa nhau vo đy. Chng gọi qun nh Linh l qun l. Bc Bnh thấy ci tn hay hay đ vịn vo đ để chẳng nhọc cng qut l mỗi ngy. Bc để mặc l xo xạc dưới chn v lng mạn rơi trn vai, trn tc những kẻ đang đắm đuối v yu. Bc bảo nhờ l, qun mới đng khch, vậy sao lại qut lộc trời cho ấy đi?
 
Từ khi sn nh thnh Qun L, mọi người trong gia đnh Linh phải sử dụng cửa sau để ra vo. Đi bằng ci cửa nhỏ nầy c khỏi phải đụng những ci bn, nơi những cặp tnh nhn thường ng đầu vo nhau th thầm. Dĩ nhin Trc Linh cũng sử dụng ci cửa b xu đ v c thấy ngại mỗi khi c v tnh bắt gặp những kẻ đang yu nhau đang by tỏ tnh cảm với nhau su đậm qu.
Chạy xe vo tận cuối sn, Linh dắt n vo gian bếp rộng, kho cẩn thận rồi mới ln gc, vo căn phng c cửa sổ t v của mnh. Giờ nầy cả ba mẹ lẫn anh Thuần vẫn chưa về, Linh c quyền được mơ mộng một cht trước khi xuống bếp lm cơm chiều cho cả nh.
M c sẽ mơ mộng g nhỉ?
 
Nhn xuống sn qua cửa nhỏ, tới những tn cy xanh l, c nghĩ tới anh chng Lng tử. Liệu anh ta l ai nhỉ? Biết đu chừng chng cũng l một “Thị Mẹt” như Linh, hoặc l một thằng nhc học lớp chn, lớp mười như thằng choắt Dế Mn của nhỏ Trầm T?
C lẽ Linh nn thi ci tr vo tiệm ngồi chat ấy l vừa. Đ tốn thời gian, lại tốn thm tiền m v bổ. Nhưng c tr chơi no khng tốn thời gian đu? Nếu ni chat v bổ cũng chưa hẳn đng. R rng ngồi một chỗ, Linh c thể lm quen, thậm ch tr chuyện cng lc với nhiều người. Vui qu đi chứ v cười nhiều qu đi chứ. Chỉ ring khoản cười thi đ đng gi rồi. Vậy tại sao khng tiếp tục cng chng Lng tử lng du, bồng bềnh trong thế giới ảo đ. Lng tử tr chuyện c tm hồn lắm, chứ đu chỉ những cu đốp cht vớ vẩn như thằng Dế Mn hay kế huỷ diệt đầy bạo lực của nhỏ Trầm T.
Thi th vui được lc no hay lc đ. Trc Linh nhn những tn cy, nghe tiếng cnh l th tho trước gi v khe khẽ đọc:
Ti l con gi
Hồn như l cy
Cht tnh thơ dại
Xanh xao thng ngy…
Rồi khng biết c ai nhn l m nghĩ vẩn vơ như mnh khng.
 
oOo
 
Trc Linh sốt ruột nhn đồng hồ:
− Giờ nầy ba mẹ vẫn chưa về. Hai người đi đu vậy nhỉ? Anh Hai biết khng?
Mắt khng rời mn hnh, anh Thuần bảo:
− ng, b ai cũng c việc ring. Mầy thắc mắc lm chi. ng b cụ khng đi lạc đu m sợ.
Trc Linh bĩu mi:
− Ni như anh th ni lm g. V trch nhiệm.
Thuần cười khẩy:
− Tao hổng dm c trch nhiệm với người lớn rồi … Lạng quạng bị đn như chơi.
Trc Linh ngạc nhin:
− Sao lại bị đn? Em khng hiểu.
Thuần im lặng. Một lt sau anh phẩy tay:
− Anh đang lm việc. Mầy lải nhải hoi phiền qu! Tao đnh sai vi con số l đi đời.
Trc Linh hỏi tới:
− Bộ ba mẹ c chuyện g hả?
− Chuyện g đu ngoi việc phải đi giao tiếp nn v trễ. Đ bảo đừng hỏi nữa m.
Trc Linh xịu mặt xuống. C ấm ức vớ quyển Tiếp Thị Gia Đnh lật xem cc quần o thời trang v biết mnh chả đời no đủ tiền sắm chng.
Điện thoại reo. Thuần bảo:
− Chắc mẹ gọi đ. Em nghe đi.
Trc Linh nhấc my v nghe giọng một người lạ:
− Xin lỗi, phải nh của Thuần khng?
− Dạ phải ạ.
− Cho ti gặp Thuần…
− Dạ anh chờ my…
Hất mặt về pha ng anh, Trc Linh bảo:
− Kiếm anh ka!
− Ai vậy?
− Em khng biết. Giọng ng no lạ hoắc h!
Thuần cầm ống nghe:
− Mầy hả Phỉ. Sao, c g khng?
Trc Linh nhn vai, chắc l bạn mới. C chưa nghe ci tn Phỉ nầy bao giờ. Chả biết lo Phỉ đ ni g m anh Thuần… ờ liền miệng. Anh Hai của Linh đ đi lm được mấy năm, mặt my cũng sng sủa đẹp trai, khổ nỗi lại rất kn chọn nn chả c c no. Bạn của Linh đứa no ng anh cũng ch. Nhưng ni chuyện với con trai anh lại rất rm rả. Rm rả y như by giờ…
Buồn tnh c bước ra sn sau, nơi đ được ngăn với sn trước của qun L bằng một hng ro gỗ. Giờ nầy qun đ vắng khch. Bc Bnh v chị Hạ đang dọn dẹp. Mở cửa ro, Linh bước sang.
Vừa thấy c, bc Bnh đ hỏi:
− Ba mẹ chưa về ?
Trc Linh bỗng kh chịu d biết bc ấy chả c g khi hỏi thế.
− Vng, chưa ai về cả.
Nhật Hạ ngồi sau quy hỏi vọng ra:
− Thằng Thuần đu?
− Ảnh đang ngồi trước my.
− Ủa, tao tưởng n đi với thm Hi chớ!
Trc Linh t m:
− Ảnh đi lm chi khi mẹ em đu c biểu.
Nhật Hạ định ni g đ, nhưng bc Bnh đ hắng giọng:
− Tnh tiền bn số bảy chưa?
− Dạ rồi.
Bc Bnh nhấn mạnh:
− Vậy th thi. Đừng nhiều chuyện nữa.
Nhn Linh, b bảo:
− Con Linh vo nh đi. Mẹ mầy khng thch mầy ra đy đu.
Trc Linh bỗng đổ bướng:
− Nhưng con thch.
B Bnh di giọng:
− Ngon h! Qun x lm hư người đấy con. Ba mẹ mầy c ưa g ci qun c ph nầy.
Linh vnh mặt ln:
− Khng cho ngồi qun nh, con ngồi qun chợ, ba mẹ lm sao biết được.
Nhật Hạ cười toe:
− Chịu chơi nghen. Lại đy ngồi quầy với tao.
Trc Linh hăm hở bước tới ngồi kế Hạ, c ni nửa đa nửa thật:
− Hm no bc cho con một chn chạy bn, thay v thu mấy đứa nhc khc.
B Bnh bĩu mi:
− Cho ba mầy chửi tao hả?
Trc Linh ni:
− Nếu con xin ba mẹ được, bc phải nhận con đ.
− Th mầy cứ xin ba mẹ đi đ, qun nầy c biến đi đu m lo.
− Bạn con thiếu g đứa lm thm, n giao cơm hộp, dạy km để kiếm tiền. Ba mẹ chả cho con lm g, nghĩ cũng chn.
Nhật Hạ trợn mắt:
− Ở khng ăn học m than chn. Đng l ngu. Mấy thằng chạy bn cho qun mnh, thằng no cũng rn như bọng. Chng n bảo về tới nh l ngủ như chết, đi lc vo lớp cn ngủ gục, chả tiếp thu bi vở nhưng v ngho phải vừa học vừa lm chớ c sung sướng g m đi lm việc.
Trc Linh ni:
− B lại tụi n được tự do theo muốn.
B Bnh dập ngay:
− Dẹp ci tự do kiểu thch nổi loạn của mầy đi. Hừ, ăn chưa no, lo chưa tới m ham kiếm tiền. Muốn kiếm tiền phải căn cơ ăn học. Như thằng Thuần, tốt nghiệp xong by giờ tha hồ kiếm tiền.
Nhật Hạ nhn b:
− C Linh ngồi chơi với con rồi, mẹ vo nghỉ đi. Khng lại bảo nhức lưng.
B Bnh lừ lừ:
− Hừ! Đuổi tao vo để bọn by th thầm chuyện trai gi chứ g!
Chị Hạ tỉnh queo:
− Đ l… vấn đề của tụi con. Giờ cn trẻ mẹ khng cho th thầm chuyện trai gi, sau nầy đừng rn rỉ: “Sao con ti ế thế nầy hở trời” nh!
B Bnh liếc Nhật Hạ v Trc Linh một ci muốn tt cả m mắt.
− Con gi g ăn ni v duyn.
Nhật Hạ v Trc Linh cười h h.
Đợi b Bnh bước ln mấy bậc tam cấp để vo nh xong, Linh hỏi ngay:
− Anh Chuẩn đu, hm nay khng thấy tới ngồi đồng?
Hạ thản nhin:
− Cng tc ở Mỹ Tho rồi.
− Mỹ Tho gần xịu m cũng nghỉ đm lại sao? B coi chừng đ.
Nhật Hạ nhn vai:
− Đn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Tao c thấy đường thấy x g đu m coi chừng. Hơn nữa tao khng muốn cột chn cột cẳng đn ng.
Trc Linh nịnh:
− Em ni vậy thi chớ anh Chuẩn m chị thấy mồ.
Nhật Hạ hiu hiu tự đắc:
− Tao đố lo Chuẩn dm lng phng. Lo sợ mất tao ngay ngy th c. Bởi vậy tối no cũng tới đy ngồi để giữ bồ. Tao chỉ cần cười t t với g no l mặt lo chảy di ra.
Trc Linh chp miệng:
− Tội nghiệp! Anh Chuẩn ghen qu ho khổ.
Nhật Hạ ra vẻ rnh đời:
− Ai yu lại chả ghen. Mầy cứ thử c một g đi rồi biết. … mầy cn chat với thằng Lng tử g đ khng?
Trc Linh gật đầu:
− Cn.
− C định hẹn gặp mặt khng?
− Chuyện đ cứ từ từ. Khng biết mặt nhau xem ra lại hay.
Nhật Hạ lắc đầu:
− Anh Chuẩn bảo khng g v bổ bằng chat. Tao thấy vậy m đng.
Trc Linh phản ứng:
− Chị ni vậy chớ thin hạ rủ nhau đi chat rần rần. Bữa no chị đi với em một lần. Vui thấu trời lun.
Nhật Hạ ngần ngừ:
− Thi đi mầy, đừng xi dại. ng Chuẩn hổng khoi ba ci vụ đ đu.
Linh hấp hy mắt:
− Chị khng ni, em khng ni sao ổng biết. Để em đặt tn cho chị nghen… Nng tin c, Đo quỳnh hư ảo, hay Mắt nai mười tm?
Nhật Hạ ku ln:
− Tao m mười tm nỗi g.
Trc Linh cười toe tot:
− Khng chịu mười tm, vậy lấy Nick name l Tuổi mười ba đi. Nghe cũng thơ lắm đ.
Nhật Hạ g ln đầu Linh ci cốp:
− Thơ ci đầu mầy. Suốt ngy chỉ ham chơi. V tư như mầy sướng thật!
Trc Linh hỏi:
− Sướng sao chị khng v tư?
Giọng Nhật Hạ trịnh trọng:
− C bồ rồi khng được v tư. Bộ mầy chưa từng nghe hai cu:
Em v tư, ti v tư . Ta v tư qu lm hư cuộc tnh” sao? H! Đ yu phải biết tự hon thiện mnh, khng v tư được đu em.
Trc Linh ci:
− Tự hon thiện đu c nghĩa l khng được vui chơi cht cht. Ngy mai chị đi với em.
Nhật Hạ lắc đầu nguầy nguậy:
− Khng được. Đ bảo lo Chuẩn ght ba ci vụ nầy lắm. Mầy nhớ trước mặt lo đừng nhắc tới chuyện cht cht g cả nghen.
Linh tủm tỉm:
− Hổng ngờ… ng cu ấy c uy đến thế. Khng nhắc th thi, chị khỏi phải lo.
Rồi c sốt ruột:
− Ba mẹ vẫn chưa về. Kỳ gh!
Nhật Hạ ngập ngừng mi mới hỏi:
− Dạo nầy ba mẹ mầy c gy lộn khng?
Linh lắc đầu:
− Khng. Sao chị lại hỏi vậy?
Nhật Hạ ậm ự:
− Tao thấy hai người mạnh ai nấy về trễ.
Trc Linh chưa kịp hỏi tiếp th nghe giọng anh Thuần vọng ra:
− Linh! Điện thoại…
Đứng bật dậy, Linh chạy vội về nh.
Giọng nhỏ Trầm T vang ln:
− Mầy đang lm g?
− Tao đang ngoi quầy với chị Hạ.
− Qun cn đng khng?
− Giờ nầy vắng rồi. Mầy hỏi chi vậy?
Trầm T ni:
− Tao vừa ở qun Trung Nguyn với Ho.
Trc Linh mỉa mai:
− Vui nhỉ! l lun mồm ch hắn.
− Th đi cho đm bớt di vậy m. V đm nay tao sợ mnh sẽ khng ngủ được.
Linh ngạc nhin:
− Đ xảy ra chuyện g?
Con b c vẻ xc động:
− Tao đ gặp một người.
Trc Linh t m:
− Tao khng biết. Nhưng vừa nhn thấy hắn tao đ bị chong v vẻ đẹp rắn rỏi, phong trần v lạnh như băng của hắn.
− Mầy gặp… thằng đ ở đu?
Giọng nhỏ T trầm xuống:
− Ngoi đường, ngay ng tư đn xanh đn đỏ. Hắn chạy nhanh nn thắng rt lại st chn tao khi đn đỏ bật ln. Đang ngồi sau lưng Ho, tao giật mnh quay lại định cự. Ai ngờ khi thấy gương mặt lạnh lng, mi tc hơi di bay ra sau của g trai phng chiếc Win bụi bặm đầy dũng mnh, tao nhi cả tim. Tưởng xỉu tới nơi khng thi.
Trc Linh hỏi tới:
− Rồi sao nữa? Mầy c xỉu khng?
T thở di:
− Tao chưa kịp xỉu, đn đ xanh. Hắn phng vt đi như tn. Tao hối Ho chạy nhanh theo nhưng g g mờ chết nht ấy đu c dm. Thế l mất dấu, thế l lạc nhau. Tao tuyệt vọng sut khc rng trn lưng Ho. Suốt buổi bn ly c ph, tao y như mất hồn. Mầy thấy tao giống đin khng?
Khng trả lời, Trc Linh lại hỏi:
− G mặt lạnh đ c nhn mầy khng?
Trầm T rầu rĩ:
− Khng hề! Trng hắn phớt đời lắm. M dn phớt đời th c bao giờ nhn ai, thấy ai.
Sut nữa Trc Linh cười vo my, nhưng c đ kịp cắn mi lại khi nghe giọng Trầm T thiểu no qu.
Con nhỏ lại th tho đầy hoang mang:
− Tao bị… st đnh phải khng Linh?
Trc Linh nạt t ln:
− i do! St đnh sao mầy cn sống! Theo mầy th g cỡi chiếc Win cực kỳ đẹp trai phải khng?
− Ờ. Đẹp trai, quyến rũ. Con trai phải lạnh phải phớt mới đng để ngưỡng mộ chớ.
Trc Linh ni một hơi:
− Đ l con người ai cũng say m ci đẹp. Mầy chả từng m Đan Trường đến mức nhịn ăn, để dnh tiền coi ca nhạc rồi mua gấu bng bự ch b để tặng l g! Bảo đảm mầy sẽ qun ngay g Win đ.
Trầm T thở di m nghe như rn:
− Chỉ sợ khng được. Chắc tao đ yu rồi.
Trc Linh cười:
− Lm g c chuyện yu hoang đường như vậy. Mầy tưởng tượng lm chi cho khổ. Lo ngủ sớm đi.
− Tao uống c ph đen sao ngủ được.
− Mầy li vở ra học bi, đừng nghĩ vẩn vơ nữa.
− Học g nổi m học. Linh n, nhắm tao sẽ gặp lại hắn chứ?
Trc Linh nhịp chn:
− Đương nhin v tri đất trn m. Chỉ sợ lu qu mầy hổng nhận ra hắn đ chớ.
Trầm T gắt:
− Tao muốn gặp liền ka, chớ để lu th ni g.
− Ch! Vụ nầy mầy hỏi thầy bi chớ đừng hỏi tao.
Trầm T dỗi:
− C đứa bạn như mầy chn thật. Lc cần được an ủi, ton nghe lời ni ra. Mầy phải bạn tao khng vậy?
Trc Linh cau my:
− Hỏi cu dễ xa nhau qu. Tao thấy mầy đang đin, c lẽ v bị st đnh. Lời khuyn của tao l: “Bớ Trầm T mau lay tỉnh, nếu khng lỡ gặp lại g mặt lạnh, mầy sẽ khng nhận ra g đ”.
Trầm T ln giọng:
− Đng l mầy chưa yu nn chưa biết. Người ta khng bao giờ qun được gương mặt người gọi l một nửa của mnh. Tao sẽ bảo Ho giới thiệu cho mầy một g để mầy khn ra.
− Cm ơn mầy. Tao sẽ tự kiếm. Thi nh!
Trầm T cười, giọng kẻ cả:
− Tao ni chơi m mầy tự i hả? Tại sao thấy mầy khng ai theo nn mới…
− Tao hiểu m. Thi nha, mẹ tao gọi.
Rồi khng đợi T ni thm lời no, Trc Linh gc my, lng ấm ức v kiểu cch của Trầm T. Con b rất tự cao v n lun vượt trội Trc Linh mọi mặt, nhất l khoản quen con trai. Trầm T rất dạn dĩ trong giao tiếp nn c rất nhiều… đui bm theo. Với g trai no n cũng ỡm ờ, lơ lửng nn hầu như lc no T cũng c người i mộ. T lấy đ lm hnh diện, n lun ta đy với bọn con gi chung trường. Tuy vậy với ring Linh, người được n xem l bạn thn, T vẫn than chưa c được người trong mộng.
Thật tnh Trc Linh khng hiểu “Người trong mộng” của T c điểm g độc đo, để n lun mồm ch những ci đui đang đeo bm. Giờ th r rồi. Đ l một g c hnh thức đẹp, nhưng lạnh lng, kiểu cc nhn vật nam trong phim Hn Quốc. Cn tm hồn g th sao nhỉ?
Trc Linh nhn vai. Tự dưng lại đi thắc mắc về một g thong qua của Trầm T. Khng kho giờ nầy n đ qun khuấy g ta để mơ về người trong mộng khc rồi.
C tiếng xe pha sn sau rồi tiếng mẹ vang ln:
− Thuần dẫn xe vo cho mẹ.
Trc Linh lon ton chạy ra:
− Để con dẫn. Anh Thuần đang ngồi ở my. Ảnh khng đứng dậy đu.
B Hi đi phớt ngang, Trc Linh chun mũi:
− Mẹ uống rượu ?
− Ờ… một vi ly x giao ấy m.
− Nhưng mẹ chạy xe ban đm nguy hiểm lắm.
Trc Linh dẫn xe vo bếp, ln nh trn c thấy b Hi đang ngồi trn salon, mặt thừ ra như bận nghĩ ngợi điều g quan trọng.
Linh hỏi:
− Sao dạo nầy mẹ hay đi về trễ vậy? Lại cn uống rượu nữa. C chuyện g lm mẹ buồn ?
− Chuyện g đu. Lu lu mẹ gặp bạn m.
Khng ni hết cu, b đứng dậy đi một mạch về phng.
B Bnh từ trước bước vo:
− Mẹ mầy sao thế?
− Con khng biết.
Đứng tần ngần trong căn phng, Trc Linh cứ ngỡ mnh đang đứng ở nơi no rất lạ. Tri tim vốn nhạy cảm của c thấy ngay c chuyện g đ xảy đến, nhưng mọi người khng muốn c biết.
Trc Linh hỏi:
− Bc biết chuyện g đ của mẹ con phải khng?
B Bnh gạt ngang:
− Suốt ngy tao chi mũi vo qun x, lm sao biết chuyện g của mẹ mầy. Hỏi vớ vẩn!
Dứt lời, b đẩy cửa bước xuống sn trước. Qun vẫn cn vi ba đi ngồi gục đầu vo nhau. Trc Linh bỗng dưng thấy c đơn lạ lng. C quay vo, tới chỗ anh Thuần. Nhn ng anh cắm ci bn my tnh, Linh ngao ngn thở di v biết mnh khng tm sự g được với anh. Đ tới lc Linh phải gấp rt tm cho mnh một người yu. Nhưng người đ ở đu, tm anh ta bằng cch no, Trc Linh khng biết.
 
oOo
 
Cả lớp đang im phăng phắc, bỗng c tiếng chuộng điện thoại di động t toe vang ln nghe hết sức chướng, khiến gio vin đang giảng bi phải kh chịu ngừng lại.
Trầm T vội cho tay vo giỏ xch tắt my rồi tủm tỉm cười với lũ bạn ngồi gần.
− Sorry nghen! Tao tưởng đang để my ở chế độ rung khng h. Ai ngờ… phiền thật!
Thuỷ Trc bĩu mi:
− Xin lỗi thầy ka, chớ bọn tao th ăn thua g với ci điệu nhạc chung qu ma ấy.
Một giọng khc vang ln thật khẽ nhưng cũng thật chua.
− Muốn khoe của th ni phứt cho rồi. By đặt chảnh! Di động đ rẻ như bo m cũng lm bộ.
Trầm T đỏ mặt hậm hực. Trc Linh thản nhin nắn nt tiu đề vờ như khng nghe g cả.
Trầm T nghing đầu rỉ vo tai c:
− Bọn nhỏ mọn lun ganh tỵ với những ai hơn n. Nhưng liệu chng lm g được tao ngoi việc nhn v ganh tỵ.
Trc Linh lm thinh. T lại th tho tiếp:
− Một lt hết tiết tao sẽ nhấn thử chung cho n e e thoải mi. Thử mấy con ranh ấy lm g được tao no.
Linh nhăn mặt khi cứ nghe T lặp đi lặp lại cu: “Lm g được tao”…
C nghing giọng:
− Stop để tao ghi bi.
Trầm T vẫn chưa thi:
− Bữa nay mầy cũng kh chịu như tụi n, sao kỳ vậy?
Trc Linh khng trả lời. Chỉ c c l chịu nổi Trầm T, nhưng bữa nay sức chịu đựng của c hnh như vượt ngưỡng rồi.
Hết tiền, Trầm T hăm hở li my ra, con nhỏ điệu đng lấy ngn ci bấm lia lịa trn những số nhỏ xu như một người sử dụng di động đ lu, d n mới được ng anh cho ci my cũ cch đy vi hm.
Trầm T gọi cho Ho. N nũng nịu đả đớt nghe cả răng. Bọn con gi ngồi gần bỏ ra hnh lang. T cầm my vừa nghe vừa chậm ri bước theo đm bạn. R rng n muốn tru ngươi người khc đy m.
Tự nhin Linh cũng thấy ght. C ngồi lại trong lớp giở quyển o Trắng ra đọc.
Trầm T gọi tong ln:
− Linh… Linh. Ho muốn ni chuyện với mầy n. Nghe khng? Ra đy nghe k?
Cau my, Linh nhn như dn mắt vo trang sch, trong bụng rủa thầm Trầm T.
Linh đ phớt lờ, nhưng con nhỏ vẫn t toe lun mồm, khiến c phải mắc ngượng.
Đến kế bn c, T hất hm:
− Sao khng nghe điện của Ho? Mầy lm tao qu hết sức.
Trc Linh gắt:
− Chả biết ai qu đy nữa. Đy l lớp học chớ khng phải chốn khng người để mầy lm trời.
Trầm T ngơ ngc:
− Lm trời! Tao lm trời với ai? Lớp nầy cả đống đứa xi di động, chả lẽ n cũng lm trời.
− Nhưng n khng nổ lốp bốp như mầy.
Trầm T hơi khựng lại. N giả lả:
− Bộ lc ny tao ồn o lắm hả? Thật v qu. M cũng tại mầy. Gọi rt cả họng vẫn khng chịu tới nghe điện.
Trc Linh nhn vai:
− Chuyện g quan trọng đu.
Trầm T ku ln:
− Sao lại khng quan trọng? Ho đ tm được cho mầy một g. Từ giờ tụi mnh c đi chơi cũng hết sợ lẻ.
Trc Linh ni ngay:
− Cho qua vụ nầy đi. Tao khng thch.
Trầm T cộc lốc:
− Th thi, người c đơn khng phải tao.
 
Chung vo học. Trầm T khng ghi bi, n chơi điện tử bằng ci di động nhỏ xu. Chơi một cch ngng nghnh, tự đắc. Mấy hm nay n đ qun g đẹp trai mặt lạnh đ khiến tim n rung rinh. Cũng may, nếu khng Trc Linh phải nhức đầu v nghe những lời n tm sự.
Đang thả hồn lan man, Trc Linh bỗng giật mnh khi nghe giọng thầy giận dữ:
− Chị kia! Mời chị ra ngoi với ci điện thoại ấy.
Trầm T đứng dậy ngơ ngc như nai:
− Thưa… em c lm g phiền đến lớp đu ạ!
Thầy phất tay:
− Khng ni nhiều. Ra ngoi!
Trc Linh cảm thấy ngại trong khi Trầm T tỉnh bơ thu dọn tập vở rồi thản nhin ra khỏi lớp.
Trước khi đi n cn ni với c:
− Tao đợi mầy bn qun Gi. Nhớ chở tao về đ.
Trc Linh biết c rất nhiều đứa đang hả h khi Trầm T bị thầy đuổi, nhưng với n chuyện nầy chả nhầm g. N thch chơi trội nn đi khi n cn khoi được bn tn xầm x nữa l khc.
 
Chung ra về, Linh gấp sch vở lại.
Thuỷ Trc nhn c:
− Mầy ti thật!
Linh hờ hửng:
− Về chuyện g?
− Chuyện con chảnh… Chỉ c mầy chịu đựng nổi n. Thứ chả ai ưa.
Trc Linh buột miệng:
− Mầy ni thế chớ. Bọn con trai khối đứa thch Trầm T.
Thuỷ Trc bĩu mi:
− Bọn con trai no chớ bọn tao biết th khc. Đừng tin những lời chng ht trước mặt, hy nghe những tiếng cười khc khch của chng sau lưng ka. Với bọn n Trầm T chỉ l thứ lẳng lơ.
Trc Linh xốc ci bal nhỏ trn vai. C qua đường, cố gắng nở nụ cười thật tươi để dễ dng chen qua một đống người khi vo qun Gi. Qun c ph sinh vin c khc, đng đc, ồn o với những mi tc ngắn di ngồi lẫn lộn.
Tm mi Linh mới thấy Trầm T đang ngồi với mấy g, chắc bậc đn anh, năm cht.
Thấy c, con b quơ tay ra hiệu. Linh len lỏi giữa một mớ bn ghế sắp xếp ngổn ngang để tới bn của T.
Con b ko tay c:
− Trc Linh, bạn cng lớp với em.
Linh mỉm cười lịch sự.
C đứng đối diện với bức tường nham nhở, c dăm bi thơ tnh được chp xiu vẹo ln xuống lung tung, vi cu tiếng Anh sai ngữ php lẫn sai chnh tả v im lặng. Đi chung với Trầm T, Linh thường im lặng, chnh v vậy n rất thch đi cng c. N biết Linh chả đời no tranh chơi tr đng kịch trước mặt bọn con trai, cũng như biểu lộ điều g để gy sự ch với bọn chng. Linh lun l ci nền ảm đạm để Trầm T chi chang.
Nếu bữa nay khng bận, Trc Linh sẽ im lặng ngồi, tủm tỉm cười khi c g no bng lơn vi ba cu tu tếu chớ khng đứng như vầy.
G đeo knh cận lịch sự nhấc ghế cho Linh, nhưng c đ ni:
− Cm ơn anh, em phải về.
Trầm T nhăn mặt:
- Lm g vội vậy?
Trc Linh bảo:
− Tao c hẹn m.
Trầm T ồ ln:
− , nhớ rồi. Anh chng Lng Tử… Vậy m tao sut qun. Xin lỗi nghen.
Quay sang mấy g con trai, T nhy mắt:
− Lng Tử, một Nick name hay tuyệt phải khng? Ni thật đi. Cc anh c biết ai l Lng Tử khng? Lm ơn chỉ hộ nhỏ Linh. N sẽ hậu tạ đ.
Trc Linh khẽ cau my, c khng thch kiểu b l ba la chuyện người khc của Trầm T, nhưng miệng n vẫn dẻo dẹo:
− Trc Linh đang cực kỳ c đơn… nn sẽ hậu tạ ai tm ra Lng Tử cho n.
Đến nước nầy, Linh khng chịu nổi nữa, c ni:
− Cho cc anh ạ.
Khng thm nhn tới mặt Trầm T, Trc Linh hầm hầm chen lấn trở ra. Nhỏ T ku oai oi rồi vội chạy theo c.
Con nhỏ ngọt sớt:
− Mầy lm sao vậy? Vẫn thừa thời gian để ln mạng m, cần g phải hấp tấp thế.
Trc Linh lm thinh vo bi gởi xe dắt xe ra, giọng c cộc lốc:
− Mai mốt đừng bao giờ đem chuyện lin quan tới tao ra ni với người khc, nhất l với người lạ.
Trầm T giả lả:
− tao chỉ muốn gip mầy tm ra Lng Tử xem hắn l ai.
− Nhưng tao khng muốn.
T nhn vai:
− Vậy th sorry. Đng l lm ơn mắc on.
Trc Linh xẵng giọng:
− Mầy lm điều người ta khng yu cầu cn than nỗi g.
Hai đứa im lặng tới điểm truy cập internet, im lặng ngồi mỗi đứa một my.
Trc Linh qun ngay bực dọc khi nhận được lời: “Chao mat biec” của “Lang Tu” trn mn hnh.
C cắm ci g phm:
− Anh vo mạng lu chưa?
Lng Tử:
− Độ mười lăm pht.
− Chắc ny giờ chat mỏi tay với người khc?
− Anh c chat nhưng chưa mỏi… Anh phải để dnh tay chat với em chớ. No, ni đi Mắt Biếc, suốt một tuần qua em thế no?
Trc Linh… lạch cạch thật nhanh:
− X! Hổng dm đu. Em thiếu g người để… to lao.
− Nhưng chỉ c một Lng Tử biết chia sẻ. Em buồn g vậy nhỏ?
− Khng biết. Nếu gọi đng tn nỗi buồn em đ hết buồn chớ đu chờ tới by giờ mới thở than với anh.
− Vậy anh sẽ đặt cho nỗi buồn của em một ci tn. OK?
− Tn g vậy?
− Anh chưa nghĩ ra nhưng chắc một điều ci tn ấy rất vui.
− Nỗi buồn sẽ mang tn niềm vui. Nghe hay hay đấy! Hy đặt n tn Niềm vui đi.
− V em sẽ c rất nhiều niềm vui. Anh tự nguyện l niềm vui của em.
− Cm ơn. Nhưng em ngại nhận sự tự nguyện ấy lắm.
Trầm T bỗng huch vo hng Trc Linh, giọng như reo:
− , tao gặp lại thằng “Mặt nạ sắt” rồi Linh. Cha chả! N trốn đu biệt tch cả thng, giờ mới ti xut giang hồ. N sẽ biết tay “Cẩm chướng tm” nầy. H h!
Trc Linh khng thm gh mắt qua mn hnh của Trầm T lm chi, c cũng đang bận rộn với Lng Tử. Anh chng chat rất m, đọc những hng chữ trn my của chng, Linh rất… m. Lng Tử của c khc với Mặt nạ sắt, kẻ huỷ diệt v người nhện của nhỏ T rất nhiều. Khc từ ci Nick name đầy lng mạn tới cch sử dụng từ rất thơ chứ khng đầy bạo lực như… đm chat với nhỏ Trầm T. Thế nhưng nhỏ T lun mồm ch Lng Tử cải lương, ba xạo… M lm g c ai thiệt khi đ chọn tr chat l bạn đồng hnh.
Trc Linh đọc tiếp trn mạng:
− Tuần tới anh bận đột xuất khng đng hẹn với Linh. Đng l ra anh đ gởi E-mail xin lỗi, nhưng anh đ khng lm thế. Em đ nghĩ g về Lng Tử suốt tuần qua?
− Em cho rằng mnh đ vĩnh viễn mất nhau. Lng Tử đ thnh lng xẹt rồi.
− Oh! Đu trầm trọng dữ vậy. Ngoi anh ra Mắt Biếc vẫn cn những bạn khc m. Anh c… xẹt đu đ cũng chả sao.
− Anh nghĩ thế sao? Đng buồn thật!
− Chẳng phải em bảo em thiếu g người để to lao ? Anh bất qu chỉ l hạt nắng cuối ngy rơi vo cửa sổ nh em thi, b con ạ.
Trc Linh cũng… ht cải lương:
− To lao th nhiều nhưng tm tnh chắc chỉ c một. Anh l tri kỷ của Mắt Biếc đ.
− Cm ơn Mắt Biếc. Lu lắm rồi anh mới được hưởng cảm gic xc động như vừa đọc những dng của em. Mắt Biếc tin khng, với anh được chia sẻ với người khc l niềm hạnh phc tuyệt vời nhất. Trước đy anh từng rất c đơn giữa những tất bật của thng ngy, phố x v cng việc. Anh từng c thi quen đi lang thang, loanh quanh những con đường một mnh m khng biết để lm g. Giờ đy đ tm thấy một người c thể gọi l tri kỷ, anh mới thấy cuộc sống m nhạc sĩ Trịnh Cng Sơn thường gọi l ci tạm nầy mới đng sống. Hiểu anh khng c b?
Trc Linh chớp mắt. Dường như anh chng Lng Tử bắt xuống giọng xề vọng cổ rồi.
C nhanh tay nhấn phm:
− Với em, cuộc sống nầy l hiện thực đầy sinh động chớ khng phải ci tạm đu. Nếu c th ci tạm ấy nằm trong thế giới internet ka. Bởi vậy chắc em khng hiểu anh rồi.
− Nếu khng hiểu nhau th đu thể l tri m tri kỷ hở Mắt Biếc của anh.
Giọng Trầm T chợt vang ln:
− Thằng Lng Tử của mầy sến qu.
Trc Linh bực mnh v bị Trầm T nhn trộm, c khẽ gắt:
− Thy kệ tao! Mầy lo phần mầy đi.
Trầm T cười h h:
− i do! Nhận xt một cht cũng kh chịu. Tất cả đều l tr chơi. Mầy phải nhớ như vậy để đừng c lậm.
Trc Linh liếc n:
− Khng biết ai lậm nghe.
Nhn ln mn hnh, Linh thấy Lng Tử đang tm mnh.
− Mắt Biếc! Đang chat với anh, em bỗng đu rồi? Đừng out khng bo trước. Anh vẫn chờ em đy. Em đu, em đu, em đu… ?
− Chờ trong ci ảo hay ci tạm?
− Em thch ci no anh cũng chờ được hết, kể cả đợi chờ trong tm tưởng như suốt một tuần qua anh đ chờ đến hm nay để gặp nhau.
Giọng Trầm T lại rớt vo tai Linh:
− Xạo ke! Lo nầy đng gi ba xu rưỡi.
Trc Linh đứng dậy:
− Đổi my! Mầy chat với Lng Tử đi, chớ đừng ch mồm vo, tao ght lắm.
Trầm T h hởn:
− Được đ. Mầy để… thằng nầy tao trị cho bỏ tật hay ht.
Rất nhanh, T nhấn phm lin tục:
− Ci no, ci tạm đều khng phải ci dừng chn của chng ta. Em sẽ chờ anh ở Ci Tnh. Anh biết qun c ph ấy khng?
− N ở đu?
− Xa lắm!
− Xa cỡ no, nếu Mắt Biếc đ chọn để mnh gặp mặt, anh cũng tới.
Linh ku ln:
− Mầy định gặp mặt ?
Khng trả lời, Trầm t g lch cch:
− Em sẽ cho địa chỉ của Ci Tnh, nhưng c sự thật anh cần biết để khng thất vọng về em?
− Anh khng bao giờ thất vọng về Mắt Biếc.
− C đấy, đừng chủ quan…
− L sự thật g vậy?
− Thứ nhất, em l một thằng đực rựa chớ khng phải c b như anh tưởng. Thứ hai, mắt em b chớ chả c biếc đu.
Trầm T xoa hai tay vo nhau cười ha hả, khiến mấy tay nghiện chat gần đ phải ngừng chat để nhn:
− Thằng Lng Tử chắc đang chết khiếp.
Trc Linh đập vo tay T:
− Đồ quỷ! Trả my lại cho tao.
Con nhỏ vẫn chưa thi cười:
− N đang vẽ giấc mộng sến của n. Ha ha ha!
− Thằng Mặt nạ sắt đang chờ mầy ka. Về với n đi.
Ngồi xuống ghế, Trc Linh cho cả hai bn tay ln phm:
− Anh đu rồi Lng Tử?
− Đy. Anh đang suy nghĩ về những g vừa nhận được.
− Anh nghĩ sao?
− Thi vị lắm, nhưng dễ g anh tin. Em tưỡng lừa anh dễ lắm sao c b.
− Đ bảo em l cậu b m.
− Rất tiếc trực gic mch với anh rằng Mắt biếc của anh l một girl thứ thiệt. Anh chat mn cả mười đầu ngn tay, lẽ no khng phn biệt được nam nữ. Đừng thử ti nhau nhc ạ.
− Anh ti thiệt! Thế em l tri m, tri kỷ thứ mấy trăm của anh vậy?
− Đừng chua cay với anh như thế tội nghiệp lắm. Đng l anh chat quen tay, nhưng chỉ duy nhất với em l anh thch. Tm được một người như Mắt Biếc đu phải dễ. Anh sẽ cho em biết “Tm sự của Lng Tử khi pht hiện ra Mắt Biếc”.
Em xuất hiện như mặt trời
Xua đi những cơn u m
Anh đang buồn hiu một hong hn xm
Bỗng đổi mu thnh xanh…”
− Ủa! Nếu em khng lầm th đ l đoạn đầu của bi thơ “Tm sự của Adam lc pht hiện Eva” m.
− Đng l như vậy. Anh v em khc no Adam v Eva.
− Giỏi! Chắc anh l nh thơ?
− Anh l Lng Tử, một g thch phiu bồng đy đ chứ khng l… nh g hết.
− Anh thch phiu bồng thảo no lời lẽ cũng bay bổng, bồng bềnh. Chơi với anh em học được nhiều thứ gh.
− Em học được thứ g vậy?
− Em chỉ ni điều nầy nếu chng ta c cơ hội gặp mặt.
− Số phận l do trời định, cn cơ hội l do mnh định. Anh sẽ chờ em ở Ci Tnh. Cho anh địa chỉ đi Mắt Biếc.
− Em no biết Ci Tnh nơi đu. Ci qun c ph ấy cũng ảo như Mắt Biếc, như Lng Tử vậy, anh hiểu khng? Đ tới lc chia tay rồi. Anh cn muốn ni g nữa khng?
− Sao chia tay sớm vậy c b?
− Em bận về.
− Mong rằng em khng bận với người khc để chia tay anh sớm… Tuần sau giờ nầy. Chc em mơ thấy… tn Lng Tử khắp giấc mơ.
− Em chc anh ngủ ngon v khng mơ g cả. Cho!
Trầm T hất hm:
− t lời vậy? Mới nửa tiếng đ nghỉ chơi rồi.
Trc Linh uể oải:
− Bữa nay tao khng hứng. Thằng “Mặt nạ sắt” thế no?
T xụ mặt:
− Tao cho out rồi. Đồ mất dậy! Chat m cứ bn ton chuyện hun ht, thấy m gh!
− Mầy gặp d cụ rồi. Cho out l phải.
Trầm T đứng dậy trước:
− Về mầy!
Vừa đi n vừa ca cẩm:
− Hỡi người em yu anh đang mộng phương no? Hy trả lời em đi chứ.
Trc Linh mỉa mai:
− Cu hỏi nầy cn b hiểm hơn cu đố của con nhn sư ở Ai Cập nữa.
Trầm T rn rỉ:
− Khng kho tao ho đ v mong được gặp lại chng “Mặt lạnh” qu.
− Tao tưởng mầy qun rồi chứ?
− Đu dễ qun như vậy.
Hai đứa im lặng. Trc Linh đ cho qua những bực bội nhỏ T gy ra. Tnh c dễ tha thứ v chả giận ai lu, nhờ thế nn Linh v T mới tiếp tục l bạn, d cả hai lun c những mối bất đồng.
Vừa rồi nghe T ca cẩm chẳng biết người trong mơ của n đang ở phương no, Linh đ mỉa mai. Nhưng cu hỏi như cu đ ấy cũng l tm trạng của Linh. Xem ra g Lng Tử ấy khng thể l người trong mộng của c, hắn chỉ như một tr chơi, cũng vui đ, nhưng rồi sẽ đi về đu, đi tới đu?
Di động của Trầm T lại e e, con nhỏ vừa ngồi sau lưng Linh vừa a lố nghe thật och.
− Ho hở? C chuyện g khng? Em đang ngồi sau lưng Trc Linh, đường phố ồn lắm, anh ni to ln. Em chả nghe được g hết. Sao? Đi uống c ph hở? Em…
Tay li Trc Linh chao mạnh khi một chiếc Wave chở đi p st vo xe c. Linh chưa kịp biết chuyện g xảy ra th g ngồi sau đ vươn tay sang chộp ci điện thoại của Trầm T rồi đẩy một ci khiến xe Linh mất thăng bằng ng ngang ra đường.
Ngồi pha sau, T đứng dậy ngay được nhưng n khng đỡ Linh m chạy vội theo hai thằng kẻ cướp. Vừa chạy n vừa la to pht khiếp.
Một vi người đi đường phụ Linh dựng chiếc xe ln. Một vi chiếc xe phng vt theo bọn cướp, nhưng chả biết họ đi cng hướng hay lm người hng săn bắt cướp nữa.
Trc Linh sợ ru cả người. C muốn khc khi thấy chỗ tay rướm mu.
Trầm T quay lại, n vừa thở vừa bảo:
− Mau mau đuổi theo chng.
Linh nhăn mặt:
− N chạy mất tiu rồi, sao đuổi cho kịp.
Trầm T cau c:
− Tại mầy t mới hổng kịp đ.
Một người đi đường ln tiếng:
− May l khng bị xe khc… cn ln chớ ở đ m trch.
Trầm T xụ mặt kh chịu:
− Cũng tại lo Ho. Gọi lm cho chi phiền hổng biết nữa. Bực hết sức l bực.
Trc Linh lm thinh. C định bảo T ln xe th c tiếng thắng rt lại. Một g phng chiếc Win đầy dũng mnh ngừng st bn Linh khiến c bng cả người.
o jean phanh ngực bạc phếch phong trần, tc bồng bềnh hơi bay ra sau, mặt lạnh băng, g cất giọng:
− Ti đ lấy lại được điện thoại cho cc c đy.
Trầm T đứng sững như pho tượng. N ấp ng thấy m tội.
− C… m… ơn… a…nh…
G đưa ci di động cho T rồi nhn Linh bằng ci nhn thật sắc.
− Em bị ng v bọn đ ?
Trc Linh chớp mắt với cảm gic bị chong.
− Vng, nhưng khng sao.
− Rướm mu m khng sao. Coi chừng tối nay em sẽ mất ngủ v ẩm đấy. Phải rửa oxy gi ngay kẻo bị nhiễm trng.
Chỉ vo tiệm thuốc ty bn đường, g bảo:
− Mang xe vo lề đi. Ti sẽ gip em.
Trc Linh nhn Trầm T. C thấy con b đờ đẫn nhn g thanh nin. Dường như n bị sốc trước cử chỉ ho hiệp vừa rồi của g. M T sốc cũng phải. G người hng đẹp trai kiểu bạt mạng, phong trần đng gu của n cơ m. Trầm T vốn thch mẫu đn ng hnh động nn khi chat chọn những đứa c Nick name hết sức chiến đấu như: Kẻ huỷ diệt, Mặt nạ sắt, Người nhện… X.men… Nhưng đ l những người hng ảo. Giờ đy một người hng bằng xương bằng thịt đang sừng sững đối diện, bảo sao con nhỏ khng rối cho được.
Lc Trc Linh cn tần ngần, g người hng đ vọt chiếc Win ln lề rồi mau mắn dẫn chiếc Angel cũ kỹ của Linh ln theo.
Bỗng dưng Linh thấy lo lắng, c vội ni:
− Cm ơn anh. Ti biết mnh phải lm g.
G người hng nhếch mp, kiểu cười ngạo mạn hay c ở những kẻ c gương mặt lạnh:
− Khng cần khch so thế đu. Ti đ gip ai phải gip cho trt.
Ngang tng bước vo hiệu thuốc, g bỏ mặc Linh v Trầm T ngẩn ngơ đứng bn ngoi.
Giọng T th tho khng ra lời:
− Đng l hắn. Tao khng thể lầm được.
Trc Linh trn mắt:
− Hắn no vậy?
Trầm T đưa tay ln ngực như dằn xc động xuống:
− G mặt lạnh tao từng kể với mầy. Trời ơi! Đng l duyn tiền định. Lần nầy tao nhất quyết khng để chng chạy thot. Phải chi tao l đứa t xe, chng sẽ chăm sc cho tao nhỉ!
Trc Linh gạt ngay:
− Chăm sc g m chăm sc. Mầy buồn cười thật.
C vừa dứt lời th g người hng mặt lạnh của nhỏ T bước ra.
Đến bn Linh, g ta dịu dng ra lệnh:
− Để ti xem vết thương của em.
Mắt Trầm T lo ln tia ganh tỵ khiến Trc Linh phải bối rối. C ni:
− Cm ơn anh. Ti… ti tự chăm sc mnh được.
Ngay lc đ Trầm T bỗng m đầu:
− i! Chng mặt qu!
Rồi c lảo đảo như sắp t khiến g mặt lạnh phải dang tay ra đỡ.
Dường như chỉ đợi như vậy, Trầm T đổ sập vo người mặt lạnh, mắt nhắm nghiền lại.
G hơi nhu my một cht:
− Bị giật điện thoại lc ny, tới by giờ mới chong. Thật đng ngạc nhin. Em c cần ti đưa vo cấp cứu khng?
Mặt vẫn p vo ngực g mặt lạnh, Trầm T thều tho như sắp chết:
− Lm ơn đưa em về nh… anh g ơi.
Mặt lạnh nhn Trc Linh đầy kh xử. C nhỏ nhẹ:
− Đ lm ơn xin anh lm ơn cho trt. Trầm T bị tim nn rất dễ xc động, cn ti th hồn va đ ln my sau c t vừa rồi. Chở T chắc ti khng vững tay li. Anh lm ơn gip…
Đưa Linh chai oxy gi, mấy miếng băng c nhn, g bảo:
− Em rửa vết thương rồi băng lại đi.
− Vng, rất cm ơn anh.
C đổ oxy gi vo chỗ trầy, mi mm lại v rt rồi lọng cọng dn băng c nhn trong khi nhỏ T vẫn… dựa hơi g mặt lạnh.
Trc Linh thừa biết Trầm T diễn tr nhưng c vẫn bất ngờ v nhỏ T… ph qu, nhưng nếu vừa rồi Trc Linh khng “về phe” với n, thế no con nhỏ cũng sẽ lm trận lm thương với c.
Giọng g mặt lạnh vang ln r từng chữ:
− Ti chỉ c thể gọi gip Trầm T chiếc taxi chớ khng thể đưa về nh được. Rất tiếc…
Trong khi Trc Linh thấy xấu hổ v lời từ chối thẳng thừng của mặt lạnh th Trầm T lm như… đổ bệnh nặng hơn nữa.
N khuỵu xuống khiến g mặt lạnh phải chong tay ngang eo để giữ cho n đừng t.
G mặt lạnh nhấn mạnh:
− Yếu thế nầy chỉ ngồi taxi thi. Phiền Linh gọi hộ…
Trc Linh chưa biết lm sao nhỏ T đ ni bằng giọng đứt qung:
− Em khng ngồi taxi đu…
Linh dịu dng:
− Rng một cht đi T… Đừng lm phiền người ta.
Ngay lc đ, chung điện thoại vang ln. Một tay vịn T, một tay g mặt lạnh lấy điện thoại ra nghe. Thấy thế, Trc Linh liền tới đỡ lấy Trầm T. Tới nước nầy, con nhỏ khng thể no dầy mặt hơn nữa nn đnh yếu như sn, ẻo lả tựa vo Trc Linh.
G mặt lạnh thot nạn bước ra gốc cy gần đ để… al.
Trầm T th tho:
− Mầy thấy tao giống bệnh thiệt khng?
Trc Linh gật đầu:
− Giống. Nhưng giống bị tm thần hơn l đau tim. Mầy lm ơn thi dm, tao thấy kỳ lắm rồi.
T rt ln khe khẽ:
− Kỳ g m kỳ! Phải lm thế chng mới để v nhớ tao chớ. Mầy cứ mặc tao.
Trc Linh bỏ tay ra:
− Tao cũng c lng tự trọng đấy. Bởi vậy tao rt khỏi cuộc chơi nầy, mầy khng phải nhắc.
Trầm T lỡ cỡi lưng cọp rồi nn đnh liều mạng. N ngồi xuống m ngực, mặt đau đớn nhăn lại nhưng nhăn rất điệu khiến trng n giống một diễn vin đang diễn khng trn vai.
Nghe điện thoại xong, g mặt lạnh bước nhanh về pha Trầm T:
− Ti sẽ gọi taxi cho em nh! Mệt thế nầy ngồi taxi an ton hơn. Tiếc l ti phải đi…
Trầm T thiểu no:
− Em mệt lắm!
G mặt lạnh ni:
− Ti sẽ gọi xe ngay…
Trc Linh nhỏ nhẹ:
− Khng dm lm phiền anh đu. Ti biết bệnh của bạn ti. T sẽ khoẻ lại thi m. Anh cứ đi đi ạ.
G mặt lạnh nhn đồng hồ. Anh ngoắc chiếc taxi vừa trờ tới rồi đến cạnh Trầm T:
− No, ti du em ra xe.
Lỡ phng lao đnh phải theo lao, T lả người trong vng tay g mặt lạnh. G đnh bế n ln xe, Trc Linh đi theo tới tận taxi.
Trầm T dặn d bằng giọng l nh:
− Mầy phải chạy xe theo canh chừng tao đấy. Ngồi taxi một mnh tao sợ lắm.
Trc Linh gật đầu, c cng g mặt lạnh trở lại chỗ để xe.
Giọng g lạnh như băng:
− Cc c thch đa dai hơn ti tưởng nhiều. Hừ! Lm thế với mục đch g?
Mặt Linh đỏ bừng. C vừa tức Trầm T lại vừa giận g mặt lạnh đ xc phạm mnh. R rng Trầm T qu đng khi cố tnh by tr như thế.
Cố nn tự i, Trc Linh nhỏ nhẹ:
− Tnh bạn ti c hơi lập dị, mong anh đừng giận.
− Ti khng giận nhưng khng muốn bị xem l ngố. Cho!
Trc Linh ấm ức nhn g phng vt xe đi. Mặc xc con… quỷ Trầm T với ci taxi, Linh về nh mnh chớ khng theo hộ tống n.
Trong đời Linh ght nhất bị chơi gc. C chả bao giờ chơi tay trn ai v rất nhường nhịn bạn. Nhỏ Trầm T bữa nay đng l qu quắt. Rốt cuộc n mất cả ch lẫn chi. Chẳng lẽ n pht rồ v gặp lại g mặt lạnh. M nếu c pht rồ cũng phải chn thật. Chnh v giả dối nn Trầm T đ khiến g mặt lạnh tự i.
Trc Linh thở di xao xuyến. Cng nhận g đẹp trai thật. Ngay cả Linh cũng c hơi chong khi đối diện với vẻ mặt lạnh lng, phớt đời nhưng tm hồn lại ho hiệp, biết quan tm đến người khc đ. G ta đng l hng hiếm. Tiếc l T đ lm hỏng cơ hội của mnh.
Tự nhin Trc Linh bng khung. C đang ao ước sẽ gặp lại g mặt lạnh m khng biết mnh mong gặp lại g để lm g.
Nhn đồng hồ, Linh tăng tốc. C đ trễ rồi. Nếu lm cơn chiều khng kịp thế no c cũng bị dũa tội ham chơi. Nhưng vội vội vng vng, về tới nh chi mũi vo bếp đnh vật với cơm canh rồi c khi lại chẳng ai về ăn.
Những người trong gia đnh Linh đang tự do bay nhảy v c lo lắng khng hiểu ba mẹ, anh Thuần sẽ… bay tới đu trong ci ring của từng người. Rốt cuộc ci tổ ấm chỉ cn mnh Linh thường xuyn canh giữ m khng đon được chuyện g sắp xảy ra.
 
Về nh, Trc Linh vội chạy vo bếp. C thấy mẹ đang loay hoay nấu canh.
Đang chuẩn bị tinh thần để nghe mẹ mắng, Trc Linh bỗng chưng hửng khi b Hi cất giọng:
− Tắm rửa đi rồi ăn cơm.
Trc Linh thở pho khi thấy mặt mẹ rất vui, b cn vừa nấu cơm vừa ht nữa. Hơi lu rồi Trc Linh mới thấy mẹ vui như vậy.
C cười cười nhn mẹ:
− Mẹ mới được lnh tiền thưởng hả?
Đang ht, b Hi khựng lại:
− Con hỏi vậy l sao?
− Tại con thấy mẹ vui qu.
B Hi nhn vai:
− Đu phải chỉ tiền bạc mới khiến người ta vui.
− Nhưng ở tuổi ba mẹ tiền bạc v địa vị thường l niềm vui. Chắc mẹ được đề bạt?
B Hi nhấc nồi canh xuống kệ bếp:
− Khng c g cả. Cn con? Sao lại về trễ?
Trc Linh buột miệng:
− Tại nhỏ T.
− Sao lại tại n?
− N bị giật điện thoại.
Từ trn lầu bước xuống, Thuần hỏi tới:
− Rồi sao? C cớ mất chưa?
Trc Linh ni:
− Nhờ c người đi đường đuổi theo lấy lại được. Số n đng l chưa mất của.
Thuần trợn mắt:
− Ai m tốt dữ vậy? Họ lấy lại bằng cch no?
Trc Linh nghệch mặt v cu hỏi của ng anh. Đng l c khng hiểu g mặt lạnh đ lm cch no để lấy lại ci di động của Trầm T. Lc ny lẽ ra T phải hỏi thăm g th n lại lm những điều vừa ngu ngốc vừa lố bịch. Nghĩ lại Linh vẫn cn tức.
Anh Thuận lặp lại cu hỏi khiến Linh phải trả lời đại.
− Trả điện thoại xong, người ta đi liền, tụi em c kịp hỏi g đu.
B Hi nhn ci ch tay Linh:
− Tay con sao vậy?
Trc Linh nhăn nh:
− Bọn chng lm con mất thăng bằng nn t xuống. May l con chạy st lề, khng th chắc tiu rồi.
B Hi thở hắt ra:
− Ba mầy m nghe vụ nầy l c chuyện đ. Con gi con đứa đi ngoi đường by đặt nghe điện thoại.
Thuần mở tủ lạnh lấy chai nước lọc:
− Bởi vậy mới ni. Tao chả bao giờ ra tay nghĩa hiệp cho mấy đứa như Trầm T. Con nhỏ đ x xọn một cy. Chỉ tưởng tượng cảnh n ngồi pha sau lưng mầy, mắt lim dim, mặt hất ln trời, miệng cong cớn la al al l d người lương thiện, tao cũng muốn giật của n cho b ght.
Trc Linh ku ln:
− Tự nhin ght con người ta. Anh mới v duyn. N c lm g anh đu?
Thuần ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai nước anh ni:
− Kinh nghiệm nhn người cho tao thấy, nhỏ đ khng hiền g. Chơi với n th liệu ấy.
Trc Linh lm thinh. C đi tắm, khi trở ra đ thấy mẹ dọn cơm xong.
 
B bảo Linh:
− Mời ba xuống ăn cơm.
Trc Linh nhảy hai ba bậc cầu thang, tới phng của ba mẹ, c ht ln:
− Ba ới ba ời!... Ăn cơm.
Đợi nghe ng Triệu ừ, Linh mới… nhảy trở xuống.
B Hi lừ mắt:
− Nhảy giỏi lắm. Mới trầy tay thi chớ chưa trặc chn.
Trc Linh xới cơm ra chn:
− Lu rồi nh mnh mới ăn cơm sớm v đủ người như vầy.
Đảo mắt trn bn, Linh xut xoa:
− Ton mn ruột khng thi. Bữa nay l ngy đng nhớ. Con thch lắm.
ng Triệt ni ngay:
− Nếu thch, mỗi chiều mẹ sẽ mỗi về sớm nấu cơm cho cả nh.
B Hi ku ln:
− Khng c chuyện đ đu, anh đừng gi em một cch ngọt ngo như vậy.
ng Triệt kh chịu:
− Anh gi em ? Ni vậy m cũng ni. Chả lẽ lo cơm nước cho chồng con khng phải l việc của người lm vợ lm mẹ?
B Hi liếc chồng:
− Ngoi việc lm vợ, lm mẹ em cn việc khc nữa. Hừ! Phụ nữ đ được giải phng từ thế kỷ thứ hai mươi ka…
ng Triệt ni:
− Đng vậy, nhưng cơm nước cho chồng con khng dnh dng g tới chuyện giải phng phụ nữ hết. Đ l thin chức của người vợ, người mẹ. Phụ nữ được giải phng để lm vợ lm mẹ tốt hơn.
B Hi gật đầu:
− Rồi! Khng tranh luận nữa để cho lũ nhỏ ngon miệng.
Trc Linh thở pho nhẹ nhm. C gắp cho ng Triệt ci cnh g chin nước mắm rồi cười:
− Ngon lắm đ ba!
Thuần nhy mắt:
− Định xin xỏ g ba đy m nịnh vậy mầy?
Trc Linh lch chch:
− Xin ba ngy no cũng về sớm để ăn cơm nh do mẹ nấu.
ng Triệt ni:
− Ba cũng muốn thế, nhưng mẹ by c chịu nấu khng đy?
B Hi chp miệng:
− Lại rng buộc… Khổ gh!
Điện thoại reo. Trc Linh đứng dậy. C nhấc my v nghe một giọng quen quen.
− Cho ti gặp Thuần!
− Dạ anh chờ my…
Ra dấu cho ng anh xong, Linh ngồi vo bn cố nghĩ xem giọng của ai trong số những người bạn của anh Thuần, nhưng c khng nghĩ ra được.
Nghe điện xong, Thuần v nốt phần cơm cn lại trong chn rồi bảo:
− Con tới nh đứa bạn.
ng Triệt cau mầy:
− Th cũng phải ăn cho no đ chứ.
− Con no rồi.
Cn lại ba người, Trc Linh cố gắng ni đủ chuyện, nhưng bữa cơm vẫn tẻ nhạt thế no ấy.
Dọn dẹp rửa chn vừa xong l điện thoại lại reo. Chắc l nhỏ T tm c thi. Cho n chờ di cổ chơi. Cứ nhn nha, Linh chậm chạp chải mi tc cn ướt, mi đến khi nghe mẹ gọi um ln, Trc Linh mới từ từ bước tới chỗ để điện thoại. Hừ! Nhỏ T m đ gọi th n ni năng kể lể t nhất cũng cả tiếng đồng hồ.
Giọng Trầm T t m:
− Mầy lm g lu dữ vậy?
Trc Linh ỡm ờ:
− Mầy thử đon xem tao lm g?
Đầu dy bn kia im lặng rồi Trầm T ku ln hốt hoảng:
− Mầy… mầy đang ngồi ngoi qun L với g mặt lạnh ?
Trc Linh cười gin tan:
− Trời ơi! Đầu c mầy tưởng tượng siu phm thật. Mặt lạnh ở đu m ngồi qun nh tao chứ.
− Vậy mầy đang lm qui g?
Linh cười h h:
− Tao đang trong toilette.
T r ln:
− Đồ hồ ly tinh. Tao đang nt cả tim đy m mầy cn c rỡn.
− Lm g m nt tim dữ vậy. Đ gặp lại chng rồi phải vui ln chứ.
Trầm T thở di:
− Vui nỗi g m vui. Nghĩ lại tao thấy mnh đng l ngu khi by đủ tr để cuối cng đ vuột mất chng.
Trc Linh mỉa mai:
− Ơn cha, mầy đ nhận ra điều nầy, d c hơi trễ. Mầy biết trước khi phng xe đi hắn đ ni g với tao khng?
Giọng Trầm T thắc mắc:
− Hỏi địa chỉ hay số di động của tao ư?
− Lm g c chuyện lng mạn đ. Hắn bảo hắn khng muốn bị xem l ngố khi bị mnh đa dai. Tao nghĩ l hắn đ rất bực mnh trước tr ốm đau bệnh tật của mầy.
Trầm T ku trời:
− Trời ơi! Mặt lạnh ni vậy ?
− Tao lo mầy lm g?
− Vậy mầy… mầy c giải thch khng?
Trc Linh nhu mầy:
− Giải thch chuyện g mới được?
− Chậc! Chuyện tại sao tao phải by tr xỉu vo lng hắn ấy.
Linh ni:
− Hm! Mặt tao chưa dầy đến mức c c thể giải thch chuyện đ.
Trầm T kh chịu:
− Tao thật lng thch g mặt lạnh l xấu sao?
Trc Linh ngập ngừng:
− Tao khng biết. Nhưng tao thấy kỳ!
T hối hả ni một trng di:
− Cho nn mầy đ ni xấu tao với anh ấy, thay v mầy cho địa chỉ hay số điện thoại của tao? Thảo no tao chờ di cổ m khng thấy tăm hơi của g mặt lạnh.
Trc Linh khng ngờ Trầm T đin đến thế, con nhỏ chưa ngộ ra vấn đề, hay cố tnh trch mc Linh vậy ka?
Khi Linh cn chưa biết ni g, Trầm T đ o o:
− Mầy cũng thch g mặt lạnh của tao phải khng?
Đến nước nầy Trc Linh hết nhịn nổi rồi, c ht:
− Đin!
Rồi c dằn mạnh ống nghe xuống my. Ngồi xuống salon, Linh vẫn cn tức. Nhỏ Trầm T l đứa hồ đồ nng nổi rồi, nhưng n thật qu quắt khi dm ni như vậy với Linh.
Điện thoại lại reo. Chắc l n. Linh nhấc my ln rồi gc my chớ khng thm nghe. C lm như thế ba lần. Đến lần thứ tư Linh chn tay. Con nhỏ nầy ngoan cố hay kin nhẫn nhỉ?
Cười nhạt, Trc Linh nhấc my. C vừa al đ bị anh Thuần qut:
− Ny giờ my bị g kỳ vậy? Tao gọi về lần nầy l lần thứ bốn rồi đ.
Trc Linh vừa buồn cười vừa sợ bị mắng. C lảng đi:
− C chuyện g khng anh?
Giọng Thuần dịu xuống:
− Bạn anh c tới khng?
− Em chả thấy ai hết.
− Nếu c đứa no tới, em bảo n qua qun chờ anh. Bạn anh tn Phỉ. Nhớ nghe.
Trc Linh le lưỡi. Khng ngờ vừa rồi c đ chọc tức anh Thuần. Gọi điện m bị như vậy, tức l phải.
Điện thoại lại reo, Linh nhấc my.
Lần nầy l Trầm T, con nhỏ nheo nho:
− Phải lm sao để gặp lại g mặt lạnh hở Linh?
− Tao khng biết.
− i! Tao buồn qu. Chỉ mong cơ hội sẽ đến với tao một lần nữa v lần nầy tao nhất định sẽ lm tim chng rung động.
Trc Linh cười cười:
− Tao sẽ cầu nguyện gip mầy. OK?
Giọng Trầm T bồi hồi:
− Cm ơn! Mầy đừng giận nếu vừa rồi tao c lỡ lời.
− Chuyện nhỏ! Mầy lỡ lời với tao hoi chứ g!
Trầm T ku ln ra chiều oan uổng:
− Lm g c! Mầy chỉ giỏi đặt điều. M Linh n! Sao g mặt lạnh lại biết tao vờ ốm đau nhỉ?
− V hắn khng phải ngố. Cn mầy lại diễn qu rồi. Nếu c lần sau mầy nn thnh thật th tốt hơn.
Trầm T thở di:
− Sợ khng c lần sau ấy qu!
Ngay lc ấy, Trc Linh nghe chị Hạ gọi mnh. C vội ni:
− B Hạ đang ht tn tao ỏm tỏi. Stop nghe.
Lật đật Linh ra sn, Nhật Hạ bảo:
− Thuần c ở nh khng? Bạn n tm ka.
Trc Linh vội ni:
− Chị bảo mấy ng ấy chờ, anh Thuần sẽ về ngay.
− Ai đu m mấy ổng. Chỉ c một đứa lạ hoắc. Mầy ra m ni với n. Suốt ngy cứ ngồi với ci điện thoại. Ny giờ ai gọi m chung reo đến mức tao ở ngoi sn nhưng vẫn điếc tai vậy?
− Nhỏ Trầm T chớ ai chị ơi!
Nhật Hạ nhn vai:
− Đng l dư hơi. Mầy c rảnh ra phụ tao một cht cn tốt hơn tn dc với n.
Trc Linh khp cửa lại, c bước xuống mấy bậc tam cấp ra ngoi ngồi sau quầy thu tiền. Đang l giờ cao điểm nn qun hầu như khng cn chỗ trống. Trc Linh chả biết bạn anh Thuần ngồi đu nn một lần nữa c nhờ Nhật Hạ nhắn hộ lời anh Thuần dặn.
Ngồi gần quầy l một người đặc biệt tn Chuẩn. Anh chng tối no cũng vo qun L đi… giữ chị Hạ. Khch của qun cứ tưởng anh Chuẩn l bảo k khng thi, nhờ đ bc Bnh cũng yn tm v khng ai chọc con gi cưng của mnh.
Tối nay Chuẩn cũng c mặt. Anh ngồi khoanh tay lặng lẽ cạnh quầy y như Cấm vệ qun của nữ hong Anh đang canh gc.
Trc Linh nhn Chuẩn:
− Ngồi như vầy hết tối nầy qua tối khc, anh khng chn hả?
Chuẩn khịt mũi:
− Tới nh bồ m chn? Em hỏi cu ngốc thật.
Tự dưng bị ch ngốc, Linh ức lắm. C… mc ngoo:
− Ngoi chuyện tới nh bồ để lm vệ sĩ ra anh hổng cn th vui no khc sao?
Chuẩn tỉnh bơ:
− Được yu l vui nhất rồi, cn c g hơn nữa đu.
Trc Linh t m:
− Tức l anh khng biết thch g khc nữa ?
Chuẩn nhe răng cười:
− Đương nhin phải c, nhưng l b mật.
− Chị Hạ biết b mật đ khng?
− Dĩ nhin l khng. M em đừng c nhiều chuyện đ, nếu khng Hạ cứ theo hỏi cho ra b mật của anh th khổ.
Linh nhn vai:
− Chuyện nhỏ!
Nhật Hạ trở lại quầy. Trc Linh hỏi:
− Chị nhắn bạn anh Thuần chưa?
Hạ gật đầu, Linh lại hỏi:
− Ai đu? Sao em khng thấy?
− N ngồi tt đằng trước, gần gốc mai chiếu thủy, sao em thấy được. Muốn thấy, em bưng c ph ra đi.
Trc Linh bng tay ci trc:
− Được thi. Chị canh ba mẹ dm em h?
Nhật Hạ gật đầu:
− Ừ, nếu em thch.
Đỡ ci khay sắt đựng phin c ph, hũ đường nhỏ trn tay một phục vụ nam vừa bước tới, Linh ni:
− Để ti bưng cho.
Chuẩn sửa gọng knh trn mũi lại:
− Trng khng tệ lắm. Mai mốt ra trường lỡ c thất nghiệp cũng cn chỗ nầy lm đỡ.
Trc Linh nhe răng:
− Anh liệu hồn đ.
Dứt lời, Trc Linh lch mnh qua những dy bn k san st để ra pha trước. Đy l lần đầu c lm việc nầy. Ba mẹ Linh khng thch c c k ngoi qun, lỡ như ng b thấy c lm… tiếp vin như hiện giờ chắc hậu quả kh lường.
Dầu g cũng l cho vui, bị mắng cũng chẳng ăn thua, v c vốn l con b thch nghịch m. Nghĩ thế nn Trc Linh hăm hở bước. Đầu c lin tưởng tới ci bn dưới gốc mai chiếu thuỷ xem phải đi lối no cho nhanh nn Linh khng thấy c một đi mắt đang nhn mnh đầy ngạc nhin.
Khi Linh bước đến ci bn dưới gốc mai th g thanh nin ngồi đ cũng ln tiếng:
− Khng ngờ chng ta gặp lại nhau sớm dữ vậy.
Trc Linh sửng sốt khi nhận ra g mặt lạnh:
− L anh ? Phải anh tn Phỉ khng?
G gật đầu, đi mắt lạnh như ấm lại:
− Tri đất nầy vừa trn vừa b phải khng?
Trấn tĩnh lại, Linh ni:
− Tri đất trn nhưng khng b, chnh v n trn nn chng ta mới gặp lại nhanh đến thế.
Đặt phin c ph xuống bn, Linh hơi nghing người:
− C ph của anh. Xin mời.
− Cm ơn em.
Trc Linh xoay ci khay trong tay:
− Trầm T sẽ rất mừng khi biết… biết…
Thấy Trc Linh cứ ngập ngừng, Phỉ liền hỏi tới:
− Biết g?
Trc Linh ni đại:
− Biết l anh xuất hiện ở Qun L.
Phỉ nhếch mi:
− C b ấy thế no rồi?
Linh nhanh mồm:
− Đ khoẻ v rất mong gặp lại anh để ni lời cm ơn v để hỏi xem bằng cch no anh đ lấy lại được ci di động.
Phỉ nhn vai:
− Chuyện c g đu, bị rượt qu, bọn chng đnh vứt trả lại để dễ thot thn.
Trc Linh tỏ vẻ khng tin:
− Đơn giản vậy sao?
Phỉ nhướng my:
− Cc c xem phim nhiều qu nn tưởng tượng ra những pha rượt đuổi gay cấn m ngoi đời khng c đ thi.
Nheo mắt nhn Linh, Phỉ hỏi:
− Tay em thế no rồi?
Như một phản xạ, Linh đưa ch ln:
− Vẫn cn dn băng…
Phỉ gật g:
− Đy l vết thương c thật. Lẽ ra ngoi ngồi taxi ban chiều l em mới phải.
Trc Linh ni:
− Vết thương ngoi da ăn thua g so với vết thương trong tim của Trầm T. Con b bị bệnh tim m.
Phỉ cười nhạt:
− Em vẫn xem ti l một tn ngố ?
Trc Linh lắc đầu:
− Khng. Khng phải vậy. Ti ni Trầm T c vết thương trong tim l thật.
Ngay lc đ, Nhật Hạ bước tới:
− Ch Triệt gọi em ka.
Trc Linh hết hồn:
− Chết em rồi!
Chỉ kịp đưa tay ln cho Phỉ, Linh vội v bước theo chị Hạ.
C lo lắng:
− Chị bảo em đang lm g?
Nhật Hạ vừa đi vừa ni:
− Tao ni mầy đang nhắn những lời thằng Thuần dặn với bạn n.
Trc Linh thở pho:
− Thng minh nhất nhi nữ l chị.
Nhật Hạ nhạc nhin:
− Chớ hổng phải vậy sao?
Trc Linh di ci khay vo tay Hạ:
− Phải, nhưng cũng l khng phải, Chuyện ly kỳ lắm, em sẽ kể cho chị nghe sau.
Chạy vội ln những bậc tam cấp, Linh vo phng khch v thấy ng Triệt đang ngồi ht thuốc.
C l nh.
− Ba gọi con.
ng Triệt trỏng khng:
− Đi đu vậy?
Trc Linh ngập ngừng:
− Con gặp bạn anh Thuần.
− Đứa no thế?
− Bạn mới, con khng biết.
ng Triệt kh khốc:
− Hứ! N chỉ giỏi đn đm chơi bời. Bạn b linh tinh chớ chả lm nn tch sự g trong ngi nh nầy. Mầy theo n khng kho th hỏng.
Trc Linh buột miệng:
− Anh Hai nhiều bạn nhưng ton bạn đng hong m ba.
− Mầy giỏi bnh vực n lắm. Lo học hnh đi. Tối ngy cứ la c ngoi qun. Liệu đấy!
Trc Linh ni kh hng hồn:
− Tối nay bc Bnh ốm, con muốn phụ chị Hạ một cht chớ khng phải la c. Hơn nữa con cũng muốn lm việc để c tiền.
ng Triệu qut:
− C tiền? Bộ ba mẹ để mầy đi ?
Lin liếm mi:
− Con muốn c khoản ring cho những nhu cầu ring, m con khng tiện xin ba mẹ. Tụi bạn con đa số đi lm thm. Con phụ chị Hạ v bc Bnh tại nh khng phải vất vả ngược xui như tụi n l sướng qu rồi.
− Dẹp ngay nghĩ đ đi v ln lầu ngay.
Trc Linh vội ba chn bốn cẳng nhảy ln những bậc thang. Vừa rồi, c đ lấy hết can đảm ni ln điều mnh muốn, nhưng vừa nghe ba qut c đ tiu tan… điều mnh muốn ni.
 
Ngẫm nghĩ Trc Linh cũng tức, nhưng biết sao hơn khi ba c vốn rất độc ti với con ci. C lẽ Linh nn tranh thủ mẹ, nếu c khoi lm thm để kiếm t tiền ăn qu vặt hoặc để vo cc chat room, loại c c ph my lạnh.
Nghĩ l lm, thay v về phng mnh, Trc Linh tạt ngang qua phng mẹ.
Thấy b Hi đang xem tivi, Trc Linh ngồi xuống kế bn, mặt ỉu xu.
B Hi nheo mắt:
− Bị dũa rồi chứ g. Ai bảo biết ng ấy c ở nh m cn ra qun.
Trc Linh phụng phịu:
− Trong nh buồn muốn chết lun. Tụi bạn con đu ở nh thui thủi như vậy. Bọn chng đứa đi chơi, đứa đi lm thm. Vừa vui vừa khn ra với đời. Ba mẹ cứ nghĩ giữ con kỹ như giữ t l tốt hay sao?
B Hi trợn mắt:
− Con nhỏ nầy bữa nay lột lưỡi hả?
− Bộ con ni sai sao? Con chn sống lắm rồi.
B Hi nhổm ln:
− Ci g?
Trc Linh chớp mi.
− Con muốn ra phụ chị Hạ mỗi ngy vi tiếng mẹ ni với ba đi.
− Khng được đu.
− Sao lại khng, mẹ ni l phải được. Mẹ l sếp của ba m.
B Hi cau my:
− Tại sao tự nhin lại đi lm thm?
Trc Linh bẻ những ngn tay:
− Con khng muốn mỗi thứ mỗi xo tay xin tiền ba mẹ nữa.
− L do nầy khng thuyết phục. Ni thẳng ra l con ham vui. Hừ! Mẹ bảo đảm mầy phụ bc Bnh một thng l hết mức.
− Mẹ chưa cho con lm m đ ni như đinh đng cột.
B Hi di giọng:
− Ti cn lạ g tnh bốc đồng của c. Khng kho ti lại bị bc ấy mắng vốn l khc.
Trc Linh lay chn b Hi:
− Mẹ chịu đi mẹ.
Mắt vẫn dn vo mn hnh, b Hi bảo:
− Đừng by đặt chuyện để bị rầy.
Trc Linh nhăn nh:
− Con thật sự muốn lm việc g đ ngoi việc học m mẹ.
Phẩy tay, b Hi ni:
− Đi chợ, nấu cơm. Đủ mệt rồi con.
Trc Linh chp miệng:
− Như vậy biết chừng no khn.
− Hử! Mầy lm tiếp vin sẽ khn ra chắc? Đừng ở đ m m nheo.
− Con sẽ khng m nheo nhưng t lắm th con cũng được ngồi chơi với chị Hạ ngoi qun chứ?
B Hi ậm ự:
− Mầy vẫn ngồi ấy thi.
− Nhưng con ngồi ln chớ đu phải ngồi đường hong.
B Hi cu kỉnh:
− Biến!
Trc Linh ấm ức... biến về phng mnh.
C ngồi vo bn, giở vở ra nhưng khng lm sao học được. Linh rất muốn “thng bo” cho nhỏ Trầm T biết c đ… lần được dấu vết của g mặt lạnh, nhưng suy đi nghĩ lại, c thấy chưa nn. Trầm T đang đin v tnh, n sẽ khiến g mặt lạnh kh xử với anh Thuần, thậm ch c thể n lm anh chng qu độ nữa l khc.
Thi, cứ xem như khng thấy, khng nghe khng biết g mặt lạnh l ai, ở đu, lm g cho yn thn.
M c thật Trc Linh sẽ được yn thn khng?
Bồn chồn, c tới cửa sổ nhn xuống vườn. Qun L vẫn du dặt nhạc.
Bng tối v m nhạc khiến người ta dễ xao lng v dễ xch lại gần nhau hơn. Nhưng lc ny Linh v g mặt lạnh lại chưa được như vậy. Linh rất muốn biết nhiều về g để thng bo lại với Trầm T. Với c điều đ chả kh g. C sẽ tm hiểu g qua anh Thuần.
C đợi mi tới gần mười một giờ đm anh Thuần mới vo nh.
Đợi Thuần ngồi xuống trước my tnh, Linh hỏi ngay:
− Anh Phỉ l bạn anh sao hồi no tới giờ em khng gặp?
Nhn Linh, Thuần d dẫm:
− Phỉ l đồng nghiệp mới của anh, lm sao em gặp được? Bộ em từng biết Phỉ ?
Trc Linh chp miệng:
− Th đ! Phỉ l người hng đ ra tay nghĩa hiệp… cứu vớt ci điện thoại của nhỏ T.
Thuần ngạc nhin:
− Sao anh chẳng nghe hắn ni g cả vậy ka.
− C lẽ tại Phỉ khng biết em l em anh, v lc ny ngoi qun, em đu c ni. Hơn nữa, giữa tụi em v hắn c t hiểu lầm.
Khng giấu nỗi t m, Trc Linh hỏi tới:
− Phỉ l người như thế no hả anh Thuần? Nhỏ Trầm T đ xỉu v trng… đạn của hắn đ.
Linh liền kể sự si tnh của T cho anh mnh nghe, nghe xong Thuần cười ha ha:
− C chuyện nầy nữa ? Em bảo Trầm T qun đi. Phỉ c vợ rồi. Hai vợ l khc.
Giọng Trc Linh xu xuống:
− Thật hả?
Thuần nheo mắt:
− Em c bị trng đạn khng vậy?
Trc Linh nng mặt. C gắt:
− Vớ vẩn! Chả đạn no trng được em đu. Em chấp hết những tay bắn tỉa.
Thuần g vo đầu Linh:
− Đừng lm tng. Rồi cũng tới lc no đ thi. Khng kho mầy sẽ tử thương ấy chứ.
Dứt lời, Thuần đưa tay di động con chuột. Trc Linh biết cuộc ni chuyện đ kết thc. C trở về phng mnh, lng thẫn thờ như vừa đnh mất một vật qu.
 
oOo
 
Rời khỏi nh sch Nguyễn Văn Cừ với đo hoa hồng mu đỏ thẳm vừa mới mua trn tay, Trầm T đứng trong lề, phần dnh cho xe hai bnh để đợi Trc Linh.
Ngay lc đ, c thấy Phỉ. Anh vừa dẫn xe vo bi. Tim đập muốn rơi khỏi lồng ngực, c bước vội về pha anh, miệng gọi to:
− Anh phỉ!
Đang nhận chiếc thẻ gởi xe, Phỉ ngạc nhin nhn về pha c người gọi. Khẽ cau đi my rậm trn đi mắt vừa lạnh vừa sắc, anh cố nhớ xem c gi đ l ai.
Dừng trước mặt anh, Trầm T nở nụ cười hết cỡ. C mừng v gặp lại Phỉ nhưng khng biết phải ni g với anh.
Qunh qung, T ấp ng:
− Anh… anh khoẻ khng?
Phải lịch sự cười đp lễ, rồi như chợt nhớ ra, anh buột miệng:
− Cho! Tri tim em thế no rồi?
Lấy lại sự dạn dĩ vốn c, T ni:
− N đang đập rất mạnh ạ.
Đưa đo hồng đỏ cho Phỉ, T bảo:
− Tặng anh.
Phỉ ku ln:
− Sao ti lại được đo hồng qu đẹp nầy chứ?
Trầm T đắm đuối:
− V anh đng được như vậy.
Phỉ bật cười:
− Em lm ti ngại qu!
T phụng phịu:
− Ngại nn khng nhận phải khng?
Phỉ ra vẻ kh xử:
− Con trai m cầm hoa đng l khng giống ai.
T lng liếng mắt:
− Em thch anh khng giống ai.
Phỉ nghim mặt:
− Cm ơn mn qu bất ngờ của em, nhưng ti khng thể nhận. Xin lỗi, ti đang vội.
Trầm T bạo dạn:
− Em muốn biết số my của anh.
Phỉ hơi khựng lại một cht, anh kh khan:
− Ti c nguyn tắc sống ring, chỉ người thn mới biết số điện thoại của ti chớ khng phải ai ti cũng cho số my được.
Lạnh lng nhưng lịch sự, Phỉ ni:
− Cho em.
Quay lưng đi, Phỉ gặp Trc Linh chạy xe ra. Mắt c trn xoe khi gặp anh. D bất ngờ, c vẫn kịp gật đầu cho rồi cho xe trờ tới chỗ Trầm T đứng.
Giọng con b như sắp khc tới nơi:
− Anh ta đng l knh kiệu.
Linh hỏi ngay:
− Mầy đ ni g với hắn?
Trầm T như vẫn cn ấm ức:
− Tao tặng Phỉ ci hoa hồng nhưng ảnh khng nhận. Tao xin số điện thoại, ảnh khng cho với l do tao l người lạ. Thật l chề. Trong đời tao chưa bao giờ mất mặt với đn ng như vậy.
Linh chp miệng:
− Tại mầy dạn dĩ qu. Bị tấn cng như vậy Phỉ ngại l phải.
− Tao biết phải lm sao đy?
− Qun đi! Mầy đ c Ho. Ho rất yu thương mầy.
Ln ngồi sau lưng Linh, Trầm T ni:
− Nhưng Ho lm sao bằng Phỉ. Anh ấy cng lạnh lng kiu ngạo th cng li cuốn, tao khng thể lm chủ tri tim mnh nổi.
Linh cao giọng:
− Mầy đ từng ni thế bao nhiu lần rồi?
Trầm T thở di:
− Nhưng lần nầy khc.
Con b bấu vai Linh:
− Vo qun no đ đi. Chớ về nh chắc tao chết mất.
Trc Linh khẽ lắc đầu, c vẫn chưa cho T biết Phỉ l bạn anh Thuận. C ngại gặp rắc rối từ con nhỏ nh bọn con trai cng lớp ni sau lưng l: “Xinh nhưng đỏng đảnh, lả lơi” nầy lắm. Hơn nữa, Linh biết T sẽ qun khi gặp một chng bắt mắt hơn Phỉ, vậy th ni với n lm chi chuyện về g mặt lạnh.
Ngừng xe trước một điểm c dịch vụ internet, Linh nghing đầu ra sau.
− Vo đy nghe?
Trầm T uể oải:
− Ừ. Khng chat th biết lm g cho hết thời gian. Tao đ lấy Nick name l “Người em sầu mộng”, v tao đang sầu đời thi ruột. Bữa nay đứa no lạng quạng sẽ biết tay “Sau mong” nầy.
− Ấy! Đừng giận c chm thớt chớ “Sau mong”.
− Đừng can thiệp vo… vấn đề của tao. Lo ngọt ngo với “Lang Tu” của mầy đi “Mat biec”.
− Tao c hẹn với Lng Tử đu m ngọt ngo:
− Vậy cứ lang thang, biết đu chừng mầy lại kết với một g khc xịn hơn Lng Tử kia nhiều.
Trc Linh im lặng. C khng hứng th lắm với chuyện chat… cht vo chiều nay. Tm tr c như cn hướng về Phỉ. Trong khi r mười mươi, anh ta chả lin quan g tới c hết.
Ngồi vo my, Trầm T g bm ln bn phm, Trc Linh ngồi chung với n.
T hỏi:
− Mầy khng chơi thật ?
Linh lơ đng nhn quanh:
− Từ từ chơi vội vng g.
Trầm T dn mắt vo mn hnh miệng lải nhải:
− Xem no… H m con. Rồng xanh. Mắt tử thần. Hoa hồng đỏ. Hầu tươi thin thần. o ho hoa. Ch! Tn nầy được. Hi. Aohaohoa em l Nguoiemsaumong…
Trc Linh chống tay, c bỗng nghe thằng cha kế bn r ln:
− Đồ chảnh!
Liếc mắt sang Linh, thấy một ng trạc tuổi trung nin sồn sồn đang hầm hừ với my.  C cố nhịn cười khi đọc được nick name của ng sồn sồn l Hong tử b… “Hoang tu be” đang chat với “Bup be tinh yeu”.
T m vốn chả ai ưa, nhưng Trc Linh lại l đứa t m cha, c len ln đọc tiếp.
Hong tử b: Tn ngọt ơi l ngọt.
− Chưa gặp “Bupbe” nhưng anh đ nghĩ em l một Barbie girl hết sức xinh đẹp.
Bp b khng tnh yu:
− Oh! Đẹp l bản chất của bupbe m. Trẻ tuổi đẹp trai? Hong tử b?
− Anh chỉ đẹp tới mức đủ lm em m đến kiếp sau vẫn cn m.
Bp b khng tnh yu:
− Anh c đ con như L Đức v model như Đan Trường khng?
Hong tử b:
− C. Anh hơi… bị đ con lại khoi mặc đẹp nn cn model hơn cả Đan Trường.
Bp b khng tnh yu:
− i! Vậy anh đng l người trong mộng của em rồi. Hoangtube! I love you. OK?
Cha mẹ ơi! Lo sồn sồn thn hnh choắt cheo đo đẹt, vậy m đm khoe mnh hơi bị đ con. Lo vận o ba lỗ, quần tiều mu cho lng trng ớn thế kia… Khng thể nhịn cười, Trc Linh buột miệng ha ha lm Hoangtube lng tng, mặt đỏ bừng như g chọi.  Ngay lc đ một thằng khc từ ngoi chạy vo gần bn Hoangtube gọi tong ln:
− Ba! Về đi rước b Tẹo. M ku ka!
Nghe thế Hoangtube vội lật đật đứng dậy trả tiền. Trc Linh… đp vo thế chỗ Hong Tử ngay tức khắc.
C tinh qui ni với theo:
− Cm ơn Hong tử… gi nghen.
Trn my Bupbe khong tinh yeu đang ku go thảm thiết:
− Hoangtube, anh đu rồi? Em đang chờ anh đy. Hy xuất hiện đi anh yu.
Trc Linh vội g phm:
− Hoangtube vừa bị vợ sai đi rước con, lo ta biến rồi bupbe ơi.
− Ủa! Vậy anh l ai?
− L người vừa thế chỗ Hong tử b. Anh khuyn bp b nn tm một hong tử khc. Chớ lo Hoangtube nầy chắc khng xứng với bp b đu.
− Vậy anh c xứng với em khng người v danh?
Trc Linh gật g. Người v danh. Ch! Nick name nầy nghe được đ. Vậy m lu nay Linh hổng nghĩ ra.
C g phm:
− Anh dĩ nhin xứng với bp b rồi. V anh trẻ tuổi, đẹp trai, đ con v chưa vợ, chứ đu như lo Hong tử b vừa hom hem, dơ bẩn vừa con ci đm đề.
− Thế anh l ai?
− Người v danh như bp b vừa gọi.
− Em thch anh, người v danh ạ.
− Vậy th bất đầu từ by giờ mnh kết mđen. OK?
− OK?
Trầm T vỗ bn thay v vỗ vo tay Linh:
− Linh! Aohaohoa nầy đi hẹn h gặp mặt tao ka. Mầy cho t kiến xem.
Trc Linh nhn vai:
− Th mầy cứ gặp thử xem Aohaohao đẹp hơn g mặt lạnh khng?
T chp miệng:
− Chỉ sợ Aohaohoa thnh o vũ cơ hn th mệt xỉu, v tao hổng biết v o.
Hai đứa khom lưng trước hai my tnh, miệng lc cười, lc mm, lc lẩm bẩm trong khi tay thoăn thoắt g từng con chữ… để gởi tới những người tnh ảo những tnh cảm khng c thật.
Sau cng cũng tới giờ phải về. Trầm T vươn vai đứng dậy:
− Chat gip tao khuy khoả đi cht khi nghĩ tới Phỉ. Tao tm qun với những g trời ơi đất hỡi vậy m vui.
Trc Linh chong vai n:
− Rồi mầy sẽ qun thi. Tao bảo đảm như thế.

o0o

Tới nh mnh, Trc Linh vng ng sau vo bếp trước. C hết sức ngạc nhin khi thấy anh Thuần v Phỉ đang ngồi ăn m gi.
Trc Linh khẽ gật đầu cho th Thuần ni:
− Em gi tao. Hai người biết nhau rồi phải khng?
Phỉ nhn Linh, giọng tỉnh rụi:
− C biết, nhưng khng biết l em gi mầy… để tao ga lăng hơn nữa.
Trc Linh ni ngay:
− Người cần anh ga lăng khng phải l em.
Thuần trừng mắt khiến Trc Linh tiu nghỉu:
− Lại nhiều chuyện! Xem trong tủ lạnh c tri cy g khng, mang ra cho bọn anh.
Trc Linh ức lắm nhưng vẫn ngọt:
− Vng!
Mở tủ, Linh lấy l, to v thanh long ra gọt vỏ.
Phỉ tấm tắc:
− C em gi sướng thật!
Thuần vnh mặt ln:
− Đương nhin! Nhưng khng phải lc no em gi cũng ngoan hiền như vầy đu nh.
Trc Linh cắt tri cy, c hỏi Phỉ:
− Anh đ mua được g trong nh sch?
Phỉ lấp lửng:
− Một vi thứ nhưng chắc chắn khng c hoa giấy.
Trc Linh nhỏ nhẹ:
− Hoa giấy th lm sao?
Phỉ cười cười:
− Hoa khng dnh cho ti.
− C chớ, tại anh khng chịu nhận m thi.
− Ti khng dễ di nhận v cho bất cứ thứ g.
Trc Linh gật g:
− Em hiểu. Người c gia đnh phải khc người độc thn rồi. Sao anh dm ty tiện cho v nhận?
Phỉ nhu my:
− Nghĩa l sao?
Thuần chen vo:
− L vậy chớ sao nữa.
Ko Phỉ đứng dậy, anh bảo:
− Mang tri cy ln phng anh nghen. Qun nữa, ba mẹ khng ăn cơm, anh cũng khng.
Trc Linh ku ln:
− Nếu biết vậy, em đ khng về nh sớm m sẽ đi uống c ph với Trầm T.
Thuần trợn mắt:
− Trời! Nh l qun c ph, em cn đi uống ở đu nữa chứ.
Trc Linh phụng phịu:
− Em uống chỗ no em thch. Chỗ m em c thể an tm nhm nhi thưởng thức c ph tới giọt cuối m khng bị giật mnh hốt hoảng v ba ku, mẹ gọi, anh th sai vặt ấy.
Thuần phất tay:
− By giờ em đi vẫn chưa muộn m.
Linh đỏng đảnh:
− Giờ hết thch rồi. Uống c ph nh sướng hơn.
Thuần lắc đầu:
− Ni xui cũng em, ni ngựơc cũng em. Đng sợ thật!
Phỉ nm về pha Linh nụ cười nửa miệng dễ ght trước khi bước theo anh Thuần. Qua nụ cười ấy, Linh c cảm gic Phỉ đ đnh đồng c v Trầm T. Trong mắt nhn của anh ta, c cũng giả dối, dạn dĩ v quậy với con trai ngay lần gặp đầu tin như nhỏ T.
Th cũng tại Linh, hm đ chả phải c cng đồng lng diễn tr với n trước mặt
Phỉ sao? Lấy hai ci nĩa, Linh ghim vo đĩa tri cy rồi bưng ln phng Thuần. Anh c v Phỉ đang ngồi trước my.
Thấy c, Phỉ tủm tỉm cười khiến Linh pht hiện ra một điều, anh khng đến nỗi lạnh lng kh ưa như ci hỗn danh Mặt lạnh m c v Trầm T đ ln đặt.
Phỉ đỡ lấy đĩa tri cy:
− Cm ơn em.
Linh hỏi:
− Hai anh ăn m gi l đủ no rồi sao? Hay để em nấu cơm một lt cng ăn.
Mắt Thuần sng rỡ:
− Nếu được vậy th cn g bằng. Lc ny anh sợ em nhăn nh nn mới mời Phỉ xơi tạm m gi, chớ… gi m xi-nh g.
Trc Linh ra điều kiện.
− Nhưng em nấu sao ăn vậy, bạn anh khng được ch đ.
Phỉ ni:
− Chỉ sợ Linh mất cng thi, chớ ti dễ nui lắm.
Trc Linh xuống bếp. C g vo đầu tự trch mnh đi tm ci kh. Nếu khng nấu
cơm, c c thể… xin bc Bnh cho ăn k cơ m. Giờ th bận rộn rồi.
Mở ngăn đ, Linh lấy thịt ra cho vo viba r đng. C ướp tỏi, hnh, ngũ vị hương rồi rửa x lch, c chua, dưa leo.
Một lt c sẽ cho hai ng tướng ăn thịt ram, km với x lch, c chua, dưa leo. Đơn giản như vậy thi cũng kỳ. Chắc Linh phải thm mn canh nữa.
Lại mở tủ lạnh, Trc Linh lấy b cải tha ra.
Loay hoay một mnh một bếp rồi c cũng lm xong cc mn. Dọn tất cả ra bn, Trc Linh mời hai ng tướng xuống.
Thuần hỉ hả:
− Nếu em gi lc no cũng ngoan hiền, sing năng như vậy th đng l sướng.
Trc Linh d hỏi:
− Anh Phỉ c bao nhiu em gi?
Phỉ trả lời:
− Ti chỉ c anh trai chớ khng c chị cũng chẳng c em.
Linh hỏi tới:
− Em vợ cũng khng c ?
Thuần nạt:
− N! C để người ta ăn cơm khng? Em hỏi g nhiều thế?
− Em hỏi mới hai cu h.
Thuần cầm đũa ln:
− Đi khi chỉ một cu hỏi cũng lm người ta chết rồi.
Phỉ ni:
− Mầy cứ để Linh hỏi cho vui. Ăn m im lặng buồn lắm.
Trc Linh nhn anh:
− Vậy anh trả lời cu hỏi thứ hai của em đi.
Phỉ khẽ nhu đi my rậm:
− Cu nầy hơi bị lạ, đu c quy định no bắt người ta lấy vợ phải c em.
Trc Linh gật g:
− Nghĩ l anh cũng khng c em vợ?
Thuần cười h h:
− Phỉ chưa vợ lm sao trả lời nổi cu nầy. M em thi đi. Chuyển đề ti được rồi.
Trc Linh lườm anh mnh một ci thật sắc. Trong lng c tự nhin vui vui. Vậy l mừng cho nhỏ T, n vẫn cn cơ hội lm chủ tri tim của Phỉ.
Phỉ khen:
− Thịt ram thơm qu.
Thuần nhy mắt:
− Mầy khen lm nhỏ Linh no ngang đ.
Phỉ bảo:
− Tao ni thật đ chớ. Nh tao c ba người đn ng, ăn uống tệ lắm.
Trc Linh trn mắt nhn Phỉ, anh trầm giọng:
− Mẹ ti mất lc ti học lớp mười hai… Từ đ bữa cơm của gia đnh ti thường l những bữa tẻ nhạt, ăn cho c chứ chẳng biết thế no l ngon.
Thuần mau mắn:
− Nếu mầy khng ch cứ tới nh tao ăn cơm.
Trc Linh chớp mi. c lại… thương cảm rồi đy. Bạn anh Thuần cũng c người mồ ci, chớ đu chỉ mnh Phỉ, bởi vậy khng nn vừa nghe dăm cu… tự sự của anh ta m mủi lng.
Giọng Phỉ lại vang ln:
− Thường th ba người trong nh ti hay ăn tiệm, m thức ăn tiệm th dễ ngn lắm. Khổ nỗi anh em ti suốt ngy rong rong ngoi đường, ba ti c nấu cơm cũng ăn một mnh nn ng cụ cũng chn nấu.
Điện thoại reo. Thuần kh chịu:
− Anh c l nhỏ Trầm T gọi. N chuyn mn canh ngay giờ cơm của người ta m nhấn số.
Trc Linh đứng dậy:
− Tại nh mnh ăn cơm trễ chớ bộ. Anh hay thnh kiến với bạn em qu.
Thuần nhấn mạnh:
− Anh chỉ thnh kiến với mỗi Trầm T thi.
Trc Linh nhấc my. Giọng mẹ vang ln:
− Ba về chưa?
− Dạ chưa. Sao anh Thuần ni ba mẹ khng ăn cơm nh?
− Ờ th đng vậy. Mẹ hỏi thế thi.
Trở lại bn ăn, Linh ni:
− Khng phải Trầm T, coi như anh thua độ.
Thuần thắc mắc:
− Mẹ hỏi g vậy?
− Mẹ hỏi ba.
Thuần nhn vai rồi tiếp tục ăn. Điện thoại lại reo. Anh nheo mắt:
− Lần nầy nhất định anh thắng.
Trc Linh bung đũa. C cũng nghĩ như anh nhưng khng ni ra.
Giọng Trầm T lảnh lt:
− Mầy đang lm g vậy?
Liếc về pha Thuần, Linh bảo:
− Ăn cơm.
− Một mnh hay với ng Thuần?
− Với cả nh.
Trầm T chua ngoa:
− H! Bốc pht! Tao vừa trng thấy c Hi tức thời, cổ vẫn cn ở đy n.
Trc Linh nhu mầy:
− Ở đy l ở đu?
− Nh hng Tulip. Mẹ mầy đang ngồi với một người đn ng, cả hai đều hết sức lịch sự sang trọng. Ai thế nhỉ.
Linh ngắt ngang lời T:
− Đối tc lm ăn đấy mầy ơi.
− Tao cũng nghĩ vậy.
− Mầy đang lm g trong nh hng Tulip?
Trầm T thở di:
− Buồn qu vo đy nghe nhạc. C một g v danh ht nhạc tiền chiến kh lắm, bề ngoi lại giống Phỉ. Nhn hắn ht tao khng thể khng gọi cho mầy… Đấy, mầy nghe khng?
Trc Linh căng tai ln. C lẽ Trầm T đua điện thoại về pha ca sĩ, nn Linh nghe giọng nam trầm đang ht “Ai về sng Tương”.
Rồi c chợt nghe giọng T thảng thốt:
− Chời ơi! Hết ta ơi. Mẹ mầy đang nhảy, m khng đang khiu vũ với đối tc. Eo ơi! Mẹ mầy nhảy điu luyện thật.
Trc Linh nghe mặt nng phừng phừng, tim như bị ai đm vo nhi buốt. C cố ra vẻ tự nhin:
− i do! Giao tiếp th phải thế chớ. Thi stop nghen. ng Thuần đang nhăn tao ka.
Trở về bn, Trc Linh chợt no ngang, c chỉ muốn khc trước những g vừa nghe. Th ra những lời p p mở mở của chị Hạ, bc Bnh l đy. Mẹ cn biết cả nhảy đầm trong khi Linh v anh Thuần m tịt. M sao mẹ lại thế cơ chứ? Thật ra cng việc của mẹ đu ăn nhập g tới chuyện đi nh hng, phng tr rồi khiu vũ với khch hng. Mẹ c tuổi rồi sao khng chịu an phận nhỉ!
Anh Thuần t m:
− Con nhỏ T ni g m em thừ người ra vậy?
Linh ni dối:
− chuyện của n ấy m…
Phỉ hm hỉnh:
− C ấy khng ln cơn tim chớ?
Trc Linh trả lời:
− N chỉ ln cơn tim khi gặp anh. T điện thoại l để ni với em về anh đ. Anh khng nhận hoa, n buồn tới by giờ lun.
Phỉ chp miệng:
− Th ra ti l người c lỗi. Khổ gh!
Linh chống đũa:
− Nếu biết anh đang ở đy th bo cấp bốn, em dm chắc n sẽ bất chấp ging gi để tới. Trầm T thch anh thật đ.
Thuần vỗ vai Phỉ:
− Nhỏ T mết hnh động ho hiệp, anh hng của mầy đ. Thật đng nu gương người tốt việc tốt cho con gi cả nước biết mặt biết tn mầy… để họ cng xếp hng chờ đợi.
Phỉ lắc đầu, nhưng vẻ mặt lại thch th:
− Lc no mầy cũng chọc qu tao được. Tao sợ anh em nh mầy thật.
Trc Linh ku ln:
− Em c lm g anh đu?
Phỉ cười cười:
− Nhưng tao th c đ.
Trc Linh mi nghĩ tới những g vừa nghe Trầm T kể nn khng để tới cu Phỉ ni. Đến khi Thuần gọi, c mới giật mnh ngơ ngc.
Hết nhn Thuần, tới nhn Phỉ, Trc Linh hỏi:
− Anh vừa ni g?
Thuần phất tay:
− Anh ni tốt nhất l em cứ như khng quen, khng biết Phỉ, đừng cho Trầm T hay Phỉ l bạn anh. Anh sợ vy vo con nhỏ đ lắm.
Trc Linh nhn vai:
− Nhưng biết đu anh Phỉ lại thch. Em khng xen vo chuyện của nhỏ T với anh Phỉ đu. Cứ để ci g tới sẽ tới.
− Phỉ! Mầy nghĩ sao?
Phỉ hơi ngạo mạn:
− Tao biết ci g sẽ tới m…
Linh hơi bĩu mi:
− Anh tự tin qu nhỉ!
Phỉ thản nhin:
− Tự tin khng tốt hơn bi quan yếm thế sao?
Trc Linh liếc nhn gương mặt đầy ngạo mạn của Phỉ:
− Trầm T cũng rất tự tin. Chắc hai người sẽ rất hợp nhau.
Phỉ chỉ nhếch mi, anh nhn Linh trước khi theo anh Thuần. Đợi hai người rời khỏi bếp, Trc Linh vội dọn dẹp v rửa chn. Xong xui, c ra qun tm chị Hạ.
Nhấc ci ghế chn cao ngồi sau quầy, Linh ni ngay vo đề:
− Chị biết g về chuyện của mẹ em, ni cho em nghe với.
Nhật Hạ ngơ ngc:
− Tao c biết g đu.
Nước mắt Trc Linh chực tro ra, c ấm ức:
− Chị định giấu em tới chừng no? Phải mẹ em c quen ai khng?
Nhật Hạ vuốt tc:
− Quen ai l quen ai? Mầy ra đy ngồi một hồi lại bị mắng by giờ.
− C ai ở nh đu m mắng. Chị trả lời em đi chứ đừng đnh trống lng nữa.
Nhật Hạ gạt ngang:
− Tao khng biết thật m.
Linh buột miệng:
− Vậy m nhỏ Trầm T biết.
Rồi c kể một hơi những lời T ni qua điện thoại lc ny. Nhật Hạ ngồi im chả ni cu no.
Trc Linh hỏi:
− ng ta l ai?
Hạ thở di:
− L người quen cũ của mẹ mầy, hồi xưa l bạn học chung với ch Triệt. Nghe đu thm Hi v ng ta từng yu nhau thắm thiết. Hai người l một cặp rất đẹp đi. Thuở đ ch Triệt chỉ dm yu thầm m khng dm mơ tưởng lc no đ thm Hi sẽ l vợ mnh.
Trc Linh nuốt nước bọt:
− Vậy tại sao mẹ lại chịu lấy ba?
Nhật Hạ hạ giọng:
− V người đn ng đ đ vượt bin. Lc ấy vượt bin đồng nghĩa với đi khng hẹn ngy về. Hơn nữa, ng ta cũng khng c tin tức g… Ch Triệt đ thế chỗ ng ta, lấy được tnh cảm bn ngoại mầy nn đ cưới được thm Hi d ch biết tri tim thm ấy khng thuộc về mnh.
Trc Linh phản ứng:
− Khng đng! Mẹ em rất thương ba.
Nhật Hạ hỏi gặng:
− Vậy th c chuyện g mầy phải thắc mắc để theo tra hỏi tao?
Trc Linh im lặng. Hạ ni tiếp:
− Cch đy hai năm, ng Thao từ Mỹ trở về để tm cơ hội lm ăn, ng ta c tới đy.
Linh sững sờ:
− Sao… sao em khng biết?
Nhật Hạ ni:
− ng ta gặp ba mẹ chị sao em biết được. Lần đ mọi người tưởng ng Thao về rồi lại đi, nn cũng khng quan tm. Ai ngờ sau đ cứ vi thng ng ta về một lần… Thế l tnh cũ khng rủ cũng đến.
Trc Linh tức tối:
− Chắc chắn ng ta đ quyến rũ mẹ em.
Nhật Hạ ậm ự:
− Chắc l vậy. Chỉ khổ ch Triệt.
Trc Linh bức bối:
− Phải lm sao đy? Mẹ thật l m muội, khng thể thể mẹ như vậy được.
Đứng dậy, Linh đi như chạy vo nh, Nhật Hạ gọi với theo:
− Nầy! Mầy định lm g?
Mặc kệ chị Hạ, Linh tới điện thoại, c gọi cho Trầm T.
C vội vng hỏi khi nghe giọng n:
− Mầy đang ở đu hả?
− Về nh rồi.
− Sao về sớm vậy?
− Khng thch ở đ nữa th về.
Trc Linh ngập ngừng:
− Lc mầy về mẹ tao cn ở đ khng?
Trầm T ni một hơi:
− Hnh như l cn. M tao ni thật. Mẹ mầy v ng khch hng đ trng tnh lắm nghen. Ba mầy trng thấy khng kho sẽ vỡ tim đ.
Trc Linh mm mi. Trầm T lại thở than:
− Tao vẫn cn buồn khi nhớ tới Phỉ.
Linh nhếch mi:
− Vậy mầy cứ tiếp tục buồn… Tao ngừng đy, ng Thuần lại ro nữa rồi.
Gc my, Linh thay quần o rồi dắt xe ra, Nhật Hạ cũng vừa vo tới.
C gắt:
− Mầy đi đu?
Trc Linh ni:
− Em tới nh Trầm T để hỏi cho r.
− C cần phải lm vậy khng? Mầy định x to chuyện hay sao?
− Nếu khng đi, em sẽ mất ngủ.
Dứt lời, c phng vt đi về pha đường Cch Mạng Thng Tm. Chẳng kh khăn g khi phải tm phng tr Tulip. Gởi xe, bước vo trong, Linh dễ dng nhn thấy mẹ v phng tr nầy cũng khng đng.
Cố giữ bnh tĩnh, nắm chặt hai tay, Linh xăm xăm bước tới m khng biết mnh sẽ ni g, lm g đy nữa.
Mẹ v người đn ng đ say sưa đắm đuối tr chuyện đến mức Trc Linh đến kế một bn m hai người vẫn khng hay v mải lo nhn vo mắt nhau.
Ngực Trc Linh nặng trịch, c nghẹt thở khi nghĩ nếu khng ht thật to mnh sẽ chết mất. Nhưng Linh khng thể ht to được d đ mở miệng.
C uất nghẹn đứng như chết mi đến khi người đn ng ngước ln nhn v hỏi:
− C cần g?
Trc Linh mới hon hồn, c ấp ng:
− Mẹ…
Mắt b Hi trợn ln rồi cụp xuống thật nhanh. Nhn b sang trọng, diện đẹp bn cạnh người đn ng lịch lm khng km. Linh xt xa đau đớn khi nghĩ tới ba. ng th l ph với trang phục ngy hai bữa tới cng sở, hết việc ngy ng tranh thủ lm thm ban đm để trang trải chi ph ăn học cho anh em Linh. Anh Thuần mới tốt nghiệp, vừa được nhận thng lương đầu, ba mới vơi nửa gnh lo, vậy m mẹ đnh phụ lng ba cũng như đnh mất mnh trong tm hồn con ci.
Như đ trấn tĩnh lại sau tch tắc qu bất ngờ, b Hi liền giới thiệu:
− Đy l bc Thao, bạn… bạn của ba mẹ.
Trc Linh lầm l:
− Đừng li ba con ra lm bnh phong, con khng thch đu.
Quắc mắt nhn ng Thao, Linh ni:
− Ngy xưa bc từng l bạn thn của ba chu, by giờ chắc hai người hết thn rồi. Chu chỉ mong bc l người quen tốt của gia đnh chu, bc đừng quyến rũ mẹ chu nữa.
B Hi nạt:
− Im ngay! Con hỗn qu rồi!
Trc Linh gằn từng tiếng:
− Khng phải tự nhin con ni thế. Mẹ ch kỷ v độc c qu.
Dứt lời, c bỏ đi nhanh như chạy. Phng xe trn đường, Linh khng biết về đu. Tới Trầm T th khng thể rồi, về nh cng khng nn. Linh muốn đi suốt đm cho mẹ n hận. M chắc g mẹ n hận cơ chứ.
Mắt nho đi, Trc Linh tht tht khc. Khng biết đi đu, Linh tấp xe vo điểm truy cập Internet quen.
Thế giới thật ton rắc rối buồn, thi th c ẩn mnh vo thế giới ảo vậy. Ở đ c sẽ l một người khc, c tha hồ bịa ra mnh l ai đ m khng sợ bị lật tẩy.
Hăm hở nhập cuộc, Trc Linh chat hết với B cạp lửa, Vi Tiểu Bảo, Người nhện tới Minosa, Hạ Trắng, Trăm năm c đơn, Buồn vạn cổ…
Sau mấy tiếng đồng hồ mỏi tay, mỏi mắt v cả mỏi lưng, Trc Linh chn chường đứng dậy. Dường như c đ bị nghiện chat rồi. Đ bao nhiu lần tự hứa hm nay sẽ l lần chat sau cng, rốt cuộc Linh vẫn chưa rứt khỏi tr chơi đang l thời thượng nầy.
Dong xe về trn con đường vắng, Trc Linh lầm bầm với chnh mnh:
“Ti l ai giữa ma thay đổi ấy
Sao nhớ nhung sao ngần ngại thế nầy?”
Ừ nhỉ! Linh đang l ai v sẽ l ai trong thng ngy sắp tới. Với c, thế giới nầy đ đổi thay mất rồi, v vậy c c l ai th cũng đu quan trọng.
Vo nh, Linh chưa kịp xuống xe đ thấy anh Thuần sấn ra qut:
− Mầy đi đu tới giờ nầy mới về hả con ranh?
Trc Linh ương ngạnh:
− Em đi đu l quyền của em, anh đừng c hỏi.
Thuần hơi bất ngờ v cu trả lời của Trc Linh, anh khựng lại rồi mắng:
− Hỗn lo! Ai cho php mầy ni vậy? Đ c lỗi cn rộng mồm. Hừ! Mầy c biết cả nh chờ mầy khng? Ny giờ mẹ đi ra đi vo ngng mầy, mẹ giận lắm đ.
Trc Linh cười khẩy:
− Mẹ giả vờ thi chớ c thương g em.
Thuần đanh giọng:
− Im ngay! Vo xin lỗi mẹ đi.
Linh vnh mặt ln:
− Người c lỗi khng phải l em.
Trc Linh bước vội ln lầu, c bước nhanh đến mức khng trnh kịp Phỉ khi anh đang bước xuống. Hai người va vo nhau, mặt Linh gần như p hẳn vo ngực Phỉ. C loạng choạng ng người ra sau, nhưng Phỉ đ chụp vo tay vịn cầu thang để giữ thăng bằng cho cả hai người.
Phỉ ln tiếng trước:
− Xin lỗi, Linh khng sao chứ?
Đẩy anh ra, c chạy về phng. Ny giờ chắc Phỉ đ nghe hết cả rồi. Trong mắt anh ta chắc Linh l một đứa chẳng ra g. Đ đi chơi tới qu nửa đm mới về nh m cn hỗn với mẹ v anh trai.
Trc Linh bật cười khan. C ai biết c đang buồn b đau đớn như thế no khng?
Khng bật đn ln, Trc Linh ngồi trong bng tối nghe gi xo xạc trn những tn cy v thầm nghĩ đến một sớm mai hồng.
 

o0o

 

Pages  1  2  3  Next