Lỡ Lầm   -   Trần Thị Bảo Chu Pages  1  2  3  4  Next   
Chương 1

Mi dạ lan thoang thỏang lm đm thm ngọt ngo v đng yu. Những chm l trn cao theo ngọn gi lười biếng lu lu lại xo xạc. m thanh nh nhẹ dịu dng như lời thầm th của đm cất ln m i.
Tối no cũng vậy, người vo xem ti vi sau cng cũng l Phc. Lu rồi thnh thi quen, c cũng chẳng so đo g với mọi người.

Coi như l sự phn cng trong nh, vả lại cũng một phần tại Phc, c thch ngồi mơ mộng trn chiếc ghế đ thn quen ngoi sn một mnh. Đ l thời gian ring biệt m c rất thch.
Vừa thả người khoan khoi trn Salon Phc đ nghe chị Thơ gọi :
- ! "Gỗ Mun", m dặn tm giờ ba mươi đi rước m về. M khui hụi ở nh d Bảy Diễm.
- Cn sớm m, em coi ti vi một cht.
Phc co một chn ln Salon, một chn gc ln chiếc ghế nhỏ nhịp nhịp. Miệng khe khẽ ht theo người ca sĩ...
Diệp Thơ ngồi gần kh chịu :
- Lc no cũng vậy, ngồi l phải gc chn. Bỏ xuống chưa? Lớn rồi chứ nhỏ g m chẳng tứ...
- C ai đu, em mỏi chn thấy mồ, mới tựa một cht l đ gặp chị rồi ....
Thơ tiếp tục cằn nhằn :
- Đợi c ai th cn g nữa. Đ ni hoi m chị khng hiểu em lm sao ấy !Như hm qua c anh Dương ở đy, vậy m em xồng xộc từ trn cầu thang xuống thủ v như mụ đin...
- Hai ng b ngồi tuốt trong x ai m thấy...
Thơ quắc mắt ln :
- Ni cho đng hong, ngồi tuốt trong x nghĩa l sao? Chị đợi m về chị mch, em ăn với ni...
Phc vừa nhịp chn vừa đp :
- Em ni g đu? Em chỉ muốn ngồi xem ti vi một cht, chị cứ cằn nhằn hoi. Em cũng đợi chị mch m đ.
Thơ dịu ngay :
- Th chị muốn em nết na, đằm thắm. Em l con gi chứ đu phải l con trai, ngoi ra chị c c g đu.
- Để chị với chị Mai lm hai tiểu thư đi cc dịu dng được rồi. Em l "Gỗ Mun" m lm sao dịu dng cho được...
Phc đứng dậy đi ra cửa, Thơ hỏi :
- Em đi đu vậy?
Phc hơi xẵng giọng :
- Đi rước m chớ đi đu?
Thơ nhăn mặt :
- Ăn mặc như vậy đ hả?
- Cho mt !
Phc dắt xe ra cổng rồi ln yn đạp thật nhanh. Mới tm giờ năm pht. Thừa thời gian đạp xe vng vng.
Tối chủ nhật, phố đng người hơn những ngy bnh thường, những dng xe nối nhau chạy di. Phc bỗng thấy mnh như lạc lng giữa những cặp trai gi chở nhau. C rẽ xe qua một con đường nhỏ c hai hng me đang xếp l ngủ dưới nh đn. Gi thổi ngược, mi tc ngắn của c la xa trước trn. Bỗng dưng c cảm thấy c đơn v buồn man mc khi nghĩ lại những lời hai chị em vừa ni với nhau.
Trong gia đnh, Phc khng giống ai hết. Chị Thơ th giống ba, chị Mai th giống m, cn Phc th... C thở di : "Mnh giống "ma c bng" như m thường rầy. Sao mnh khng thể dịu dng như chị Mai, v sao mnh cũng khng kho lo, tứ, tế nhị như chị Thơ. i ! Hai b chị hết , b no cũng đẹp, cũng ti. Miệng ni đến thật l hay, con kiến trong hang phải b ra, huống chi l người ta. Chả trch sao hai b c bao nhiu l ci đui di".
- Đi đu vậy Hoi Phc?
Phc giật mnh nhn sang phải :
- Đi vng vng. Cn Quang đi đu vậy?
- Chắc cũng đi vng vng qu...
Quang nhn Phc cười cười lm c bỗng nổi nng :
- Ci g m Quang cười cười trng "mt" qu vậy??
- Quang tưởng Phc l "cua rơ" ấy chứ...
Phc chợt nhớ đến ci o thun đỏ chi v ci quần... Phải ni sao về ci quần ny nhỉ? Đ l ci quần Jean cũ của chị Mai, Phc cắt ngang đầu gối rồi rt tua. Lc ny bướng bướng với chị Thơ, Phc chẳng thay ra m mặc bộ đồ ny đi rước m... Trng chắc bụi đời lắm. c nhn Quang :
- Phc l "cua rơ" thật chứ cn g m Quang tưởng. By giờ Quang đua khng?
- Người thắng được g n?
- Một chầu kem của kẻ bại.
Quang ngần ngừ :
- Đa chứ tối nay xe đng lắm.
- Th mnh đua cả lạn lch nữa.
- Cho cng an thổi hả?
Phc bật cười :
- i ! Coi vậy m "thỏ đế".
- Đừng khi dễ, thỏ chạy nhanh lắm đ nhen.
- X ! Nhanh bằng miệng...
- ! Phc mnh đi ăm kem đi
- Kẻ bỏ cuộc đi phải khng?
- Quang đu c bỏ cuộc, hẹn dịp no đ... Hm nay xung phong đi Phc n.
- Tốt thi!
Hai người đạp xe vng lại, đến trước một tiệm kem kh đng v ồn o. Phc bỗng bối rối khi nghe tiếng hut gi từ trong vọng ra. C buột miệng :
- Thi ! Quang ơi ! Phc qun, tới giờ đi rước m Phc rồi
- Năm pht để ăn kem đu c lu?
- Thi ! "Cua rơ" v tiệm kỳ lắm.
Quang hm hỉnh nhắc lại :
- i ! Coi vậy m "thỏ đế "
- X ! Sợ Quang hao chớ, Phc ăn một lần một k kem Chocola, nửa k đậu phộng rang v... - Bao nhiu cũng đi.
- Thi ! Để hm no rủ thm con H cho vui.
- Lạ thật ! Quang c bảo sẽ đi H? Phc định dng kế hon binh hả?
Phc nhn đồng hồ, ngần ngừ rồi c ni :
- Được thi ! C mười Pht để ăn kem.
Quang hyt gi một điệu disco vui nhộn rồi hai người cng vo qun.
- Kem g Phc?
- Chocola.
- Phc n ! Chiều chiều Phc đi học thm mn g vậy?
Phc bng ấp ng trước cu hỏi của Quang, c đnh trống lảng :
- Ai bảo Quang l Phc đi học? Phc đi cng chuyện cho m Phc.
Quang cười cười :
- Vậy sao? Tưởng Phc c học thm chứ ! Quang cng đi cho vui.
- Học m vui, đừ th c.
- Học g m đừ?
- Học th khng đừ. Chỉ học cch đi chơi cũng đừ chớ đừng ni...
Quang ngịch ngợm :
- Cch chơi no m học đừ đu Phc?
Phc nhăn mặt :
- Đến đy ăn kem hay để tra với hỏi?
Quang cười :
- Dĩ nhin l ăn kem, nhưng trong qu trnh ăn mnh phải tranh thủ ph một cht...
- Nghe Quang ni Phc ăn hết ngon.
- Vậy l đn của Quang c tc dụng?
Phc ấm ức nhn Quang nheo mắt cười :
- Phc n ! Hnh như anh Dương l bạn chi Thơ hả?
- Sao Quang biết anh Dương?
- Nh Quang gần nh anh Dương m? Quang thấy bạn anh Dương ton người đẹp khng h.
- Bộ anh Dương nhiều bạn gi lắm hả?
- Hơi nhiều v ton đẹp....
- Đương nhin con trai ai chả thch c bạn gi đẹp...
- Quang cũng vậy. Chẳng hạn c bạn đang ngồi với Quang n...

Phc bỏ muỗng kem xuống :
- Thường ăn kem lạnh, lưỡi người ta t cứng lại, sao lưỡi Quang lại mềm ra thế? Trng n lắt lo ny giờ m thấy sợ.
Mặt Quang tỉnh bơ :
- Ừa ! Sao Phc biết?
Phc ngơ ngc :
- Biết g?
- Biết lưỡi Quang mềm.
Phc giận dỗi :
- Thi đủ rồi Quang, để Phc trả tiền kem cho, tối nay Phc chịu thua.
- Ny giờ Quang nghe nhiều tiếng "thi" qu... Phc muốn trả tiền kem cũng được, c điều mất cng Phc phải đi ăn kem với Quang lần nữa cho đng luật.
- Luật g?
- ! Luật ly kem mang đi, kem ly mang lại.
Phc liếc một ci r bn :
- Hừ ! Miệng lưỡi của Quang thật...
- Thật mềm mại, dễ yu.
Phc nổi cu thật sự :
- Thi ! Phc về nhen !
- Lại "thi "nữa.
Lần đầu tin được nhn thấy Hoi Phc nổi giận, nn Quang thấy mnh hơi c lỗi, nn vội ni với theo :
- Phc chờ Quang với, ai nỡ bỏ bạn về một mnh thế.
Phc lm thinh bước khỏi qun. Bọn con trai lại hut gi. Phc vẫn tỉnh queo, c nghĩ thầm, "khng lẽ mnh qui đản lắm sao với bộ đồ "cuarơ" ny."
Quang chạy đến bn Phc v ni :
- Đừng giận nghen Phc !
Phc trề mi :
- Bộ chọc Phc giận dễ lắm sao? Giờ Phc đi đn m Phc.
- Chia tay tại đy ?
- Đng vậy ! Chc ngủ ngon
Khng đợi Quang đp lời. Phc cấm đầu đạp thật nhanh. "trễ rồi coi chừng m la..." M sao lc ny mnh vo qun kem chi vậy? Để thua tn Quang lẽo lự nảy mấy khng lun. Tại mnh chủ quan, tn ny cũng hiểm thật, lu nay ở trong lớp th cứ im ỉm, sao hm nay gặp mnh hắn lại ba hoa thế? Nhất định hm no mnh sẽ cho hắn một trận. Mnh khng chịu được khi nghĩ phải bị bọn con trai khuất phục. "Gỗ Mun" m đu phải dễ "đẽo".
Phc rẽ vo một ng cụt v thắng xe ngay căn nh đầu tin. Một chn để trn Pđan một chn chống vo hng ro Phc nhn vo cửa.
- A ! X lỏn mun năm.
Dầu bất ngờ v cu cho độc đo của Hữu, con d Diễm, Phc vẫn thản nhin ngồi trn xe, hai tay khoanh trước ngực, mặt hất ln :
- N ! Con trai m ni những lời chua như chanh giấy th sẽ biến thnh mụ nạ ging đấy, liệu hồn nhe "Mit ướt ".
B Thanh v b Diễm trong nh đi ra. B Thanh nhn Phc :
- G nữa đ Phc? Đi đến đu l ồn o đến đ.
B Diễm cười :
- Hai đứa by kể cũng lạ. Từ nhỏ đến lớn hễ ni chuyện một cht l đấu khẩu.
Hữu nhăn nh :
- Nhỏ Phc ny m, ai n khng gy mẹ.
Phc cười tru Hữu :
- Đụng một cht l mch mẹ. Qu qu đi !
B Thanh giục con :
- Thi về, khuya rồi. Ở đy hai đứa by chọc nhau tới sng.
Phc cho b Diễm xong knh Hữu một ci nữa rồi chở mẹ ra khỏi hẻm. B Thanh cằn nhằn con :
- M ni hoi, con gi g m lc no cũng ăn thua đủ với con trai, mnh phải dịu dng thy mị, ai như con lc no cũng ci tay đi.
- Đu c m. Tại mấy đứa n dỏm qu, biểu sao con khng ci.
- Sao ăn mặc như vầy m đi ra đường, lớn rồi...
Phc lm thinh, c nghĩ thầm :
- "M m biết mnh mặc như vầy vo tiệm kem th chết..."
C phn bua :
- i ! Con mười chn tuổi rồi.
- Ờ ! Lớn rồi nhỏ nh g nữa. Hồi bằng con m đng hong lắm, đu phải lốc chốc như vầy.
- H! H! Chắc lc đ m đ gặp ba rồi phải khng? V m đ yu...
- Đồ quỷ! Th m cũng c bạn trai nhưng khng phải dễ như by giờ, như tụi by đi chơi với bạn trai l chuyện thường.
Phc suy nghĩ min man "chắc l m khng phn biệt bạn trai học chung lớp v loại bạn trai "đặc biệt". Bạn trai như anh Dương của chị Thơ hay anh Trường của chị Mai... Mnh th chưa c bạn trai như thế, m những thằng bạn như tn Quang hay tn Hữu khng hiểu ai c thể yu được nhỉ? Lm bạn bnh thường m cn "đụng" cộp cộp... Chao ơi ! Nếu l người yu th chẳng biết cn ra lm sao nữa. t ra cũng phải hơn mnh một ci đầu cả chiều cao lẫn tr tuệ. ừ! t ra cũng phải l ci ba ti xồi..."

C bỗng bung một tiếng thở ra rồi lại tiếp dng suy nghĩ : ! Gần đến đm giỗ c t rồi, đ cũng l ngy sinh nhật của mnh, một sự trng hợp m hồi nhỏ th mnh thch v lc no cũng c phần cho mịnh Cn by giờ điều ấy lại lm mnh nghĩ ngơi. Tại sao cuộc sống c những điều ngẫu nhin kỳ lạ, người được sinh ra v người phải chết đi Sự tồn tại của con người trong cuộc sống thật đng qy. Nếu by giờ bỗng nhin khng cn ta trn ci đời ny nữa, ta khng được ca ht, vui đa... V "knh sport " những tn tc ngắn kia... Khng được biết bao nhiu thứ khc nữa. Thịt da sẽ tan r, ta chỉ cn thuộc về qu khứ như c t, ta chỉ cn trong lời kể lại của mọi người, thật khủng khiếp"
C vừa đạp xe vừa hỏi mẹ :
- M ! Tại sao trong cng một ngy trong cng một gia đnh lại c một ngừời chết đi v c một người được sinh ra hả m? Lc đ mọi người ra sao? V con nữa, con mới sinh ra đời nhưng c khc g người vừa chết? Khc chăng l sự sống v ci chết, cn sự tiếp xc với thế giới xung quanh chắc như nhau thi... i! Mi mi con người sẽ khng bao giờ được biết lc mnh mới cho đời v lc mnh chết đi như thế no.
- Hm nay sao con ni những điều lạ lng thế Phc, những suy nghĩ đ c từ bao giờ vậy?
- Mới đy thi m. Tự nhin con thấy giữa con v c t như c một mối lin hệ đặc biệt no đ về ci chết v sự sống. C những người chết đi để người khc được sống.
B Thanh chợt bung tiếng thở di:
- C t đẹp, thng minh v rất bướng. Ở nh ba con thương cổ nhất, m cũng vậy. Hồi đ c t con l giao lin của Ba với M đ.
Rồi b im lặng như đang nhớ về qu khứ, ngập ngừng b ni tiếp :
- Con rất giống c t, tnh tnh cũng thế.
- Con l "Gỗ Mun" lm sao m giống c t được m?
Phc cười rn r rồi lạng xe một ci lm b Thanh giật mnh m lấy eo c cứng ngắc :
- Đồ quỷ ! Lc no con cũng đa được hết, m cũng sợ con lun.
Nghĩ ngợi một cht b tiếp :
- Ny ! Dẹp những suy tư về ci chết, sự sống đi. Cuộc sống l như vậy đ, những ci chồng cho của cuộc đời khng ai lường được đu con. Con l con của ba m, cố Ut l c của con, chng ta cng trong một gia quyến nn ci chết của người ny lm người khc đau khổ, ngược lại một đứa trẻ cho đời l niềm vui chung của cả ging họ. Đối với những người ngoi, ci chết của một người cũng c thể lm họ buồn, nhưng nỗi buồn đ chỉ l sự thng cảm cho số phận con người ni chung. Khi một đứa trẻ cho đời, người ta vui nhưng niềm vui đ chỉ l sự chia sẻ trong mọi niềm vui m con người c được. Khng bao giờ họ c được niềm vui hay nỗi khổ trọn vẹn như những người cng huyết thống đu con.
Hoi Phc im lặng đạp xe chầm chậm, trn đường phố về đm với những nh đn sng lm mờ cc v sao trn bầu trời. M lc no cũng c những nghĩ lm c thch th, thế nn bao giờ m cũng l nơi để ba bộc lộ hết những nỗi niềm của mnh qua những thnh cng hay thất bại trong cng việc lm ăn.
Chn giờ đng. Phc ngừng xe trước cổng. Chị Thơ v chị Mai vẫn cn trung thnh với ti vi. Phc hơi buồn một cht, lc no chẳng thế, hai người lun thờ ỏ với việc bun bn của m. Học l trn hết, bao giờ học cũng l l do để m khng ni được g mỗi khi c chuyện nhờ đến m hai chị khng lm. D m vẫn hiểu đ khng phải l l do chnh. Hnh như hai người xem việc ra ngồi bn ngoi chợ l một điều g đ rất xấu hổ. Việc bun bn khng hợp với mẫu người tiểu thư đi cc như hai chị. Hơn nữa, hồi no đến giờ, cả hai tiếp xc với bạn b gia đnh cũng chuyn ăn học như hai chị. Chẳng l lc m vừa đề xuất việc bun bn l đ bị phản đối rồi sao? Chỉ c Phc l ủng hộ v hăng hi phụ m ngay từ đầu, v như thế việc bun bn giống như l việc ring của m v Phc, hai b chị khng bao giờ ng ngng để g tới.

Đu phải Phc được sinh ra để gnh những phần việc của một tn con trai trong gia đnh đ c rồi hai c con gi chn yếu tay mềm đu? Ai cũng bảo Phc l con trai th đng hơn. Tại sao Phc lm đựơc nhiều việc m hai chị th khng nhỉ? Phc ngồi xuống định xem ti vi th Nh Mai vừa chải mi tc di ng mượt vừa gọi Phc bằng ci giọng được tẩm mật ong dễ lm say lng người khc :
- B "Mun " ơi ! Em sửa ci ống bơm đi, n hư miếng da g ở trỏng hay sao m chị bơm khng được. B "Mun" bơm gim đi, khng thi sng xe đu chị đi học.
Chị thơ ni theo ngay :
- Bơm xe chị lun nghe Phc, bnh sau mềm xo h...
Phc ngao ngn nhn hai b chị. C ko ống bơm sau cnh cửa ra, loay hoay với n một hồi tay dnh mỡ b lem luốc.
Đầu c c hm nay lm sao ấy, c khng muốn đa cht no, nếu by giờ l ngy hm qua, chắc c đ lm eo sch hai b chị của mnh rồi. C thch ph người khc lắm, nhưng tối nay th. C mệt mỏi sau một ngy với nhưng việc vặt. C vừa bơm xe vừa cằn nhằn :
- Phải chi m sanh thm một thằng nhc cho cc b chị sai vặt th đỡ biết mấy, t ra em cũng được quyền lm lớn với một người trong nh ny.
Thơ cất cao giọng :
- Giu t ăn ngho t chịu m. t "Mun" ơi ! Ai cũng cưng em hết, c điều em nh nhất nh nn em phải chuyn vin những việc nhẹ.
- Thế việc đấy xe, khing hng, phụ m c phải l việc nhẹ khng?
Ci mi cong bướng bỉnh hơi trề một cht Phc ni tiếp :
- L việc nặng, nặng về tay chn, cn học mới l việc cực kỳ nặng về tr tuệ.
C cố tnh ko di v ln giọng tiếng "tr tuệ " ra nghe kh chua cht.
Mai th cười giả lả vuốt giận:
- Hm nay lm g m em đanh đ vậy?
Nếu mệt th thi để xe bị bơm cho, em đi ngủ đi.
Phc ấm ức vặn ci van xe lại. Chị Mai lun l người tuyệt vời, ngọt ngo kho lo, biết vuốt người khc đng lc v đng điệu. Phc biết ni g đi nữa by giờ d chị Mai biết qu những điều g lm Phc bực.
Phc đi ra sau bếp. Một ngy nữa đ qua rồi đấy. Đm nay c muốn ngủ sớm v muốn qun hết những chuyện đ xảy ra trong ngy.

o0o

B Thanh lun l người dậy sớm nhất nh. Sng nay cũng thế, b bước ra sn tập vi động tc thể dục dưỡng sinh. Đ bốn mươi lăm tuổi m trng b cn trẻ lắm. Ngy xưa b từng l hoa khi của một trường nữ trung học.
Nh Mai rất giống mẹ, c c mi tc di đen ng, đi m lm đồng tiền rất dễ yu, một chiếc cằm chẻ bướng bỉnh v đi mắt trn đen như hạt nhn.
Diệp Thơ th nt mỏng manh hơn, ci cằm thon nhỏ v tới hai lm đồng tiền hai bn m, tc di, sợi mềm mu hơi nu giống tc ng Trần.
Cả hai c đều giống mẹ ở vc dng mảnh mai, qu phi nhưng lại rất đầy đặn, quyến rũ khi mặc o di hay quần jean b st.
Vừa lm động tc vươn thở b Thanh vừa nghĩ đến những điều c gi t ni với b đm qua.
- Con b lun c tư tưởng đến l lạ, khng giống hai chị n cht no. Năm nay n l c gi mười chn tuổi rồi cn g, v ở nh ny n l c gi lạ lng nhất trong mọi lnh vực. Hnh như n chưa hề chịu thua ai. Cứng cỏi, nhanh tr, thng minh v tự tin, nhưng n khng tự kiu như Diệp Thơ, cũng khng qu đi bi như Nh Mai. Sự hồn nhin trong sng của Hoi Phc hiện ra ở đi mắt, đi mắt nu lạ lng với ci đui di tinh nghịch mỗi khi tru chọc ai. Đi mắt nu đơn độc trong ngi nh c bốn đi mắt đen. B Thanh lun giữ được vẻ bnh thản mỗi khi c ai gợi thắc mắc ny. Đi mắt của Hoi Phc sng lung linh như hai v sao. Hai v sao biết cười, biết phn biệt ci sai ci đng.
B Thanh chợt thở di : "Hoi Phc l một con b trực tnh nhưng rất nhạy cảm v lng mạn cả trong cch nhn, cch nghĩ, cch ni."
B chỉ sợ Phc sẽ khổ v ci tnh của c.
Rồi như tự trấn an mnh b nhủ lng :
- Đứa con gi no ở tuổi ny m khng lng mạn... Chỉ mong l Hoi Phc khng qu lng mạn v đam m như c t n thi.
C tiếng bước chn quen thuộc van ln ở sau bếp cho b biết Phc đ dậy. C ra sn bắt đầu khởi động để đi vi bi quyền.  B Thanh cười thầm "Phải chi n l con trai nhỉ?".

Rồi b im lặng ngồi xuống chiếc xch đu cn ươn ướt hơi sương nhn Phc đi quyền. B khng biết t g về v thuật cả v b cũng khng thch v. Lc đầu b v hai c chị phản đối việc học v của Phc. Nhưng ng Triệu th tri lại rất ủng hộ. V chnh ng l người khởi xướng chuyện ny. ng m v thuật v theo học từ hồi cn nhỏ, chỉ khổ nỗi nh chẳng c cậu qu tử no để ng cho nối nghiệp cả, chỉ c con b t ngang tng hiếu động, thch chơi với con trai. M con trai th lm g c chuyện ci cọ như đn b, chuyện g chng đ khng bằng lng rồi th chỉ c đấm đ. Con nhỏ t kỳ lắm, bị ăn đn bầm mặt về nh lm thinh. Tra hỏi mi mới khai l bị đnh.
ng Triệu nghe đau như chnh mnh bị ăn đn. ng bung một cu chắc nịch trước cặp mắt lo u của b Thanh.
- Bắt đầu sng mai năm giờ con dậy ba dạy nghề cho, cả con Thơ v con Mai nữa. con gi cần phải biết v để phng thn.
B Thanh v hai c chị nhất định phản đối. B đưa ra l do chnh đng:
- Sao m học được, con gi m đ cao qu l l coi chừng... Cn đường chồng con nữa chứ.
ng Triệu lừ mắt :
- Em ni nghe lạ chưa, coi chừng ci g?
Rồi ng say sưa giảng giải một hồi. No l con gi t nhất phải biết tự vệ, c thế mới c sự tự tin dạn dĩ, xử l nhanh nhẹn trong mọi tnh huống. Hơn nữa mỗi trường phi v thuật đều c nt độc đo ring, đn thế ring. Con gi th sẽ học về những đn thuộc nhu thuật như Thiếu Lm hay Aikiđ... đủ thứ...
Hai phe, ng v b Thanh ci quyết liệt, cuối cng ng chỉ nhận được một đệ tử l c t, v n lun theo phe ng v coi bộ nng ta cũng thch phục hận bọn con trai lắm.
Khng biết đứa no đ đặt cho Hoi Phc ci tn "Gỗ Mun". M cũng phải, hồi nhỏ trưa no c cũng trốn ngủ chạy rong trong xm, leo cy trứng c, chọi xoi, trm mận với bọn con trai nn đen thui mốc thếch như khc gỗ mun đen.
Thấy đấy! By giờ "Gỗ Mun " của b đ thnh c thiếu nữ v cng duyn dng, sức thanh xun lộ r ở bộ ngực căng trn trn đầy sức sống dưới những chiếc o thun đủ mu với ci quần short để lộ đi chn thon di rm nắng lc no cũng nhn nhảy như chim vnh khuyn.
Ngồi ngắm Hoi Phc b Thanh bỗng bng hong nhận ra c b lọ lem chuyn tro cy lội vũng như bọn con trai ngy no, giờ đy lột xc biến thnh c gi đầy sức quyến rũ v đầy quyền lực với bọn con trai. Nh Mai v Diệp Thơ chỉ l phần đệm, phần nền cho một đa hoa hướng dương nở rộ rực rỡ kia.
Ngực b hơi nhi một cht, nhưng b biết tri tim b chia đều, chia rất đều. Giữa thanh thin bạch nhật lng b thanh thản v cng minh. B thương đều v c phần lo cho Hoi Phc hơn hai c chị.
Phc đ đi xong cc bi quyền. C xch một x nước đến cc chậu hoa loay hoay tưới. B Thanh đến bn c, vừa nhẹ nhng vừa u yếm :
- Để m tưới cho, con lm g lm đi.
Phc săm soi một bng hồng nhung mu vng cam vừa h nụ :
- M coi n, đẹp thật! Giọt sương cn động lại nữa n.
b Thanh trầm ngm một cht :
- Con cắt v chưng ln bn thờ c t đi. C con thch hồng nhung ny lắm.
Phc nhn mẹ :
- Sao m biết?
- Sao m lại khng biết chứ?
B Thanh nhẹ nhng tưới từng chậu hoa. B cũng l người rất yu hoa v thch trồng cy kiểng. May mắn nh của ng Triệu l nh xưa, sn rộng nn c điều kiện trồng được nhiều thứ cy kiểng lạ v cả phong lan qu nữa.
Hồi ng nội Phc cn sống, ngoi vườn lc no cũng đầy hoa thơm cỏ lạ. Quanh nh l hng ro kim qut đầy gai nhọn v những tri đo đ trng pht thm. Rồi cc loại hoa sao nhi, mng tay , tứ qu, huệ đất mọc hầu như đầy cc lối đi trng đẹp một cch tự nhin v thơ mộng. Cc loại hoa qu ng trồng trong chậu v nng niu chăm cht từng cy.
Rồi ng Nội Phc chết, ng Triệu đi lm xa, c t suốt ngy bận học, b Nội chăm sc khng xuể nn đem cho gần hết chỉ cn lại một gốc dạ lan hương giv một gin dạ l.
By giờ b Thanh c định trồng lại, nhưng đng chỉ l định. B đu c thời gian. Đứng nhn hai bn h v sn sau rộng lớn, ma mưa m xuống rồi th cỏ ln cao trng buồn b lắm. Thời giờ lm cỏ cn khng c th lm sao m chăm sc cho hoa. Nghề chơi cy kiểng cũng lắm cng phu. ng b đ ni : "trồng hường bẻ l che hường" m, sng sớm b đi, chiều tối mới về. By giờ b cực hơn hồi trẻ nhiều lắm!

o0o

Phc đầy chiếc xe ba bnh từ nh sau ra tới pha sau cửa bếp, Thơ v Mai đ thức dậy. Thơ đang loay hoay nấu nước nấu m gi, Mai th đang cẩn thận cột cao mi tc di ln rồi phụ Phc khing những gi hng nhẹ ln xe.
Ngoi cổng c tiếng gọi :
- Mở cửa cc tiểu thơ ơi !
Thơ chạy vội ra mở cửa ro :
- Lm g ht om sm vậy ng tướng? Cn sớm m !
Giọng thanh nin hăm hở vọng vo :
- Th biết l sớm nhưng bữa nay anh mắc cng chuyện ở lớp, phải đi sớm, hai đứa phụ "Gỗ Mun" khing lẹ lẹ ln.
Người thanh nin dựng chiếc xe đạp bn gốc mận nhanh nhẹn đi vo bếp.
- i ch ! Nhỏ Thơ nấu m hả. Cho anh một gi với, đi gần chết.
Phc ny giờ lm thinh bỗng dưng giật mnh :
- Chết rồi anh Khải, em qun chưa đưa ci thơ.
Đang m gi đường to, Khải trợn mắt :
- Thiệt hả?
Phc gật đầu ra vẻ thiểu no :
- Thật mờ ! Hm qua em c đến cổng trường khng thấy....
Khải bỗng nhy mắt :
- Im im...
Thơ vừa từ trong bếp đi ra vừa ni :
- Lc no hai người cũng c điều b mật ring hết.
Đợi Thơ vo khuất, Khải tiếp tục nhăn :
- Em qun nhiều ci động trời thật.
Anh chất gi đường ln xe rồi ngồi phịch xuống ci đn sứ kế bn.
- Thi ! Mấy c cứ dọn từ từ, chẳng gấp gp chi cho mệt. Khỏi đi lun.
Phc cười gin gi :
- Ha ! Ha ! Vậy l em biết rồi hai "đứa" anh giấu em nha, mai mốt đừng hng em lm lin lạc nữa.
- Suỵt ! Nhỏ nhỏ ci mồm, con nhỏ ny. Diệp Thơ n nghe th mất cng nhiều chuyện... Vậy l em c đưa phải khng?
- Khng!
- Thi nhe ! Anh ght giỡn nhy lắm.
- Ừ ! Th thi, v ăn m anh Khải, em đi qu rồi.
Khải đứng dậy, anh d d tay vo trn Phc :
- Ơi ! Phc "Gỗ Mun" v tri, v gic, v lươung tm, v , v tnh, v trch nhiệm, v hậu, v thủy, v chung, v tch sự v v duyn nữa. Em ăn một mnh đi, anh no rồi.
Phc lườm Khải :
- Cn g nữa khng? Phải chi nuốt em... v bụng được th anh đ nuốt rồi. Eo ơi ! dễ sợ thiệt. Vậy m người ta khen anh rất đn ng, trầm tĩnh, nghệ sĩ, đẹp trai, thng minh, ni t lời nhưng nhiều . Phải chi "họ" c ở đy để nghe những lời nhiều ny nhỉ?
Khải xuống nước :
- Anh xin lỗi, tại anh bực qu, thi Phc đừng nhớ những cu đ nữa... M Phc, bộ qun thật hả?
Phc tiếp tục lửng lơ :
- Dạ ! Em mau qun lắm, nhớ chi những cu đ...
C ngồi trn yn xe nhn Khải đang rầu rĩ "nuốt hận". C nhịp nhịp bn tay trn tay li rồi như khng thể nhịn được c ph cười :
- By giờ vẫn cn đưa thơ kịp m. Anh đẩy xe một mnh. Em lấy xe chạy tới cổng trường đn chỉ...
- Trễ rồi, c đưa thơ cũng v ch.
Phc nhảy xuống khỏi yn xe, c ni :
- Tại anh khng ni nội dung bức thơ nn em tưởng lc no đưa cũng được... N ! M phải anh hẹn chị Thy đi vườn chơi sng nay khng? Anh xi chỉ "cp cua" hở?
Khải buồn thiu :
- Chậc ! Anh đu c xi ai... Muốn đi chơi th hai đứa phải đồng lng, anh cũng nghỉ học chứ bộ. M... đừng ni g với nhỏ Thơ nha.
- Ni lm g? Sao độ ny anh hay dặn em những ci thừa qu. C bao giờ em "tố co" anh với ai chưa?
Khải chống tay ln cằm :
- Em chưa yu nn khng hiểu. Khi yu người ta lo đủ thứ hết.
- Nhất l lo cho người mnh yu chớ g? Hồi ny giờ chọc anh chơi, chớ em đưa thơ rồi. ng b đi chơi chiều về sớm. Em đẩy xe một mnh khng c nổi đu nhe.
Khải thở pho khoan khoi :
- Đng l quỷ nhỏ ! Em khng biết chuyến đi ny c "tầm cỡ" cỡ no đu? Yn ch sẽ c qu đặc biệt. Thi đẩy xe đi Phc.
Phc trợn mắt :
- Chưa ăn g hết, chắc m nở bung t lun rồi. Em đi muốn chết.
Khải khot tay :
- Chậc! Đẩy xe ra chợ, anh cho tiền cưng ăn phở, để trễ Thy bỏ về sao?
- Th khỏi bị một ngy nghỉ khng php.
Khải giả vờ đưa tay dọa Phc :
- Lộn xộn hoi, đi Phc !
Hai anh em đẩy xe ra chợ. Buổi sng của Phc bắt đầu như thế. Như anh Khải thường ht bằng ci giọng trầm trầm :
"Một ngy bắt đầu bằng những vng quay của bnh xe hay bằng vng quay của tri đất?
Ti đạp xe trn phố thấy vng quay cuộc đời tri buộc đi chn ti.
Một ngy bắt đầu từ nhịp tim ti ho cng nhịp tim người ti yu dấu.
Để vng quay cuộc đời bất chợt l vng tay người trong vng tay ti."
Hm đầu tin nghe anh Khải ht bi "Ba bnh khc" Phc đ trn xoe mắt vừa thch th vừa ngạc nhin. Ci anh Khải lạ lng ny hay thật ! R l khi yu người ta vừa đạp xe m vừa tưởng tượng một cch mnh liệt. Rồi Phc tự dưng cũng ht theo....
Buồn buồn c ra chiếc ghế ngoi sn ngồi nhn những tn l chập chờn trong đm Phc bỗng cất tiếng ht theo giai điệu bi ht bằng lời do c đặt ra:
"Đời người bắt đầu từ đu hỡi ma xun cỏ biếc
Đng xm qua mất rồi, giờ ma đng đang ở đu? "
Một hm khi nghe anh Khải ht "Ba bnh khc" Phc vui miệng ht tiếp lời hai dở ẹc của mnh. Thế m anh Khải gật g :
- Em cũng c ngồ ngộ đ chứ ! Th ra "Gỗ Mun" đng như anh nghĩ, nghĩa l cũng c phần cứng, phần mềm chứ khng phải đến nỗi "đẽo" khng được.
Phc lắc đầu :
- Khng đng ! Thứ nhất "Gỗ Mun" khc my tnh, nn phần cứng, phần mềm của
"Gỗ Mun" rất kh phn biệt. Thứ hai "Gỗ Mun" khc đ cứng... Sỏi đ cn biết đau th Gỗ cũng biết rung động chứ...
- Gh nhỉ! Sỏi đ đau như thế no? Mun viết lời thơ đi, anh phổ nhạc, rồi hai anh em mnh vừa đẩy xe vừa ht chơi. M ny, Gỗ m biết rung động người ta dễ đẽo lắm. Phải kiếm một cy ba đặc biệt để đẽo "Gỗ Mun" thi.
Phc knh knh :
- Coi vậy chứ khng phải như vậy đu nha.
- Đừng knh kiệu, coi chừng em l ngi sao c đơn trong bầu trời ma đng ảm đạm buốt gi đấy.
Phc im lặng nhn Khải. C biết lc ny anh Khải khng cn c đơn nữa. Như Diệp Thơ đ mỉa mai :
- Anh Khải đ tm ra ci bnh xe thứ hai cho chiếc xe hai bnh của ảnh rồi...
Chỉ cn mnh Phc l lẻ loi. C buồn buồn chi lạ.
C khng hề ch kỷ, c mừng v thấy anh Khải dạo ny cng yu đời v cng cưng chu c nhiều hơn trước, nhưng c buồn v người hn thiết nhất của mnh đ c những ci ring rất ring trong tnh cảm.
Phc yu mến anh Khải biết bao nhiu! từ thuở cn b xu anh đ l người hiểu Phc nhất. Mỗi lần bị bọn con trai ăn hiếp Phc đ đem anh Khải ra doạ như anh Khải l một hiệp sĩ, bao giờ cũng sẵn sng bnh vực c. Rồi trong nh cũng thế, lc no anh Khải cũng "bao che" cho c mỗi khi c c lỗi.
By giờ anh Khải đ thực sự l một chng hiệp sĩ. Chng hiệp sĩ ny lo bảo vệ người yu của mnh thi. Con nhỏ "Gỗ Mun" ơi ! Hiệp sĩ của mi đu hả???
Tri tim Phc tự nhin rộn ln một nhịp đập bất thường. Khng lẽ mi cũng cần một hiệp sĩ ? Hắn l ai? By giờ hắn đang ở đu? Mặt mũi ra sao? Cao? Thấp? L? Sn? Hay xi c que? C mồm mp như tn Quang lu c, đn b như Hữu mt ướt, thất hứa như Lm ba trợn, nịnh đầm như Lạc ga lăng? Hay l một tay khuấy nước chọc trời no nhỉ?
“Anh l ai hỡi người yu dấu
Anh ở đu trn tri đất ny
Anh sẽ l nhịp đập tri tim em
Hay l bo…
Hay l bo…” 
Phc suy nghĩ mi m khng tm được để viết tiếp bi thơ đầu tay của mnh.
Hay l bo… Hay l bo…
- Tại sao mnh lại nghĩ hắn ta phải dữ dội như một cơn bo nhỉ?
Phc mỉm cười nhn mnh trong gương với mi tc con trai cắt ngắn như khng thể cắt ngắn hơn được nữa. C với tay lấy chiếc ti xch trn bn.
Năm rồi thi trượt đại học. Tự nhin c khng muốn tiếp tục học nữa. Thay v ngồi ở cc tring tm luyện thi, Phc lao vo học tin học v sinh ngữ.
B Thanh khng muốn c học lng bng như vậy. B muốn c phải học đại học như hai c chị. B quan niệm một cch cứng nhắc rằng cha mẹ đ học đến đại học cch đy đến hơn hai mươi năm th khng v lẽ g cc con lại khng học được bằng cha mẹ n.
Năm rồi Phc thi rớt, b rất giận v b biết tại c muốn thế. Ở nh muốn c thi vo sư phạm cn c th khng. Chẳng phải c ch nghề gio nhưng c biết mnh khng hợp với nghề ny. Phc bị điểm loại mn văn v chẳng tỏ vẻ g buồn khi thi trượt.
Diệp Thơ khuyn Phc nn thi vo một trường trung cấp no đ nhưng Phc đ cố tnh lơ đi v tnh nguyện một cch sốt sắng :
- “Gỗ Mun” sẽ ở nh bun bn phụ m… Khng lẽ cả nh đều lm c gio hết? Để em lm con bun cho.
Rồi c vừa nhịp nhịp chn vừa đọc ca dao m chẳng cần biết đng hay trật.
“Đi bun khng lỗ th lời
Đi ra cho biết mặt trời mặt trăng…”
Người bnh vực c lần ny l ng Triệu. Ci nghề cầu đường buộc ng t ở nh. Tốt nghiệp Đại học Ph Thọ về ngnh cng chnh, ng l một tay kỹ sư giỏi nn đi khắp nơi. Khi về nh nghe vợ ni lại. ng nhn con gi rồi trầm ngm :
Thời gian rất qu con ạ ! Ba biết con khng phung ph thời gian đu. Cuộc sống sẽ chỉ cho con biết rằng con cần học ci g?
Thế l mấy ngy nghỉ ở nh, ng chở Phc đi đu khng biết. Khi về hai cha con ra vườn bn bạc đủ thứ. Thm ng tướng Khải gp vo gp ra nữa. Phe cn lại khng ai hỏi han g. Rong chơi cho thỏa thch, mấy thng sau Phc ghi tn học ngoại ngữ, rồi giống y như thời phổ thng, c đi học rất chăm, về nh học bi, nghe băng cassette, lm bi tập. Tiếp theo l c đăng k học tin học. C đi học buổi sng, buổi chiều ra chợ phụ với mẹ. Rồi lại tranh thủ học v nữa chứ !
Diệp Thơ l người đầu tin tỏ vẻ kh chịu :
- Học th phải hnh v phải c mục đch r rệt, thời buổi ny bằng đại học của nh nước cn khng tm được việc lm. Huống chi ci giấy chứng nhận ở cc trung tm tin học v sinh ngữ của em.
Rồi c chế giễu :
- Em học sinh ngữ để đi lm cng ty du lịch hay để dịch tiểu thuyết? Cn học tin học hả? Đng l c b c nhiều mộng tưởng. Tương lai em chắc vo nh in để lm “cố vấn” về khu sắp chữ điện tử.
Nh Mai th dịu dng hơn v cũng su xa hơn. C ni như đang ln lớp dạy :
- C điều kiện học để cho biết th cũng nn học, nhưng biết đến đu th vừa đủ?
Nhn Phc Mai cười cười :
- Học kiểu em l kiểu “Học, học nữa. học mi” , học đến gi vẫn cn học, học để biết chứ khng phải để lm việc nui thn.
Phc tỉnh bơ trước ci mũi chm của hai c chị. C lại vẫn giọng ni ngang ngang :
- Chắc chắn l em sẽ c chỗ lm trước hai chị. Chỗ lm chnh ấy nh. Cn chỗ lm phụ nghĩa l lm thm, em đ phụ m từ lu việc phụ ny em ni ra khng phải để phn nn hay hnh diện v những ci mnh đ lm được bằng cng sức mnh. Vấn đề em đi học sinh ngữ v tin học cũng khng phải em đi l được. Chnh ba l người gợi ấy.
Ni xong Phc nghing đầu nhn hai b chị. C biết mnh đ thắng v “Ba đ ni thế”  m hai c chị th rất sợ uy ba. Nn mặc cho Thơ v Mai ni g th ni Phc vẫn tiếp tục cng việc của mnh.

o0o

Phc vừa ngồi nhn chị Tm sắp xếp lại mấy bịch x bng vừa lắng tai nghe bc Tư “thầy bi rao v số”:
- Tiền Giang, tiền v. Sng mua Tiền Giang chiều c tiền v…
C kia m đỏ hồng hồng
C m trng số lấy chồng như chơi
Mại v đi c ba ơi!
Nh lầu xe cp sướng đời hơn tin.
Phc cười cười:
- Chị Tm n. Em cng nhận bc Tư ổng rao v số c cu c kệ thật đ.
Tm hơi trề mi dưới ra:
- Đ gọi l bc Tư thầy đời m. Miệng lưỡi vậy thnh ra mới hai ba b vợ.
Phc ngạc nhin:
- Sao chị biết?
Tm thản nhin đuổi mấy con ong ruồi đang bu đen mấy bịch đường ct.
- Tại Phc khng ra chợ buổi sng thnh ra khng thấy. Chớ lu lu mấy b vợ lại fra quầy v số lm ổng một tăng. Hai b nhỏ cn trẻ măng, chừng hai hai, hai ba tuổi l cng.
Tự nhir6n Phc quay lại nhn bc Tư. C thấy ng ta đang cười cười ni ni g về việc mua v số với một b khch. Bộ ru c nhốt nht ln nht xuống theo ci miệng trng vừa dơ vừa dị lnm sao.
- Chị Tm n! Vậy chớ mấy b vợ m ng ở chỗ no?
Tm bật cười nhn Phc:
- Em m hỏi c Thanh cu nay th bị rầy, cn em hỏi chị th chị thua.
Phc vẫn tiếp tục thắc mắc:
- Chị nghỉ coi! Nếu ni mấy b vợ m tiền, bc Tư c tiền đu m m… Cn m bc hả? Ổng vừa xấu vừa gi….
Hai chị em cười khc khch. Chị Tm xua tay:
- Chuyện đ chị em mnh chắc khng hiểu được đu, đừng hỏi nữa.
Phc vẫn chưa chịu:
- Chắc mấy b m ci giọng rao v số của ổng chớ g? Hn chi người ta ni “đẹp trai cũng thua ni dai ni giỏi”.
Tm lắc đầu cười:
- Em lc no cũng giỏi suy diễn. Vậy em thch người đẹp trai hay người ni dai?
Phc hm hỉnh hỏi lại:
- Thế chị thch người no? Chớ vừa đẹp trai vừa ni dai chắc chỉ c kp ht mới đủ hai tiu chuẩn đ.
Tm chưa kịp trả lời th c người mua hng. Phc nhanh nhẹn cn đường đậu v cả bột khoai cho khch. Đợi Tm thối tiền xong c hất ci cằm nhn Tm đầy khiu khch:
- Theo chị như thế no mới l yu?
Tm bối rối:
- Con nhỏ quỷ ny. Hỏi ci người ta kh trả lời. Bộ em khng nghe người ta hay ni “lm sao cắt nghĩa được tnh yu” !
- Lm g hm nay em cứ thắc mắc chuyện tnh yu khng vậy?
- Khng biết th hỏi cho biết. M chị Tm n, chị kể chuyện của chị cho em nghe đi.
Tm giy ny :
- Chị c chuyện g đu m kể.
Phc dẩu mi :
- Giấu hoi chuyện người ấy của chị đ.
Tm ngập ngừng nhn về pha trước, tay c lại xua xua những con ong ruồi.
Phc lm tới :
- Kể đi chị Tm. TẠi sao chị yu anh ấy vậy?
- Anh no?
- Cn lm bộ? Anh chng “vết chn trn” của chị đ.
Tm xịu mặt xuống rồi đỏ bừng ln :
- Ai ni với em vậy?
Phc trng tro :
- Chị ni chớ ai?
- Dối ! Chị ni hồi no?
- CHị khng ni sao em biết?
Tm nhn Phc bối rối. C nhu my như cố nhớ xem đ c lần no c ni
g về chuyện của mnh cho Phc nghe chưa. Nhưng Tm kh m đon được, gương mặt lu lỉnh của Phc cứ tỉnh bơ ra. Tm cố thản nhin :
- Định bắt nọn chị hả? Khng dễ đu con khỉ !
- Ấy ! M phải chị đang c một “vết chn trn” in trn ct khng?
Tm lm thinh. Chuyện g con b ny cũng biết hết. C dịu giọng :
- Cn b t m mau gi lắm.
Giọng Phc bỗng trở nn thnh thật v dễ thương lạ :
- Em đu c t m. M em chỉ thắc mắc thi. Tại sao bc Tư vừa gi vừa xấu m l c hai ba c vợ trẻ, đẹp. Tại sao chị lại yu anh ấy. Tại sao người ta ở đu xa lắc chỉ gặp nhau trn sn khấu m con nhỏ Hoa đ dm bỏ nh đi theo, v biết bao nhiu ci tại sao nữa. tnhyu l ci g ma sao gh gơm thật?
Tm nhn Phc :
- Bộ em chưa c bạn trai Phc?
- C chứ ! Nhưng em thấy khng c1o ai đủ sức quyến rũ để em c thể hy sinh đời mnh cho tnh yu hết.
Tm lườm Phc :
- Ăn với ni ! C Thanh m nghe th lại bị giũa nữa.
- Em ni thật m !
- Nghĩa l em chưa yu chứ g?
Phc rah mnh :
- Dạ khng “cắt nghĩa được chữ tnh yu” cho em biết m lại hỏi em yu chưa. Lm sao em trả lời được. Chị đnh trống lảng hoi….
Tm c vẻ thẩn thờ tư lự :
- Hm no rồi chị kể cho nghe. Hm nay th chưa được.
- Tại sao?
- Chưa c g chắc chắn hết Phc ! Chị cũng khổ lắm !
Tm khẽ thở di. Phc bỗng bối rối, đng ra c cũng c biết chuyện của chị Tm đu, chỉ vỉ thch tru chọc nn c cứ hỏi v hỏi tới thi. By giờ thấy Tm c vẻ khng vui Phc đm ra kh xử.
C bước xuống đất ni với Tm :
- Coi hng nhe, em đi đy cht xu.
Lt sau Phc trở về, c cầm hai tri thanh long chn đỏ hồng. Vừa di vo tay Tm, Phc vừa ni :
- Ăn đi chị Tm, nn thuốc lắm đ.
Tm cười tủm tỉm :
- Tri bệnh g m nn thuốc?
Phc ngớ ra :
- Em đu biết, nghe b bn ni ăn mt lắm. M mt thật chớ chị Tm. Đưa đy em cắt ra cho.
Nhn Phc ăn một cch ngon lnh. Tm thấy thương c qu. Trong ba c gi con của ba Thanh. Bao giờ Tm cũng thương Phc nhất. C b ny lun lun c sự cảm thng v ha mnh với những người khc. C khng c vẻ hợm hĩnh như Diệp Thơ, cũng khng lạnh lng xa cch như Nh Mai. Hoi Phc lc no cũng c phong cch ring của c, phng khang, tự tin, v hơi trẻ con ở tnh ho thắng.
Tm nhn Phc :
- Chị phải về, Phc trng hng một mnh được chứ g? Chiều nay khng c học v, chờ đẩy xe về lun hở?
Phc gật đầu :
- Chị về đi, giờ ny cũng thưa khch rồi. Em bn một mnh được m.
Tm cuối xuống dưới sạp lấy ci nn l đội vo, c quầy quả bước đi.
Tm l hoc tr của b Thanh. Tm nhanh nhẹn, tho vt, khng c tnh tham nn b Thanh rất qu. Nh Tm ngho nhưng c lại ham học, tốt nghiệp cấp ba, c khng dm nghĩ đến việc thi vo đại học, nn đi học nghề may. Học rồi nghỉ, nghỉ rồi học lại, mấy năm rồi cứ lận đận chưa ra được nghề, mẹ lại nay ốm mai đau, b Thanh ku c ra phụ b buổi sng, b lo cho quần o, tiền bạc mỗi thng.
Diệp Thơ c vẻ khng bằng lng. C lần c đ ni :
- M đng l người c lng nhn i. Mướn người gip việc m giống như rước khch về nh nui cơm…Chả lm động mng tay, chỉ ngồi đếm tiền. Rốt cuộc khing hng đấy xe cũng l con Phc.
B Thanh hơi giận. B lẳng lặng tiếp tục cng việc của mnh nuốt tiếng thở di. Hơn ai, b hiểu con b. Con Thơ th ai khng biết ci tnh ch kỷ của n !

o0o

Ngy đm giỗ c t đ tới. b nội Phc ở nh c Tư lu nay, vừa xuống hồi sng. B đang thơ thẩn trong ngi nh hồi xưa b đ từng ở. Hnh như b đang nhớ v tm kiếm một thứ g đo của qu khứ?
Với mi tc bạc trắng, dng người mập mạp sang trọng b Tư trng cn khỏe lắm. Mỗi lần nhn b, tự nhin Phc thấy c điều g u uẩn trong nh mắt gi nua ấy. C để nh mắt b nhn Thơ v Mai lun lun khc nh mắt b nhn c. Từ nhỏ đến lớn b chưa hề la mắng g Phc, nhưng sao c vẫn e d mỗi lc đến gần b. Khi biết suy nghĩ Phc cho rằng tại c nghịch ngợm, ph phch nn b nội khng chịu được ci tnh ồn o của c. Đến khi biết so snh v nghĩ ngợi một cch su xa c lại c cảm gic hnh như b nội c một định kiến g đ với c? ci nhn của b dnh cho c khng bao giờ trọn vẹn, n như xt xa, thương hại, khng ght bỏ m cũng khng vồ vập yu chiều. c lun thấy đối với c, b c một chừng mực nhất định trong tnh cảm.
Sng nay Phc nghỉ học, c ở nh phụ sắp xếp, lau lại tủ thờ trn lầu.
C khệ nệ bưng bộ lư đồng xuống, b Tư đ ra lệnh mnh c phải chi bộ lư ny. Hm qua b Thanh đ mua dầu chi đồng, chanh khế đủ thứ. Việc chi lư đối với c cũng chẳng lạ lẫm, nặng nhọc g. Tết năm no c khng cng anh Khải chi lư. M tại sao lần ny b nội khng chịu để anh Khải phụ c nhỉ?
B đ ni với Phc bằng ci giọng của b mẹ c nhiều ray rứt phải phn bua với con.
- Nội gi rồi, khng chi được cho c t con bộ lư. Thi c con, con sửa soạn lại bn thờ cho đẹp gim nội. c con hồi đ n thch ci đẹp lắm. đối với n trn đời ny khng c ci xấu, khng c ai xấu cả. con giống n nhiều điều lắm. rng dọn bn thờ cho đng hong, cho c my khỏi tủi.
Phc im lặng lm việc. Lẽ ra c đ ht hay hyt gi cho đỡ buồn, nhưng nhớ lại c b nội kế bn nn c tỏ vẻ rất dịu dng tứ… c chợt để pha dưới tấm ảnh bn thn của c t, c một gi giấy được bọc bao ni lng cẩn thận. gi giấy ny dng để k tấm ảnh cho cao. Phc t m mở gi ra xem. Đ l một quyển sổ giấy ca r ba mu đỏ. Ci ba đỏ vẫn cn tươi ri d giấy bn trong đ ngả mu thời gian.
“Nhật k của c t!”. Phc ngạc nhin, c mở ra xem trang đầu tin… c t viết rất đẹp, bay bướm. Những ging chữ viết bằng mực đen cn rất r nt.
“Đm…
Anh yu dấu.
Cho em được gọi anh như thế nh người đn ng lạ, cnh chim xa từ chn trời no vừa bay đến vườn đời em. Em như nụ ngọc lan trắng nhỏ nhoi đm nay vừa h cnh để đn những giọt sương long lanh.
Tnh yu ư? Em khng biết nữa. Anh l người đn ng em chưa được quen, anh đến lm chi cho tri tim em thổn thức.
Tnh yu ư? Em khng biết nữa. anh, người đn ng c đi mắt nu lạ lng. Anh nhn lm chi cho hồn em rung động, cho tay em cuốn qut giấu trong t o cứ mi bay theo cơn gi v tnh.
Anh đang ở đu đm nay. Anh c hay khng một tri tim non đang thổn thức. Anh c hay khng một nụ hoa đang chờ cơn gi lạ đoi hoi vuốt ve…”
Phc bng hong. Trời đất ! Chưa bao giờ c nghĩ những dng viết như trong tiểu thuyết thế kia lại c thật trong cuộc sống. m lại l chữ viết của một người đ chết. Người ấy lại l c của Phc.
C bồi hồi đọc tiếp :
“ Đm…
Em đ chờ, sao anh khng ni với em một lời no cả? Em lm thề no đọc được những lời thầm trong mắt anh?
Em biết em chỉ l l vng rơi dưới chn người. Anh đi qua v c bao giờ đ . Đi mắt anh nhn em c giống như nhn phiến l vng kia khng?
By giờ đu phải l ma thu. Hoa phượng rất đỏ, cnh phượng đầy lối đi. Em chỉ l chiếc l vng nằm lẻ loi bn đường anh qua. C thể anh sẽ nhặt l ln p vo quyển sch no đ… C bao giờ anh lng qun em như đ qun chiếc l trong quyển sch kh khan kia?...
Tiếng anh Khải gọi ơi ới ngoi sn lm Phc xếp vội cuốn sổ v gi lại.
- Phc ơi ! Xuống xch dầu vo bếp. Anh đi nhe… Rồi nhớ đng cửa lun…
C xuống nh dưới , ra sn xch thng dầu hi vo bếp, khi trở ln lầu c thấy b nội đang cầm quyển sổ ln. C im lặng đến bn chiếc lư đồng, giả vờ khng để g cả…
C cắt khế ra xt vo cc thứ lỉnh khỉnh của bộ lư, m đầu c cứ nghĩ mi về c t….
Th ra c t lng mạn qu ! Khi cổ chết người đn ng ấy biết khng? By giờ ng ta đi đu rồi nhỉ? M ổng c yu c t khng? Hm no mnh phải đọc tiếp mới được.

o0o

Phc rất thch ra chợ buổi sng. Ngồi nhn thin hạ lũ lượt, đng chen cũng vui. C ra chợ mới hiểu được ci từ chợ đời của ng b mới đầy đủ nghĩa của n.
Phc quay sang, Tm đang loay hoay treo những gi bột ngọt được cn từng bịch trăm gram ln một ci mc.
- Chị Tm ! Đố chị tại sao c từ chợ đời?
- Ci g? Chợ trời hả?
- khng ! Chợ đời.
Tm lm thinh. C lẽ c đang suy nghĩ, trong lc Phc đưa mắt n cần nhn một b khch ăn mặc kh model muốn hỏi xem b cần mua g?
C suốt rột nhn b đưa tay nhn một t đường ct cho vo miệng nếm.
- Bao nhiu?
Phc trả lời. B ta bĩu mi lắc đầu rồi lại đưa tay nhn một t đường ở bao khc.
- Cn thứ ny?
Phc vừa trả lời vừa nhn b ta. Ci nghịch ngợm bẩm sinh bỗng trỗi dậy nơi c. Phc nghĩ thầm “Một tri banh lng?” Đng vậy, b ta trn xoe như một tri banh, loại banh c nhiều mi mu trẻ em hay phng m thổi phồng. Phc mỉm cười hi hước “quả bng ny xuống nước bảo đảm nổi” … Rồi c chợt nhn nghim lại khi ci giọng the th cất ln :
- Đường ny th sao?
Phc lại ni gi. Nhn cặp mi t son mu cnh sen đỏ cht chp chp, c thấy gớm hơn l thấy bực mnh. Cuối cng như đ nếm được từ bịch đường nữa ci vị ngọt vừa , b ta trả gi.
Phc nhẹ nhng lắc đầu. Tri banh quay ngoắt đi v lăn sang sạp kế bn. Phc nhn theo. C thấy vở hi kịch cũng bắt đầu v kết thc y như thế.
Phc nheo mắt với Tm. Hai c ph ra cười. Tm hm hỉnh :
- Chợ đời m ! C ra chợ mới thấy đời v thấy người đời.
- B ny m mở hng th c đốt phong long cũng sắc ế.
Tm cay c :
- Bản thn bả đ l một mn hng ế rồi cn g?
Phc t m :
- Sao vậy?
- Ngoi chợ ny ai cn lạ g bả. Dn tr thức cũng thuộc loại tầm cỡ. C Thanh ni bả l tiến sĩ M. A g đ chớ khng phải thường đu. C điều đừng trng thế m lầm. Chị để , hết dy ny hnh như chưa ai bn được hng g cho bả. Lu lu bả rề rề một vng, nếm thử, săm soi, đ đời m chẳng mua g cả. Ci g b ta cũng ch ỏng ch eo.
Tm chợt cười :
- C lần b ta tới hng bn dầu thơm, bả cũng ht thử, xức thử “ba xua”… B Tư Mập nổi sng ln chửi cho một trận. Nhưng chứng no vẫn tật ấy, đu phải bả khng tiền, chạy cp đng hong chứ bộ bỏ … C ci kỳ cục qu nn ai no dm cưới…
- Đu phải, chắc khng ai dm cho bả cưới thử đ chớ…
Tm cười khc khch :
- Gặp em “diễn nm”  nữa.
- Đng l chỉ ở chợ mới c đủ mọi loại hng để bn, đủ hạng người để mua, đủ thứ thủ đoạn để hơn thua v đủ cc mnh khe để lừa đảo.
Phc vừa ni dứt th một người đn ng dừng xe đạp trước sạp. ng ta mua ba trăm gờ ram đậu xanh hột.
Vừa hỏi gi ng ta vừa moi trong giỏ ra một ci cn loại nhỏ. Trả gi xong, người đn ng cha ngn tay trỏ c mng di cu bẩn chỉ vo ci cn :
- Cn cho ch bằng ci cn ny n !
Phc cn lưỡng lự th Tm đ nhanh nhẹn nhận ci cn để trn gc sạp rồi cn đậu cho ng ta.
Đợi khch đi xong, Tm mới ni :
- Mấy b bn hng gọi ổng l “cn cn cng l”. Đn ng g dị hợm thấy gh. Mua giống g cũng k k ci cn bn mnh. C nhiều người ght khng chịu bn cho ổng. Ổng chừi hết biết lun.
Quay sang Phc, Tm hỏi :
- Chừng no dọn hng?
- Trưa trưa một cht. Về nh em cũng đu lm g đu. Năm nay b nội bắt em phải về sớm, chắc c mn trnh diễn thời trang qu.
Tm trố mắt :
- L sao?
Phc nhn vai :
- Một năm nh em đm giỗ c một lần, hai lần nn mời b con họ hng đng đủ. Đ l dịp cc b hợp nhau lại để khoe con, khoe của. Lần no chị Thơ. Chị Mai cũng được khen đẹp, học giỏi, kho bếp nc, giỏi v may. Bởi vậy em hay trốn lắm…
- Sao lại trốn?
- Em chẳng lm nn tch sự g, đ vậy năm rồi cn thi rớt. Chường mặt ra nghe giảng liền.
- Tại Phc nghĩ vậy chớ c thương th mới được “chiếu cố” như thế chớ !
Phc chống tay dưới cằm tư lự :
- M sao người lớn nhiều người cũng lạ. Họ c những quan niệm về con gi xưa như tri đất. Con gi m như em bị rầy tối ngy. M rầy ci g?
Em c lm g đu? Chỉ lỡ hut gi hay ngồi nhịp nhịp chn, đi lc bng tay ku ci trc khi gặp chuyện g đắc , l rồi. Khng đng hong, khng nết na thy mị. By giờ lại thm ci tội học hnh long bong nữa chứ…
Tm ph cười :
- N ! C nương, tự nhin ngồi than thn trch phận vậy? Bộ tnh lm bản tự kiểm vo ngy sinh nhật hả?
Phc nhn Tm :
- M chị Tm ny ! Bộ em dễ ght lắm hả?
Tm lắc đầu :
- Khng đu ! Tnh em hồn nhin, chn thật v cũng su sắc lắm chứ.
Phc thở hắt ra :
- Vậy sao? Ở gần hai b chị qu hay em lun thấy mnh vừa xấu, vừa dở…
Tm trầm giọng :
- Em khim tốn qu đấy Phc. Mỗi người đều c những ci hay ci dở. C ai l người dm vỗ ngực cho rằng mnh l người ton diện. Chỉ c em l người thấy mnh tệ v ci tnh của em khc với hai chị ở nh v c lẽ cũng khc với cả c Thanh. Chớ với chị, chị thấy em c nhiều ci hay lắm đ.
Phc đỏ mặt:
- Ơi! Chị ni lm em mừng năm pht.
Tm cười cười:
- Khi c một anh chng no đ, tnh em sẽ đằm xuống, dịu đi v ngoan lại.
Phc xịu mặt:
- Khng, em muốn em bao giờ cũng l em, khng thể no v ai m thay đổi.
Khải đẩy xe ra tới, anh ngạc nhin:
- Ủa, trưa rồi m hai c chưa định dọn ?
Tm vội v:
- Em dọn ngay đy m.
C v Phc nhanh lẹ cột cc bịch, bao v sắp xếp cc thng hng lại.
Ba người khing hng ln xe. Khải v Phc đẩy xe ba bnh ra khỏi chợ, Tm lẽo đẽo dắt xe đạp theo sau.
Khi Phc v Tm vo đến bếp th đ hơn mười hai rưỡi. Ngoi phng khch vẫn cn đng người, Thơ v Mai đang lăng xăng cng với Ngọc v Trầm con c Tư lo tiếp khch.
B Thanh nhn Phc:
- M đ dặn hm nay dọn sớm. Ny giờ nội hỏi con mấy lần rồi đ. Vo thay bộ đồ mới ra phụ mấy chị.
Phc gi đầu nhăn nh:
- Chi vậy m? mặc vậy được rồi.
B Thanh lắc đầu:
- Khng được, hm nay cũng l sinh nhật con. Ba bảo con phải chuẩn bị cho đng hong, người lớn muốn dặn d con điều g đ…
Phc rầu rĩ:
- Rồi!Lại phiền phức nữa rồi.
C cha ght mấy ci mn phải diễn vai e lệ, khp np trước cc b mợ, b thm.
C lảng vảng ra pha sau, nhn một miếng chả gi cho vo miệng.
Thơ đứng ngay cầu thang ngoắt Phc. :
- Ln đy Mun!
Phc nhn vai bước ln lầu. Thơ đưa cho c một bộ đầm trắng.
- G vậy? “Gỗ Mun” m mặc đầm hả?
- Đy l qu sinh nhật của m, theo đng Catalogue mới nhất đ nhe.
Phc bối rối, rồi đỏ mặt v cảm động. C mặc vo rồi đứng trước gương:chiếc o trắng bằng thun dy xếp plis cũ, chiếc o chemise cng mu tay rộng măn st trng thật dễ thương. Thơ ngắm Phc rồi nghing nghing đầu:
- Trng cũng tiểu thơ c chứ . Đu giống thằng Gỗ Mun đen kỉnh nữa. N, lấy đi giy cao gt của con Mai mang vo, dẹp đi giy bụi đời ny đi. Lại đy chị “makid” cho.
- Thi! Tha cho em đi.
Hai chị em cười khc khch bước xuống cầu thang. Phc gọi:
- M!
B Thanh v c Tư li hi bn bếp quay lại nhn Phc. Một nh mắt gần như mn nguyện hiện r trong đi mắt hai người. B Thanh mĩm cười với Phc lm bản chất đa cảm sắp đốn ng “Gỗ Mun” hng ngy của c.
Vừa bước vo phng khch Phc vừa tự trấn an mnh:
- Đừng cải lương con nhỏ“Gỗ Mun” kia….
Ngoi trước khch đ về gần hết, chỉ cn những người thn của gia đnh đang ngồi uống tr, ăn bnh ngọt.
- Khải mới đ đ thay bộ đồ kh lịch sự. Chemise sọc xanh da trời ngắn tay, quần ty mu sẫm đng mode. Anh đang uống một lon bia bỗng bỏ xuống trố mắt nhn Phc:
- Nhn vật chnh. Cng cha “Gỗ gỗ …Mun…. mun…mun…”.
Phc ph cười, c e ấp bước đến bn b nội
- Phc ! Ra đốt cho c t con mấy que nhang
Phc ngoan ngan vng lời nội. C bước đi nhẹ nhng trong đi giy cao gt. Qua ln khi mờ mờ Phc nhn thật lu vo tấm ảnh bn thn để trn tủ. Một niềm thương cảm bỗng tro dng.
“Em chỉ l phiến l vng nằm bn lề đường anh qua:”…
- Sao c t viết những lời cho tnh yu buồn đến thế?
Tiếng ng Triệu cắt ngang dng suy nghĩ của Phc:
- Phc! Ra đy ba bảo.
Phc e d bước đến bn cha, c hơi mắt cỡ trong bộ quần o tiểu thư yểu điệu thục nữ ny.
- Đy l bc sĩ Trm, c Trm l bạn học rất thn của c t con ngy xưa.
Phc gật đầu cho v cười thật hồn nhin. Tự dưng c cảm thấy mến ngay người phụ nữ c dng gầy gầy với đi mắt sng đầy nghị lực v thng minh ny.
C Trm nhn Phc 1 hồi rất lu rồi trầm ngm ni với ng Triệu.
- Mới thang đ m đ 19, 20 năm… Chỉ c người cn sống l gi đi. Cn Mai Phương vẫn trẻ mi trẻ mi như tấm ảnh trn tủ kia…
Phc nao nao trong lng, c muốn hỏi c Trm về người c của mnh. Nhưng thi. C ngập ngừng cầm đĩa bnh đến mời khch.
C Trm ni :
- Nụ cười của Phc gợi cho c nhiều kỷ niệm qu.
Bất gic Phc lại liếc nhn hnh c t trầm ngm…
Anh Khải bỗng đấm hơi :
- Sao hm nay con nhỏ Phc hiền dữ vậy ta? Bộ sợ quậy hư o mới hả? Lại đy đứng đng hong, anh c qu sinh nhật cho em n.
Phc tự nhin chạy đến đứng bn Khải. Rồi c bỗng bật cười v trng thấy Dương hm nay “my ru nhẵn nhụi, o quần bảnh bao…”
- ng ny coi vậy m sợ oai b Thơ.
Dương gật đầu :
- Em ni sao m khng c qu th cứ ni.
Phc bắt đầu tấn cng :
“Cng anh để tc để ru
Muốn đi ăn giỗ cạo đầu mới đi
Thơ ơi ! Thơ đẹp lm chi
Để cho Dương phải khổ v mất ru.”
Mọi người cười ầm ln lm Dương đỏ bừng mặt.
B nội rầy :
- Phc khng được hỗn.
Rồi quay sang ng Triệu, b nội cười :
- Thằng nhỏ coi được chớ. Ny giờ cũng phụ đủ thứ.
Phc tiếp tục tru :
- A! Nhờ Phc hỗn nn anh Dương mới được điểm của nội nghen.
- Phc ! Lại nội biểu.
B Tư lấy trong ti o ra một hộp nhỏ đưa cho Phc. Hồi hộp Phc mở ra xem.
Một chiếc vng cẩm thạch xanh biếc c những vn đỏ ln nước trong vắt. Phc ngỡ ngng, sao lại cho Phc vật qu thế.
- Nội ơi ! Con đeo vng ny sợ bể qu. Đeo rồi… sao tập v được?
Thơ v Mai xm lại trầm trồ, Thơ ln tiếng :
- Ci vng đẹp qu, nhỏ như vậy chắc Phc đeo khng vừa đu.
B Tư nhn Thơ :
- Sao lại khng vừa. Con gi phải c đồ trang sức với người ta.
Phc biết Thơ ganh với mnh, c ni :
- Chị Thơ đổi với em đi. Em đeo chiếc vng m no của chị cho.
Mai chen vo nhỏ nhẹ :
- Của nội cho m đổi, nhỏ Phc ny…
Giọng b Tư vang ln rnh rọt :
- Em n nhỏ, nội cho ci vng cẩm thạch ny, khng đứa no được đổi qua đổi lại nghe chưa. Con Phc n sợ bể th m by cất.
Thơ nhy mắt, Dương bưng ra một gi giấy kh to, Thơ lm ra vẻ quan trọng :
- Chị v anh Dương mừng “Gỗ Mun”… gi qu to nhất nhe.
Mai cười cười nhỏ nhẹ nhn Phc :
- Chị th gi nhỏ thi, của t lng nhiều m…
Khải đứng ln, hai tay đưa gi qu nng cao ngang tầm mắt như kp ht đang vọng cổ.
- Một mnh anh m tặng em đến hai phần qu, hết chưa.
Phc đứng đan hai tay vo nhau, mắt chớp chớp cảm động :
- i ! Ai cũng thương “Gỗ Mun” qu. “Gỗ Mun” phải ngoan hơn nữa mới được.
Anh Khải k ngang :
- Khng ai cần c ngoan. Chỉ cần c tm cho mnh một cy ba ti sồi.
Thơ ngồi kế bn Dương, c vừa ăn nho vừa ni :
- Phải c một tn sừng sỏ no đ trị cho con nhỏ ny để n hết ngang ngược.
Mai cũng chen vo :
- Cho n bận rộn như chị Thơ hiện giờ để n khng rnh rang m quậy người khc.
Phc trọn mắt :
- Lm g m tấn cng người ta dữ vậy. Em vừa xấu, vừa dữ, vừa ba trợn, vừa “Gỗ Mun” nn khng ai yu hết. Biết lm sao bi giờ….
Khải an ủi :
- Khng sao ! Thị Nở cn c Ch Pho, lẽ no “Gỗ Mun” khng tm ra ba tạ….
Phc giả bộ xụ mặt :
- Tủi thn qu x, m cn bị chọc qu.
B Tư lắc đầu :
- Tụi by lớn m ni chuyện g đu khng. Em mới hai mươi tuổi m lo. Cầu cho n đừng by đặt yu đương ai đ cho khổ.
Mai vội chạy tới sau lưng b :
- i ! Tụi con ni giỡn m nội. Để con đấm lưng cho….
C Trm dịu dng gọi Phc đến :
- C khng nghĩ ra hm nay cũng l ngy sinh nhật Phc. C đem đến nh một quyển sch m hồi đ c t con rất qu. Thi th c gởi cho con vật kỷ niệm ngy xưa m c giữ đ hơn hai mươi năm rồi.
Phc cầm trong tay quyền sch mỏng được bao mu trắng, ba bao đ ng vng theo năm thng. Đ l một quyển thơ tnh nổi tiếng.
C bồi hồi lật trang đầu tin. Một hng chữ bay bướm đập vo mắt c.
“Tặng em, cnh l vng c đơn của ma hạ. ”
Phan Hoi Vũ
Một cnh l khuynh diệp vng dng di thon thon nằm ngoan trn một trang thơ.
Tnh yu của c t l đy ? i ! Cnh l vng hơn hai mươi năm tuổi vẫn cn nguyn như tnh yu của người đ chết.
Tiếng anh Khải lại cất ln lm Phc như sực tỉnh.
- C Tm ny giờ cứ rt sau bếp. C tặng “Gỗ Mun” ci g đy?
Tm mỉm cười ngượng ngập, c ko Phc ra pha cửa sổ, đưa cho Phc một quyển sch nhỏ.
Quyển thơ “Tnh bạn – Tnh yu”
Phc lại mở trang đầu tin. Nt chữ Tm cứng như chữ con trai.
“Tặng “Gỗ Mun”. Chc em lun gặp điều may v hạnh phc”.
C nhn ln. Tm đang mỉm cười với c.
Phc bng khung nhn ra cửa sổ. Một chm l đong đưa theo gi. C một chiếc l vng nằm lẫn trong đm l xanh.
Chiều sẽ xuống rồi đm sẽ đến. C thể đm nay chiếc l vng ấy sẽ rơi. Khng biết c ai đem nhặt n để tặng người mnh yu khng nhỉ?

Chương 2

Năm giờ chiều rồi. Phc hối hả đẩy xe ra chợ. Người c nhừ nhừ kh chịu, đầu hơi nhức v mũi cứ sụt sịt thật dễ ght. C đẩy xe ba bnh vo giữa sạp đến trước hng của mnh.
B Thanh ngạc nhin :
- Thằng Khải đu?
- Chờ hoi khng thấy ảnh nn con đạp xe ra lun.
C ht mũi :
- Trời bữa nay kh chịu qu hở m !
B Thanh nhn trời lo lắng :
- Muốn mưa con ! Thi chất hng ln đi. Chắc một cht n ra tới chớ g.
Phc vội vng phụ mẹ khing hng ln xe.
- Chị Tm về lu chưa m?
- Mới về ! N phụ dọn rồi mới về, chiều nay mới thu vo 5 cy đường.
C theo thứ tự xếp những bao, những gi vo đng vị tr đ c tnh tan trước. Anh Khải cũng hay, ảnh tnh kỹ lắm, thứ g để ở dưới, thứ g cột ở trn, vừa st sao một xe. Coi thế m cũng mất khoảng hơn 30 pht chớ đu t. Hm nay lại thm 50kg đường kh nặng. Phc hơi uể ỏai.
B Thanh i ngại nhn con. B thấy Phc c vẻ bơ phờ, b nghĩ :
- “C lẽ trời nng qu, con nhỏ đừ !”
Phc ngồi trn sạp :
- Xong rồi ! M về trước đi, con ở đy đợi anh Khải.
B Thanh quy quả bước qua bn kia đường mua cho Phc bịch rau m đậu xanh, rồi b lấy xe đạp về trước.
Một mnh Phc ở lại. C nng ruột nhn trời :
- Chắc mưa qu !
C lấy trong xe ra tấm bạt. C bắt đầu che kn hng lại, buộc dy cẩn thận.
Trời ngả mu tối. My đen ko về đen nghịt.
- Chắc chắn mưa rất lớn !
C lại sốt ruột ngng ra đầu đường.
- ng Khải mắc dịch. Hẹn h g với b Thy m giờ ny chưa ra nữa. Mưa tới nơi rồi.
Phc cu nhu một mnh. C nhảy phc xuống. Đến bn chiếc xe ba bnh đầy nhc nặng nề đang nằm im lm dưới tấm bạt xanh dương.
C lưỡng lự một cht bn ci ghi đng xe.
- Nặng đấy ! Nhưng thay kệ, đẩy một chuyến cho ng Khải l mắt chơi.
Phc cong lưng xuống đẩy chiếc xe.
- Khng c anh xe vẫn lăn bnh.
Thường ngy Phc đẩy pha sau, anh Khải ko pha trước. Hm nay chỉ một mnh mnh, Phc thấy “cũng hơi chăm đy”
Ra khỏi chợ một cht xu mưa bắt đầu xối xả v gi nữa. Gi tạt vo mặt Phc lm c tối tăm mặt mũi, chiếc xe nặng hơn c tưởng nhiều. Ci chất bướng lm c rng sức đẩy xe ln dốc cầu. Nước mưa chảy vo mắt lm c nhắm lại. Một chiếc xe lam chạy ngược chiều bn kia bỗng nhin trượt tay li đm vo xe Phc. C hốt hỏang bung tay n vo pha trong. Lc ny chiếc xe ba bnh đ ln qu nửa dốc cầu, xe khng c người km đang đổ dốc một cch nguy hiểm.
Như một phản xạ, Phc nho tới chụp được ci yn sau, c cố nu n lại, nhưng chnh c lại bị xe ba bnh ko xuống theo.
Mất bnh tĩnh, c khng biết lm sao, hai chn c st cả dp bị ko l trn đường.
- Chắc chết ! Chắc chết !
Một bng người từ lề phng ra ko chiếc xe lại. Phc nghe c tếng ht lớn:
- Bnh tĩnh!... Bung xe ra mau
Phc mệt lả người v hốt hoảng. C vội bung tay ra. Người đn ng chạy nhanh theo chiếc xe cố kềm cho n xuống dốc chậm lại.
By giờ Phc mới thấy hai chn mnh run lẩy bẩy. C chạy theo sau như một người mộng du. Cuối cng chiếc xe ba bnh dễ ght cũng đ ngừng ngay chn cầu.
Tiếng anh Khải la um sm lm Phc tỉnh lại…
- Em cả m hả Phc ! Ai bảo đẩy xe một mnh?
Phc vuốt mặt lin tục. Mưa lớn qu mức lm người c lạnh run. Bỗng dưng c tủi thn hết sức. nước mắt c chảy lẫn với nước mưa. C tức tưởi ni qua tiếng khc :
- Chờ anh biết bao lu. Em đẩy về giữa đường, trời mưa... biết lm sao?
- Anh c muốn đu ! Xui qu trời ! Xe tng gy tay rồi n !!!
Phc giật mnh lo lắng. C thấy anh Khải trm kn người dưới một ci pons. Chiếc xe đạp ngả bn lề cầu. Cn đứng khoanh tay tựa xe ba bnh dưới mưa l một người lạ. Hắn ta đang chăm ch nhn c bắng nh mắt nửa cười nửa thương hại. C bối rối hỏi anh mnh
- Trời đất! Thật hả? Rồi sao?
- Sao g giờ ny m sao. Tay anh cột tn ten dưới o mưa n. Thấy trời mưa l anh lo cho em muốn chết. Anh nhờ Nguyn chở ra chợ mới biết l em đẩy về rồi.
Khải chợt ngừng lại, anh nhu my nhn c :
- o mưa em đu?
Phc nng bừng hai m. C nhn xuống mnh. Chiếc o thun vng ướt nhẹp st vo người v chiếc quần jean bạc phếch sũng nước lm c vừa lng tng vừa mắc cỡ qu sức…
Tiếng Khải vang ln lẫn với tiếng mưa :
- Nguyn phụ anh em mnh một tay nh?
Rồi tiếng người rất ấm vang ln :
- Được thi! Mnh bắt đầu thch đẩy xe ba bnh rồi đấy.
Mưa vẫn đổ như trt. Phc chợt nhớ ra ny giờ cả ba đứng ni như go dưới mưa. Ci “tn” Nguyn cũng chẳng c o mưa như c. Phc bắt đầu lạnh run v thấm mệt. Mũi c nghẹt cứng kh thở.
Nguyn nhn c i ngại :
- Phc dắt xe cho Khải. Ti đẩy xe một mnh được rồi. Hay l Phc chạy xe về trước đi. Chắc lạnh lắm rồi.
Khải cũng ni v :
- Ờ ! Em đạp xe về trước đi Phc.
Ci tnh bướng bỉnh bỗng nổi dậy trong Phc :
- Em cn đẩy được m, người một tay cho nhanh.
Ni xong Phc bắt đầu khom ngươ xuống đẩy xe. Nguyn ko pha trước, Khải một tay dắt xe đạp đi theo.
Về đến nh. Trời vẫn cn mưa. Mưa như trt nhưng ci bực bội xuống chốn trần gian đang muốn pht cuồng v nng bức.
Thơ đứng lấp l sau bếp.
- Trời ơi ! M lo con Phc ngoi chợ một mnh nn đạp xe ra với con Mai rồi.
Phc ni bằng giọng giọng nghẹt nghẹt :
- Anh Khải bị xe tng gy tay rồi.
Thơ sửng sốt :
- Thi chết rồi. Băng b g chưa?
Khải bước vo pha trong nh bếp. Anh loay hoay với ci o mưa.
- Cũng may mới nứt xương chứ chưa gy. Ờ ! Thơ ra phụ khing hng v. Đứng đ m nhn được h.
Thơ cự nự :
- Mướn người ta đẩy th để cho họ với con Phc khing được rồi, ku em ra cho ướt thm nữa.
Khải bực bội :
- Mướn ai? Bạn anh đ !
Nguyn vội ni :
- Được rồi Khải! Để mnh khing cho.
Dưới nh đn neon hắt ra từ nh bếp, lc ny Phc mới nhn r Nguyn hơn. Mặt hắn trng cũng… lỳ gớm. Ci miệng rộng mỗi bận nhấc hng ln lại hơi mm lại trng kh ngạo mạn v cương quyết. Mi tc đen ướt đẫm bết trn vầng trn rộng. Phc hơi bất ngờ khi nh mắt hắn chợt nhn thẳng vo c. Tia mắt ấm đấy chớ, nhưng Phc vẫn thấy mnh rất lạnh, c chong vng xy xẩm rồi chợt khụy chn xuống.
B Thanh vừa đạp xe tới cổng. B hốt hỏang ku to :
- Phc ! Phc !
Nguyn cũng kịp với theo người Phc v ko c ng vo lng mnh. Nguyn bế Phc gọn lỏn trong vng tay v vội v bước vo nh.

B Thanh cuống ln :
- Đem em vo trong thay quần o đnh gi cho n.
Nguyn bế Phc vo phng b Thanh. Người c lạnh ngắt, gương mặt xanh mướt. Anh bảo Mai :
- Thay quần o, lau cho thật kh. Đnh dầu v trm mền thật kn. Kiếm một t rượu hay sữa nng cho uống. Chắc tại Phc đi v lạnh qu…
Phc đ mở mắt, c gượng ngồi dậy. Nguyn v Khải bước ra ngoi.
Khải lẩm bẩm :
- Tội nghiệp con b ! N cố sức qu m.
Ngoi trời mưa đ ngớt nhưng khng dứt hẳn. Nước ngoi sn cn ngập lnh lng. Những chiếc l mận kh cứ tri theo nước.
Khải đốt một điếu thuốc gắn ln mi Nguyn :
- Coi chừng đến ng xỉu by giờ.
Quay vo nh Khải gọi :
- Thơ ơi ! Lấy bộ đồ của dượng t cho Nguyn thay đỡ. Cậu ấy cũng bắt đầu run rồi đy.
Nguyn xua tay :
- Thi! Mất cng. Mnh cũng phải về, tối lắm rồi.
Thơ từ trong nh bước ra, c đon đả như để xa sự hiểu lầm lc đầu của mnh.
- Anh Nguyn c về cũng phải thay quần o kh mới về. Thơ pha hai ly sữa nng rồi. Anh phải uống một ly mới được.
Nguyn nhn Thơ rồi bỗng nhin anh thật lạnh lng :
- Cm ơn Thơ ti phải về. Ti thch mặc ướt m đi trong mưa. Thơ vo đnh dầu thật nhiều cho Phc, rồi cho c ấy uống sữa.
B Thanh buớc ra, gương mặt đ bnh tĩnh :
- i ! Con Phc lm m hết hồn. Hồi no đến giờ n c bệnh hoạn g đu.
Khải lắc đầu rầu rĩ :
- Sng mai khng biết sao đy? Hai anh em trn chiếc ba bnh từ bị thương đến chết.
B Thanh chống tay c vẻ suy nghĩ. Nguyn rt một hơi thuốc thật di nhn mng lung ra sn. Tiếng anh vang ln trầm ngm :
- Bc để chu phụ đẩy xe gim Khải vi hm.
B Thanh nhn Nguyn như muốn hiểu su hơn lời ni của anh. Rồi b mừng rỡ :
- Nếu thế th đỡ cho bc biết mấy. Vậy sng mai khỏang 5h30 đến đy, ăn sng với bc rồi phụ bc. By giờ thay quần o đi cho ấm.
Nguyn mỉm cừời :
- Dạ ! Mắc cng qu. Chu mặc vậy được m. Giờ chu xin php bc chu về.
Quay sang bn Khải, Nguyn hỏi :
- Khải về khng, tao chở lun?
- Vậy th tốt qu ! Con về lun m t ơi.

o0o

Mọi người trong nh đ đi hết. Ngi nh trở nn trống v vắng tanh. Phc nằm một mnh trn lầu nghe thời gian như ngừng lại. C nhớ vơ vẩn nghĩ lung tung.
Buổi tối ấy c sốt suốt đm v m sảng đủ thứ. Vim phổi. C Trm đến khm v chch thch thuốc cho Phc. Hm nay c ngồi dậy được rồi nhưng vẫn cn ho v sốt nhẹ.
Nằm bệnh thật l khủng khiếp đối với một người tay chn khng khi no ngừng nghỉ như anh Khải thường ni về c. Hồi nhỏ, Phc nhớ mnh bị nổi tri rạ. Lần ấy c sợ lắm. C những mụn mủ đầy người, hi v đau, dơ bẩn v kh chịu. Bc sĩ cấm khng cho ra gi v tắm. Thế m c đ ln mẹ tắm đại nước lạnh. C bị ng Triệu ht cho một trận nn thn. Đến by giờ cũng đ mười mấy năm c mới biết bệnh l thế no.
Mấy hm đầu b Thanh v hai c chị thay phin nhau ở nh với c. Ai cũng lo lắng, chăm sc, chu chuộng lm Phc pht ngượng. C cứ lun miệng cu nhu :
- Con bị cảm lạnh chứ c sao đu m m lo. Con ở nh một mnh được rồi.
Để by giờ c một mnh trong nh, c cứ nằm lăn qua trở lại.
Ngoi cửa sổ, nắng lung linh theo những ngọn l đong đưa. Trời xanh ngắt v trong veo. Phc nhn mu xanh ấy m nghĩ bng quơ. C buồn bực đưa tay mở my cassette. Tiếng đn dương cầm thnh tht vang ln từng nốt nhạc ro rắt, từng giọt thời gian rơi rụng, từng sợi tơ đn ngn nga. Phc nằm một mnh v cảm nhận sự c đơn qua từng m thanh mượt m ấy.
Richard Clayderman Vol. Ny em c nhớ…
Băng nhạc ny ở đu vậy? Rồi băng ny nữa “ The name of the game…”
Chắc anh Khải cho mượn… Nằm nghe nhạc một hồi ngủ thiếp đi. Đến khi c tiếng anh Khải ni g đ với ai, c mới thức dậy.
- C người đến thăm “Gỗ Mun” ka. Đừng c m nhng nhẽo nữa.
C lật đật gượng dậy. Bước ra ngồi ngoi pha bn học. Anh Khải đẩy Nguyn tới rồi ko ghế cho anh ta ngồi.
Thật bất ngờ. Phc liếc anh Khải ấm ức : “Tự nhin lại dẫn hắn ta ln tuốt trn đy. Mnh bệnh, mới ngủ dậy chắc mặt như mo ốm…”
Nguyn tự nhin nhn Phc, anh ta mỉm cười :
- Hm nay Phc đ đỡ chưa?
- Dạ ! Đỡ nhiều…
Phc im lặng. C bối rối nhn anh Khải. Anh đang tới mở cassette. Anh chọn một băng khc thay vo rồi hỏi Phc :
- Nhạc nghe được khng?
Phc nh nhẹ gật đầu. Khải nheo mắt :
- Cứ yn tr m nghe. Anh vừa c một chỗ mượn. Muốn nhạc g cũng c trừ cải lương.
Phc cười cười tru Khải :
- Mấy hm nay em lại muốn nghe cải lương mới kỳ chớ.
Khải hm hỉnh :
- Sau một cơn bệnh em thay đổi theo chiều hướng tốt. Ai thch nghe cải lương l ngươ đ đang c nhiều điều trắc ẩn như… tuồng cải lương.
Khoanh tay lại, Khải hỏi Phc :
- Em đang c tm trạng g vậy?
Phc cười, c thấy Nguyn hơi nhếch mp. C chẳng biết ni g với hắn ta, nn c đnh quay lại trả đũa Khải :
- Em chẳng c tm trạng g hết. Chỉ c những người đang yu như anh mới lo đủ thứ . Cn em hả. Muốn nghe cải lương cho mnh c cảm tưởng quanh mnh c nhiều người, nhiều cuộc đời v nhiều tiếng động. Chớ nằm mấy ngy chỉ nghe tiếng ht, tiếng đn đơn điệu, buồn lắm…
Khải ngớ ra :
- ! Ra thế ! Lu lu lại đổi tng ai biết đu m chu.
Phc thấy mnh vẫn cn hơi chong vng. C rng bắt chuyện với Nguyn :
- Hm nay anh Nguyn đẩy xe chắc rnh rồi hả?
Anh lại nhếch mp cười :
- Bảo đảm xuống dốc khng trượt tay li.
Rồi anh lại tiếp :
- Ti tới thăm Phc một cht. Chc Phc mau khỏi bệnh.
Nguyn đứng dậy. Khải cũng đứng theo. Phc vẫn cn ngồi. Bỗng dưng c lại muốn nằm lỳ trong giường. C ci g nghn nghẹn lại ở ngực Phc. C bặm mi nhn theo. Khải quay vo :
- Để anh mượn cho vi tuồng cải lương.
Phc gượng gạo lắc đầu :
- Lc ny em đa m anh cũng tưởng thật ?
Phc bước đến giường, c nằm xuống rối lại ngồi dậy đi tới bn chiếc gương treo trn vch. C nhn thấy một gương mặt hơi xanh v phờ phạc. C khng ngờ mnh hm nay trng tệ thật. Thờ thẫn Phc trở lại nằm m gối.
- Người g đu kh khốc. Ai cần đến thăm… M đến th t ra cũng hỏi han ny nọ... Dễ ght lm ci giọng ta đy. Tới thăm người ta bệnh, ni được hai cu cụt ngủn…
C nhắm mắt lại. Gương mặt Nguyn lại r mồn một. Đm đầu tin m sảng c cứ thấy mnh bị ci xe ba bnh ko tuồn tuột xuống dốc. Rồi Nguyn cứ chạy theo nu c lại. C lc c thấy Nguyn ko tay c chạy đi đu khng biết. Cn anh Khải cứ đứng cười m khng chịu “cứu” c… Người c lạnh run rồi nng chịu khng nổi…
C cũng ngạc nhin khi thấy mnh như c trng trng hắn đến thăm. Sng no, chiều no c cũng nghe tiếng chị Thơ cười rn r lc dọn hng… Đến lc gặp hắn th c lại thất vọng… C lẽ hắn vo thăm Phc v php lịch sự thng thường đ thi. Hắn lm sao c chuyện g để ni với c.
C Trm dịu dng ngồi xuống bn Phc :
- Sao c b ! Hm nay cn sốt khng?
Phc ngoan ngon lắc đầu :
- Đừng chch nữa c ơi !
- Lớn rồi m sợ chch ?
Phc nũng nịu :
- i ! C chch thuốc g m tay chn run như b gi, cn ci mi cứ t rần hoi, chu kh chịu qu !
C Trm nho mũi Phc :
- Tại lười ăn ! Chu ăn được khng?
- Lạt miệng qu c ơi !
- Thế mai đu khng ngậm? Thi hm nay c tha cho. Cho uống thuốc h ! Khỏi chch.
Phc nhn c Trm ngập ngừng :
- C ơi !
C Trm ngạc nhin :
- G đ Phc?
- Bộ chu giống c t chu lắm hả?
- Ừ !
- Sao chu c thấy chu giống cổ chỗ no đu?
C Trm trầm ngm :
- Nếu nhn chu rồi nhn hnh c t trn bn thờ th khng giống đu. Nhưng tiếng ni, nụ cười vc dng th giống lắm.
- Cn tnh tnh th sao hả c?
C Trm nghim nghị nhn Phc. C ni rất ngắn :
- C hy vọng tnh tnh hai người hon ton khc nhau
- Sao vậy c?
C Trm im lặng. C soạn thuốc đưa cho Phc :
- Nhớ rng ăn ! Khng th lu lại sức lắm.
C Trm về rồi. Phc tần ngần một cht. C ngồi dậy ra pha trước tủ thờ. C nhẹ nhng nhấc hnh c t ln. c lấy quyển nhật k xuống.
- Buồn qu ! Ở khng lm g m khng đọc?
C vo nằm trn giường bắt đầu mở ra.
“Đm…
Thế l chng ta đ nhận ra nhau. Tại sao cu ni đầu tin của anh lại l như thế nhỉ? Thế giới ny rộng lớn qu m sao chỉ hai ta nhận ra nhau giữa đm đng xa lạ ny?
Ci qun c ph nhỏ ấm cng với bức tranh rừng thu to hết vch tường. Chiếc bn gỗ nu vương, hai tch c ph đen sng snh… Đo hồng cam đơn độc… V g nữa, tiếng ht trầm đục của người ca sĩ…
“Sầu thi xuống đy! Lm sao em nhớ mưa ngoi sng bay, lời ca anh ngỏ...”
“Cm ơn khu rừng ma thu v lời ca buồn b ấy
Một ngy đng nhớ đ qua….
Cm ơn ci bắt tay thật nhẹ của anh”
“Đm….
Em đ giận nhỏ Trm. N đ xc phạm em khi ni về anh như thế. Trm bảo em qu lng mạn v m muội. Trm bảo anh khng hề yu em m chỉ xem em như một tr chơi. Một tr chơi c tn tuổi hẳn hoi, Trm khng hiểu tnh yu l một sự tự nguyện hay sao ấy, em yu anh v chấp nhận phần thua thiệt…”
Phc lật tiếp một số trang khc. C chẳng hiểu c t viết thế nghĩa l sao…
Ngy…thng…năm….
Khi hn nhau người ta c thể ni nhiều điều m khi yu nhau người ta chưa ni được. Anh c cảm thấy như thế khng? Mi anh ấm v n cần biết bao. D chưa lần no ni yu em nhưng em c cần chi lời ni đ. Em chỉ cần anh v em đ c được anh rồi. C thể căn phng anh đ c nhiều c gi đến trước em. C thể lọ hoa kia đ từng được cắm rất nhiều bng hồng, nhưng c sao đu. Hm nay em đ đến với anh. Anh c hiểu khng. Tnh yu no cũng c hạnh phc v niềm đau. Hạnh phc em xin dnh trọn cho anh cn nỗi đau em xin giữ lại… ”
- Phc !
C giật mnh ngước ln. B Thanh đang chăm ch nhn Phc :
- Con đọc g vậy? Chưa hết bệnh m cứ khng chịu ngủ. Lục đục, lục đục hoi rồi than nhức đầu.
Phc thnh thật nhn mẹ :
- Con đọc cuốn nhật k của c t chớ c đọc g nặng đầu đu m m lo.
Mặt b Thanh bỗng hơi thay đổi sắc :
- Ai cho php con đọc? Đọc lu chưa? Tại sao con biết n? Đưa đy cho m.
B Thanh dằn lấy quyển sổ trn tay con, b vội v nhn vo như muốn biết c đọc đến đu. Phc hơi ngạc nhin v hnh như từ nhỏ tới giờ b chưa lần no c thi độ hơi mạnh bạo như thế với cc con. C ngỡ ngng nhn mẹ :
- Con thấy hm dọn bn thờ. Con đu biết l khng được php đọc, tại nằm buồn qu…
B Thanh im lặng xếp cuốn sổ lại. B đưa cho Phc một bịch mai.
- Ngậm cho sạch miệng. Của thằng Nguyn mua cho con.
Phc nhn vai, b Thanh nhn con :
- Sao thế? Ngn mai ?
- Dạ khng!
Phc nhn bng quơ ra cửa sổ. C khng biết phải giải thch lm sao với mẹ về ci nhn vai của mnh. Đột nhin c quay lại :
- M ! Sao m khng cho con đọc cuốn nhật k đ?
- M thấy khng nn. C t chết rồi. Chuyện yu đương ring tư của c, con biết lm g cho thm suy nghĩ. Hy để những thứ ấy chm vo qu khứ.
- Thế sao hồi đ khng đốt n đi?
- Con sao lc no cũng vậy. Ci g cũng hỏi như con nt. Chuyện g cũng hỏi n hỏi tới, hỏi cho ra bằng được. C những ci phải tự suy nghĩ ra m hiểu chứ !
Ngừng một cht b Thanh ni tiếp :
- C những cu hỏi người ta nghĩ rằng mnh muốn cắc cớ bắt b họ, cũng c những cu hỏi người ta cho l mnh ngốc nghếch hay ngớ ngẩn. Tốt nhất l phải biết hỏi cho đng lc, đng cu v đng…
- V đng điệu !
Phc mỉm cười vuốt đui. B Thanh cũng cười theo :
- Con lc no cũng giỏi lắm. Liệu đấy, lớn rồi, phải biết suy nghĩ khi ni, khi nghe
Phc nhn theo dng b Thanh bước xuống lầu. C thầm th với mnh :
- C những cu hỏi m người ta phải giữ lại cho mnh v suốt đời mang theo.
Cầm bịch mai trn tay c nghĩ tiếp :
- Gi mai ny c cho ta một cu trả lời no khng nhỉ? Tại sao? Tại sao?

o0o

Sng nay Phc dậy sớm. Tiếng mọi người vang ln dưới nh lm c nn nao. C nghe tiếng Nguyn rồi tiếng cười của Thơ. Cũng tội chị Thơ v chị Mai, “Gỗ Mun” bệnh rồi th hai chị cũng phải khing hng phụ “người ta” thi.
Chiếc xe ba bnh đi rồi, sao mnh lại quan tm nhỉ?
Bưng ly sữa cn nng, c cố gắng uống từng ngụm một. Anh Khải tru c :
- N ! Rng uống sữa đi cho giống người bệnh chớ.
Tới hm nay Phc rng hết nổi rồi. Uống sữa quả l một cực hnh.
C ngồi dậy khoc chiếc o ấm mu đỏ vo v nh nhẹ bước xuống cầu thang.
Người c nhẹ hẫng chao đảo :
- Chao ơi ! mnh mất sức dữ vậy sao? Phải vận động, nằm một chỗ hoi giống như chết...
C bước ra vườn. Sng nay sao lạ thế ! Chỉ cơn mưa hm ấy thi m bao nhiu thay đổi. L cy xanh mượt m, đất mềm mại dưới chn. Cỏ bắt đầu ln phn mọc đầy sn. Đm dương sĩ đm những tược non yếu đuối đang lả lơi theo ngọn gi.
Phc rẽ sang tay phải rồi ngồi xuống chiếc ghế đ quen thuộc nằm dưới gin dạ l hương. Chiếc ghế lạnh buốt lm c khẽ rng mnh. Tiếng ve sầu đu đ chợt vang ln rồi im bặt. Lặng lẽ c cầm chiếc l rụng trn ghế nhn chăm ch. Ci thế giới mu sắc kỳ diệu thu gọn trong chiếc l. Chỗ xanh đậm, chỗ vng tươi, chỗ đỏ, chỗ lấm tấm nu.
Rồi như một linh cảm, c bất thần quay ngưi lại. Nguyn đứng sau lưng c tự lc no. C ngồi dưới thấp ngước ln nhn anh, tự dưng Phc thấy mnh b nhỏ với dng cao lớn của Nguyn. Anh đang ngạo mạn nhn c với đi mắt của người khm ph ra một điều mới lạ. Miệng nhếch cười vừa như chế giễu vừa như tội nghiệp.
Mặt Phc bỗng nng bừng bừng :
- Hắn đ ẵm mnh vo nh… By giờ hắn lại nhn mnh bằng ci nhn bất lịch sự.
Giọng Nguyn vang ln ấm p gợi cảm lm cho Phc kh tm được thm ci để nghĩ xấu cho anh.
- Phc đ thật sự khỏe rồi chứ? Ra vườn sớm khng lạnh sao?
- Khng!
- Nằm một chỗ chắc buồn lắm?
- Vng!
- C nghe nhạc khng?
- C!
- mai ngon chứ?
- mai hả? Tuyệt !
Nguyn lấy trong ti o ra một gi nhỏ. Miệng cười thật li cuốn :
- Phc ăn đi cho khỏi nhạt miệng. Dạo ny khng hiểu sao ti cũng đm ra thch mai.
Phc chưa c phản ứng g th Nguyn đ đặt gi mai vo tay c. Bn tay Nguyn với những ngn di nhưng mạnh mẽ mu hồng nu bn bn tay Phc nhỏ b xanh xao với những đường gn mờ mờ.
Sng nay Phc mặc bộ đồ trắng lấm tấm những bng hoa hồng nhỏ trng c hiền lnh như một tiểu thư hay e lệ. Chiếc o lạnh chong hờ hững trn bờ vai lm gương mặt c hồng ln một cht.
Mắt Nguyn hnh như khng rời khun mặt c. C lẽ v anh đang ngạc nhin v c hm nay trng khc hẳn c gi o vng mạnh mẽ trong buổi chiều mưa như trt ấy v cũng khng giống c gi bẽn lẽn rụt r trn lầu m anh mới ln thăm hm kia.
Phc cũng đang mở to đi mắt nu nhn trả lại anh như thch thức :
“Hắn ta trng ngang tng biết bao v cũng lạ lng biết bao”
Hm nay Nguyn thật phong trần với ci quần bạc phếch v chiếc o car rộng ngắn tay. Hng ria mp lười cạo, phớt đời một cch dễ ght dưới chiếc mũi cao thẳng, thanh t trn gương mặt rộng ri nt đn ng rất kỳ…
- Tại sao phải ch đến hắn ta?
Ci cảm gic ng xuống mơ hồ nhớ nhớ, qun qun trong Phc. Phc chỉ nhớ hnh như c ai đưa tay ra m Phc vo lng, c cảm thấy ấm v khi tỉnh lại c đ nằm trn giường m với bao nhiu lớp mền v bao nhiu mi dầu gi kim.
C chớp chớp mắt. Rồi như để giấu đi những cảm xc trong lng, tự nhin Phc lại ni những lời khch so khng thua g của chị Mai :
- Cm ơn anh Nguyn đ phụ m Phc mấy hm nay…
- Ti phụ bc đu phải để nghe Phc cm ơn.
Phc sững người một cht. Khoanh tay nhn Phc với ci nhn của người lớn với trẻ con :
- Ti về, chc Phc mau hết bệnh !
Vẫn cu ni khch so cũ rch. Tri tim Phc bỗng thắt lại. C bậm mi ngăn tiếng gọi của mnh. C thm được ni chuyện biết bao. Nhưng c vẫn im lặng nhn Nguyn bước thật nhanh.
Trn đất lc đc vi chiếc l rơi. Nguyn ngần ngừ trước bụi hoa li. Anh hi một bng bp đem đến để vo lng bn tay Phc.
Đi mắt Phc đang long lanh ấm như một cht mặt trời bỗng bất ngờ nhanh chng trở nn lnh đạm đp lại mắt anh. Nguyn thấy lng mnh xn xao kỳ lạ. Anh nhếch mi ku bạc thầm nghĩ :
- ! Ra “Gỗ Mun” l như thế !

o0o

Phc đ khỏi bệnh hẳn, c đi học lại đều đặn, nhưng b Thanh chưa cho c lm việc g nặng. B lo lắng v sau đợt bệnh kh nặng ny con b “Gỗ Mun” như đằm tnh lại.
Nguyn vẫn cn đến phụ Khải đẩy xe. Tay Khải đ khỏi nhưng cn yếu. Dạo ny b Thanh bn được, b mua thm nhiều mặt hng nn xe nặng hơn trước.
Dưới mắt b Thanh, Thơ v Mai th Nguyn l một tn sinh vin ngho muốn tm một việc g đ để c thm t tiền cm trong sinh hoạt. Phc biết Nguyn đang học điện tử. Nguyn chỉ l bạn học chung trường với Khải chứ khng chung khoa. nn Phc cũng chẳng ngạc nhin khi hồi giờ c khng nghe Khải ni về một người bạn no như Nguyn.
Độ ny Khải bơ phờ như một tn thất tnh nặng. Anh c vẻ buồn v t ni. Phc nghĩ m thương anh Khải v giận chị Thơ. Thy l bạn học chung với Thơ, Khải đ quen Thy qua những lần c tới nh Thơ. Lc đầu c c tạo điều kiện để Thy v Khải gặp nhau nhưng đến lc c thấy ng anh mnh c vẻ “lậm” rồi th c lại tỏ thi độ khng đồng tnh. C lớn tiếng ch bai Thy l qu ma, chậm chạp, khng thể thch hợp với lối sống của gia đnh c. V Thy cũng t đến nh chơi hơn trước. Khải buồn nhưng khng ni ra. Khải c lạ g Thơ. ch kỷ v độc đon. Điều lm anh đau khổ l tự dưng Thy cũng xa lnh anh. Muốn gặp Thy khng phải l chuyện dễ. Anh chỉ c phc l đồng minh. C nhiệt tnh đưa thơ, lin lạc gim hai người. Thy c b nội rất kh. Khải coi vậy m cốt thỏ. Anh chưa dm đến nh Thy bao giờ. C hay giận lắm. Thy sợ b nội nn chưa bao giờ mời Khải. M người ta khng mời m đến th đường đột qu. Nếu đến đn c ở trường th thế no cũng đụng “b c” Diệp Thơ. Khải khng muốn ai động vo Ngọc Thy, con chim non b nhỏ của anh hết.

o0o

Khải ngồi với Nguyn dưới hin nh. Sng nay Chủ Nhật. Sau khi đẩy hng ra chợ, cả hai đ đẩy xe khng trở về. Diệp Thơ mời ở lại. C đ chuẩn bị buổi ăn sng theo như c ni “rất đặc biệt”. Nguyn lưỡng lự định về nhưng Khải nhất định ko anh ở lại. Mới thn nhau đy thi nhưng Khải rất qu Nguyn.
Ở anh chng ny c một điều g đ b ẩn v quyến rũ. Anh cng giới m cảm thấy Nguyn rất li cuốn, bởi vậy anh chẳng ngạc nhin g khi vo tới trường thấy chung quanh Nguyn bao nhiu l bng hồng tha thướt. Ci dng to cao của Nguyn tot ra một vẻ mạnh bạo đầy uy quyền với kẻ khc. Ni chuyện với Nguyn người ta dễ bị anh m hoặc d lời ni của anh khng phải l một mệnh lệnh. Thế m con Phc đ biểu mi khi c lần Khải đ khen Nguyn…
Sng nay hnh như Nguyn đang trng đợi một ci g đ. Anh cứ hướng ci nhn xa xi của mnh ln những khm hoa. Độ ny vườn nh Phc c nhiều hoa lắm. Khải đ phụ Phc mấy buổi chiều để cuốc đất, vun đất thnh những hng, những luống dọc ngang trong sn, rồi anh chở c đi mua hoa về trồng. Hng tường vi cũ kỹ gi cỗi cũng được tỉa lại, sau những cơn mưa đ xanh tốt. Phc lm một hng dậu nhỏ cho n dựa ln trng rất dễ thương. những bụi dương xỉ khc loại mọc lan đầy đất, rồi hoa mười giờ đủ mu… Trong nh mỗi người thch một loại hoa khc nhau. Thơ th yu hoa hồng, đặc biệt l hồng vng cam. Mai th thch cc đại đo, cn Phc th thch những loi hoa be b dễ thương như đồng thảo, sao nhi li v cc tứ qu mong manh, nhỏ b nở từng chm rũ xuống đất.
Buổi sng, những khm hoa cn ướt sương đm trng rất tươi mt. Nguyn đứng dậy, định buớc đến gần những luống hoa th đ nghe tiếng Thơ :
- Mời hai người vo bếp thưởng thức mn bnh ướt đặc biệt nha !
Khải sốt sắng hưởng ứng :
- Với Thơ th thứ g cũng trở thnh đặc biệt được hết. Tụi anh th đi lắm rồi nn rất hoan nghnh ci đặc biệt của Thơ.
Nguyn lững thững bước theo sau Khải. Những buổi sng đến đẩy xe, b Thanh lun p anh ăn sng nhưng chưa bao giờ Nguyn nhận. Anh lun từ chối một cch kho lo, nhưng sng nay Nguyn lại muốn ở lại.
Trn bn, Mai đ xếp bnh ướt ra dĩa. C đang trt mỡ hnh ln trn, tiếp đến l gi luộc, rau sống v dưa leo bầm nhỏ. Thơ bưng từ bếp ra một t nước mắm vng sẫm với những miếng ớt đỏ bầm nhuyễn nổi trn mặt.
Khải giả vờ ht ht mũi :
- Nhn l đ thấy đặc biệt rồi. ”Gỗ Mun” đu Mai? Ku n đi!
Thơ gắp những lt chả lụa trắng mịn để vo từng dĩa đĩa bnh. C mỉm cười :
- Anh Khải kho lo. Muốn ăn th lăn vo bếp. Đy l mn ruột của n m.
Thơ vừa dứt lời th cũng l lc Phc từ sau vườn bước vo cửa bếp. Phc đang ht to bi ht nghe vui tai.
“Em đi qua chuyến đ thấy con trăng đang nằm ngủ. Con sng l qun trọ, trăng tn lng du…”
C chợt im bặt khi nhn thấy Nguyn. Đi mi c cong ln nghịch ngợm cố hữu :
- Lu gh mới gặp anh Nguyn.
- Vng! Mong rằng hm nay Phc khng phiền v ti sẽ ăn bớt phần của Phc đ.
- Ồ! C sao đu. Chị Thơ sẽ nhường cho em phải khng no?
Thơ cười rất tươi. Ci lm đồng tiền trng dễ thương hết sức :
- C nhường th nhường cho người khc chị khng nhường cho Phc đu.
Vừa ko ghế ngồi xuống kế Mai, Phc vừa si nổi :
- Nếu vậy th mnh ăn đua đi !
Anh Khải “x” một tiếng :
- Em lc no cũng đua, cũng ho thắng. Liệu đấy !
Mai cầm đũa đưa cho Khải v Nguyn, C nhỏ nhẹ :
- Bắt đầu được rồi, thử coi nước mắm chị Thơ lm c ngon khng nh?
Ny giờ Nguyn vẫn im lặng. Anh tự nhin gắp một lt chả to bỏ vo đĩa Thơ n cần một cch lộ liễu:
- Phần Thơ, người cực nhất trong buổi sng nay.
Đi mắt Nguyn sng v su với tia nhn ấm người. Thơ hồng đi m khẽ liếc Nguyn. C nhỏ nhẹ ngồi ăn từng miếng, cắn từng t như đang thẹn th e lệ.
Phc thấy hơi kh chịu “Chẳng hiểu họ đang đng kịch g với nhau”?
C ăn vội vng, hầu như khng nghe r anh Khải đang kể chuyện g rồi chọc chị mi g đ rồi mọi người cười ồ ln. C đứng dậy trước tin.
- Buồn qu! Mnh đề nghị ăn đua, chẳng ai hưởng ứng. Rốt cuộc về nhất cũng như về cht.
Phc đến bn tủ lạnh lấy chai nước v mấy ci ly nhỏ để trn bn. C thong thả rt cho mọi nguời. Phc c cảm tưởng mắt Nguyn đang lướt qua từng cử chỉ của c. Phc đặt ly nước trước mặt Nguyn rồi nhn anh. Phc đ lầm. Nguyn khng hề để mắt tới c. Anh đang cười rất tươi với chị Thơ.
Tim Phc nhi ln một ci. Khng ai hay Phc đ bước ra sau vườn lng trĩu nặng. Một nỗi buồn v cớ đang len vo lng c. Trong nh, người no đ vừa mở to hết cỡ my cassette.
C ngồi xuống chic ghế đ thn quen, hồn thả theo tiếng nhạc :
“Yu người rồi khng thi, trầm mnh trong th thương đau người ơi…Gần người yu dấu, mộng về xn xao v hồn như chấp cnh bay về đu…”
C nhắm mắt lại “Hắn l cơn bo, hắn xuất hiện cng với bo lớn thi tạt đi những g ta đ c xưa nay… Tại sao ta phải nghĩ đến hắn hoi vậy? Tại sao mỗi buổi sng ta phải ngng trng để được nghe tiếng xe ba bnh quen thuộc? Tại sao? Tại sao?” 
Phc thở di. C những cu hỏi chỉ mnh trả lời với mnh. V c những cu hỏi cũng l cu trả lời... “Tại ta, ta chỉ l con b lu tu xấu x. Ta lm sao được xinh đẹp, sang trọng, dịu dng, tế nhị v giỏi như chị Mai, chị Thơ… M chị Thơ sao lạ, đ c anh Dưong rồi, cn gieo vo lng người khc những hạt giống hy vọng để lm g nhỉ?”
C nhớ đến đo li kh vẫn cn để trn bn học. Đo hoa trắng đ quắt queo v ng mu nu xấu x… Rồi c tự dy v mnh “R chủ quan, một nụ hoa chỉ c nghĩa l một nụ hoa, tại sao ta cứ muốn đi tm ci ẩn ngữ g bn trong của một hnh động no đ nhỉ? Để rồi thất vọng, để rồi xt xa. Hắn đưa mnh đo hoa li, cũng c thể từng ởi chị Thơ hoa hồng, chị Mai hoa cc, v những người con gi khc những loi hoa khc. Anh Khải đ ni hắn đo hoa lắm m. Mnh khng muốn l một bng hoa m hắn sẽ xu thm vo ci vng hoa của hắn đu. Hắn chẳng l g cả. Rồi hắn sẽ biết “Gỗ Mun”…
Phc khng nghĩ tiếp được, mọi suy nghĩ hnh như biến đu mất khi c pht hiện ra Nguyn đ ngồi xuống bn cạnh. Anh ta chẳng ni năng g hết, chỉ chống cằm nhn nụ tỉ muội b xu xu hồng hồng trong chậu gần đ.
“Người yu rồi khng ngui. Trầm mnh trong thương đau người ơi…”
Hắn ht nho nhỏ như chỉ để mnh hắn v c chăng l ci nụ hoa đng yu kia nghe thi. Phc ngồi đ cũng như khng c.
“Hắn đang trầm mnh trong th đau thương? Chị Thơ đ lm hắn đau khổ sao?”  Nỗi cảm thng su sắc lm Phc muốn ni đi điều g đ “m ni g? Mnh c l ci g đu m ni”
Phc dợm bước đứng dậy đ nghe Nguyn gọi nhỏ :
- “Gỗ Mun”! “Gỗ Mun”! Hoa cũng c linh hồn nữa. Em thấy khng? Nụ hồng ny biết khc khi nghe bi ht ny buồn qu. Nước mắt n đy n !
Phc t m nhn theo tay Nguyn. Một giọt nước nhỏ nằm giữa những cnh hoa hm tiếu đang sắp rơi xuống.
Nguyn ko tay Phc để pha dưới nụ hoa, vừa đng lc giọt nước b xu vo lng tay c. Ngỡ ngng, Phc nhn Nguyn. C chợt bng hong, đi mắt nu thẫm cũng đang nhn c. Lạ lng, ci nhn khng giống như ci nhn hắn nhn chị Thơ. Đỏ mặt, Phc rụt tay mnh lại. Giọt nước cũng nho ra tan mất trong lng bn tay c đang nắm chặt.
C đứng ln, định bước vội vo nh để mặc Nguyn ngồi với nụ hoa với th đau của hắn th chị Thơ đ ra tới vườn. Gương mặt Thơ hồng ln một niềm vui kh tả. C lẽ c đang hi lng v bản thn mnh. C lun l người nổi bật giữa đm đng, giữa những người con gi khc, d những người con gi đ l những đứa em của c. Thơ nghĩ : Rồi anh chng Nguyn ny cũng sẽ theo quỳ luỵ c thi. Bề ngoi hắn trng hay hơn Dương nhiều, chỉ tội l đi xe đạp v quần o no cũng bạc phếch. C thể hắn c chiều su hơn Dương, c thể c kh bắt nạt v điều khiển hắn, nhưng cần g. Hắn chỉ l một trong những tn con trai để c trắc nghiệm khả năng thu ht của mnh. Chồng c phải l người giu c, t ra phải như Dương hiện giờ. ”
C bước đến bn cạnh Nguyn, rồi bằng một ci nhu my của một người biết mnh đẹp. Thơ nũng nịu :
- Thơ đu c thch hoa hồng ny ! Thơ thch hoa hồng vng ka! Thứ hồng tỉ muội ny mong manh qu. Anh Nguyn xem những đo hồng đằng kia ka, mnh đứng ở đy m cn thấy rất l r.
- Những đo hồng đẹp một cch ku kỳ v lộ liễu phải khng Thơ?
- Đng! Hoa như thế mới l hoa chứ!
Nguyn liếc Thơ một ci kh tnh, anh tủm tỉm ni theo :
- Người như thế mới l người chớ…
Phc thấy mnh như thừa. C khng muốn xem chị Thơ diễn kịch d vai no chị diễn cũng rất đạt. Phc thầm nghĩ trong đầu “bn tm lạng. bn nửa cn”…
C bực bội, bước đến cy, ngắt một chm dạ l hương, những hoa trắng li ti như những ngi sao đơn độc. Những ngi sao ban ngy buồn b khng một cht hương thơm. Sao hắn mau thay đổi thế nhỉ? Mới thật nồng nn, su lắng bn ta. Giờ lại lẳng lơ bn chị Thơ. Hắn l người như thế no nhỉ?
Tiếng anh Khải gọi c trong nh buộc c phải bước đi, d by giờ c lại muốn xem tiếp vở diễn kịch cả hai người ny lắm.
Khải ngồi trong phng khch. Anh đang gc tay sau t. Phc ngồi xuống :
- G đy ng trời?
- C cch g cứu anh khng? Hơn một tuần rồi anh khng gặp Thy. Anh sắp đin ln.
- Đin thử em xem, c giống mấy kp ht cải lương giả đin khng?
- Thi m . Anh khng giỡn nổi rồi…
Phc chăm ch nhn Khải :
- Anh Khải n! Anh thương chị Thy thật tnh hả?
- Trời ơi ! Hỏi nhiều ci khờ hết biết.
- Tại em thấy anh nht qu. Đ yu thật th phải liều mạng chớ.
Khải nhăn nh :
- Liều mạng th anh dư sức liều mạng, nhưng cn Thy. b nội Thy kh lắm, rầy r tội nghiệp Thy chớ.
- Chị Thy ni vậy chớ ai biết b nội chỉ kh cỡ no?
Phc nhịp nhịp tay trn ghế, C nheo mắt :
- Hay l hm nay hai anh em mnh đến nh chị Thy. Đi với em, anh sợ g?
Khải ngần ngừ :
- Anh m sợ g? C con nhỏ Thơ, n ni ny ni nọ Thy của anh…
- Đừng cho b Thơ biết.
Khải cc ln đầu Phc một ci :
- Rồi ! Anh cũng liều mạng lun. Thay quần o đi, nếu em rủ được Thy đi chơi th em l số một la m.
Phc ln lầu thay quần o. Đơn giản v gọn gng. Phc thch thế. C mặc chiếc o bằng vải th mu hồng nhạt, chiếc quần nhung mu sậm. Đầu đội chiếc nn kết mu trắng qu sinh nhật của chị Mai. C bước xuống lầu với niềm vui sắp lm điều tốt. Bước ra đến sn c nghe giọng Nguyn :
- ... Ti sẵn sng, chỉ sợ Thơ khng quen ngồi xe đn dong thi.
C thầm nghĩ : “- g nữa đy? ”
C hơi khựng lại, Khải cười rạng rỡ :
- C Nguyn đi nữa Phc. Phen ny anh c nhiều đồng minh.
Tiếng Thơ nhẹ nhng ch chiết :
- Anh Khải loại em ra khỏi danh sch ủng hộ rồi phải khng? Buồn năm pht. D khng biết qu vị đi đu cũng chc đi vui nh.
Phc im lặng dắt xe đạp mnh ra cổng. C đạp li pha sau nhường Nguyn v Khải đi trước. Ra đến đường Khải ni :
- ! “Gỗ Mun”! Anh phải về thay bộ đồ chiến chiến một cht. Bộ ny giống phu xe thấy mồ.
Quay sang bn Nguyn, Khải cười :
- Nguyn, gh nh mnh một t, mnh sẽ chọn cho ng một bộ đồ hết lun.
Nguyn lắc đầu :
- ng đến nh người yu chớ c phải ti đu? Lần ny ti v Phc xung phong dọn đường, nhưng lần sau ng đi một mnh nhớ đừng qun tụi tui nh.
Khải cười hm hỉnh :
- Yn ch anh sẽ khng qun hai... em m anh cn vun vo ny nọ nữa chứ…
Phc đỏ mặt :
- Ght! Em cho anh đi một mnh nhe!
Đến nh Khải, Phc v Nguyn đứng đợi dưới sn. Buổi sng nh Khải cũng chẳng c ai. Nguyn mở lời :
- Phc n! Ti mặc quần o xấu x qu Phc đi với ti c xấu hổ khng?
Lại tự ti mặc cảm rồi đy. Phc nghĩ thầm. Hơi i ngại, c nhỏ nhẹ :
- Sao anh Nguyn lại hỏi vậy? Quần o sang trọng quả l lm người ta đẹp hơn, nhưng ci cơ bản l con người, Phc nghĩ đu phải l do quần o… M Phc biết anh Nguyn giả bộ hỏi vậy chớ. Anh đu quan tm đến bề ngoi của anh hay của người khc.
- Nếu đi một mnh th ti chẳng bao giờ quan tm.
- Đi với Phc anh cũng đừng quan tm.
Im lặng một cht, giọng Phc chợt cất ln dọa dẫm :
- Chắc những lc đi với người yu, anh Nguyn cũng điệu như anh Khải hm nay thi.
- Phc nghĩ l như vậy ?
Bậm mi, Phc cười cười :
- Chớ sao? Con gi thch người yu mnh đẹp!
- Phc cũng thế?
- Chưa hẳn, cn ty từng người yu của Phc nữa.
Khải ra tới sn. Mặt anh hớn hở như con nt được kẹo.
Nguyn lắc đầu :
- Chưa gặp được người yu m cậu đ phấn khởi như vầy, đến lc gặp khng biết cậu cn mừng đến cỡ no?
Phc vừa gc chn chống xe vừa ni :
- Vậy chứ trước mặt chị Thy ảnh im re h.
- Lại ni xấu. Nhớ đi. Anh thấy coi bộ ci ba ti sồi sắp l dạng rồi. Liệu đấy.
Phc le lưỡi tru anh rồi đạp đi trước. Gần tới chợ, Phc dừng xe c bảo :
- Chờ em một cht
Lt sau c trở ra tay cầm một hộp tr nhỏ bọc giấy kiếng đỏ.
Khải ngạc nhin :
- G vậy?
- Tr
- Chi vậy?
Phc bĩu mi nhn Khải :
- Dở thấy gh lun. Chắc l chị Thy khng uống tr rồi.
Khải hớn hở :
- Em giỏi thật! Đng l qun sư quạt mo.
Nh Thy l một ngi nh ngi nằm lọt trong một khoảng sn rộng c hng dm bụt bao quanh gần giống như nh ở nng thn. Pha bn cổng vo l một gin thanh long tua tủa những chm hoa trắng rũ xuống v những tri đỏ hồng hồng thật đẹp.
C tiếng ch sủa lm Khải hơi xu. Phc nhăn mặt tru Khải :
- Đừng c khớp, cn c em đy m.
Thy ra mở cổng. C đỏ mặt v bối rối thấy r . Kế bn c một con ch mực to lớn nhe răng trắng nhờn nhọn hoắc.
Phc nhng nhẽo :
- Lu dễ sợ chị Thy khng gh nh em nhe. Bữa nay em lại ph chị Thy một lần n. M thấy con ki n em sợ qu.
Thy như sực nhớ ra, c bẽn lẽn suỵt ch rồi mời mọi người vo nh.
Sn trước nh Thy lt gạch tu đỏ au, chắc xưa lắm rồi. Nhiều miếng gạch bị lm mn v dấu chn thời gian. Dọc lối vo nh l hai hng hướng dương đang nở, mỗi bng hoa như một mặt trời nhỏ rực rỡ trn đầy sức sống.
Ngi nh hon ton bằng gỗ dầy đ ln nước bng long. Bước qua ngạch cửa để vo trong Phc hơi buồn cười v anh Khải bắt đầu lng tng khi nghe tiếng Thy bn trong.
- Dạ, bạn học chung với con v anh n ạ !
Khải nhn quanh. Đy đng l ngi nh xưa. Cch by biện cũng xưa. Giữa nh l một tủ cẩn lớn. Hai cột trn hai bn treo hai cu đối bằng gỗ mun đen cẩn x cừ, st hai bn vch l hai bộ vn gỗ dầy khng một t bụi.
Thy bước ra cng với một b cụ tc bạc trắng trng cn rất sơi. Hnh như b đang sửa soạn đi đu, tay b cầm chiếc nn l, một tay xch giỏ.
Như ci my, cả ba đứng dậy cho. Thy ni :
- B nội Thy muốn biết tn từng người.
Phc mau miệng :
- Thưa nội, con l Phc. Đy l hai anh con. Anh Khải, anh Nguyn.
B nội của Thy đưa mắt nhn ba người. Nguyn cười tủm tỉm ng mng lung trn những tấm tranh sơn mi treo quanh h. Khải ngồi im re. Phc ph tan bầu khng kh im lặng :
- B nội của chị Thy đẹp qu, giống b tin trong phim gh. B nội ơi ! Chắc hồi trẻ b nội đẹp lắm…
Khải tht ruột nhn Phc “Trời đất! N muốn ni g th ni h”
B nội Thy chợt bật cười :
- Con nhỏ ni chuyện nghe thật ngộ. Tụi con ăn g chưa m đạp xe ln tuốt đy vậy?
- Dạ! Tụi con ăn rồi.
- Thy! Ra sau hi dừa cho mấy đứa uống.
Nguyn mau mắn :
- Nội để con phụ Thy một tay.
- Ờ ! Mấy đứa ra vườn chơi, ma ny mận chn nhiều lắm. Nội bận đi đm. Mấy đứa ở ăn cơm chiều mt trời hy về.
Phc bước đến gần b lễ php :
- Nội ơi! Tụi con gởi nội t tr để nội uống…
- Con nhỏ by đặt gh!
B nội Thy cười, b bước ra sau h, với tay ly ci lồng di đưa cho Khải:
- Tụi con ở chơi, nội đi.
Thy vội đi theo b ra cổng. Đng cổng xong Thy trở vo, gương mặt c rạng rỡ.
Nguyn đ bước đến gốc cy dừa st nh. Anh ngước mặt ln nhn ngọn:
- Khải ! Hi dừa n ng. Tập lm cho quen chớ.
Thy đỏ mặt nhn Khải như muốn hỏi anh về Nguyn. Khải cười :
- Bạn anh đ Thy!
- Vậy m ny giờ Thy tưởng bạn Phc đ chớ.
- Em nghĩ vậy cũng tốt cho con nhỏ quậy đ.
Phc nhn Khải :
- Ni xầu g em đ?
Rồi c quay sang Thy :
- Chị Thy, b nội đu c kh g đu. Chị cứ h anh Khải em hoi.
Thy cười hồn nhin :
- Từ hồi đ tời giờ Thy chưa dm mời bạn trai tới nh. Thy sợ bị la lắm.
Khải lo lắng :
- Nhắm… hm nay bị la khng?
- Em đu biết !
Phc hỏi :
- Hai bc đu chị Thy?
- Hm nay đm cưới con c Thy. Ba m sang đ hồi sng. B nội mới đi đ… Ra vườn chơi, Phc
Thy ginh ci lồng trn tay Khải. C bước đi trước, Khải theo sau. Phc nhn lại. C thấy mắt Nguyn rất sng. C thản nhin bước theo Khải. C buồn chn đ những tri mận chn dưới đất. Khải v Thy ru rt như hai ch chim su. Phc đi dọc theo những cy mận ra tuốt pha sau vườn nh Thy.
Con sng sau vườn m ả với những hng dừa nước doc hai bn. Phc thch th đến bn chn cầu ngồi ngm hai chn xung nước. Cuộc sống ngoại yn tĩnh qu.
Nguyn đem tới cho Phc một chm mận đỏ. Nhn c tự nhin khuấy hai chn dưới nước anh như vui ly với ci vui của phc. C ngắt một tri đỏ nhất, ngon nhất đưa lại cho Nguyn. Phc chẳng hiểu v tnh hay cố , Nguyn cầm cả bn tay c. Phc ng lơ để yn tay mnh trong tay Nguyn. Bất ngờ c nắm ngn tay trỏ của Nguyn bẻ ngoặt ra sau. Nguyn hơi nhăn mặt lm rơi tri mận xuống cỏ. Phc cười thch th :
- Lần sau nhớ cho kỹ khi nhận từ tay người khc vật g nh!
Nguyn nhn Phc rồi ngồi dựa vo một gốc dừa ng ven bờ sng. Một thong xao động nhỏ trn mặt nước. Phc thản nhin bẻ tri mận khc ra lm đi. C vứt hột mận xuống sng v nghe tiếng Nguyn khẽ ngm nga.
“Qua sng l một nhịp cầu
Qua ti l một mối sầu v chung”
Tiếc l khc sng ny khng c nhịp cầu no để nối mối sầu của ta chẳng ai thm biết đến.
- Hắn đang ru ngủ g đấy?
Phc vừa nhai mận vừa ng Nguyn bằng ci nhn cảnh gic. C sợ lng mnh phải xao xuyến trước đi mắt của g con trai ngồi đ lắm.
- Anh Nguyn lm thơ hả?
Nguyn khe khẽ lắc đầu :
- Ti đọc thơ của người khc chớ ti đu biết lm thơ.
Phc vứt tiếp hột mận cn lại xuống nước :
- Vậy bờ sng đầy nắng ny c gợi cho anh cu thơ no của người ta nữa khng?
- C chớ! Phc muốn nghe khng?
- Muốn lắm ! Anh Nguyn đọc đi.
Giọng Nguyn trầm xuống, vừa nhắn nhủ, vừa khơi gợi xa xi :
“Nắng bờ sng như mu trang vở cũ
Thuở học tr em lm khổ ai chưa? ”
Một thong xao động nhỏ trong tim. Phc đưa mt nhn xa xa rồi c rất tỉnh :
- Anh Nguyn hỏi Phc hả?
Nguyn vẫn tựa người vo gốc dừa, tay gc sau t nhn trời. Anh cười cười.
- Thi sĩ hỏi nng thơ. Người yu hỏi người yu. Tri tim ny hỏi tri tim kia.
Phc bối rối. Hắn khng phải t lời như mnh vẫn nghĩ đu. C lắc đầu :
- Sao m rắc rối vậy? Ai m biết đuợc ci khổ của thi sĩ với nng thơ, của người yu với người yu, của tri tim ny với tri itm kia như thế no.
- Muốn hiểu điều ny dễ lắm Phc ! Người ta phải c một tấm lng.
- Đế lm g?
- Để cảm thng, để cảm nhận v để yu được yu.
- V để khổ nữa.
- Sao Phc biết?
- Thấy anh Khải đủ khổ rồi.
Cả hai người cng cười khc khch. Nguyn ngắt cọng cỏ may xoay xoay trong bn tay.
Phc cầm nửa tri mận đưa Nguyn:
- Anh Nguyn n, ăn nửa tri mận ny đi, ngọt dễ sợ.
Nguyn xo bn tay ra đợi Phc đặt nửa tri mận vo. Anh chưa vội ăn ngay :
- Lần đầu trong đời c người chia ngọt với ti đấy.
Lườm Nguyn một ci, giả vờ cắn miếng mận để tm lời đối đp v ni chuyện với người khc c bao giờ c chịu thua đu.
- Thế anh nghĩ rằng thin hạ c dư mật ngọt để chia cho người khc ?
Nguyn ngồi dậy. Anh nhn Phc đăm đăm:
- Dĩ nhin l ngọt bi lc no cũng kh tm hơn cay đắng. Nn ti chỉ nhận ở Phc nửa tri mận ngọt thi đ thấy hạnh phc rồi.
Phc khng chịu :
- Anh quan niệm hạnh phc đơn giản qu!
- Hạnh phc rất đơn giản nhưng khng phải ai cũng c được. Như lc ny đy. Một bn ti l bờ sng đầy nắng, một bn ti l một người con gi lạ lng... C hai người v cht ngọt ngo chia sẻ cho nhau. Đ khng l hạnh phc th l g?
Mắt Nguyn long lanh :
- Hồi nhỏ ti hay nằm nhn những đm my bng gn trn trời m tha hồ thả rong tr tưởng tượng. Lc đ ti nghĩ rằng hạnh phc phải l ci g lớn lao, kỳ diệu v rất khc những ci tầm thường m ti đang c. Lớn ln rồi ti mới chợt thấy rằng tất cả những suy nghĩ tưởng tượng của thời thơ dại đng chỉ l những đm my n tri đi hoặc tan thnh những cơn mưa xuống đời rồi.
mở to đi mắt. Phc cắn mi như để tm lời “Hắn đang ni ci g m lộn xộn thế? ”
Phc ấm ức buột miệng :
- Anh Nguyn ! Thứ hạnh phc đ mau cũ lắm v mật ngọt pht chốc cũng tan thi. Đắng cay mới theo người ta suốt đời v lm người ta ray rứt đau đớn.
Xoay mnh một vng, Nguyn nằm sắp trn cỏ, tay tựa cằm, anh nhn Phc.
Khải v Thy khệ nệ bưng ra một rổ mận v một ca nhựa to đựng nước dừa. Khải hất hm :
- ! Th ra trốn ở đy. Phc ! Rt nước dừa ra.
Phc liếc Khải một ci :
- Ch ! Anh Khải oai thật ta.
Thy cười :
- Ngồi đy nha! Thy vo nấu cơm nếp
Phc đứng dậy :
- Em phụ với, em ăn nhiều nhất.
Thy xua tay :
- Phc ngồi đy chơi. Chị lm nhanh lắm.
- Nhanh em cũng phụ nữa.
Rồi khng đợi Thy, Phc lẹ lng bước vo trước.
Khải hồ hởi nhn Nguyn :
- ng thấy thế no?
Nguyn nhn trời :
- Dịu dng, đảm đang v kn cổng cao tường.
Khải thch th ra mặt :
- Đm bạn con Thơ tui chỉ chấm được c một Ngọc Thy thi đấy.
Nguyn hỏi :
- ng chọn theo tiu chuẩn no vậy?
Khải ngớ ra :
- Tiu chuẩn ? C tiu chuẩn no đu. Tri tim mnh chọn cho đ. Ngay cả với ti, ti cn chưa nhận ra ở Thy c ci g dịu dng, đảm đang như ng vừa ni.
Nguyn cười to. Anh nhặt một hn sỏi nm ra xa. Khải hất hm:
- Cn ng! Con b Hồng trng cũng hay. ng chọn c ta theo tiu chuẩn no vậy?
Nguyn lắc đầu :
- Hồi no tới giờ ti chưa chọn ai hết. Ti ton bị cc c ấy chọn khng thi.
Khải cười :
- Đo hoa thật ! Thảo no xung quanh ng, ti thấy bao giờ cũng tấp nập…
Nguyn nhn vai:
- Hnh thức th trng rất khc, nhưng nội dung th y như nhau. C no đến với ti cũng như nhau.
- ng ni c qu đng khng?
Nguyn thở di :
- Ni ra th giống như mnh tự cao. Nhưng nếu ti yu được một người như ng yu Thy th thật l hạnh phc. Ci bất hạnh l ti đ quen qu nhiều v quen qu sớm.
Khải nheo mắt :
- By giờ tri tim ng chai rồi hả?
- Khng! C yu bao giờ đu m chai.
Nguyn nhn Khải. Cả hai ph ra cuời. Khải bỗng đổi “tng” đột ngột :
- ng thấy gia đnh m t ti thế no?
Nguyn trả lời lửng lơ :
- Nếu gia đnh mnh đựoc một phần no như gia đnh Phc chắc mnh khng tệ như hm nay… Ba c em của ng cũng hay. Mỗi người một vẻ…
Phc ra đến. trn tay c cầm hai tri thanh long.
- Em thch ăn thanh long nhất.
Khải hỏi :
- C hai tri sao chia?
Phc lm lỉnh:
- Dễ ợt! Em nguyn tri!Anh với anh Nguyn chung một tri. Anh Nguyn thch được chia ngọt sẻ bi lắm đ.
- Anh m chia ngọt sẻ bi với Nguyn th hơi lạc điệu. thi ti nhường cho ng lun tri đ
Khải đứng dậy nhn Phc :
- Để anh vo xem Thy nấu tới đu rồi.
Nguyn ni :
- Phc ni đng! đu phải “thin hạ” ai cũng muốn chia ngọt sẻ bui với ti.
Phc lm thinh. C cắt tri thanh long ra lm đi. Anh ăn đi ! Nghĩ ngợi nhiều qu mất ngọt…
Nguyn cầm miếng thanh long ln:
- D sao ti cũng sẽ nhớ mi cht ngọt ngo m Phc đ chia.
Rồi mặc Phc ngồi bn bờ sng lộng gi. Nguyn bỏ đi vo trong vườn. Phc hoang mang nhn theo. Tiếng Nguyn hut gi nghe buồn lm sao. C ci xuống nhn hai ống quần mnh, những bng cỏ my bm đầy. Ci thứ cỏ g đến lạ, n như những hạt buồn nhẹ nhng ở đu đ bm chặt vo hồn c.

o0o

Từ hm đến nh Thy đến nay, Khải yu đời ra mặt. Sng sớm phc đ nghe “ba bnh ca” vang ln thật nhộn nhịp. Thm tiếng người hut gi nữa chứ. Mai gọi hai người l cặp song ca hết tiền.
Khải cứ tỉnh bơ :
- Hết tiền nhưng tnh cn đầy phải khng Nguyn?
Nguyn cười khng ni g cả.
Sng no c cũng xuống phụ khing hng ra xe. C cũng chẳng buồn ni chuyện với Nguyn. Đng ra phải ni Nguyn bận ni chuyện với chị Thơ th đng hơn. Bao giờ ni chuyện với chi Thơ Nguyn cũng vui vẻ bặt thiệp. Miệng anh lc no cũng sẵn nụ cười. nhưng đối với Phc th thật hiếm hoi. Phc cũng thấy mnh lạ, c khng sao nghịch ngợm, tru anh Khải, chọc chị Mai khi c mặt Nguyn. Hnh như c thấy mọi tr đa của mnh trở nn nhạt nhẽo, trẻ con trước mắt nhn của Nguyn.
Buổi chiều, Phc dắt xe từ cổng trường ra. C bỗng đứng sững lại. Nguyn đứng với chiếc xe đạp c tng dưới gốc me bn kia đường. Phc giả vờ như khng nhn thấy, c ln xe đạp tuốt.
- Hắn đn ai vậy? Dn điện tử thế no cũng c người quen tin học. M người đ chắc khng phải l mnh.
Phc nghe r tri tim mnh hỗn loạn. ”Gỗ Mun” hay sắt thp g cũng phải mềm khi đ vướng vo tnh yu. ”Ơ hay! Mnh m yu ? ”
C cắm đầu đạp thật nhanh. Con đường rộng dưới hai hng cườm thảo vng rụng đầy hoa rực rỡ.
- Hoi Phc! Đạp xe g dữ vậy?
Bặm mi, c im lặng “sao run ln vậy vậy con nhỏ “Gỗ Mun” kia?” Phc chẳng dm nhn sang người đi kế bn. Lng hồi hộp c chờ nghe hắn ta ni g nữa.
- Mnh vo qun uống nước nh Phc !Cn sớm m.
Phc im lặng… giọng hắn ấm lm sao.
- Đi ! “Gỗ Mun”
“Gỗ Mun” bỗng mềm lng như bao c gi khc. C nhn sang Nguyn. Đi mắt anh như đang khẩn khoản chờ c. Giọng Phc bỗng nhẹ như muốn tan đi trong ci khng gian đang đầy nắng v rm ran tiếng ve sầu.
- Vo qun no by giờ?
- Qun gần đy thi Phc.
Phc đạp xe chầm chậm theo Nguyn. Qun c ph l một biệt thự nhỏ kn đo. Xung quanh ro tign leo kn, nhiều bn nhỏ k dưới những gốc cy v dọc hnh lang quanh sn. Nguyn bước vo trước chọn một bn dưới tn sơ ri lo xo nhnh. Rất tự nhin, anh nắm tay Phc ko ngồi xuống, rồi anh ko chiếc ghế my ngồi đối diện.
- Uống g đy Phc? Sữa du nh!
- Khng! Phc uống c ph đen.
Nguyn ng Phc cuời tủm tỉm. Ci cười c một ẩn g đ bn trong thường gặp ở anh m Phc rất ght.
Người phục vụ đem ra hai fin c ph. Nguyn khoan khoi nhn quanh rồi hỏi :
- Phc thấy nơi nầy thế no?
Phc nhn những chậu lan treo rải rc, rồi những dy nho tro vng cc gốc cột b ln gin hoa thưa l. C mỉm cười :
- Dễ thương lắm !
Rồi ngước mặt ln nhn nhnh sơri mềm mại đong đưa. Phc ni tiếp:
- Nhất l cy sơri ny !
Nguyn đứng dậy với tay hi cho c một tri sơri đỏ tươi như một tri tim nhỏ.
Anh hm hỉnh hỏi :
- Tri nhỏ qu lm sao chia đi được?
Phc cầm tri sơri trong tay, c nhn Nguyn :
- Đu phải ci g cũng chia đi? Một l anh Nguyn cho hết, hai l anh giữ lại cho mnh. Chớ chia đi tri tim nhỏ b bỏng tội nghiệp n.
C để tri sơri xuống bn, chống cằm nhn anh. Nguyn cầm ln nhẹ nhng để vo lng bn tay Phc.
Nguyn cho đường vo c ph :
- Cho nhiều đường Phc hả?
- Vng! Nhiều đường th ngọt
Anh khuấy nh nhẹ ly c ph nhiều đường rồi đẩy về pha Phc. Ny giờ c vẫn ngồi im chăm ch nhn anh chờ đợi…
- Ủa! Phc đu thch uống nhiều đường.
Cười ci cười rất lm. Phc nghịch ngợm tru :
- Nghe anh ni cho nhiều đường. Phc tưởng anh Nguyn c thi quen uống “ch” c ph chớ…
Nguyn vuốt tc pha trước trn ra pha sau rồi g g tay trn bn :
- Coi như ti thua Phc một - khng. Cm ơn Phc lần ny lại nhường ngọt cho ti v giữ đắng cho mnh. Nhưng ti khng thch mnh l người được nhận hoi đu. Như vầy nh.
Nguyn bưng ly ca ph t đường ln đổ một nửa ra ly uống tr. Rồi anh đổ ly nhiều đường vo, khuấy ln xong chia đều ra hai ly. Giọng anh ấm p :
- By giờ ngọt đắng mnh cng chia nhau nh “Gỗ Mun”. Em c cng ti chia sẻ những đắng cay của cuộc đời khng?
Một ci chớp mắt rớt qua rất nhanh, Phc ni :
- Chia ly c ph đắng ny th đựơc. Nhưng chia vị đắng của cuộc đời em chưa bao giờ nghĩ tới.
Nguyn chống hai tay dưới cằm đắm đuối nhn Phc. C cũng bướng bỉnh chống cằm nhn lại anh m tri tim đập loạn xạ. Tm tr c thầm th với tri tim c. “- i chng trai lang thang, i anh chng giống bụi đời. Anh c biết l “Gỗ Mun” sắp bị đốn ng rồi khng? Hy thua em đi, đừng nhn em nữa…”
Rồi như chợt bừng tỉnh lại - Đng bản chất của “Gỗ Mun”, c mỉm cười tự tin bưng ly c ph hớp một ngụm nhỏ. Mắt khng rời Nguyn v đầu cứ nghĩ min man.
“Anh l ba thật hay ba “dỏm”. Anh đ từng đốn ng bao nhiu thứ cy rồi nhỉ?”…
- Mỏi mắt chưa “Gỗ Mun” ! Hồi cn con nt ti hay chơi tr nhn lu khng chớp mắt ny lắm. Người gi thường nhanh mỏi mắt hơn trẻ con. Thi nhường phần thắng cho Phc vậy.
Nguyn chớp mắt. Anh nhếch mi cười v thng thả uống một ngụm c ph.
Thấy Nguyn bỏ cuộc trước mnh. Phc thch th ra mặt, nhưng khi nghe anh ni thế, c phụng phịu :
- Thua người ta r rng m ni nhường. Hai - khng nh !
Nguyn xa xi :
- Trn thế giới ny, mọi sự qun bằng về tỉ số đều khng vững vng v n ty thuộc vo từng giai đoạn. Khi tri đất c Adam v Eva th cuộc đời đ bắt đầu c sự chnh lệch rồi. Ti chẳng buồn g với tỉ số hai - khng ny.
Uống tiếp một t c ph, Nguyn nhn Phc :
- Đi khi cần, người ta chấp nhận sự thua thiệt c lợi…
Phc cười :
- Anh Nguyn kho ni : c sự thua thiệt no c lợi đu?
- C chứ ! Khi yu người ta chấp nhận mọi sự thua thiệt…
Phc cắn mi. C khng ngờ hắn lại bạo mồm như thế. C giữ thản nhin :
- Anh Nguyn c kinh nghhiệm yu gh !
- Kinh nghiệm về phụ nữ th c, nhưng tnh yu th khng. Tnh yu tự n khng c kinh nghiệm….
Mắt Nguyn lại lần nữa đăm đăm nhn Phc, rồi đột nhin anh chuyển đề ti :
- Phc nghĩ g về ti?
Bất ngờ, Phc hơi bối rối. C cắn nh nhẹ ci muỗng c ph giữa hai hm răng trắng, ngầm suy nghĩ.
- Một người c vẻ bất cần mọi thứ, một anh chng lang, c lẽ thch sống tự lập… Cn nữa nhưng khng ni.
- Giấu trong lng l mắc nợ đ… Bộ ti giống mấy g lang bạt kỳ hồ lắm sao?
- Dn thnh phố khng thch sống với gia đnh để vo k tc x. Tại sao vậy? Chắc tại anh Nguyn…
Phc khng hỏi tới nữa. C bỗng chạnh lng khi thấy Nguyn buồn b nhn xuống đất. C bực bội với mnh - “Lại hỏi khng đng lc rồi…” C thấy mnh đng l ngốc nghếch. Bối rối chẳng biết lm sao, c đứng dậy hi một tri sơ ri đưa cho Nguyn. Lần ny Nguyn lại cầm cả bn tay Phc. C nghim nt mặt lại rồi nhẹ nhng rt tay ra :
- Anh nghĩ g về Phc?
- Một “Gỗ Mun” với đầy đủ nghĩa của n.
Chưa chịu, Phc hỏi tiếp :
- Rồi g nữa?
- Ti sẽ ni nhưng khng phải lc ny. ng b ta dạy “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”. Phc biết điểm yếu của “Gỗ Mun” l g khng?
Ngơ ngc Phc nhn Nguyn :
- L g?
- Tội g ti phải ni điểm yếu của đối thủ khi ti thua những hai - khng? Tự suy nghĩ để tm điểm yếu của mnh đi c b.
Nguyn đẩy đĩa bnh sữa mt lạnh về pha Phc :
- Ăn đi “Gỗ Mun” !
Lắc đầu Phc nhn anh :
- Thi Phc khng ăn đu.
- Phc đừng lo, ti mới lnh học bổng m.
Phc đỏ mặt khi nghĩ của mnh bị người khc đọc được.
- Khng phải vậy đu.
Nguyn dịu dng :
- Vậy th Phc ăn đi. Sao lại từ chối ci ngọt ngo m ti dnh cho Phc? Khng nhận ti buồn lắm.
Nguyn cầm điếu thuốc trn tay :
- Ti ht thuốc được khng Phc?
- Được chứ !Với điều kiện anh phải nhả khi thnh những vng trn.
- Phc đ thấy ai nhả khi thuốc thnh vng trn chưa?
- C! Anh Khải chị Thy thch anh Khải nhả khi thuốc thnh vng trn. Ảnh ra sau vườn ngồi tập miết chắc cũng hết mấy bao thuốc.
Phc cười nghịch ngợm :
- Mỗi lần thấy ảnh chu mồm ra tập nhả khi thuốc Phc khng sao nhịn được cười. Y như hề…
Một cht g thong qua trong đi mắt Nguyn. Vừa ht thuốc anh vừa nhếch mp. Ci cười nửa miệng ny lm Phc thấy ght. Anh thong thả gạt tn xuống đất. Phc chờ nhưng chẳng thấy Nguyn nhả một vng khi thuốc no cả. Tự nhin Phc lại tự i. C ngồi im lặng, trong lng hơi kh chịu. Nguyn vẫn bnh thản ht thuốc. Cuối cng anh dụi tn rồi ni :
- Những vng trn ấy c nghĩa g đu m Phc đợi? Cuộc đời người ta lẩn quẩn như vng khi thuốc ấy. Chẳng mấy chốc cũng tan.
Phc cười gượng gạo. Hắn biết mnh đợi nhưng hắn vẫn tỉnh bơ khng lm theo đề nghị của mnh. Thật đng ght… Nhưng “Gỗ Mun” ơi! Hy người lớn t coi no… Phc uống ngụm c ph cuối cng, c lm ra vẻ nghim trang :
- Sao hm nay anh Nguyn như một triết gia vậy??
- Với trẻ con th ti l một người c tuổi, nhưng với cuộc đời th ti chỉ l hạt bụi…
Phc bĩu mi :
- Ny giờ thua người ta hai - khng m cứ gọi người ta l con nt.
- Ti thch Phc b như thế!
Phc khng bằng lng, c ấm ức nhưng vẫn dịu dng :
- Nhưng Phc chẳng như thế đu. Em l một người lớn, biết sống với một tấm lng, biết cảm thng, cảm nhận…
Rồi ngập ngừng một cht, mặt Phc hơi đỏ ln, c ni nhanh :
- V dĩ nhin em đ biết yu từ lu !
Nguyn nhn c giễu cợt. Anh bất ngờ bung một cu:
- Một tri tim ho thắng trong một con người thch người khc phải theo mnh, th lm sao biết yu? Đừng v muốn lm người lớn m ni dối c b ơi !
Hắn ta ni g vậy? Tự i dng ln. “Tri tim nhỏ ho thắng trong con người ho thắng”, bị thương tổn lm Phc tức nghẹn đi. C lắp bắp :
- Anh mới ni ton những cu chuyện trn trời dưới đất. Cn trước mắt anh khng g cả. Anh cứ ngồi đ với ci vng lẩn quẩn của anh.
Phc vội v đứng dậy, bước tới chiếc xe đạp.
Nguyn ngồi im nhn theo dng c giận dỗi đi ra khỏi qun.
Phc đạp xe hết cỡ. C nghĩ rằng Nguyn sẽ chạy theo mnh năn nỉ, xin lỗi v đ ni c như thế. Nhưng khng, chẳng ai theo c cả. Chiều đ xuống. Nhn bng mnh đổ nghing trn đường lẻ loi với những vng bnh xe lăn nối tiếp. Phc tự xỉ vả mnh. “Ta d ni ci g với tn ngang như cua, bất lịch sự kia vậy? Ta đ ni như một lời tm sự m hắn bảo ta dối… Hừ ! “Gỗ Mun” ơi! Cho vừa ci tội chủ quan. Hắn rủ ta vo qun c ph v hm nay khng c ai cho hắn được mời mọc, cho hắn trt những nghĩ đin khng ấy. Rốt cuộc ta l người ngồi nghe… Biết thế no để tin hắn?... Đng đời con nhỏ cứ cho l mnh thng minh lắm.
Phc đạp xe lng vng, một lc sau c rẽ vo một con hẻm. Phc dừng trước một ngi nh c hng ro gỗ sơn mu xanh. C chống xe gọi to :
- Bch ơi !Bch !
C tiếng ơi trong trẻo vang ln. Một c gi tạc tuổi Phc l đầu ra cửa sổ. Vừa thấy Phc c gi vội v chạy ra mở cổng.
- Vừa tnh đến my l đ thấy xuất hiện. Linh thật!
Phc dắt xe vo nh. C ngồi phịch xuống ghế. Bch ngạc nhin :
- G vậy?
- Thất tnh!
Bch cười thnh tiếng :
- Giỡn hoi. Mất tiền th tao tin. Chớ thất tnh hả?... C lẽ no…C lẽ no…?
Phc nhn Bch :
- Im! Đừng c đa nữa được khng?
Bch nhn vai :
- Xin tn trọng người đang… thất tnh!
- Buồn thật my ơi !
- M ai? Hổng lẽ tn phụ xe bụi đời...?
Phc bối rối khng trả lời.
Bch ngồi xuống ghế salon. C rt hai chn ln, hất hm :
- My biết g về hắn no? Kể tao nghe coi.
- Ờ ! Th tao cũng nghe qua lời anh Khải kể. Ba m hắn li dị nhau. Hắn sống với ng b nội từ nhỏ.
- Ch! Thứ đ kh trị dữ.
Phc lo lắng :
- Sao vậy?
Bch vng tay qua đầu gối, c ni như b gi :
- Khng giống cha, cũng giống mẹ. Hắn thế no cũng mang trong người cc “gen” đa tnh, khng c lập trường khi yu, những đứa con c cha mẹ li dị hay hận đời lắm.
Phc định ci lại nhưng nghĩ sao c lại im. Bch như một người rất giu kinh nghệim, c d d tay vo trn Phc :
- Mặt my ngầu như vậy m để hắn ta bắt hồn hả? Để hổm nay my chối… By giờ thấm tha rồi hả nhỏ? Bởi vậy tao đ từng ni m. My coi vậy chớ yếu xu. Hồi đi học my chuyn mn lm lớp trưởng, giỏi bắt nạt mấy thằng hay cp tiết cuối, trễ tiết đầu. Chớ tn no cao tay ấn nắm được nhược điểm l lm chủ tnh hnh ngay.
Phc xụi lơ :
- Hắn c nghĩ g tới tao đu. Coi tao như con nt!
Rồi c ấm ức kể chuyện xảy ra cho Bch nghe.
Bch bung một cu nhu thầy bi :
- Tn phu xe của my thuộc dạng sao siu. Thứ nhất, cao siu trong lời ăn tiếng ni, tn gi bậc thầy. Thứ hai cao siu trong vấn đề tự động kềm chế bản thn, khng bị gi xỏ mũi. Hắn đ chẳng thm nhả khi thuốc thnh vng trn m cn gin tiếp cảnh co my.
- Cảnh co tao?
- Chứ sao? Tại my đ dại dột đem chuyện ng Khải v yu m phải tập chu mồm thổi khi thuốc. My cười ng Khải m my lại bảo hắn lm như ổng. Đn ng tn no cũng tự cao hết…
Phc ngỡ ngng nhn Bch :
- Tao đu nghĩ như my ni. Tại thấy mấy vng khi cũng hay hay.
- Th hắn ni đấy! Vng trn khi thuốc c nghĩa g đu m đợi... Chẳng mấy chốc cũng tan.
Phc ương ngạnh :
- Nhưng hắn cũng qu quắt. Hắn l g m muốn tao phải l con nt. Hắn l g m bảo l tao ni dối trong khi…
- Trong khi my đang ni thật lng my.
Phc lm thinh. Bch nhn c :
- Coi chừng hắn đốn my ng đ. L “Gỗ Mun” my phải lm sao cho hắn thất đin bt đảo chứ!
- Lm bằng cch no?
- Hỏi cu khờ qu. Ai m chỉ được, tự mnh phải suy nghĩ chớ.
Phc ng người ra ghế sa lon, Bch nheo nheo con mắt một m :
- Tao chẳng biết, hắn đẹp trai, ti cao, chức rộng cỡ no m my phải thất tnh. Hm no tao phi đến nh my xem hắn… đẩy xe kiểu g???
- Thi. My đừng đa nữa.
Bch như chợt nhớ ra :
- Ờ ! Cht nữa qun. Chủ nhật tuần sau sinh nhật tao. Nhớ đi nghe mậy. Chiều su giờ. Cũng mấy đứa mnh với nhau khng h. C thể thm vi tn bạn của Long nữa. Lần ny c nhiều người lớn lắm. Ba m tao muốn Long lm quen với họ hng nn đồng tổ chức kh kh một cht.
Phc nhn Bch với một cht ganh tị của c. i ! Mắt Bch long lanh hạnh phc khi ni về người yu.
Bch vẫn tiếp tục ni :
- Tao phn cng rồi. Lm th với Thảo n, Lạc với Thanh, Hạnh với Oanh, Hữu với Cc. Cn thằng Quang lu c sẽ chở my.
Đang buồn buồn nghe Bch ni Phc phản đối liền:
- Thi để thằng Quang chở ai đi. tao khng chịu n chở đu.
Bch trợn mắt :
- Vậy ai chở my. Bữa đ my phải mặc đồ xịn cho tao. Khng lẽ đi xe đạp mặc o đầm, mang escapin nhọn hoắt? Khng hiểu sao lc no my cũng c thnh kiến với tụi n.
- Cn con H?
- My khỏi lo. N c bổn phận phụ với tao từ buổi sng. My th miễn. Cho my ra chợ bn, đến chiều về sửa soạn thật đẹp. Đừng thm buồn. Rồi tao sẽ giới thiệu my với mấy tn bạn mới của Long.
Phc ngồi nghe Bch huyn thuyn.
- My nhớ khng Phc, năm lớp mười một, lc Long mới chuyển trường vo lớp mnh. Cũng quỷ my chứ ai, lm tnh lm tội Long. My giới thiệu với lớp c bạn mới vo tn Long quắn. Anh chng mặt my đỏ gay v mắc cỡ. Lần đầu trng thấy Long l tao đ khẳng định với tri tim v l tr tao rằng chng phải l của tao, thuộc về tao mi mi.
- Lm sao my dm chắc được.
- Chắc! Phải tự tin. Tao tin vả đến by giờ mới ni ra, r rng Long l của tao.
Hất hm nhn Phc, Bch ni :
- My l đứa rất tự tin m.
Phc xua tay :
- Thi đi ! Tao chẳng tự tin được kiểu như my. t ra hồi đ tụi tao cũng thấy Long quắn để my nn chọc v tới tấp, nếu khng đố my dm chủ quan.
Bch cười :
- Vậy th my phải tm hiểu. V dụ my phải suy luận xem tn phu xe ny đẩy xe cho m my l v muốn kiếm t tiền cm hay muốn kiếm vợ.
Tằng hắng một ci Bch tiếp tục :
- Thế… mỗi thng c Thanh trả cng hắn bao nhiu?
- Ờ!... Chắc nhiều hơn học bổng của hắn. Lc đầu hắn khng nhận. Cười cười hắn ni đẩy xe cho vui, m tao đu chịu.
- Thế hắn c phải dn bủn xỉn khng?
Phc ngớ ra :
- Lm sao tao biết được?
- X! Vậy m cũng yu. Lỡ nhầm thằng kẹo ko rồi sao? My yu ci trn trời dưới đất hở? Phải thực tế em ạ. Ci tr trng phải tiếng st i tnh l của thời Romeo Juliet, xưa lắm rồi.
Phc bỗng bnh vực :
- Hắn ta khng phải loại tệ đu my. Anh Khải tao coi vậy chớ chọn bạn kỹ lắm. Khng đng hong ảnh khng dắt về nh đu.
C lẽ ny giờ mnh ni hơi nhiều v c lẽ thấy mặt Phc buồn thật sự nn Bch khng ni g nữa. C đến tủ lạnh ở cuối phng lấy ra một đĩa mt :
- Ăn my !
Phc nhn một mi mt bỏ vo miệng. Miếng mt ngọt thơm mt lm c dễ chịu. Bch dịu giọng :
- Tao nghĩ tn Nguyn phải c tnh g với my rồi. Đẩy xe chỉ l ci cớ.
Phc ấm ức :
- Hắn rất thch ni chuyện với chị Thơ.
Bch ngỡ ngng :
- Vậy sao? Ngoi nghề phụ xế cho ng Khải khng lẽ hắn cn lm nghề chi lưới nữa?
Thấy mặt Phc ngơ ngc, bch nhăn mặt :
- Ngốc qu ! Dn bắt c hai tay đ.
Phc bật cười trước cu kết luận mau chng của Bch.
- Cn ng Dương đu m để lỏng b Thơ vậy?
- Thường những lc c hắn th đu c ng Dương. M tao cũng khng hiểu b Thơ nữa. C nhiều buổi chiều đấy xe về hai người ni chuyện vui ơi l vui. Cn ni với tao hả, ton những cu nht gừng hay những cu g m nghe kh như củi.
Bch cười :
- My c tưởng tượng khng?
- Thật m ! Chiều nay tao khng biết sao lại mời tao đi uống nước rồi ni ci g đu dễ ght !
- Th tại hắn để my!
Phc hoang mang, lm thinh. Khng lẽ c lại kể tỉ mỉ những mn kịch hai người diễn m c từng chứng kiến cho Bch nghe. Khng lẽ c lại kể lời anh Khải ni l hắn ta lắm c theo cho Bch biết???
Bch vừa ăn mt vừa nhn Phc:
- Cn nếu hắn ta l dn bắt c thật th chẳng c g phải buồn. Phải vạch mặt hắn ra. Tao sẽ tm cho my một tn hết . Con nh giu, đẹp, học giỏi v cũng dễ… dạy nữa.
Phc bng hong nhn Bch. N ni ci qui g nghe dễ sợ vậy? C lắc đầu:
- Thi my ! Nghe my quảng co tao thấy khng hợp rồi, My định tm cho tao một cục bột chắc.
- Nếu khng th my đừng than thở v gặp ba tạ.
Ngập ngừng một cht Bch ni tiếp :
- Hồi cn học chung my lc no cũng hơn bọn tao về ci nghịch ci lỳ, ci bản lĩnh của một con b lớp trưởng. Chớ cn ci khoản yu th đến giờ my vẫn ngốc ơi l ngốc. Yu phải lựa chọn my ạ. Chớ chỉ yu v ci cốt cch nghệ sĩ, ci o sờn vai phong trần, ci vẻ ngoi phớt đời th khng được đu. Phải c cha mẹ cho thm chớ. M hắn th ở với ng b nội gi rồi. Mệt lắm my ơi !
Phc cứ tr mắt ra nghe Bch ni. C cũng khng ngờ một con b Bch Nam triều tin lại tnh ton như một b gi sắp gả con gi. Phc nhn Bch, mi tc di cắt ngang trước trn v đi mắt một m Đại hn trng xinh xinh m n ni nghe rnh rẻ chưa. Phc thở di :
- Lm g hm nay my ni dữ vậy? Chắc tao khng yu theo kiểu my ni được, v tao cũng chẳng tnh như my được.
Bch an ủi :
- Thi ! Đừng thm buồn nữa. Cứ đi sinh nhật tao. Chắc chắn tao sẽ tm được cho my một anh chng l tưởng.

o0o

Phc về đến nh trời đ khuya. Mai đang đứng trước sn một mnh. C lo lắng :
- Đi đu dữ vậy? Hơn chn giờ rồi. M trng em qu chừng.
- Em gh nh con Bch.
Mai kho cổng ro rồi bước vo theo Phc. Qua lối nh bếp, Phc thấy hng ho đ sắp rất gọn ở gốc bếp. C bước ln lầu lấy quần o xuống tắm. Vừa tắm vừa hỏi vọng ra :
- Chiều nay ăn cơm với g chị Mai?
- Đậu que xo, trứng chin.
- Khng c canh hở?
- Khng!
Phc nhăn nh :
- Khổ qu ! Em nuốt khng v rồi.
- Để chị mua cho t hủ tiếu.
- Thiệt hả? Chị ba mun năm.
Phc khoan khoi bước ra khỏi nh tắm với chiếc o ngủ rộng di mu trắng
C bỗng qun hết những điều buồn phiền bực bội. Phc nhỏ nhẹ ht một giai điệu quen thuộc. B Thanh từ nh trn bước xuống :
- Đi đu dữ vậy Phc?
- Con gh nh con Bch…
- Liệu hồn ! Lớn rồi, khng phải muốn đi đu th đi.
Phc lm thinh đến bn bn ăn nhỏ mở lng bn ra. Khng hiểu sao c lo lo. Chuyện vo qun uống nước với bạn b l chuyện rất thường, sao hm nay c lại cho rằng việc mnh vo qun c ph với Nguyn l khng bnh thường. B Thanh ln tiếng :
- Chiều nay khng học v ?
- Dạ khng !
- Sao vậy?
- Lc trưa đi học con qun đem đồ học v theo.
Rồi như nhớ lại l Phc đang ăn cơm, b Thanh khng hỏi nữa. B nhn c rồi ni :
- Chờ chị Mai đem hủ tiếu về hẵng. Từ hm bệnh tới giờ trng con hốc hc lắm, Người nhiều lc cứ ngơ ra. Phải biết lo cho mnh chứ để bệnh nữa th khổ cha mẹ. Nghỉ học v cũng được, bao giờ thật khỏe hy học lại.
B thanh bỏ ln nh trn. Phc i ngại v dạo ny mnh t phụ m, c cũng t ra chợ, c cảm thấy mnh như người c lỗi.
Mai bưng cmn hủ tiếu vo Phc ni :
- Ăn với em cho vui. Mỗi đứa một nửa.
- Thi. Chị khng đi, mới ăn ly ch trong tủ lạnh.
- Chị thơ đu em khng thấy?
Học bi trn sn thượng.
Phc vừa ăn vừa hỏi :
- Chi Mai n! Lc ny chị Thơ v anh Dương như thế no?
Mai nhn Phc lạ lng :
- Bnh thường chớ c g đu. M sao chớ?
Phc nhn vai tiếp tục ăn. C xut xoa v v ăn phải miếng ớt to.
- Em muốn ni tới Nguyn hả?
Phc sững người một cht. Cảm gic cay cũng biến đu mất. C khng ngờ chị Mai tinh đến thế. Hồi hộp, c hỏi d :
- Chị thấy ng ta ra sao?
- Một tn bản lĩnh.
Nhn Phc, Mai ni tiếp :
- Nhưng khng phải đối tượng của chị Thơ, m chị thấy ng Nguyn cũng đu c g với chỉ. Tại tật chị Thơ lc no cũng qu ư l lịch thiệp.
Phc để chị Mai hơi mỉm cười khi ni cu cuối. Mai tiếp tục :
- Cả hai đều đang đng kịch.
Phc trố mắt nghe Mai ni :
- Chị Thơ đng kịch để xem mnh c sức quyến rũ cỡ no. Cn ng Nguyn đng kịch để khiu khch em.
- Hả?
Phc bung đi đũa xuống mm. Mặt đỏ ln giống như người bị bắt quả tang đang lm điều g khng phải. C bối rối :
- Sao chị lại nghĩ vậy?
- Chị thấy sao th ni thế ! Chớ em nghĩ hắn ta phụ đẩy xe l để kiếm tiền ?
Phc lm thinh, Mai tấn cng tiếp :
- Hồi chiều đến giờ em đi đu vậy?
- Em ở nh con Bch thật m.
- ng Nguyn cũng khng gh đẩy xe. M nghĩ em với ổng đi chơi với nhau.
Phc chối ngay :
- Đu c !
Mai vuốt mi tc di của mnh qua một bn:
- Em thấy ng Nguyn thế no?
Phc đp cụt ngủn :
- Dễ ght !
Mai nheo mắt :
- Thật khng? Chị thấy hắn c thể lm cy ba ti sồi được đ.
Phc bướng bỉnh :
- Cn lu mới đốn nổi em.
Mai ngịch ngợm :
- A ! Nghĩa l muốn đốn nổi em phải c thời gian… mi ba.
Mai cười khc khch, hai đồng tiền xoy trn trn m. Phc thấy thương chị Mai gh đi. t ra trong nh, Phc v chị Mai cũng c nhiều điều hợp nhau. Bao giờ chị Mai cũng hiểu Phc hơn chị Thơ. Phc nhn Mai, c cũng cười. Nụ cười của một người đang sung sướng v được cảm thng.
Phc nằm trằn trọc mi. Đm đ rất khuya. Trời hơi nng. Tiếng cn trng than thở trong đm nghe no lng. Phc nhẹ nhng bước xuống giường ra bacol ngồi.
Ly c ph d đắng hay ngọt cũng c tc dụng… Ngồi buồn b nhn những cnh l ban đm, c trở vo nh đem cassete ra mở nho nhỏ.
Nghe nhạc trong đm khuya, giữa ci yn lặng của đất trời thật tuyệt. C ngồi b gối. Hai chn nằm ngoan trong chiếc o ngủ. C đắm người trong tiếng ht trầm đục m Nguyn rất ưa.
- Anh c gởi gắm g qua những bi ht anh chọn khng Nguyn? Sao anh c nhiều bi em thch vậy? Em khng thể no hiểu anh. Lc th n cần, khi th lạnh nhạt. Anh qu cố chấp đ Nguyn. Anh c khiu khch em như lời chị Mai ni khng? Hay em cũng chỉ l “The name of the game”, tn của tr chơi, tựa ca khc anh hay hut gi? Nhất định anh khng đốn ng được em đu, anh chng cố chấp.
Tiếng chị Mai vang ln lm Phc giật mnh.
- Sao khng ngủ. Định lm Juliette ?
- Em khng ngủ được, chắc tại c ph.
- Em uống với ai?
Phc im lặng, rồi bỗng dưng c th thật :
- Em uống với Nguyn.
- Vậy l hồi ny ni dối với m.
Phc lắc đầu :
- Nhưng em đu c đi suốt chiều với hắn. Em gh con Bch thật m.
- Sao em đi uống c ph với hắn ta vậy?
ngập ngừng một cht, Phc kể lại cho Mai nghe. Rồi rất trẻ con, c lo lắng :
- Tại sao hắn khng gh đẩy xe vậy chị Mai?
Phc nhn dng Mai nghing nghing với mi tc di trong bng tối, c buồn b khi nghe Mai ni :
- C trời biết ! Tắt my đi ngủ đi. Anh chng Romeo của em khng đến đu m định lm Juliette.
- Chị Mai !
- G?
- Em sẽ đối xử ra sao?
- Một “Gỗ Mun” đối với một cy ba.
- Đng ! Em phải l “Gỗ Mun” với đầy đủ nghĩa của n, chị Mai.
- G?
- Đừng kể với ai nhe !
- Ừ! Đi ngủ đi
Phc chui vo mng. Ni hết với chị Mai c thấy nhẹ nhng như trt một gnh nặng. Nhưng rồi chuyện g sẽ đến?... C lng thong nghe tiếng ht.
“Tnh yu mật ngọt, mật ngọt trn mi. Tnh yu mật đng, mật đắng trong đời. tnh yu như biển, biển rộng hai vai…”
Đm đ rất khuya. Tnh yu đang ru Phc. Mắt c nhu lại, ngoi sn những bng l cũng khp hững hờ như đang say ngủ như c.

o0o

Sn trường sng sớm cn vắng người, Phc lang thang dọc theo những hnh lang rộng hun ht.
Buồn qu! Buồn qu ! C bao giờ Hoi Phc phải nghĩ đến, ni đến từ buồn như hm nay đu? C vừa đi tới lớp học vừa ht nho nhỏ cho mnh c nghe : “Em đến bn đời, vui buồn đi nh, đời sẽ tri xui, qua ghềnh qua suối, một nt thương thi, ring cho một người…”
C ngồi xuống bn của mnh nhn ra cửa. Học vin cũng bắt đầu lc đc vo học. C hai người lạ ngoi hnh lang nhn vo lớp như kiếm ai. Một người tc di son phấn kh đậm đến bn c :
- Xin lỗi lớp c ai tn Phc khng?
- Em đy! C g khng chị?
Ngỡ ngng một cht. C ta nhn Phc hơi lu rồi ni :
- C một Phc thi sao?
- Vng !
- Vậy chắc khng phải đu! Xin lỗi nh c b!
Phc ngơ ngc nhn theo . Lạ thật cả hai người ny c chưa quen bao giờ, nhưng trng khng lạ. C thể c đ gặp ở đu đ rồi…
Tiết đm thoại của thầy Bnh lun l tiết sinh động. Học vin gọi thầy l John Lennon v trng ng ta kh giống nhn vật nổi tiếng John Lennon trong ban nhạc Beatles ny.
Giờ của ng Phc lun l người pht biểu si nổi, c thch ci trẻ trung v những động tc diễn giảng đầy kịch tnh của ng. Vo lớp ng khng ni tiếng Việt nn đi khi để diễn đạt ng phải sử dụng những động tc cho người khc hiểu.
Hm nay, nhn ng c cứ ngờ ngợ, ci miệng rộng v nụ cười hơi nhếch lm c lin tưởng đến một người c đang ght….
C khng tập trung tư tưởng được. C cứ ch đến cặp knh gọng trn ngộ nghĩnh, mi tc phủ t mềm mại trng giống nghệ sỹ hơn l gio vin.
Hnh như thầy Bnh cũng thch ci biệt danh mọi người gn cho mnh nn ng chẳng tiếc thời gian để chăm sc mi tc v o bế ci gọng knh trn. Nghe cc chị lớn tuổi trong lớp ni th thầy Bnh cũng l một mẫu người đặc biệt. ng đi dạy để tiu khiển, đi dạy cho vui, chớ ng l gim đốc một trung tm tin học kh lớn. Mỗi tuần ng dạy thm một vi giờ đm thoại. C lẽ ng l người thch được trnh diễn? Phc để thấy ng hay liếc rất sắc về pha mấy chị trong lớp.
ng rất lịch sự với phi đẹp, ng sống độc thn v quan hệ kh rộng với phụ nữ.
Hết tiết, Phc mang ti xch ln vai bước ra cửa lớp. Thầy Bnh ra trước, ng chợt xoay người lại d d ngn tay vo Phc ni trống khng :
- Độ ny học lo ra qu, mấy hm nay lười pht biểu lắm nghe. Sao vậy? C ốm đau g khng?
Phc lắc đầu. Thầy Bnh cười :
- Rng nhe ! Em c khiếu học ngoại ngữ đấy!
Rẽ sang tri. C bước xuống lầu. Phc gặp lại hai người phụ nữ ban sng. Vẫn ci nhn chăm ch, hai người t m trng theo c. Phc bực mnh suy nghĩ.
- Ci g vậy…?
V c cũng chợt nhớ ra. Người con gi tc di hnh như l nhn vin ở trung tm tin học c đang học. Nhưng tại sao nh mắt c ta cứ chằm chằm nhn c thế. Phc lắc đầu. C đang suy nghĩ v nhớ vẩn vơ nhiều thứ lắm…

o0o

Mấy hm nay, Phc đ lấy lại sự thăng bằng, bản tnh nghịch bướng đ trở lại với c. Mỗi buổi sng, buổi chiều c đụng độ, c v Nguyn vẫn thản nhin như khng thấy nhau, d trong lng c bo tố nổi ln dữ dội. C muốn chứng tỏ cho hắn thấy c đ lớn rồi, ci chuyện giận dỗi kia l chuyện trẻ con. By giờ c khng ni chuyện với hắn v c thấy khng hợp với hắn. Thế thi!
Tối nay, Phc ngồi trước bn học suy nghĩ vẩn vơ. Tự dưng c lại viết vo quyển sổ car nhỏ ngoi ba c hnh hai ch mo xinh xắn. Những dng chữ như một lời th tội hiện ra bộc bạch, hồn nhin :
“Tri tim ti
Ngy xưa
Dễ thương gh !
Sao by giờ
Kh bảo.
Ngy xưa
N v tư
Ngoan ngon
Nghe lời ti
Mọi điều
Hết thảy
By giờ
N bướng bỉnh
L lợm
Chỉ nghe lời
Tn tỉnh
Của tri tim
Ai kia
Dể ght !
Tri tim kia
Ti cứ tưởng
Hiền lnh
Ai ngờ
N dữ dằn
V n l
Tri tim
Của quỷ sứ”
Phc bung viết. C khng ngờ mnh lại ghi như thế. C gấp quyển sổ ca r lại. Tri tim dễ thương của c lại đau khổ v tri tim của quỷ dữ? C xốc lại chồng sch trn bn, c li ra cuốn thơ tnh cũ kỹ, vng ố xa xưa của c t. C lật từng trang. một mảnh giấy plure vng cũ rơi ra. Một bi thơ tnh? Đng l một bi thơ tnh buồn.
“………………
Thng chn nhặt chiếc l rơi
Chiếc l cuối ma thương thn tn a
Thng mười đứng giữa hoang vu
Những kẻ qua đường đều mang mặt nạ
Thng chạp lỡ chuyến đi xa
Căn gc trống khng
Đi chn buốt gi
Thng ging sao chưa ra hoa
Thng ba sao khng kết tri
Ngỡ ngng đến với thng tư
Bn hng xm ht hoi bản cũ
“by giờ thng mấy rồi hở em? ”
Dưới bi thơ ghi vỏn vẹn : Vũ gởi Phương.
Phc buồn b đọc bi thơ lần nữa. Khi yu người ta viết, ni , ht vẽ v cả ăn nữa đều khc thường. C nhn mnh trong gương lng bỗng lạnh theo cu thơ :
“Thng mười đứng giữa hoang vu
Những kẻ qua đường đều mang mặt nạ…”
C khng hiểu Nguyn đ mang chiếc mặt nạ no khi đến với c. Vừa lc cassette lại vang ln bi nhạc cũ “ By giờ thng mấy rồi hở em ...? ”Bi nhạc xưa của người xưa v xưa cả của by giờ. Chỉ c tnh yu l lun mới lạ. Phc bỏ bi thơ tnh vo quyển thơ rồi để n vo chỗ cũ. C với tay x tờ lịch trn vch. Một ngy nữa bắt đầu, thời gian khng ngừng nghỉ bao giờ…


o0o


 

Pages  1  2  3  4  Next