T́nh Yêu Muôn Thuở   Trần Thị Thanh Du Pages  1  2  3  4  Next   

Tập 1

Có bạn kiếm nè Trúc Hân ơi ! Mau ra tiếp khách !

Nghe tiếng anh Hai gọi vọng lên, Trúc Hân choàng dậy ra khỏi giường, cô cất tiếng: -Xuống liền ! Xuống liền đây !

Xỏ chân vào đôi dép, Trúc Hân chạy ào xuống lầu:

− Mới tới hả nhỏ ? Làm ta chờ muốn chết !

Trúc Hân choàng vai bạn đi về pḥng ḿnh. Ấn Tố Như

ngồi xuống giường, cô bé gom mấy cuốn sách để lên bàn rồi nói:

− Ngồi đó đi nhỏ, chờ ta làm xong việc cái đă.

Tô Như đứng lên di về phía bạn, cô bé xỉ vào trán Trúc Hân:

− Con hến, đă chịu mở miệng rồi đó hả ? Sao, c̣n giận Như nữa không nhỏ ? Ghét Trúc Hân ghê, giận ǵ mà giận dai như đỉa làm ta muốn giận lại nhỏ.

Trúc Hân háy bạn:

− Hứ ! Ai biểu chọc giận ta chi ? Rơ muốn hại bạn bè mà c̣n nói... 

Tố Như căi lại:

− Hại ǵ nhỏ ? Có lợi th́ có.

− Lợi ǵ đâu ta chẳng thấy ?

Tố Như cười khúc khích:

− Nhỏ được lên chức làm chị mà không có lợi hả ?

Trúc Hân nhéo bạn một cái rơ đau:

− À, con nhỏ này !

− Ấy, không giỡn nữa đâu nghe nhỏ.

Tố Như ngả dài ra giường rồi lại bật dậy hỏi nhỏ.

− Mà nè, Trúc Hân ! Hôm ấy mi với anh Minh nói ǵ vậy ? Nói lại ta nghe coi.

− Ừ, anh Minh nói là... nói là... Thôi đi, kỳ muốn chết, nhỏ ơi ! Ghét ghê, hỏi hoài vậy ?

Trúc Hân chu môi liếc xéo Tố Như:

− Giờ mắc cỡ hả nhỏ ? Nói nghe nè, muốn làm chị ta không hả?

− Hứ ! Con khuya, nhỏ muốn th́ ta nhường chức ấy cho nhỏ đứng. Ta đang mong chờ kẻ nào đó rước quách ông ta đi cho rồi

− Í, không dám đâu ! Đừng hại bạn bè thế, Trúc Hân ơi ! Nhỡ anh Thiên nghe được là ta hết dám đến đây đó.

− Xí ! Ai biểu mi cứ gán ép ta với anh Minh chi.

Không thèm nói, Trúc Hân quay mặt chỗ khác. Tố Như nh́n Trúc Hân cười khúc khích:

− Giận rồi à ? Ôi giời ơi ! Hôm nay công chúa Trúc Hân giận nữa. Công chúa ơi, hay hờn dỗi quá đi !

Giọng kéo dài của Tố Như làm cho Trúc Hân không nhịn được cười. Nhỏ này có tài chọc cười người ta hay thật.

− Công chúa xinh đẹp của ta ơi, bớt giận đi nào ! Chiều nay đi ăn kem rồi hăy giận. Lúc đó có người dỗ tha hồ mà giận.

Trúc Hân hỉnh mũi, cong môi:

− Con khuya mới giận, giận mất chầu kem sao ? Ai dỗ ta, ta con giận gấp mười nữa đó, có đủ "túi" lo cho ta không nhỏ ?

− Có chứ ! Hôm nay Trúc Hân xinh ghê. Tóc xinh, môi xinh, má xinh, cái ǵ cũng xinh làm cho ta phải ghen đấy !

Trúc Hân mắc cỡ đỏ mặt vung nắm đấm dí vào mũi bạn. Trúc Hân rút tay lại, mất đà cả hai té nhào ra giường. Hai cô bé cùng cười gịn. Tố Như gọi:

− Trúc Hân !

Cô bé nghiêng đầu:

− Ǵ thế nhỏ ?

Tố Như trề môi:

− Làm như lớn lắm vậy ? Gọi người ta nhỏ này nhỏ nọ hoài.

Trúc Hân véo mũi bạn

− Miễn lớn hơn "nhỏ" năm "ly" là được.

− Xạo hoài, "lùn" hơn ra th́ có.

− Hổng dám đâu, ta cao hơn mi th́ có.

− Cao hơn th́ làm chị ta được rồi.

− Xí ! Tao chả màng.

Tố Như kéo vai bạn:

− Sao, Trúc Hân ? Chiều đi ăn hả ?

− Đồng ư với nhỏ. Nhưng buổi chiều nay có ai dự phần vậy ?

− Th́ chính anh Minh nhờ ta mời nhỏ đó, chịu chưa ?

− Với anh Minh ?

Trúc Hân hỏi, Tố Như gật đầu:

− Ừ. Được không ? Đồng ư không nhỏ ?

Trúc Hân ngần ngừ:

− Nhưng mà... ta ngại quá Như ơi ! Tại anh Minh nói yêu ta, mà ta th́ chưa hiểu t́nh yêu là ǵ làm sao trả lời được. Thôi th́ chiều nay nhỏ miễn cho ta đi. Lúc nào không có anh Minh, ta với nhỏ hăy đi ăn.

Tố Như la lên:

− Í, đâu có được ! Nhỏ hứa rồi th́ phảii đi, đừng để... 

Trúc Hân ngắt lời:

− Ta biết, nhỏ thông cảm bỏ qua đi. Chiều nay ta không thể thật mà. Đừng buồn ta nhé Tố Như.

Nh́n thấy gương mặt nhăn nhó của Trúc Hân, Tố Như không nỡ, cô bé gật đầu mỉm cười:

− Thôi được rồi ! Chiều nay ta sẽ nói với anh Minh là mi bận việc không thể đi được. Chịu chưa ?

Trúc Hân ôm vai bạn:

− Cảm ơn nhỏ nhiều nghe, người bạn dễ mến của ta.

Tố Như trề môi:

− Phải rồi ! Nhờ người ta được chuyện ǵ th́ giả bộ thương người ta; c̣n không th́ ghét cay ghét đắng. Thậm chí đối mặt với nhau hay ngồi chung bàn cũng không thèm nh́n tới.

− Oan cho ta quá đi nhỏ ơi ! Ta thương nhỏ hổng hết mà nỡ nào nhỏ nói ta như vậy.

− Mi thương ta nên bây giờ ta mới thương lại mi nè !

Trúc Hân trở nên nghịch ngợm, cô bé muốn trêu Tố Như:

− Như ơi !

− ....

− Như à !

Tố Như trừng mắt:

− Nói ǵ th́ nói đi, làm ǵ mà kêu "Như ơi, Như à" hoài vậy?

Trúc Hân cười khúc khích:

− Ta kêu nhỏ, nhỏ lên tiếng ta mới nói được chứ !

− Th́ ta im lặng, không lên tiếng là để nghe mi nói đó.

− Nhỡ mi im lặng là mi không nghe th́ sao ?

− Nhỏ này, rơ là lẻo mép.

Trúc Hân không cười nữa, cô bé nghiêm nghiêm nh́n Tố Như:

− Nhỏ phải nói rơ cho ta biết. Mấy lần trước nhỏ đi chơi với ai khi không có ta ?

Tố Như tṛn mắt:

− Với ai đâu ?

− Đừng có giả bộ ngây thơ, ta bắt gặp đàng hoàng. Cái "anh" ǵ đó đẹp trai chở nhỏ bằng chiết Dream II màu nho, phải không ?

− Sao mi thấy ? Mà thấy bữa nào ?

Nh́n khuôn mặt của bạn, Trúc Hân ôm bụng cười rũ rượi. Tố Như giật tay bạn nhăn mặt:

− Cái ǵ nhỏ cười dữ vậy ? Nói cho ta nghe đi.

Dứ dứ ngón tay vào trán bạn, Trúc Hân lại cười:

− Hết chối rồi nhé ? Chịu nhận rồi phải không ? Nhỏ cả gan thật !

Tố Như cười e thẹn:

− Đó chỉ là bạn của anh Minh thôi.

Trúc Hân vỗ tay cười lớn:

− Công nhận. Nói đại mà cũng trúng.

Tố Như giật ḿnh quay mặt lại:

− Vậy ra năy giờ nhỏ... 

− Phải. Ta có biết trời trăng ǵ đâu. Nằm đâu nói đó, vậy cũng tin. Nhờ sự việc này ta mới biết nhỏ có người yêu. Giấu đầu ḷi đuôi hà, nhỏ ơi.

Tố Như véo bạn:

− Nói "tầm bậy" mà trúng "tầm thật". Nhưng trái tim của mi bắt đầu yêu từ khi nào vậy ? Chỉ cho ta bắt chước với coi. Người ta nói phải, khi yêu con người ta hay e thẹn, mắc cỡ. Nhắc đến người yêu ḿnh th́ đôi má hồng lên. Nói cho nhỏ biết nha, năm nay là năm thi đó, làm sao rớt một cái độp v́ t́nh yêu đi. Lúc đó ta sẽ giơ tay cao lên hoan hô t́nh yêu của nhỏ.

Tố Như đỏ mặt, cô bé ré lên:

− A, nhỏ Trúc Hân nói xàm, ta không nghe đâu.

Trúc Hân trêu tiếp:

− Không nghe sao trả lời !

Tố Như giậm chân vùng vằng:

− Nghỉ chơi nhỏ ra luôn, nhỏ cứ bắt chẹt ta hoài. Không chịu làm bạn với nhỏ nữa đâu.

− Này... này ! Cái này là giỡn chơi nghe. Hổng có "vụ" sứt mé t́nh cảm bạn bè à nha !

Tố Như liếc xéo bạn:

− Mi khôn lắm, ai mà giận mi được.

Trúc Hân kéo tay bạn hỏi nhỏ:

− Mi có thể cho bạn bè biết, anh chàng của mi tên ǵ, bao nhiêu tuổi, làm việc hay c̣n đi học ? Và quen yêu nhỏ trong dịp nào, thời gian bao lâu ?

Tố Như đấm bạn:

− Nhỏ có phải là công an điều tra không vậy ? Hết hỏi cái này đến hỏi cái khác, thật điên đầu v́ nhỏ mà.

Trúc Hân chu môi:

− Ừ, ta là vậy đó, có ư tốt giúp cho bạn bè thôi, chứ có làm ǵ đâu mà nhỏ phải điên. Mở miệng ra là ta ưa không nổi.

Tố Như cười mỉm:

− Giận sao nhỏ ?

− Hơi sức đâu mà giận người dưng.

− Không giận th́ cười đi, cho ta an ḷng nói cho nhỏ nghen.

− H́... h́... h́... 

Tố Như ôm bụng:

− Trời ơi ! Nhỏ cười ǵ đâu mà giống "heo" thở quá vậy ?

Trúc Hân trừng mắt:

− Ê ! Đừng lợi dụng mà ví ta như con này con nọ nghe. Nói hổng nói th́ thôi, ta chẳng thèm nghe.

Đừng nóng. Nóng quá mụn nổi dậy đầy mặt đó.

− Kệ tui ! Nổi mặt tui chớ có nổi mặt ai đâu mà sợ ?

− Ta chỉ lo cho nhỏ sẽ xấu thôi.

− Càng xấu càng tốt cho mấy "ông dê" khỏi làm cái đuôi, trong đó có anh Minh của nhỏ.

− Stop cái miệng lại một chút đi Trúc Hân, kẻo "ống chề" là nguy cho cha mẹ mi đấy.

− "Ống" th́ "ống". Lỡ rồi cho "ống" luôn. Nè nghe, đừng có bày đặt khơi chuyện cho ta nói để làm ngơ câu chuyện của nhỏ. Ta hổng bỏ qua đâu, đừng có ḥng.

− Ta biết nhỏ thông minh, nhỏ nhớ dai lắm nên ta đâu dám.

Biết được th́ tốt, khỏi cần nhắc lại cho hao hơi tổn tiếng.

− Được rồi. Nhỏ im đi, ta nói cho nghe. Nhưng nhớ phải hứa không được kể cho ai biết, dù người đó là anh Minh.

− Nhỏ này sao hay nghi kỵ tầm bậy quá. Bộ cái mặt này nhiều chuyện lắm sao ?

− Ai biết được ? Đề pḥng trước hơn. Hổng nghe người ta nói sao, ngừa bệnh c̣n hơn trị bệnh.

− Xí ! Hôm nay bày đặt làm triết gia. Được, ta hứa với nhỏ. Uy tín số một.

Tố Như gật đầu:

− Tạm tin.

Cô bé đổi giọng mơ màng:

− Đ́nh Tuấn, tên người con trai ta quen là bạn của anh Minh. Anh ấy năm nay hai lăm tuổi đang làm việc tại công ty của ba nhỏ. Cái nh́n thoạt đầu ta không có mấy cảm t́nh, nhưng nhiều lần anh Tuấn đến nhà với giọng nói, cử chỉ và nhất là đôi mắt như biết nói của anh ấy đă khiến cho ta chao đảo tâm hồn. Từ đó, ta và anh ấy quen nhau, đến nay gần một tháng rồi. Anh Tuấn ngỏ lời yêu ta và muốn xin với gia đ́nh cầu hôn ta, nhưng ta ngăn lại với lư do ta c̣n đi học và muốn kiểm nghiệm lại ḷng ḿnh xem có yêu anh ấy hay không ?

− Đ́nh Tuấn trả lời sao ?

− Anh ấy gật đầu đồng ư và nói anh không ép buộc em, muốn có một gia đ́nh hạnh phúc th́ tự nguyện đến với nhau. Nếu thật sự yêu anh ấy th́ bao lâu anh ấy cũng chờ.

− Vậy th́ tốt rồi, c̣n đ̣i hỏi ǵ nữa. Nhưng nhỏ có thể cho ta biết hiện giờ ḷng nhỏ có yêu anh Tuấn không ?

− Ta không biết nữa. Nhưng vắng anh ấy ta nhớ. Một ngày không gặp mặt chịu không được.

Trúc Hân kéo vai bạn:

− Tố Như ! Ta có thể đôi lời với nhỏ: Trước khi quyết định một điều ǵ hăy xem xét, cân nhắc kỹ đừng để ngộ nhận rồi khổ cho bản thân. Nghe mấy lời nhỏ nói, ta cũng hiểu phần nào về con người Đ́nh Tuấn. Hai người đến với nhau bằng t́nh yêu chân thật ta hết sức ủng hộ, và ta sẽ giúp nhỏ t́m hiểu rơ hơn về Đ́nh Tuấn.

− Cám ơn nhỏ.

− Không có ǵ ! Miễn nhỏ hạnh phúc là ta mừng.

Tố Như nh́n bạn cười:

− C̣n nhỏ, sao không lo cho ḿnh, mà lo cho người khác không vậy ?

− Ta hả ? Suốt đời vẫn vậy, không thích sự có mặt của con trai.

− Đúng không đó ? Không thích sao rành quá vậy ?

− Ừ, người ta xem sách, xem báo áp dụng, không được à ?

− Nhỏ nói hay lắm. Để coi nhỏ tôn thờ chủ nghĩa độc thân đến bao giờ ?

− Đến bao giờ con trai không c̣n trên cơi đời này nữa th́ thôi.

− Bởi vậy, mấy đứa nam ở lớp thấy cái mặt của nhỏ là chạy dài.

− Nhỏ ḱa, nên cẩn thận cho ḿnh th́ hay hơn !

Tố Như mỉm cười đứng dậy:

− Thôi, ta về. C̣n đi công chuyện cho mẹ ta nữa.

Trúc Hân tiễn bạn:

− Chúc nhỏ vui vẻ !

− Goodbye !

− Goodbye ! See you again.

Nh́n theo chân sáo của Tố Như, Trúc Hân cầu mong cho bạn gặp nhiều điều may mắn.

Trúc Hân chống cằm nh́n ra ngoài sân với những ước mơ rộn ră ngây thơ. Hôm nay là Noel, đường phố rợp người qua lại, tiếng nói tiếng cười như vang vọng đến tai cô bé râm ran, rộn ràng.

Cô bé mỉm cười chợt nghĩ:

− Giá như nhỏ Tố Như đừng đi chơi với Đ́nh Tuấn th́ hay biết mấy. Ta sẽ bắt cóc nhỏ đi với ta, đi ḷng ṿng, đi dạo phố, đi phá phách mọi người để được nhiều trận cười vỡ bụng....

Cô bé lại mỉm cười với những ư nghĩ tinh nghịch:

− Ước ǵ ta có người yêu như Tố Như, ta sẽ ra sức đầy ải, làm t́nh làm tội... Nhưng không được, trong ḷng ta hầu như không có một t́nh cảm mảy may nào, ghét con trai, ghét đàn ông và ghét hết những người giả dối nịnh bợ.

Tự dưng Trúc Hân bật cười khan với nhiều ư nghĩ kỳ lạ.

− Trúc Hân ơi ! Trúc Hân, mày có đi dự lễ Noel với tao không ? Có đi th́ lẹ lên ta chờ.

Trúc Hân tḥ đầu ra cửa sổ, thấy khuôn mặt Tố Như cười tươi. Cô bé vụt hỏi:

− Không có đạo cũng đi được sao ?

Tiếng Tố Như léo nhéo:

− Nhỏ này lộn xộn quá, lẹ lên ta chờ nè.

Cùng một lúc, tiếng chuông ngân nga thánh thót vang lên từng hồi rồi dồn dập như thúc đôi chân nhỏ của Trúc Hân. Cô bé chạy ào ra cổng, nét mặt vô tư rạng rỡ. Đưa ngón tay trỏ lên môi làm ra vẻ trịnh trọng nói với bạn:

− Ê ! Không đi với người yêu sao đến rủ ta ? Cái "loa phóng thanh" của mi nhỏ quá hả. Mi ở đây nhưng tận cầu Nhị Thiên Đường, người ta cũng nghe.

Tố Như liếc xéo bạn:

− Cái mồm của nhỏ cũng không ít ǵ ? Dẻo nhẹo như mủ cao su vậy ? Thôi, không nói nhiều, vào thay đồ đi.

− Được rồi ! Chờ ta năm phút là xong.

Dứt lời, Trúc Hân chạy ào vào nhà, một lát sau trở ra xinh xắn trong bộ đầm màu cánh sen, trông dễ thương và nghịch ngợm làm sao.

Cô bé đưa tay chào mẹ rồi ngồi lên xe ṿng tay ôm eo của Tố Như, cười khúc khích:

− Cho "em" ôm một chút nha "anh". Mượn cái eo, kẻo không thôi rớt xuống đất th́ nguy.

Tố Như bật cười gịn:

− Ôi ! Hôm nay nhỏ ăn nhằm "cục quậy" rồi hả ? Sao hay đem người khác ra làm "vật" cho ḿnh trêu vâỵ ?

Trúc Hân chồm tới:

− Đó chỉ là ta bắt chước mi thôi, nhỏ ạ.

Tố Như nhướng mắt:

− Vậy ư ? Nhưng nhỏ thấy bao giờ, nói ta nghe thử !

− Ừ, ta không thấy và cũng không mấy quan tâm. Theo suy đóan, ta cũng biết được mi và thằng cha Tuấn như thế nào rồi.

Tố Như nhột nhạt:

− Thế nào là sao ?

− Th́... vậy đó, ai mà biết được, nhỏ này lạ không ?

Tố Như cười khanh khách:

− HI... hi... nhỏ trúng kế của ta rồi. Không biết, không thấy, không nghe mà cũng bày đặt... rơ là nhiều chuyện.

Trúc Hân bặm môi:

− Ừ, kệ ta ! Nhiều chuyện vậy đó được hông ? Bộ hổng nhiều chuyện được rồi tức hả ?

− Nhiều chuyện mà ai thèm giành, để cho một ḿnh nhỏ đi.

Tức ḿnh, không muốn đùa với bạn nửa, Trúc Hân lặng thinh. Tưởng bạn giận, Tố Như nghiêng đầu ra sau hỏi:

− Bộ giận ta hả nhỏ ?

Cô bé trả lời nhưng không cười:

− Lo quá ! Hơi sức nào ta giận người dưng.

− Hổng giận sao không nói chuyện nữa ?

− Biết nói ǵ bây giờ ?

− Nhỏ không hỏi hôm nay ḿnh hẹn và đi với ai sao ?

Trúc Hân mỉm cười, má lún đồng tiền trông thật dễ thương. Hơi hất nhẹ mái tóc chấm vai ra sau, cô bé nheo mắt ư như nghịch ngợm:

− Ta biết rồi, khỏi hỏi. Nhưng... Í ! Dẫn ta theo chi vậy ? Không sợ con nhỏ này làm kỳ đà cản mũi ư ?

Tố Như so vai:

− Đúng lắm, hay lắm ! Đó chỉ là một phần thôi, c̣n một phần nữa là ta cố ư dẫn nhỏ theo để phá phách, quậy thiên hạ.

Trúc Hân đập nhẹ lên vai bạn:

− Ta hỏi chuyện này nha ! Quen với Đ́nh Tuấn sao nhỏ c̣n "quậy" dữ vậy ?

− Ơ, tuỳ theo t́nh thế hoàn cảnh, nhỏ ơi. Chưa yêu, chưa thương làm sao mà "thuỳ mị" được.

− Chắc không đo ? Sao ta nghi quá.

Tố Như nhăn mặt:

− Rơ khổ ! Nói chuyện ǵ nhỏ cũng chả tin, bộ mặt ta hay nói dối lắm sao ?

Trúc Hân lắc đầu:

− Không phải ! Nhưng... ờ mà thôi bỏ qua chuyện đó đi, nghe ta hỏi nè ! Hôm nay nhỏ nói rủ ta đi "quậy" ở đâu ? Lơ mơ không đúng chỗ, thiên hạ đập cho bờm đầu.

Tố Như giơ lên một ngón tay ra hiệu:

− Yên trí đi ! Ta đảm bảo nhỏ sẽ được phá thoải mái, ông anh của Đ́nh Tuấn tuy lạnh lùng nhưng rất thích đùa.

− Anh của Đ́nh Tuấn ? Bộ nhỏ không sợ bà xă của ổng sao ? Đùa quá mức với "đức lang quân" th́ bà đập cho "phù mỏ".

Tố Như thúc bạn:

− Hứ ! Nói chuyện chẳng nên không hà. Ta nghe Đ́nh Tuấn cho biết, hắn ta c̣n ông anh và bà chị lớn dă có chồng. Ông này thứ ba tánh t́nh khó khăn, lạnh lùng khó hiểu cho nên ba mươi bốn tuổi đầu rồi mà chưa lập gia đ́nh. Đẹp trai, phong nhă, con gái theo như kiến, nhưng hắn ta không đoái hoài tới ai hết. Cho nên hôm nay ta muốn nhỏ ra tay phá vỡ cái lạnh lùng và kiêu ngạo của "hắn ta".

Trúc Hân nghiêng đầu vờ nhăn mặt:

− Ta thấy h́nh như vấn đề này hơi khó đấy. Tự nhiên đi phá người ta, sao ta sợ quá.

− Sự gan ĺ ngang bướng của mi liệng đâu hết rôi, Trúc Hân ? Nếu mi không làm th́ mi để đó ta.

Cô bé khoát tay:

− Ô ! Sao nóng nảy thế cô bạn ? Đă mang danh là bướng bỉnh, ta không ngại ǵ đâu.

− Vậy th́ tốt rồi ! Nhỏ chuẩn bị t́nh thần là vừa.

Chợt Tố Như đạp thắng gấp lại, Trúc Hân nhào người về phía trước, cô bé nhăn mặt:

− Làm ǵ thế nhỏ, bộ không biết chạy xe hả ?

− Chạy... chạy... là mi chạy âư ! Lo căi chuyện, qua khỏi thánh đường hàng mấy cây số mà không hay.

Đưa tay xem đồng hồ, Tố Như chặc lưỡi. Giờ gần bảy giờ rưỡi, không hiểu là họ cho ḿnh đày họ.

Trúc Hân cười nhẹ:

− Thế th́ quay lại đi, đứng đó cằn nhằn hoài, ai giúp ḿnh đây. Mi thật cái tật nói nhiều cũng không bỏ.

Tố Như trừng mắt:

− Ê ! Đừng lợi dụng mà nói này nói nọ nghe. Ngồi cho đàng hoàng, ta quay lại thánh đường.

Trúc Hân gật đầu:

− OK.

− Chà ! Tây dữ ha !

− Bắt chước nhỏ mà.

Tố Như gắt nhỏ:

− Im được chưa ? Chạy ngoài đường mà cứ căi lộn với nhau hoài. Mọi người nh́n thấy, họ nói hai con nhỏ điên điên trong Biên Hoà mới ra.

Trúc Hân mỉm cười v́ cái tính nóng nảy ào ào của bạn. Nhưng nghĩ lại, Tố Như rất tốt, luôn lo lắng quan tâm đến bạn bè và tất cả người thân.

Học chung với nhau gần trọn mười hai năm t́nh bạn vẫn thế, không bao giờ thay đổi, giận hờn rồi hoà đồng.

Cô bé Trúc Hân chợt buồn buồn khi nghĩ đến, Tố Như có bạn trai rồi sẽ quên cô. Không, không... Trúc Hân không muốn như thế. Trúc Hân không muốn Tố Như có bạn trai, Trúc Hân muốn Tố Như chỉ là bạn của Trúc Hân mà thôI. Nhưng Trúc Hân có ích kỷ lắm không, khi không cho Tố Như có bạn trai c̣n Trúc Hân th́ sao ? Cô bé có muốn có bạn trai hay không, khi trong ḷng cô bé luôn có sự lănh cảm ?

Cô bé lắc đầu xua tan những ư nghĩ đó. Muôn đời cô bé không muốn nghĩ đến.

Ngôi thánh đường hôm nay được trang hoàng thật rực rỡ, cờ x́ phất phới xanh đỏ tím vàng đủ màu đủ sắc bay bay theo gió. Đèn điện sáng trưng rực rỡ thi nhau nhấp nháy cùng với sao đêm. Trúc Hân mỉm cười, trái tim nhó bé thơ ngây của cô bé như muốn hoà ḿnh với bầu không khí của đêm Noel đây vui tuơi ấm áp.

Liếc nh́n khắp thánh đường, giờ này đông nghịt người ta, cô bé điểm một nụ cười tinh nghịch. Biết được ư của bạn, Tố Như kéo tay, nói nhỏ:

− Đừng có phá ở đây nha ! Kẻo họ làm khó đấy. Giờ này đang làm lễ, có lẽ Đ́nh Tuấn hông t́m được chúng ta ớ đây đâu. Hay là vầy, mi lên đó dự lễ với ta một chút đi. Khoảng tám giờ rưỡi, ta đưa mi đến chỗ đặc biệt, tha hồ cho mi quậy.

Trúc Hân nhăn mặt:

− Trời hỡi ! Nhỏ bắt ta ngồi dưới gạch cả tiếng đồng hồ hả ?

Tố Như đưa hai tờ giấy ra trước mặt Trúc Hân:

− Có giấy mời đây cô nương. Đừng có lo !

Trúc Hân mỉm cười khoe chiếc răng khểnh:

− Tốt ! Ta lên chỗ ngôi đi.

Hai cô bé nhỏ nhắn chen qua ḍng người để đến hàng ghế của ḿnh. Tiếng ai khen:

− Ô ! Hai cô bé dễ thương quá !Nhất là cô bé mặc đầm trắng, có hai má lún đồng tiền trông yêu ghê !

Trúc Hân trề môi:

− Trông dễ yêu nhưng yêu không dễ đâu !

Một trong ai đó lớn tiếng hơn:

− Bé ơi ! Đi t́m anh hả ? Lại đây nè !

Trúc Hân rủa thầm:

− Đồ mắc dịch ! Đồ cà chớn ! Chọc gái vô duyên.

Tố Như không nói ǵ, kéo tay bạn ngồi xuống ghế rồi hỏi:

− Mệt không nhỏ ?

Cô bé lắc đầu:

− Không mệt, nhưng hơi nghẹt thở.

Lấy khăn ra lau mồ hồi cho thoải mái, giờ đây Trúc Hân mới để ư đến những người xung quanh. Họ đều như chú ư lắng nghe, chỉ có một tốp người sau là hơi ồn ào một chút thôi.

Kế bên cô bé ngồi c̣n một cái ghế để trống, Trúc Hân lấy cái túi của ḿnh để lên và duỗi tay cho thoải mái.

Cô bé không nghe mà cũng không làm ồn, chỉ nghịch ngợm hết cái này đến cái khác. Tố Như nói nhó vào tai Hân:

− Ngồi yên một chút có được không ?

Trúc Hân chu môi liếc qua người ngồi cái ghế kế bên trống của cô bé để túi, xem có cử chỉ ǵ khác hơn không ? Vẫn vậy, vẫn ngồi yên, không nh́n cái ǵ khác ngoài việc nh́n lên trên. Hơi nghiêng người nh́n kỹ, Trúc Hân gật đầu:

− Cũng được, đẹp trai nhưng hơi lạnh lùng. Không sao, nhà ngươi đừng lấy làm đắc ư với cái kiêu căng của ḿnh. Một chút nữa đây, nhà ngươi không tránh khỏi ta đâu. Hứ ! Thoạt nh́n là thấy ghét.

Nghe được những lời của Trúc Hân, Tố Như kều nhẹ bạn:

− Nói ǵ thế nhỏ ?

Trúc Hân cười :

− Đừng hỏi, một chút rồi sẽ biết.

Tố Như lắc đầu với tính t́nh nghịch ngợm của bạn. Cô bé tiếp tục nh́n lên trên. Không lâu, thánh đường lại ồn ào lên, mọi người dẫn nhau đi xem vật này cảnh nọ. Tố Như nắm tay bạn:

− Ta đi đây đi !

Quay sang Tố Như, Trúc Hân mới đứng lên. Nh́n lại cái người ngồi bên kia th́ không c̣n nữa. Hắn đă biến đi đâu mất rồi. Thật, không phá hắn được, tức ơi là tức !

Nh́n khuôn mặt Trúc Hân, Tố Như đóan được phần nào ư nghĩ. Cô bé kéo nhanh Trúc Hân đến căn pḥng nhỏ nằm ngoài thánh đường.

Đèn bên trong mở sáng trưng, Tố Như đưa tay lên, Trúc Hân kéo lại:

− Ê ! Làm ǵ thế ?

Tố Như nhăn mặt:

− Nhỏ có yên được không ? Anh Đ́nh Tuấn hẹn ta đến đây nè. Cho nên ta mới gơ cửa cho hay trước.

− Ờ há, ta quên ! Vậy mi gơ đi.

Cộc... cộc... cộc... 

− Ai đó ?

Giọng nói vọng ra hơi lớn làm cho Tố Như e dè:

− Dạ, em đây.

Tiếng nói vang lên như bực dọc:

− Em ? Mà em là ai mới được ?

Trúc Hân nhíu mày:

− Sao kỳ vậy ?

Cô bé bặm môi hét lớn:

− Tôi là tôi. Mắc mớ ǵ mà điều tra dữ vậy ? Nếu ông Đ́nh Tuấn, Đ́nh Tiếc ǵ đó không hẹn tôi không thèm tới đây đâu.

Cánh cửa pḥng bật mở, người đàn ông xa lạ bước ra. Trúc Hân trố mắt nh́n, cô bé nhếch môi:

− Th́ ra là ông !

Người đàn ông tỏ vẻ bất cần, giọng nói lạnh lùng:

− Có phải hai cô bé là bạn của Đ́nh Tuấn không ?

Trúc Hân trề môi quay mặt nơi khác:

− Hứ ! Vô duyên, nghe rồi mà c̣n bày đặt hỏi, mất công trả lời quá. Nhưng cho ông biết, chỉ có bạn tôi, Tố Như là bạn của Đ́nh Tuấn thôi. C̣n tôi th́ không.

Đ́nh Khang sững người v́ gặp ngay đối thủ lợi hại. Anh không ngờ có kể thứ hai dám đối mặt với anh. V́ từ trước đến nay, anh vẫn nghe những câu nói êm dịu, ơng ẹo vuốt ve mà thôi. Tính anh chỉ thích bộc trực, thẳng thắn và cứng rắn, không thích nhẩn nhựa tiểu thư.

Dù nghĩ vậy, nhưng Đ́nh Khang vần ngó lơ không nh́n đến hai cô bé. Vừa quay lưng bước vào trong, Đ́nh Khang vừa nói:

− Mời hai cô bé vào đây đợi Đ́nh Tuấn đi. Hắn đi t́m hai cô bé rồi. Giờ này đông nghẹt người, trở ra rất khó.

− Hứ !

Tố Như hoảng hốt chụp tay bạn:

− Trúc Hân, đừng giận mà ! Ông ấy là Đ́nh Khang, anh Đ́nh Tuấn đó. Tính t́nh mi đă biết đừng để ư chấp nhất làm ǵ cho thêm mệt. Ḿnh cứ vào đó đợi Đ́nh Tuấn trở lại th́ hay hơn.

Nghe lời bạn nói cũng phải, Trúc Hân gật đầu:

− Ừ, cũng được. Thử vào trong đó xem sao ? Ta nhất định loại cái tính cao ngạo của hắn ta mới được.

Hai cô bé siết tay nhau mỉm cười rồi bước vào trong. Đ́nh Khang lên tiếng mà mắt không rời khỏi tờ báo:

− Hai cô bé cứ ngồi đi.

Trúc Hân cau mặt:

− Thật không có lịch sự chút nào !

Nghe được câu nói khó chịu ấy, Đ́nh Khang cũng mỉm cười, nhưng anh không trả lời. Trúc Hân giậm mạnh chận xuống gạch kéo Tố Như ngồi vào ghế đối mặt với Đ́nh Khang. Anh không có cử chỉ nào khác ngoài việc đọc báo. Trúc Hân nóng bừng hai tai, nhưng cô bé cố dằn, sợ gây ra nhiều chuyện lớn. Vẫn ngồi như thế, năm phút, mười phút, mười năm... hai mươi phút trôi qua, nhưng không có chút thay đổi, ai cũng im lặng. Đ́nh Tuấn th́ biệt tăm. Thế th́... trời ơi ! Hắn bắt ta ngồi tịnh hay sao ấy ? Liếc cặp mắt sắc về phía Đ́nh Khang, cô bé bực dọc làu bàu:

− Trời hỡi ! Có ai mà tiếp khách như vầy không ? Cả một giọt nước cũng không có. C̣n ông Đ́nh Tuấn nữa, hẹn người ta rồi trốn biệt. Biết vậy, lúc năy ở nhà th́ hay hơn, đi cho mất công cực nhọc.

Tố Như bấm nhẹ tay bạn như để ra dấu, Trúc Hân càng bực thêm. Cô bé trừng mắt:

− Ta không chịu nổi nửa đâu nha.

Tố Như nhăn mặt:

− Thi mi đợi một chút xíu nữa đi.

Trúc Hân nh́n bạn rồi gơ gơ tay xuống ghế, cô ư như đế cho Đ́nh Khang thấy khó chịu về những cử chỉ của ḿnh. Nhưng không, anh vần ngồi yên, xem như không có ai bên cạnh ḿnh.

Riêng Đ́nh Khang, anh đă thấy và đă nghe hết. Không một cử chỉ, không một lời nói nào của Trúc Hân mà anh bỏ qua. Đ́nh Khang cười thầm trong bụng, chắc cô bé này bướng bỉnh và nghịch ngợm lắm đây. Trông kỹ lại cũng rất dễ thương.

Trúc Hân càng tức tối hơn, cô bé đứng bật dậy:

− Hừ ! Có gan th́ ngồi đó, ta đi gọi xe đến đưa vào trại khuyết tật.

Trúc Hân ào nhanh ra cửa như một cơn lốc, Tố Như cũng chạy với thoe. Không ngờ lo cắm đầu chạy, cô bé đă đâm sầm vào một ngựi đang từ ngoài bước vào. Với sức chạy quá nhanh, Trúc Hân bị văng ra một bên nhoà xuống gạch. Người bị đụng ngồi nhanh xuống bên cô bé, rôi rít hỏi:

− Bé ơi bé ! Có sao không ?

Trúc Hân cố nén đau, trừng mắt:

− Ông đứng lên và dang ra đi. Tôi không cần ai gần tôi cả. Đi chơi như khóc hận, mạnh ai nấy lo chuyện của ḿnh, c̣n người hẹn th́ lại biệt tăm. Tôi chỉ tội cho bạn tôi thôi, hiền từ qúa để người ta gạt. Như tôi hả, không dễ đâu !

Hất mặt về phía người thanh niên mà ḿnh vừa va phải, cô bé chanh chua:

− C̣n ông, ông có phải là Đ́nh Tuấn không ? Mai mốt có hẹn bạn gái, nhớ đến nhà mà đón người ta, chứ đừng để hành hạ thêm người khác.

Tố Như ngồi xuống đỡ bạn:

− Thôi mà nhỏ, ngồi đây đi, để người ta thấy kỳ lắm.

Giờ đây Đ́nh Khang mới buông tờ báo xuống hỏi em :

− Đ́nh Tuấn ! Tiệc xong chưa, cũng khuya lắm rồi.

Trúc Hân hậm hực:

− Ửa ! Ông nói chuyện được sao ? Vậy mà tôi cứ tưởng... 

Đ́nh Khang mỉm cười nheo mắt:

− Tưởng ǵ nào ?

− Tưởng ông bị bệnh không nói được từ lúc c̣n nhỏ.

Đ́nh Khang vẫn cười:

− Vâng. Nhờ cô bé tôi mới nói được đấy !

Trúc Hân gật gù ra vẻ người lớn:

− Hay ! Ông cũng biết nói chuyện lắm chứ.

Sợ chuyện xích mích lại xảy ra, Tố Như kêu bạn:

− Trúc Hân !

Đ́nh Tuấn cũng xen vào:

− Mọi chuyện bỏ qua hết đi, coi như hôm nay là ngày xui vậy. Để tôi giới thiệu cho biết nhau luôn.

Chỉ Đ́nh Khang, Đ́nh Tuấn nói:

− Đây là Đ́nh Khang, anh Ba của anh.

Quay sang hai cố bé, Đ́nh Tuấn tiếp:

− Giới thiệu với anh Ba đây là Tố Như bạn em và đây là... 

Trúc Hân cướp lời:

− Tôi là Trúc Hân, bạn cùng lớp, cùng trường, cùng đường với Tố Như, chấm hết. C̣n hỏi ǵ nữa không ?

Đ́nh Khang mỉm cười đưa tay ra:

− Hân hạnh được làm quen với hai cô bé và nhất là cô bé mang tên Trúc Hân.

Trúc Hân liếc Đ́nh Khang một cái rồi nhún vai:

− Tôi không mong điều này, với lại tôi là người VN chứ không phải người Tây.

Đ́nh Khang bật cười lớn:

− Ô ! Cô bé nói chuyện rất hay. Nào, ta vào nhập tiệc đi rồi bàn chuyện tiếp !

Đ́nh Khang quay gót, Trúc Hân nháy mắt với bạn rồi nói bước theo sau.

Đ́nh Tuấn mỉm cười nh́n Tố Như:

− Em đi đâu vậy ? Làm anh t́m muốn chết.

Tố Như nheo mắt:

− T́m em hay t́m cô nào khác ?

− Bé không tin hả ? Hay đợi anh thực hiện rồi mới tin.

Tố Như ngây thơ:

− Thực hiện ǵ cơ ?

− Th́ bé nhắm mắt đi.

Tố Như ngoan ngoăn nghe theo. Đ́nh Tuấn cúi xuống hôn mạnh lên má cô. Tố Như giật ḿnh mở mắt. Cô bé đỏ mặt đấm vào vai anh:

− A... anh ăn gian.

Đ́nh Tuấn bật cười ha hả:

− Đó, bé tin anh chưa ?

Tố Như giậm chân:

− Ghét anh ghê. Nghỉ chơi anh luôn.

Tiếng Trúc Hân vang lên:

− Hai người đâu rồi ? Không vô th́ tôi ăn hết ráng chịu àh nghen !

Đ́nh Tuấn vội nắm tay Tố Như:

− Ta vào đi em, kẻo họ lại hiểu lầm.

Tố Như gật đầu. Cả hai cùng bước vào trong.

Trúc Hân chống đũa nh́n mọi người. Tố Như thấy vậy hỏi:

− Sao không ăn đi nhỏ ?

Cô bé vẫn im lặng, Đ́nh Khang trêu

− Sao thế ? Bộ chê đồ ăn không ngon à ? Hay đă no rồi ? Vậy....

Trúc Hân trừng mắt:

− Này, này... ông đừng có bịa đặt nha ! Đàn ông con trai ǵ mà miệng lưỡi thấy phát sợ.

Thấy hơi gay gắt, Đ́nh Tuấn chen vao:

− Thôi, thôi, cho tôi can đi. Khổ thế, như mặt trời mặt trăng không bằng.

Trúc Hân vừa nhăn mũi vừa chặc lưỡi :

− Ngồi măi nơi đây chắc tôi chết khô quá. Tiệc tùng ǵ chả có miếng nước để uống.

Đ́nh Tuấn đứng dậy:

− Ờ, quên ! Xin lỗi Trúc Hân nghe, để tôi đi lấy.

Cô bé ngăn lại:

− Đ́nh Tuấn ! Anh cứ ngồi ăn đi, tôi sẽ đi lấy cho.

− Nhưng... 

− Không nhưng ǵ hết. Anh cứ ngồi trở lại đi.

Đ́nh Khang không nói ǵ, anh vẫn tiếp tục ăn. Trước khi đi, Trúc Hân liếc mắt anh một cái thật sắc. Nhin thấy những cử chỉ trẻ con đó, anh cười thầm.

Tố Như buông đũa. Đ́nh Tuấn hỏi:

− Sao ăn ít vậy nhỏ.

Tố Như mỉm cười duyên:

− Em no rồi, anh Tuấn à.

Bên kia, Đ́nh Khang cũng buông đũa:

− Tôi cũng xong.

Đ́nh Tuấn đứng dậy:

− Để em gọi người dọn.

Bàn ăn được dọn dẹp sạch sẽ. Đĩa trái cây ướp lạnh để giữa bàn. Đ́nh Khang bóc một trái nho bỏ vào miệng, anh nh́n Tố Như:

− Đừng khách sáo nhé !

Đ́nh Tuấn đưa miếng cam cho Tố Như:

− Em ăn đi.

Cô bé cúi mặt lí nhí:

− Cảm ơn anh.

Đ́nh Khang bật cười:

− Nào, sao hiền thế ? Cứ tự nhiên đi. Cô bé hiền quá làm sao trị Đ́nh Tuấn cho được ?

Nghe Đ́nh Khang nói vậy. Tố Như càng mắc cở thêm. Cô bé đỏ mặt chỉ biết nh́n xuống miếng cam trên tay mà thôi.

Để cho cô bé đỡ mắc cỡ, Đ́nh Khang gợi chuyện:

− Cho anh ṭ ṃ vài câu nghe Tố Như.

Bấy giờ cô bé mới ngẩng lên:

− Da, anh cứ hỏi. Chuyện ǵ biết th́ em sẽ trả lời. C̣n không th́ thôi.

Đ́nh Khang thầm công nhận, những lời nói chuyện của Tố Như và Trúc Hân thật sắc sảo và chọn lựa, cho biết con người khôn ngoan. Một Tố Như hiền ngoan ít nói, một Trúc Hân tự tin, bản lĩnh, bộc trực, thẳng thắn nhưng rất ư dễ thương.

Nh́n lại hai cô bé, khác xa nhau nhưng lại luôn là bạn thân của nhau. Đ́nh Khang và Đ́nh Tuấn cũng vậy. Tuy là hai anh em ruột nhưng anh th́ thích cứng rắn, tự tin thẳng thắn. Trái lại, Đ́nh Tuấn em anh lại thích hiền dịu, yểu điệu tiểu thư.

Đ́nh Khang là một giám đốc công ty nổi tiếng. Tiền tài, danh vọng, địa vị anh đều đạt được, nhưng trên đường t́nh duyên, anh chưa t́m thấy mục đích và hướng t́m của nó. Xung quanh anh luôn có những cô tiểu thư, những con ông chủ cao sang quyền qúy, đỏng đảnh, có sự phân biệt giữa con người với con người, chưa thật sự hoà ḿnh với cuộc sống. Họ chỉ biết có ḿnh và có tất cả cho riêng ḿnh, không nghĩ đến những con người đang đói khổ, đang cần sự giúp đỡ quan tâm của xă hội.

Anh thật đau đớn khi nh́n thấy những đứa trẻ lang thang, lượm từng vỏ chai, từng cái bọc để bán lấy tiền kiếm miếng ăn. Thậm chí, mới mười bốn mười lăm tuổi đầu đă gây ra tội lỗi, cũng v́ cái sống, cái ăn, cái mặc mà thôi.

Không chỉ riêng những kẻ đói rách, mà c̣n có những người gia đinh khá giả cũng trộm cướp. Đó là v́ cái ǵ ? V́ cái ham muốn, cái dục vọng riêng tư mà thôi.

Đất nước ta, xă hội ta, có lẽ sẽ sớm hết những cảnh này ? Nhà tù, trại giam đều dành cho những tội nhân phạm tôi.

Ông lớn, bà lớn kia vào tù là v́ cái ǵ ? Có phải sự tham ô, chiếm đoạt tài sản nhà nước công dân. Những cái đó cũng có thể làm cho nước ta không phát triển được, không văn minh được.

Cống hiến, sự cống hiến của quần chúng của nhân loại, của những người có trách nhiệm, những người biết nh́n về trách nhiệm, nh́n về tương lai của đất nước. Sự góp phần của những thế hệ trẻ, những người có tài vào công cuộc xây dựng, tất cả các tệ nạn được đẩy lùi. Con em chúng ta không c̣n lang thang đói rách nữa, chúng nó phải được học hành, phải được hưởng hạnh phúc.

Những cái dó cũng đủ làm cho nước ta đi lên, nó tích cực góp phần làm cho đất nước ta mạnh, dân ta giàu, xă hội ta công bằng và văn minh.

Đ́nh Khang chợt nghĩ: Bao giờ anh mới t́m được một người đồng cảm, cùng chung chí hướng đóng góp xây dựng và hướng về cái chung của xă hội.

Đất nước ta đang cần những bàn tay xây dựng, không chung vai gánh vác th́ đợi đến bao giờ ?

Ba chữ "biết bao giờ - biết bao giờ" cứ hiện lên nhảy múa trong đâu anh. Luôn lo cho cái chung, hướng về cái đang cần cho nên lúc nào Đ́nh Khang cũng lạnh lùng, yên lặng đến khó hiểu.

Đ́nh Tuấn có được như anh không ? Nếu có, chỉ là một phần nhỏ nào thôi.

Tự nhiên Đ́nh Khang trở nên im lặng suy tư, Tố Như ngước nh́n anh như chờ đợi. Cái khều nhẹ của Đ́nh Tuấn làm anh giật ḿnh:

− Anh Khang ! Anh muốn hỏi ǵ Tố Như, sao anh không hỏi đi.

− Ờ, xin lỗi Tố Như nhé ! Bắt em phải chờ đợi lâu.

Cô bé mỉm cười:

− Không có chi. Chuyện hỏi là của anh, c̣n em chỉ biết nghe và trả lời mà thôi. Việc ǵ, anh cứ hỏi đi !

− Không có ǵ là khó. Anh chỉ muốn biết trong trường hợp nào em quen với Tuấn ?

Tố Như cả thẹn, cô bé cúi mặt, Đ́nh Khang mỉm cười, anh động viên:

− Em cứ nói, để anh có thể giúp ǵ cho hai em được hay không? Với lại, trong chuyện t́nh cảm cần phải dè dặt hơn. Em c̣n đi học, tuổi em c̣n nhỏ. Chưa nhận biết được mọi cái mọi thứ trên đời. Và tương lại của em sau này như thế nào ? Em có bổn phận ǵ đối với non sông đất nước của chúng ta. Đừng nên bước vào đời quá sớm, cái hạnh phúc, cái vui vẻ đâu không thấy mà toàn là cái đau khổ, cái bất hạnh. Anh giúp em mở rộng cái nh́n như thế, em cứ mạnh dạn cho biết đi.

− Em... 

Tố Như ngập ngừng, rồi thu hết can đảm, cô bé nói:

− Cám ơn anh đă cho em những lời khuyên và những ư kiến hay. Trong cuộc t́nh nào không có chuyện vui buồn, nhưng chúng ta cố gắng vượt qua tất cả, ta sẽ t́m thấy chân trời tươi sáng và hạnh phúc tuyệt vời. Quen với Đ́nh Tuấn trong lần em bị đụng xe, anh thuờng lui tới nhà lo lắng.

Ngước nh́n Đ́nh Tuấn, cô bé mỉm cười nói tiếp:

− Với cái nh́n, trong mắt em, Đ́nh Tuấn là mẫu người lư tướng cho biết bao cô gái. Anh cương trực, thẳng thắng, không nhởn nhơ giả dối. Rồi anh ngỏ lời yêu em và cầu hôn em. Quá đỗi đội ngột, em chỉ nói : Em c̣n nhỏ, c̣n đi học với lại t́nh yêu đến với em quá sớm, e rằng sẽ khổ. Anh Tuấn hiểu, động viên em rất nhiều và hứa chờ đợi em cho đến khi nào em ra trường. Cảm động trước tấm t́nh yêu sâu sắc đó, em tự hứa với ḷng sẽ xứng đáng với t́nh yêu thương đó. Thời gian c̣n lại là điều kiện để em cân nhắc và lựa chọn. Phải duyên phải nợ th́ đến với nhau, c̣n không th́ t́nh anh em vẫn đó.

Đ́nh Khang gật đầu:

− Anh có lời khen cô bé, c̣n nhỏ tuổi biết suy nghĩ như thế th́ tốt. Đ́nh Tuấn, em của anh, anh cũng chưa thật sự có lời khen đối với chú ấy. Vào đời, cái ǵ làm hành trang cho ḿnh, tự lư tưởng và nhận thức của ḿnh biết mà thôi. Nếu cô bé và Đ́nh Tuấn thật đến với nhau, nghĩ đến nhau th́ anh cầu chúc cho hai em đuợc toại nguyện trong mọi vấn đề.

Đ́nh Tuấn nắm lấy tay anh:

− Cảm ơn anh đă hiểu em. Mong rằng anh giúp đỡ và có ư kiến cho em.

Đ́nh Khang bật cười vỗ vai Đ́nh Tuấn:

− Anh em với nhau sao chú lại nói vậy ? Giúp đỡ động viên là trách nhiệm của anh. Mẹ thường nói, hai anh em ta phải luôn nương tựa vào nhau, vượt qua mọi khó khăn trở ngại để hướng tới tương lai và sự nghiệp của chung của nhân loại.

Hai anh em Đ́nh Khang, Đ́nh Tuấn siết chặt tay nhau. Tố Như cũng mỉm cười theo:

− Ôi ! Anh Tuấn có một người anh thật tuyệt vời.

Đ́nh Khang nhướng mắt:

− Này... này... c̣n cô bạn của em th́ sao ?

− Anh muốn nói đến Trúc Hân à ?

− Dĩ nhiên rồi !

Tố Như tủm tỉm cười:

− Trúc Hân hay nghịch ngợm, bướng bỉnh, ngang ngược, nhưng rất tốt và rất ư là dễ thưong. Nói cho anh biết nha ! Trúc Hân là học sinh rất cừ của trường em đó.

Đ́nh Khang nói tiếp:

− Trong lớp, cô bé dễ hoà đồng không ?

Tố Như hơi nghiêng đầu:

− Đối với bạn gái. Trúc Hân dễ hoà đồng, nhưng đối với bạn nam. Trúc Hân không thích và cũng không nói chuyện nhiều. Dù đă học chung với nhau gần năm năm, cực chẳng đă Trúc Hân chỉ bài giúp mới nói chuyện mà thôi.

Đ́nh Khang gơ gơ ngón tay xuống bàn:

− Cái nh́n lần đầu anh cũng biết Trúc Hân rất bướng bỉnh. Trái lại, anh thích chọc giận Trúc Hân.

Tố Như cười lém:

− Bởi v́ anh và Trúc Hân cùng chung một cá tính nhưng luôi đối đầu nhau.

Vừa lúc ấy Trúc Hân vào tới, cô bé kênh mặt:

− Ê ! Nói xấu ǵ ta đó nhỏ ?

Tố Như lắc đầu rụt cổ:

− Ai dám nói xấu ǵ "cô nương", chỉ khen mà thôi.

Trúc Hân háy Đ́nh Khang một cái rồi đặt khay nước lên bàn:

− Nước uống đây, mời tất cả.

Đ́nh Khang ṿng tay:

− Cám ơn "cô nương".

Trúc Hân cũng ṿng tay nghiêng đầu:

− Không dám, không dám ! Bổn cô nương không muốn khách sáo.

Nh́n điệu bộ của Trúc Hân, tất cả đều bật cười. Đ́nh Tuấn vội vàng đứng lên kéo ghế cho cô bé.

− Nghỉ chân đi Trúc Hân, đi năy giờ chắc mỏi chân lắm rồi. Coi ḱa, mặc đầm đẹp, mang giày cao gót mà lội lên lội xuống. Ôi ! Nhọc ḷng quá !!!

Trúc Hân không cười, cũng không trả lời. Cô bé đang để ư đến kế hoạch của ḿnh đang thực hiện. Đưa mắt nh́n khắp một lượt ba người và cuối cùng dừng ở nơi Đ́nh Khang, cô bé giật ḿnh v́ ly nước chanh, cô đă bỏ toàn là chanh, chua ơi là chua, không có một chút đường, và mà... ông ấy uống một hơi hơn nửa ly. Nghĩ đến chất chua và nước lạnh, cô bé rùng ḿnh.

Đ́nh Khang không bỏ sót một cử chỉ nào của Trúc Hân. Anh mỉm cười. Rơ là trẻ con. Ly nước này là một sự trả thù của cô bé với bản tính trẻ con.

Nh́n khuôn mặt đắc thắng, cái miệng hơi mỉm cười, mái tóc, nghiêng nghiêng để lộ chiếc răng khểnh, hai lún đồng tiền. Ôi ! Dễ thương chi lạ.

Theo trực giác, cô bé quay phắt lại nh́n thẳng Đ́nh Khang, thấy anh đang mỉm cười chiếu thẳng vào ḿnh. Nóng cả mặt, Trúc Hân hét:

− Ông cười ǵ ? Bộ tôi giống yêu tinh lắm hả ?

Tố Như và Đ́nh Tuấn giật ḿnh v́ tiếng hét lớn của Trúc Hân. Tố Như đứng lên nắm tay bạn:

− Ǵ vậy nhỏ ? Ǵ mà hét lớn thế ? Bộ không biết đây là pḥng của người ta sao ?

Cái cười nửa như mỉa mai, nửa như trêu ghẹo, làm cô bé tức điên cả nguời. Trừng mắt nh́n Đ́nh Khang, Trúc Hân kéo tay Tố Như:

− Ta về thôi, khuya lắm rồi !

Tố Như nhăn mặt:

− Từ từ đă nào, để ta xin phép anh Tuấn và anh Khang đă.

Nhắc đến tên Đ́nh Khang, cô bé bực tức:

− Hữ ! Thế th́ nhỏ ở lại về sau, ta về trước. Tổng chào ?

Bất chấp mọi việc, cô bé lao nhanh ra khỏi pḥng. Tố Như hoảng hồn chạy theo th́ bị Đ́nh Tuấn chặn lại:

− Em theo không kịp Trúc Hân đâu.

Tố Như gỡ tay Đ́nh Tuấn:

− Nhưng em không thể bỏ Trúc Hân về một ḿnh được. Em... 

Đ́nh Khang đứng lên khoát tay:

− Để đó anh. Anh lănh trách nhiệm đưa Trúc Hân về đến nhà. Em an tâm. Trúc Hân bướng nhưng rất thận trọng.

Quay sang Đ́nh Tuấn, anh nói:

− Đ́nh Tuấn ! Đưa Tố Như về đi, anh theo Trúc Hân đây.

Nh́n theo Đ́nh Khang, Tố Như và Đ́nh Tuấn không ngờ đó là con người khó khăn, lạnh lùng. Trong tim anh vẫn có một t́nh cảm yêu thương đấy chứ, nhưng v́ chưa gặp đuợc người đồng cảm đó thôi. Từ nay có Trúc Hân, Trúc Hân sẽ là ǵ khi con tim Đ́nh Khang bắt đầu mở ngỏ. Không hẹn mà Đ́nh Tuấn và Tố Như nh́n nhau mỉm cười.

Á ! Đồ mèo... mi coi chừng tao đó nghe.

Trúc Hân vừa la vừa bước nhanh về phía bàn học. Con mèo giật ḿnh giương đôi mắt xanh nh́n cô bé, rồi phóng ḿnh chui tuốt xuống gầm giường, mang theo gói khô mà cô bé vừa mua lúc sáng. Giậm chân tức tối, cô bé với tay lấy cây chổi lông gà quơ mạnh xuống dưới giường:

− Có chui ra không mèo ?

Con mèo tinh quái vẫn im hơi lặng tiếng. Trúc Hân khom lưng nh́n vào gầm, ḷng tức anh ách. T́m quanh không ra vậ.t ǵ dài hơn cây chổi để có thể giơ trúng nó, cô bé hầm hầm đi tới đi lui, miệng lẩm bẩm. Cô tiếc gói khô th́ ít, nhưng ghét con mèo không bắt chuột này th́ nhiều. Hừ ! Từ đây tới chiều, mi không tránh khỏi ta đâu.

Trúc Hân nhào lên giường lăn qua lăn lại. Con mèo quư hoá từ từ đi ra khỏi gầm giường. Thấy nó, cô bé bật nhanh dậy phóng xuống giường, nghe tiếng động con mèo vọt nhanh ra cửa.

− Đồ khốn ! Nhanh thật đó, ta mà bắt được dứt khoát phải đem bỏ ngoài đống rác.

Bà Trúc Lam vừa bước vào pḥng nghe con gái, bà mỉm cười nh́n Trúc Hân:

− Nó làm ǵ mà con hăm he nghe ghê vậy ?

Cô bé nhăn mặt:

− Khô con mua về chưa kịp ăn, nó đă phỏng tay trên. Đúng là thứ mất nết.

Nh́n điệu bộ và khuôn mặt hầm hầm của Trúc Hân, bà Trúc Lam không nhịn được cuời:

− Ấy ! Con mắng nó, chửi nó mà nó có nghe đâu ? Con vật mà, đừng nên làm như người ta thế. Nào ! bộ bị anh Hai chọc ghẹo rồi giận luôn cả con mèo hả ?

Cô bé giậm chân phụng phiu:

− Hổng chịu đâu ! Cả mẹ, mẹ cũng nói con thế, ghét ghê !

Bà Trúc Lam bước tới vuốt tóc con:

− Con ghét mẹ rồi ai thương con, lo cho con đây ?

− Ba con chi.

− Công việc ở công ty bù đầu, bận rộn, có thời gian đâu mà lo ? Chắc là không có anh Hai con chứ ǵ ? V́ hai đứa gặp nhau như nước với lửa.

Bà Trúc Lam mỉm cười trêu tiếp:

− Hay là... đă có người yêu lo rồi không cần mẹ nữa. Mẹ thấy cái anh chàng Minh ǵ đó thuơng con lắm.

Cô bé nhăn mặt ôm cánh tay mẹ:

− Mẹ à ! Con không thích nói đến anh ta. Người ǵ đâu mà "dai" như đỉa, đă nói không ưa mà cứ đi theo hoài.

Bà Trúc Lam vờ hỏi lại :

− Thật sự, con không thích anh ta à ?

− Mẹ ơi ! Con chỉ có ghét với không ưa anh ta thôi.

− Vậy mẹ cứ tưởng… 

Cô bé la lên:

− A! Con hổng chịu đâu. Mẹ lại nghĩ xấu cho con.

Chợt nhớ ra điều ǵ, cô bé đổi giọng vui tươi :

− À, mẹ ơi ! Mấy hôm nay khi đi học về, con thấy có chiếc xe hơi màu sữa nào lạ ở trong nhà ta chạy ra hoài à ?

− Ờ, đó là Đ́nh Khang, người bạn mới của cha con.

− Đ́nh Khang ?

Cô bé kêu lên bất ngờ.

Bà Trúc Lam nh́n con :

− Con quen với Đ́nh Khang à ?

− Dạ, con biết chứ không quen. Anh ta là anh của Đ́nh Tuấn làm trong công ty ḿnh đó mẹ. Có vài lần con đến công ty của ba mới biết thôi.

− Mẹ cũng không nhớ rơ. Đ́nh Tuấn th́ sao mẹ không biết. Nhưng với Đ́nh Khang, qua đôi lần gặp gỡ mẹ cũng hiểu đôi phần Cô bé nghiêng đầu hỏi tiếp :

− Ông ta sao hả mẹ ? Chắc thấy ghét lắm phải không ?

− Ồ, con hiểu sai rồi ! Đ́nh Khang rất lịch sự và dễ mến. Là con người làm ăn phát đạt, giao tiếp rộng, có ḷng tự tin và dứt khoát. Ba con và mẹ rất mến tính t́nh và tài trí của Đ́nh Khang. Nghe đâu Đ́nh Khang đang đi t́m ư trung nhân.

Trúc Hân bĩu môi :

− Có ma qủy ưng ông ta chứ ai mà ưng.

− Sao vậy ?

− Nhưng mẹ có thể nói cho con biết trước, ông ta quen ba con trong trường hợp nào ?

− Trong buổi tiệc chiêu đăi ở nhà hàng do Đ́nh Khang làm chủ. Qua sự trao đổi về làm ăn. Đ́nh Khang đă nhận lời hợp tác với ba con để đưa hai công ty c̣n tiến xa nữa. Mà sao con lại hỏi mẹ điều đó ? H́nh như mẹ thấy con không mấy ưa Đ́nh Khang th́ phải ?

− Không phải h́nh như mà là thật, con ghét con không ưa cái tính lạnh lùng cao ngạo của ông ta.

Bà Trúc Lam vuốt tóc con :

− Này coi chừng ghét của nào trời trao của đó đấy, con gái ạ !

Cố bé nhào vào ḷng mẹ, phụng phịu :

− Mẹ tin con đi, con ở măi bên ba mẹ.

− Có thật vậy không ?

Cô bé giậm chân :

− Mẹ không tin con ư ?

− Này này, không phải mẹ không tin. Nhưng… 

− Nhưng sao hả mẹ ?

− Con gái lớn th́ phải theo chồng, chứ đâu ở măi bên ba mẹ được.

Cô bé lắc đầu chu môi :

− Con c̣n nhỏ mà ! Và con cũng không bao giờ lấy chồng đâu. Mẹ có lo là lo cho anh Thiên kià.

Bà Trúc Lam không tranh luận với con. Biết đâu… vợ chồng bà cùng một ư, chấm Đ́nh Khang, người con trai đầy đủ bản lĩnh để bảo vệ và lo cuộc sống cho con gái bà sau này.

Thấy mẹ im lặng, Trúc Hân hỏi nhỏ:

− Mẹ giận con ư ?

Bà Trúc Lam mỉm cười đứng lên :

− Ồ, không ! Cũng chiều rồi, để mẹ xuống lo cơm nước.

C̣n vú đâu hả mẹ ?

− Vú Hà xin phép về quê rồi con gái. Con cứ lo học bài tiếp đi. Ráng, năm nay là năm thi của con đó, đừng phụ ḷng tin của ba mẹ và tất cả mọi người.

Cô bé nhổm lên hôn vào má bà Trúc Lam.

− Vâng con nghe. Bây giờ con xuống bếp phụ với mẹ. Tập dần chứ lỡ sau này ba mẹ đi đâu không có ở nhà, con tự làm một ḿnh, chứ đi ăn cơm tiệm hoài kỳ lắm.

Bà Trúc Lam cốc yêu vào đầu con sau tiếng cười gịn tan của Trúc Hân.

Ôi ! Nó c̣n trẻ quá.

Cộc… cộc… cộc...

Bên trong vẫn im lặng. Phúc Thiên đă quá nhàm cái trẻ con của Trúc Hân này rồi. Định đẩy cửa vào nhưng bên trong bị khóa, anh kiên nhẫn gơ cửa thêm lần nữa… 

Cộc… cộc… cộc...

Im lặng ! Phúc Thiên bực ḿnh đập cửa gọi lớn :

Rầm… rầm… 

− Bé con ! Mở cửa cho anh hai đi. Nếu không anh tông cửa đó.

Biết Phúc Thiên nói là làm, Trúc Hân làm mặt h́nh sự nhảy tọt xuống giường. Cánh cửa vừa mở, Phúc Thiên bước vào mỉm cười :

− Này, bé con ! Ngủ sớm thế ?

Rồi anh đưa tay xem đồng hồ.

− Mới có sáu giờ kém năm hà ! Ngủ ǵ mà ngủ như gà vậy ?

Trúc Hân bặm môi cố nén cơn tức. Phúc Thiên cho tay vào túi quần đi tới đi lui trong pḥng. Anh lẩm bẩm :

"Khó rồi, lại giận nữa rồi".

Biết tánh cô bé hay giận hay hờn mát nhưng anh vẫn cứ đùa, vẫn cứ ghẹo. Dừng lại trước mặt cô bé, Phúc Thiên x̣e bàn tay ra trước mặt :

− Không nói chuyện hả ?

Trúc Hân trừng mắt nh́n anh, vẫn không mở miệng. Phúc Thiên quay lưng nói :

− Bé con cứ ngồi đó đi, để anh đi mời bác sĩ.

Câu nói chưa dứt th́ đă nghe tiếng hét :

− Đứng lại đó ! Không được rời khỏi pḥng.

Phúc Thiên quay một trăm tám mươi độ nh́n Trúc Hân, anh nheo mắt :

− Sao, nói chuyện được rồi à ? Vậy mà anh cứ tưởng… 

− Tưởng ǵ ? Anh đó nghe, tội anh nhiều lắm đó.

Phúc Thiên nhướng mắt :

− Tội ǵ ? Kể thử xem !

Cô bé đứng dậy chấp tay sau lưng, cái đầu bướng bỉnh lắc đầu :

− Anh muốn nghe lắm sao ? Thôi được, ráng mà vểnh lỗ tai lên nghe đây.

Điểm ngón tay trước mặt nh́n Phúc Thiên, cô bé nghiêng đầu:

− Tội thứ nhất, anh cả gan dám phá giấc ngủ của bổn cô nương.

Phúc Thiên đưa tay lên trời vờ kêu :

− Trời hỡi !

− Cấm kêu trời ! Ông trời không có giúp được ǵ cho anh đâu. Nghe tiếp nè ! Tội thứ hai là tự động vào pḥng khi chủ nhân chưa cho phép. Tội thứ ba dám hỗn với cô nương. Tội thứ… tội thứ cộng lại là năm tội. Năm tội này đối với bổn cô nương là nặng. Chiếu theo tinh thần thượng vơ, bản cô nương sẽ phế vơ công của ngươi.

Cô bé đưa hai bàn tay có móng tay nhọn cấu vào hông của Thiên Phúc làm anh la lên oái oái :

− Thôi thôi, bản cô nương tha cho huynh đi. Đau quá rồi.

Cô bé kênh mặt :

− Cho chết luôn. Từ đây chừa cái tật đừng hỗn với bản cô nương nữa nhé !

Trúc Hân thu tay lại khúc khích cười. Phúc Thiên ngồi xuống giường, mặt mày nhăn nhó :

− Đồ nữ tặc !

Cô bé trừng mắt lại :

− Nói ǵ thế ?

Phúc Thiên xua tay :

− Thôi, anh sợ em luôn rồi. Con gái ǵ đâu mà dữ như chằn? Lại c̣n mang tính nết của con trai nữa. Vậy ai dám cưới, có nước ở giá luôn th́ có.

− Kệ em. Ở giá c̣n thích nữa là khác. Mà nè, cho anh biết trước nghe, mấy ông bạn của anh mà lạng quạng là em đánh cho bỏ mạng đó. Không nói chơi đâu.

Phúc Thiên rụt cổ :

− Ghê quá ! Chắc anh phải thông báo trước, kẻo bị đánh th́ quê lắm.

Cô bé gật đầu :

− Thế th́ tốt. À ! Mà anh vào đây có chuyện ǵ vậy ?

Phúc Thiên nheo mắt :

− Buồn buồn vào đây ghẹo bé có được không ?

Trúc Hân giơ tay lên :

− Vậy là anh tới số rồi.

Phúc Thiên ngả người xuống nệm tránh bàn tay của cô bé. Anh lăn nhanh vào trong :

− Ê ! Nói chơi cũng tưởng thật nữa hả ? Người ǵ đâu sao dễ tin quá.

− Không có ǵ, mời anh ra ngoài cho, em mệt lắm rồi.

− Trước khi bước ra, em phải theo anh xuống gặp ba.

Cô bé tṛn mắt :

− Th́ ra ba bảo anh lên đây gọi em xuống. Vậy mà năy giờ c̣n giỡn, c̣n chọc ghẹo, thật hết nói nổi anh.

− Chà chà ! Hôm nay giở giọng người lớn ra nữa. Ghê chưa !

Phúc Thiên quay lưng bước đi, như nhớ ra điều ǵ anh quay lại trêu :

− H́nh như ba định gả bé đó, bé ơi ! Nhớ mà liệu hồn. Anh nói thật nha, người nào chịu cưới bé là qủy dạ xoa chắc.

Tức anh ách, Trúc Hân phóng ra rượt theo, miệng th́ luôn nói những câu bực tức :

− Anh Thiên ! Anh ngon đứng lại đi ! Người ǵ đâu dễ ghét, người ǵ đâu khó ưa.

Ra đến pḥng khách, cô bé thở hổn hển, mắt trừng trừng về phía Phúc Thiên đang ngồi kế bên một thanh niên lạ. Nh́n kỹ lại không ai xa lạ đó là Đ́nh Khang. Anh cũng đang hướng về cô ngơ ngác. Cô bé bĩu môi :

− Hừ, lại kỳ đà !

Ông Phúc Tâm tươi cười :

− Trúc Hân ! Lại đây, ba giới thiệu cho con biết… 

Cô bé nhanh nhẹn bước đến trước mặt Đ́nh Khang khoanh tay ra vẻ lễ phép :

− Xin chào ông Đ́nh Khang ạ.

Đ́nh Khang mỉm cười :

− Không ngờ gặp cô bé ở đây.

Ông Phúc Tâm chưng hửng :

− Vậy ra, con và Đ́nh Khang biết nhau à ?

Cô bé cười lém lỉnh :

− Ngày "bất hạnh" nên con mới gặp được ông Đ́nh Khang khó tánh.

Bà Trúc Lam chen vào nhắc nhở :

− Trúc Hân ! Lớn rồi, ăn nói cẩn thận một chút, kẻo bị đ̣n bây giờ đó.

Cô bé xụ mặt xuống lẩm bẩm :

− Hừ ! Có mặt người ta cái ra oai, thấy ghét !

Bà Trúc Lam lên tiếng lần nữa :

− Sao không t́m chỗ ngồi đi, mà c̣n đứng đó ?

Trúc Hân vùng vằng liếc Đ́nh Khang và Phúc Thiên một cái thật sắc rồi đến ngồi ở chiếc ghế nhỏ gần cửa ra vào pḥng khách.

Bà Trúc Lam nghiêm khắc nh́n theo, ông Phúc Tâm khoát tay:

− Kệ con bé đi bà !

Bà Trúc Lam nh́n ông :

− Ông cứ chiều chuộng con bé măi, bởi thế càng ngày càng cứng đầu.

Ông Phúc Tâm cười kh́ kh́ :

− Bà sao khó khăn măi !

Ông Phúc Tâm quay sang Đ́nh Khang :

− Này, cháu và Phúc Thiên xuống rồi đó, chúng ta hăy thảo luận tiếp đi.

Đ́nh Khang liếc nh́n Trúc Hân. Thấy cô bé quay mặt ra cửa, anh hơi mỉm cười quay lại tiếp tục câu chuyện.

− Cháu muốn bàn với bác và anh Thiên về mặt hàng và kiểu mẫu.

Đ́nh Khang ngừng lại một chút, ông Phúc Tâm ra hiệu :

− Cháu cứ nói tiếp đi !

− Về mặt hàng, th́ công ty của ta đă đáp ứng được yêu cầu của người tiêu dùng. C̣n kiểu mẫu… cháu lo quá bác ạ. Bao nhiêu công ty đang cạnh tranh với ta, nên các nhà thiết kế mẫu thời trang có danh tiếng họ đều rước hết.

− Ờ ! Bác cũng đang lo điều đó.

Phúc Thiên xen vào :

− Ba và anh Khang nghĩ thử xem, chẳng lẽ chúng ta chịu thua họ hay sao ? C̣n một tháng nữa là chúng ta cùng các công ty khác ra mắt người tiêu dùng và công ty liên doanh nước ngoài, mẫu thời trang mới thành công hay không do lần này quyết định đó.

Đ́nh Khang vuốt tóc :

− Để ngày mai cháu đem qua cho bác các mẫu thời trang mà các nhân viên của cháu thiết kế. Tuy cháu không rành về việc này lắm, nhưng cũng vài mẫu thiết kế mới.

Ông Phúc Tâm gật đầu :

− Được, cháu cứ đem qua, chúng ta cùng nhau xem lại.

Đưa tay sửa lại cổ áo, Đ́nh Khang than thở :

− Thật không có năm nào như năm nay. Đất nước mở cửa, tất cả mặt hàng đều chạy theo thị hiếu của người tiêu dùng. Nếu không có bác và anh Thiên cùng hợp tác, chắc cháu điên đầu và cũng khó đứng nổi.

Phúc Thiên gơ gơ ngón tay xuống bàn :

− Hy vọng lần này ta đạt được mục đích. Đất nước ta phát triển theo nền kinh tế hàng hoá. Ta phải làm sao tiếp thu, nằm bắt nhanh đưa ra thị trường hàng hoá có chất lượng. Nếu để các công ty khác nắm hết, th́ ḿnh chỉ giậm chân tại chỗ hoặc lùi mà thôi.

Che miệng, bà Trúc Lam nói :

− Năy giờ bàn vấn đề ǵ tôi chả hiểu. Thôi th́ tôi xin phép trước. Đ́nh Khang ! Cháu ở lại mà bàn tiếp.

− Dạ, bác tự nhiên.

Nh́n về phía cửa, chẳng thấy Trúc Hân đâu, bà nghĩ : Chắc con bé đi ngủ rồi. Bà Trúc Lam quay lưng về pḥng với một ngày mệt nhọc.

Riêng Trúc Hân, cô bé không đi ngủ như mẹ cô nghĩ. V́ nghe câu chuyện bàn bạc của ba cô, anh hai cô và cả ông Đ́nh Khang đáng ghét đó nữa. Sự hiếu kỳ đă giúp cô bé nghe hết câu chuyện và có suy nghĩ kết luận riêng cho ḿnh.

Cô bé rất thích nghề tạo mẫu, cho nên trong kỳ thi đại học này, Trúc Hân quyết định thi vào trường kỹ thuật. Với ước mơ trở thành một nhà tạo mẫu nổi tiếng để giúp ba cô, anh Hai cô trên thương trường.

Những ngày nghỉ vừa rồi, cô bé không chịu ở không và cũng không chịu ngồi yên, cứ mầy ṃ, chũi đầu vào các mẫu thiết kế mới của cô.

Tính đến nay, Trúc Hân đă tạo ra cho ḿnh mười tám kiểu mẫu mới. Nh́n lại tất cả các mẫu cô bé tạo chưa bao giờ có mặt trên thị trường. Tự sáng tạo ra nên nó khác tất cả.

Nay có dịp, cô bé đưa cho ba xem coi có được hay không ? Nghĩ th́ như vậy, nhưng cô bé không hy vọng các mẫu của ḿnh được chiếu cố.

Gom hết tất cả, Trúc Hân đi nhanh xuống lầu. Đến cửa pḥng khách, cô bé che miệng gọi Phúc Thiên :

− Anh Hai ! Anh Hai !

Nghe tiếng gọi, Phúc Thiên nh́n lên, bắt gặp cánh tay nhỏ xíu đang vẫy ḿnh. Anh đứng lên xin phép ra ngoài.

Thấy anh, cô bé mỉm cười, Phúc Thiên trừng mắt :

− Sao không ngủ đi mà c̣n ra đây làm ǵ nhỏ ? Bộ hổng sợ như cây "te" sao ?

Trúc Hân giậm chân quay mặt nơi khác :

− Vô ơn chưa ! Người ta muốn giúp cho mà c̣n… ghét anh hai quá đi !

− Ǵ nữa đây ? Giúp anh, mà bé giúp cái ǵ mới được ?

− Th́ câu chuyện ba và anh đang bàn đó.

Phúc Thiên giật ḿnh :

− Giúp ? Mà giúp được ǵ ? Thôi đi, nhỏ ơi, đừng có đùa nữa. Lo học th́ hay hơn.

Trúc Hân tức ḿnh, sẵn đó ném tất cả các vật đang cầm trên tay ra trước mặt Phúc Thiên rồi quay lưng bỏ lên lầu.

Đến bậc thang thứ ba, cô bé quay lại, giọng giận hờn :

− Nếu có cần th́ đừng nhờ đến con nhỏ này nghe.

Tính của Trúc Hân là vậy. Phúc Thiên cúi xuống nhặt những vật mà cô bé ném khi năy. Anh bỗng sững sờ, cái ǵ đây ? Có phải là… Ôi…

Phúc Thiên mừng rơn, anh vội nhặt hết rồi hấp tấp đi vào.

Nh́n thấy nụ cười tươi trên gương mặt điển trai của Phúc Thiên, Đ́nh Khang hỏi :

− Có chuyện ǵ mà trông anh vui thế Phúc Thiên ?

Ông Phúc Tâm cũng nh́n con. Đặt hết lên bàn, Phúc Thiên hớn hở nói với ba anh và Đ́nh Khang.

− Chúng ta không cần lo lắng nữa. Tôi đă t́m ra rồi.

Chỉ các thứ trên bàn, Phúc Thiên tiếp :

− Đây, ba và anh Khang xem đi !

Cả Đ́nh Khang va Ông Phúc Tâm đều trố mắt ngạc nhiên :

− Ở đâu con có những mẫu này đây ? Ai là người đă tạo ra những mẫu mới này.

Phúc Thiên không nói vấn đề đó mà anh nói chuyện khác một cách hùng hồn.

− Tôi tin lần này chúng ta sẽ thanh công mỹ măn.

Dù không biết ai là người tài thế, nhưng ông Tâm và Đ́nh Khang cũng vui lây với Phúc Thiên. Không ai nói đến ai, nhưng trong thâm tâm họ, đây là sự thành công, và là niềm vui lớn nhất.

Không bỏ qua, Đ́nh khang vỗ tay Phúc Thiên, hỏi lại :

− Anh có thể cho tôi biết ai là người đă tạo ra các mẫu này không ?

Phúc Thiên nheo mắt :

− Khi nói ra điều này chắc chắn rằng ba và anh Khang đều phục.

Đ́nh Khang nóng ḷng :

− Là ai thế ?

Phúc Thiên nói rơ từng tiếng :

− Là cô út nhà ḿnh đấy ba à !

Không hẹn mà Đ́nh Khang và ông Phúc Tâm đồng lên tiếng :

− Là Trúc Hân à ?

− Vâng.

Chưa ai thóat hết sự bất ngờ này. Ông Phúc Tâm nh́n Phúc Thiên hỏi tiếp :

− Ai đưa cho con vậy ? V́ sao con biết đó là của Trúc Hân.

Phúc Thiên mỉm cười :

− Lúc năy em Hân có gọi con, nhưng khi ra đến cửa con đă nạt em một hơi. Trúc Hân nói giúp, con hỏi giúp ǵ được. Bực tức quá, cô bé ném xấp giấy này ra trước mặt con và bỏ tuốt lên lầu.

Đ́nh Khang thán phục :

− Ôi ! Nhà bác có một nhân tài mà ta nào hay biết. Cháu tin chắc rằng mọi việc đều tốt đẹp với chúng ta.

− Bác cũng tin như vậy.

Sự vui mừng đă kéo dài thời gian mà mọi người không hay biết, đến khi đồng hồ gơ tiếng thứ mười hai th́ mới giật ḿnh.

Đ́nh Khang đứng dậy cáo từ, v́ sợ mẹ anh và Đ́nh Tuấn trông.

Tiến Đ́nh Khang ra cửa, Phúc Thiên trở vào huưt sáo một bản nhạc vui. Đến pḥng khách hai cha con cùng nh́n nhau cười.

Nắng đă lên cao mà Đ́nh Khang chẳng buồn ngồi dậy. Anh đang suy nghĩ đến một buổi tŕnh diễn thời trang sắp tới. Trong đó có tất cả mười hai công ty nổi tiếng tham gia. Công ty của anh và Ông Phúc Tâm nhập một, với tên "công ty liên doanh Thời Trang Á Châu". Có cả hai phó giám đốc. Lần tham gia buổi tŕnh diễn này là cơ hội lớn để đưa công ty tiến triển nhanh.

Nếu không phát hiện ra mướ tám kiểu mẫu mới của cô bé Trúc Hân, chắc giờ này anh và Ông Phúc Tâm điên đầu chớ không giỡn. Nghĩ đi, nghĩ lại anh rất khâm phục tài thiết kế của Trúc Hân. Dù chưa tiếp xúc, chưa học ở trường lớp nào, nhưng những kiểu mẫu ấy rất công phu và rành rọt điêu luyện.

Nói thật ra, trong công ty anh hiện giờ có hai chuyên viên thiết kế mẫu thời trang, nhưng xem ra chỉ ngang hàng với Trúc Hân mà thôi.

Một nhân tài mới được phát hiện, anh và ông Phúc Tâm cố gắng giúp đỡ, tạo điều kiện cho cô bé trên bước đường tiến thân. Hy vọng công ty sẽ tiến xa hơn nữa khi có những chuyên viên, những kỹ sư, những nhà tạo mẫu nổi tiếng, giỏi và sáng tạo như Trúc Hân.

Mỗi người có một năng khiếu, một sở tính riêng, bắt buộc cũng không được. Ta phải biết lựa chọn và sử dụng nhân tài, đừng để người có tài, có năng khiếu rơi vào con đường không lối tiến.

Đ́nh Khang đă hơn mười năm lăn lộn trong thương trường, nên anh hiểu rất rơ cái xấu xa, cái lợi ích của con người. Không nói đâu xa, bạn thân chơi với nhau ngần ấy năm trường mà c̣n hại nhau được.

Đ́nh Khang c̣n đang phân vân trong việc chọn người tŕnh diễn các kiểu thời trang mới. Anh tính gẫm : Công ty bây giờ c̣n tám người, phải cần một người nữa mới đủ. Mỗi người sẽ tŕnh diễn hai kiểu thời trang.

Lăn một ṿng vào trong, Đ́nh Khang chép miệng : "Ôi thôi, chuyện này đâu cần ḿnh lo âu quá. Các kiểu mẫu c̣n t́m được, huống chi người tŕnh diễn. Bất quá nói với bác Tâm mượn cô bé Trúc Hân vào chứ ǵ, đâu có ǵ là khó. Với ư định đó, Đ́nh Khang nhắm mắt lại cho khoan khoái dễ chịu. Nhưng… đâu ngờ khuôn mặt dễ thương, cái miệng bướng bỉnh, đôi môi cong cong của con bé lại hiện lên chiếm hết hồn anh."

Từ đó đến giờ có khi nào như vậy đâu ? Chẳng lẽ… Ôi không thể được ! Trúc Hân c̣n bé và vô tư lắm. Đành cam chịu thôi.

Tưởng đâu tâm hồn anh lạnh giá luôn, nào ngờ cũng có ngày chớm nở, mà người đánh thức nó dậy chính là cô bé dễ thương kia.

T́nh yêu đến với Đ́nh Khang lúc nào anh cũng không rơ. Chỉ biết có h́nh bóng Trúc Hân trong tim anh, giữ được nó, trân trọng nó mới là một t́nh yêu muôn thửơ.

Yêu th́ yêu, rung động th́ rung động, nhưng khi gặp mặt cô bé, anh chỉ thích chọc cô bé nổi giận mà thôi. Mỗi lần giận đó, khuôn mặt dễ thương lại in sâu trong tâm năo của anh. Em c̣n trẻ con, em c̣n vô tư lắm Trúc Hân ơi ! Em có biết tôi đang đeo đuổi em đó không ? Dù em có cố t́nh vô tư, cố t́nh chối bỏ, cố t́nh đối nghịch nhưng tôi vẫn cứ yêu.

Ôi ! T́nh yêu đến với tôi bất ngờ qúa. Trong thoáng chốc mà trở thành muôn thưở. Phải chăng duyên nợ của anh và Trúc Hân trời đă định.

Đ́nh Khang quyết chinh phục trái tim bướng bỉnh của cô bé cho bằng được, dù phải trải qua bao nhiêu năm nữa anh vẫn không màng.

Rồi anh bật kêu lên nho nhỏ :

− Ôi ! Trúc Hân ơi, tôi bắt đầu yêu em.

Đang mơ màng, chợt có tiếng gơ cửa làm anh giật ḿnh thoát khỏi ḍng suy nghĩ. Cơn bực bội từ đâu ào tới, Đ́nh Khang hỏi lớn tiếng :

− Ai đó ?

Tiếng vú Hà hiền diệu vọng vào :

− Ông Phúc Tâm đến t́m, bà đang chờ cậu dưới pḥng khách.

Thấy ḿnh có lỗi với vú Hà, anh nhỏ giọng :

− Vú nói với mẹ và ông Phúc Tâm chờ con một chút. Vệ sinh xong con xuống liền.

Tiếng bước chân của vú Hà xa dần, Đ́nh Khang nhảy nhanh xuống giường làm vệ sinh cá nhân, chỉnh tề xuống pḥng khách.

Vừa thấy Đ́nh Khang, bà Lệ Ngọc mắng yêu :

− Con xem đồng hồ coi, gần chín giờ rồi mà vẫn c̣n ngủ ! Hư quá !

Đ́nh Khang nh́n mẹ cười, rồi quay qua ông Phúc Tâm :

− Cháu chào bác !

Ông Phúc Tâm khoát tay :

− Ồ, cháu đừng khách sáo quá thế !

Đ́nh Khang đến ghế ngồi đối mặt với ông Phúc Tâm. Anh găi đầu không biết mở đầu câu chuyện bằng cách nào. V́ sao hôm nay đầu óc của anh lại mụ mẫm thế ?

Thường ngày nó bạo dạn, cứng rắn lắm mà. Sửa lại tư thế ngồi, anh định mở miệng th́ bà Lê Ngọc lên tiếng trước.

− Anh Tâm này ! Anh cũng sắp đến tuổi về hưu rồi, sao không giao trách nhiệm lại cho Phúc Thiên gánh vác, cớ chi phải nhọc ḷng lo âu ? Tôi thấy Phúc Thiên cũng có tài lắm chứ.

Ông Phúc Tâm mỉm cười :

− Chị nghĩ cũng phải. Tôi sắp sửa giao lại toàn bộ cho Phúc Thiên nó quản lư. Lớn tuổi rồi không hơi sức đâu nữa. Lo là chỉ lo cho con bé Trúc Hân thôi. Con nhỏ c̣n nhỏ và lí lắc quá ! Đến khi nào các con tôi hoàn toàn xứng đáng, tôi mới hết lo.

− Anh thế, c̣n tôi th́ sao ? có hai thằng con trai mà không thằng nào chịu cưới vợ hết, cho tôi có cháu ẵm bồng vui nhà vui cửa với người ta. Anh thấy, ở tuổi Đ́nh Khang, họ sắp làm sui nữa là khác.

Đ́nh Khang đang ngồi im nghe hai người nói chuyện, anh bỗng kêu lên :

− Mẹ !

Bà Lệ Ngọc vờ trừng mắt :

− Mẹ con ǵ, tôi nói không phải sao ? Hễ nhắc đến chuyện vợ con là t́m cách viện cớ này cớ nọ. Nào là sự nghiệp chưa vững, nào là công ty c̣n bề bộn, nào là chưa có người tâm đầu ư hợp… ôi thôi, đủ thứ. Tôi thông báo cho cậu và Đ́nh Tuấn biết nghe. Nội trong năm nay, một trong hai người phải cưới cho tôi một nàng dâu để thủ thỉ với tôi. Hai cậu ngày nào cũng công việc vắng nhà, bỏ bà già này một ḿnh.

Đ́nh Khang bật cười, chàng sang ghế ôm vai mẹ :

− Mẹ không sợ bác Tâm cười con sao ? Nếu mẹ muốn, con sẽ đốc Đ́nh Tuấn mang về cho mẹ một nàng dâu thật xinh.

Bà Lệ Ngọc nh́n con :

− C̣n con thế nào, định ở vậy tới già ư ?

Đ́nh Khang vội lắc đầu :

− Không hẳn thế. Nhưng lúc này th́ chưa.

Nh́n vẻ mặt của con, bà Lệ Ngọc không giấu được ḷng. Đưa tay vuốt tóc Đ́nh Khang như một đứa trẻ, bà dịu dàng :

− Nói th́ nói vậy, chứ mẹ đâu có ép con. Hôn nhân, hạnh phúc gia đ́nh là quan trọng của đời người, đâu phải một ngày một bữa mà hấp tấp. Mẹ chỉ khuyên con và Đ́nh Tuấn là hăy thận trọng và suy nghĩ kỹ, đừng để hạnh phúc vỡ tan là một điều đau khổ nhất. Nắm lấy nó, giữ ǵn nó như một báu vật. Thấy được hai con hạnh phúc là điều mẹ rất vui mừng.

Ông Phúc Tâm cũng chen vào :

− Đ́nh Khang ! Mẹ cháu nói phải, bác cũng suy nghĩ như vậy nên bác không có ư xen vào t́nh yêu hạnh phúc của hai con bác. Đôi khi cũng có một vài lời khuyên mà thôi. Hạnh phúc th́ hưởng, đau khổ th́ chịu.

Bà Lệ Ngọc đưa mắt nh́n ông Phúc Tâm :

− Có anh tôi cũng đỡ lo. Gần gũi, nhờ anh chỉ dạy khuyên bảo Đ́nh Khang, Đ́nh Tuấn giúp tôi. Phận đàn bà chỉ có lời nói chứ đâu có thể hành động giúp con được. Phải không anh Tâm ?

Rồi bà đứng dậy :

− Xin phép anh, tôi ra sau có công chuyện. Anh ở lại bàn chuyện với Đ́nh Khang. Năy giờ tôi làm mất thời gian quá.

− Không có chi, chị đừng nói vậy !

Nh́n theo dáng mẹ, Đ́nh Khang cảm thấy anh có lỗi với mẹ rất nhiều. Gần hai mươi năm qua, mẹ hy sinh v́ con, không màng đến hạnh phúc cho riêng ḿnh.

Nói đúng hơn, mẹ anh là một người đàn bà thật tuyệt vời. Ba anh mất đi để lại cho mẹ một cơ ngơi đồ sộ. Không quản khó khăn, mẹ dốc sức vào công ty ba, vừa quán xuyến gia đ́nh, vừa quản lư công ty.

Mẹ từng lăn lộn trên thương trường từ năm anh lên mười bốn tuổi, cho đến khi ngày đầu tiên anh bước vào công ty để thay thế mẹ, tính đến nay cũng gần mười một năm.

Thấy mẹ anh cực nhọc qúa, ông bà nội khuyên mẹ nên giao công ty lại cho cậu Út của anh. Ngần ngừ rồi mẹ cũng không bằng ḷng. V́ đây là gia tài của ba anh để lại cho các con sau này, mẹ không muốn ai thay đổi nó dù là anh em ruột thịt.

Thế là ông bà nội chịu thua con dâu, quay ra Đà Lạt sống với chú thím út của anh.

Mỗi lần ra ngoài ấy thăm ông bà nội anh thường không tránh khỏi những câu gạn hỏi, chọc ghẹo của ông bà nội, chú thím và các em của anh : "Thế nào, bao giờ mới cưới vợ cho ông bà nội có cháu chứ !" Hay là những câu chọc ghẹo của hai cô bé Quỳnh Như, Quỳnh Trang : "Anh Khang ơi, anh Khang à ! Bao giờ anh mới cho em diện kiến chị Khang hả ? Coi chừng cha già con muộn đó nghe anh Khang".

Đ́nh Khang chỉ biết lắc đầu mỉm cười chứ không nói. Anh quá rành sự chọc ghẹo trẻ con của hai cô bé này.

Giờ đây anh đă lớn khôn, anh đă biết đâu là sự thanh thản b́nh yên, vui sướng hạnh phúc, đâu là sự cực nhọc, gian truân, đau khổ.

Đáp lại sự động viên lo lắng của mẹ và tất cả những người than, anh nguyện với ḷng sẽ cố gắng hơn nữa cho sự tin yêu này.

Măi lo suy nghĩ theo ư tưởng của ḿnh, Đ́nh Khang quên mất ông Phúc Tâm có mặt tại đây. Đến khi nghe mùi khói thuốc, anh mới giật ḿnh :

− Ơ ! Cháu xin lỗi, cháu vô ư quá. Sao bác không thức tỉnh cháu ?

Ông Phúc Tâm cười hiền :

− V́ bác tôn trọng mọi suy nghĩ, mọi ư tưởng hành động của cháu.

Đ́nh Khang cũng cười :

− Cám ơn bác. Bây giờ bác cứ đi thẳng vào vấn đề, cháu đang chờ nghe đây. Nếu có vấn đề ǵ không ổn, bác cháu ta ngồi cùng nhau bàn lại.

− Cũng không có ǵ quan trọng. Bác muốn hỏi cháu về chuyện có chọn được người tŕnh diễn các kiểu mẫu chưa ?

Đ́nh Khang gật đầu :

− Cháu đă chọn rồi. Không biết ư bác th́ sao ?

− Ôi ! Ư của cháu là ư của bác đó mà.

Đ́nh Khang nh́n ông Phúc Tâm ngập ngừng :

− C̣n hai kiểu áo đầm… cháu… muốn chọn… 

− Trúc Hân phải không ?

Đ́nh Khang vui mừng :

− Dạ phải. Sao… bác...

− Cháu định hỏi sao bác biết chứ ǵ ? Đă nói ư cháu là ư của bác kia mà. Nhưng bác thấy hơi ngại v́ Trúc Hân lí lắc, trẻ con lắm, không điềm tỉnh như người ta.

− Bác yên tâm, cho là Trúc Hân trẻ con, lí lắc nhưng như thế mới phù hợp với hai kiểu áo mà cô bé thiết kế. Cháu công nhận tính t́nh của Trúc Hân sao th́ các việc làm của cô bé y như vậy. Bướng bỉnh nhưng rất tự tin. Nh́n kỹ lại, Trúc Hân rất giống bác.

Ông Phúc Tâm nheo mắt :

− Cháu muốn nói về phương diện nào ?

− Tất cả. Tính t́nh lẫn hành động.

− Cháu có quá lời không vậy ?

− Cháu chỉ thích nói đúng sự thật mà thôi. Với cái lần đầu tiên gặp gỡ, cháu đă thấy mến và rất cảm phục.

Ông Phúc Tâm bật cười và vỗ vai Đ́nh Khang :

− Cho nên hai người mới phù hợp với nhau trong mọi vấn đề.

Cả hai người cười sảng khoái. Hồi lâu Đ́nh Khang lên tiếng:

− Nhân buổi tŕnh diễn, cháu muốn giới thiệu người tạo ra nó, bác nghĩ sao ?

− Cái đó th́ tùy cháu, bác không ư kiến.

− Thế th́ theo kế hoạch đă định. Sau các phần tŕnh diễn, đích thân cháu giới thiệu. Không phải tự cao chứ lần này cháu tin rằng chúng ta thành công lớn.

Hai người một già một trẻ siết chặt tay nhau trong niềm hy vọng sung sướng.

Trước khi đứng dậy ra về, ông phúc Tâm c̣n gởi lại cho Đ́nh Khang một nụ cười tin yêu tràn ngập. Trong mắt ông loé lên một tia yêu thương khác lạ.

Tiếng của Trúc Hân réo gọi gấp rút, như có chuyện ǵ khủng khiếp lắm.

− Tố Như ơi ! Tố Như.

Tố Như phải ph́ cười v́ giọng kéo dài của nhỏ bạn. Nhỏ là vậy, lí lắc, trẻ con, bướng bỉnh không ai bằng.

không ba chân bốn cẳng chạy ra mở cổng. Chậm trễ một chút là chịu đựng không thấu với con nhỏ này đâu.

Thấy Trúc Hân, cô bé liền kênh mặt :

− Ê ! Làm ǵ mà la om ṣm vậy ? Như cháy nhà không bằng.

Đẩy xe vào trong, không tỉnh bơ :

− Nhà tường làm sao mà cháy được ? Ta kêu là kêu cứu hoả giùm người ta.

Tố Như cũng không vừa :

− Giùm ai vậy ? Cho ta biết được không ?

− Ở Biên Ḥa ấy.

Tố Như nhào lại đấm vào vai bạn :

− Quỷ nhỏ ! Hôm nay bầy đặt giỡn nữa hả ?

− Ta không giỡn th́ ai giỡn cho ?

Tố Như khẽ liếc bạn rồi kéo vào pḥng khách.

− Thôi thôi, ta thua đó. Miệng "mồm" của nhỏ dẻo lắm. Ta không nói lại đâu.

Trúc Hân nhướng mắt :

− Biết vậy th́ tốt.

Tố Như trợn mắt :

− Ơ hay ! Hôm nay ai nhập nhỏ vậy ? nói năng nghe chẳng lọt lỗ tai tí nào. Hay là gặp… 

Trúc Hân trừng mắt :

− Này này, nhỏ sắp sửa nói tầm phào rồi thấy chưa ?

Hích bạn một cái, Trúc Hân nói lẫy :

− Đi mệt v́ đường xa, đến nơi rồi không chịu cho nghỉ c̣n chọc tức và hỏi tới hoài nữa chứ. Bạn bè ǵ kỳ khôi không ? Vậy nói thương bạn mà thương chỗ nào. Thấy mà ghét !

Tố Như mỉm cười vuốt giận :

− thôi mà, đừng giận nữa mà. Giận hồi xấu và mau già lắm. Cười lên đi, cười lên cho đẹp thêm trẻ lại.

Nh́n khuôn mặt nhăn nhăn đưa dài của bạn, Trúc Hân không nhịn được cười, không ôm bụng cười, cười lăn cả ra ghế. Tố như nhăn mũi :

− H́… h́… Vậy là hết giận rồi nha !

− Qủy mi nghe ! Chỉ có tài này thôi. Ai mà giận thấy cái mặt mi là hết giận liền.

Tố Như chu môi :

− Cái mặt ta giống ǵ ?

− Th́ giống con khỉ già ăn ớt đó.

Tố Như nhào lại cù léc bạn. Trúc Hân la lên oai oái :

− Tha cho ta đi, Như ơi ! Nhỏ mà cù léc một hồi nữa là ta lộn ruột, lộn gan hết đó.

− Cho nhỏ chết luôn, chứ không tha ǵ hết.

Vừa nói, Tố Như vừa kéo bạn ngồi dậy, không dáo dác nh́n quanh :

− Ta vô phép quá ! Năy giờ vô chưa hỏi ai mà đă la om ṣm rồi. Ba mẹ mi đâu ?

− Đến giờ này mi mới hỏi. Mi cứ việc la tự do thoải mái. Ba mẹ ta đều đi ăn đám cưới, anh Minh ta th́ đi chơi với bạn. Tính đi tính lại, c̣n ta với nhỏ ngồi đây mà thôi.

Trúc Hân khoát vai bạn :

− Vậy th́ không có ǵ rồi.

Kéo bóp lấy tờ vé đưa cho bạn, cô bé nghiêng đầu cười :

− Tặng cho nhỏ đấy.

Liếc vào tờ vé, Tố Như kêu lên kinh ngạc :

− ô hay ! có mi tŕnh diễn thời trang nữa hả ? Được rồi, được rồi. Dù có bận tới đâu ta cũng phải đi cho bằng được.

− Nhớ đó nha. không được thất lời à !

− Yên tâm đi ! Con nhỏ này chưa nói dối ai bao giờ. Mở lời, ta chúc nhỏ may mắn thành công.

− Cám ơn nhỏ. À ! Chuyện thi cử tới đâu rồi.

− Mới có giấy báo, khoảng hai tuần lễ nữa thôi. C̣n nhỏ ?

− Ta hả, c̣n mười ngày nữa mới thi. có chữ "tin" mới có chứ "thành".

− Dĩ nhiên. Nhỏ học giỏi chắc chắn phải đậu thôi. Ta chỉ lo cho ta, nếu rớt không biết làm ǵ mà ăn.

Trúc Hân nheo mắt trêu bạn :

− Th́ về làm vợ, làm mẹ, có sao đâu. Khỏi đi làm cũng có người nuôi đến già.

− Á, nhỏ ghẹo ta nha ! Nghỉ chơi nhỏ luôn.

Cô bé trêu tiếp :

− Ta biết rồi. Nhỏ nghỉ chơi với ta th́ phải. Bởi v́ đă có người ngày đêm sát cánh bên nhỏ, c̣n nghĩ đến người bạn "thuở cơ hàn" làm ǵ cho bận tâm.

Tố Như xua tay :

− ôi thôi, cho ta xin đi ! Hễ nói ra câu nào là bắt chẹt câu đó, làm sao ta tiếp được.

Xỉ xỉ ngon tay vào trán bạn, cô bé mỉm cười :

− nói th́ nhớ lời đó nghe. Khi nào đám cưới đừng quên con nhỏ này là được.

Tố Như đỏ mặt :

− nói xàm không hà ! Ta c̣n nhỏ lắm cơ.

Trúc Hân nheo mắt :

− Nhỏ biết yêu mới là hay.

Tố Như xụ mặt :

− Trúc Hân ! Ta… 

Trúc Hân ơi ! Ta đang nhớ anh ấy lắm. Hay là nhỏ về đi, để ta gọi điện cho anh ấy đến. Nhỏ ở đây chỉ làm kỳ đà cản mũi mà thôi.

Trúc Hân điểm một nụ cười lém lỉnh. Cô bé xoay mặt ra ngoài, cùng lúc ấy Đ́nh Tuấn bước vào. Cô bé vỗ tay reo lên:

− Ơ hay ! Linh thiệt đó, vừa nhắc đă tới rồi.

Trúc Hân vờ thở dài :

− Phải chi nhắc tiền nhắc bạc cũng đỡ.

Đ́nh Tuấn cười :

− Nói chuyện ǵ mà vui thế hai cô bé ? Cho anh "ké" có được không ?

Trúc Hân nghiêng đầu lém lỉnh :

− Anh hỏi Tố Như à ! Em hổng có biết, v́ em là người ngoài mà.

Tố Như trong ḷng rất mừng rỡ, v́ mọi ước nguyện của ḿnh luôn luôn là sự thật. Niềm vui không để lộ ra ngoài, cô bé tỉnh bơ :

− Ơ hay ! Đâu có chuyện ǵ mà cần anh phải "ké". Tụi em chỉ giỡn chơi với nhau thôi.

Trúc Hân đứng ra xa Tố Như một chút, cô bé cắn cắn ngón tay ra vẻ e thẹn :

− Đ́nh Tuấn ơi ! Tố Như mong anh lắm đó. Vừa rồi nè, nhỏ ước có anh đến là anh xuất hiện liền hà. Đúng là t́nh yêu vạn kỳ, t́nh yêu vĩnh cửu, t́nh yêu tuyệt vời. Hoan hô t́nh yêu !

Tố Như đỏ mặt hét lên :

− Mi có im đi không ?

− Không.

− Ta cắt cái mỏ của mi bây giờ đó. Lẻo mép, nhiều chuyện !

Trúc Hân nhún vai lè lưới :

− Đó anh Tuấn thấy không ? Nhỏ này "chằng" hết chỗ nói. Nếu sau này có về, anh nhớ coi chừng… thân anh chả con miếng thịt.

Tố Như tức qúa đứng dậy rượt bạn, Đ́nh Tuấn đưa tay ngăn lại :

− Bé yêu ! không có th́ thôi, đừng có tức. Nếu bé hành động như vậy là… 

Đ́nh Tuấn nheo nheo mắt :

− Đúng sự thật, Trúc Hân mới nói. không sao, bé thương anh, nhớ anh, nhắc đến anh cũng làm cho anh hạnh phúc lắm rồi.

Tố Như giận dỗi quay mặt sang nơi khác. Trúc Hân cũng thấy ḿnh rất thừa thăi nên cô bé đi nhanh lại bẹo má Tố Như :

− Please don't be angry.

Cô bé mỉm cười với Đ́nh Tuấn :

− Em đến cũng lâu quá rồi, bây giờ phải về lo công chuyện nữa. Anh ở lại với Như nhé. Good Bye !

Đ́nh Tuấn đưa tay lên miệng :

− Thanks a lot.

Cô bé bật cười :

− See you again.

Trúc Hân vô tư nhảy chân sáo ra cổng, Đ́nh Tuấn nh́n theo, không biết nghĩ ǵ mà anh mỉm cười. Tố Như trừng mắt :

− Anh cười ǵ thế ?

Đ́nh Tuấn kéo có vào ḷng nói nhỏ :

− Anh cười v́ người yêu của anh giận dỗi dễ thương quá.

Cô bé xô mạnh Đ́nh Tuấn ra :

− Ghét anh quá đi ! Ai là người yêu của anh chứ ?

Đ́nh Tuấn ôm siết cô bé vào ḷng th́ thầm :

− Bé dễ thương quá ! Cho anh "mi" cái nghe.

Tố Như né người :

− Ê ! không được làm ẩu, lỡ ai thấy th́ nguy.

− Nhưng… 

− Không nhưng ǵ hết ! Lần khác em sẽ bù cho anh. À ! Mà anh kiếm em có chuyện ǵ vậy ?

− Mời cô bé đi xem biểu diễn thời trang, được không ?

Cô bé bĩu môi :

− Em biết rồi. Tin của anh là tin nguội. có vé cho anh đây này !

Đ́nh Tuấn vờ găy đầu nhăn nhó :

− Bé làm anh quê quá !

Rồi anh trừng mắt :

− Ai, ai là người đến trước anh ? Ai mà to gan đến thế, nói cho anh nghe, mau lên.

Tố Như cười rũ rượi v́ bộ tướng của Đ́nh Tuấn. Cô bé ôm bụng :

− Th́ nhỏ Trúc Hân chớ ai vô đây ?

Đ́nh Tuấn xụ mặt :

− Vậy anh cứ tưởng… 

− Anh chàng nào hả ? Cù lần quá đi ông ơi. Thời buổi này mà c̣n bày đặt.

Đ́nh Tuấn đưa tay vuốt tóc cô bé :

− Bé đừng làm cho anh nổi khùng nghe. Anh ghen lắm đó.

Tố Như rùn vai vẻ sợ sệt :

− Eo ơi ! Ghê nhỉ ? Biết vậy em không… 

− Không yêu anh chứ ǵ ? Đừng nói thế nhé. Anh nổi khùng bây giờ đó.

Cô bé lấy tay che mặt :

− thôi thôi, em không nói nữa đâu. Anh đừng có nổi khùng mà !

Đ́nh Tuấn bật cười kéo tay Tố Như :

− Nói thế chứ anh nào có khùng khi có cô bé bên cạnh.

Một nụ hôn rồi hai nụ hôn. Hai kẻ yêu nhau say mê trong hạnh phúc

Nhẹ đặt cuốn tập xuống bàn, Trúc Hân bước đến bên cánh cửa mở chốt rồi nhẹ tay kéo lại. Chợt nghe có tiếng lào xào của những trang giấy bị lật kêu lên, cô bé quay đầu lại rồi như không tin vào mắt của ḿnh. Hai tờ giấy viết về con người khó hiểu của Đ́nh Khang, mà cô bé ra sức làm cho bằng được đang bị gió tung bay lượn trong không trung.

Ở không làm ǵ, thời gian rảnh cô bé t́m ṭi lục lạo đưa vào cuốn sổ riêng của ḿnh. Cô bé thích thú, coi đây là một công tŕnh thám hiểm.

Nh́n theo hai mảnh giấy, Cô bé nghe sống lưng ḿnh lành lạnh. Nhỡ cái ông chiết tiệt ở dưới đó nhặt được th́ sao ? Nguy to !

Quên mất cánh cửa chưa cài, Trúc Hân đuổi theo những tờ giấy.

Xoảng… 

Một mảnh kính bể do cánh cửa đập mạnh vào tường bay thẳng vào tay cô bé làm xước một vết dài đau điếng.

Hốt hoảng, cô bé buông cuốn tập xuống đất nâng bàn tay của ḿnh lên xem. Và như chỉ chờ có thế, một cơn gió xộc vào tung tờ giấy pơ luya mỏng mà cô bé vẽ cái khuôn mặt thấy ghét của Đ́nh Khang trên cùng.

Trúc Hân chồm theo, nhưng không kịp nữa rồi, tờ giấy nhỏ đă theo cơn gió bay vèo ra cửa sổ rồi lơ lửng như một chiếc lá vàng, nó chầm chậm rơi xuống hai tầng lầu trước cặp mắt mở to bất lực của cô bé.

Đành để nó mất hay sao ? Cô bé cắn nhẹ môi. không được, biết đâu lỡ ai thấy th́ cười cô bé cho mà xem. Toàn làm chuyện trẻ con. Ơi, cô bé ngốc nghếch này ! Sao mà c̣n đứng thừ người ra như phỗng vậy ?

Sực tỉnh, Trúc Hân lao nhanh xuống thang lầu với tốc độ phi thuyền, bất chấp vú Hà đang đi lên với cặp mắt kinh hoàng. Bà gọi theo :

− Trúc Hân ! Trúc Hân !

Nhưng cô bé nào nghe thấy. Đâu rồi nhỉ ? Từ cửa pḥng khách, không lao ra sân, mắt đảo nhanh liên tục, song chẳng thấy được ǵ ngồi những chiếc lá vàng vơ t́nh rơi lả tả.

Một mảnh giấy nặng chưa được một phần ngàn gram với tốc độ rơi như vậy th́ địa điểm rơi sẽ là… là… cô bé đưa tay vỗ trán.

Ái ui ! Trời đất lộn cuồng, đĩa bay đáp xuống hay sao chứ? Trúc Hân bỗng thấy ḿnh té ngửa ra sau một cái đụng nên thân. Cùng lúc đó tiếng nói của ai vang lên gay gắt :

− Này, mắt mũi để đâu mà đụng vô người tôi vậy hả ?

Chưa kịp hiểu ra sự việc, bản năng của một cô bé bướng bỉnh khiến Trúc Hân thét lên giận dữ trước khi ngẩng đầu lên :

− Th́ mắt trên mũi, mũi trên miệng chứ chứ đâu mà hỏi. Lạ !

− Tôi không giỡn với cô bé đâu.

− Thế tôi giỡn với… A, trời đất ơi !

Trúc Hân đứng phắt dậy giật mảnh giấy trên tay Đ́nh Khang. Trong lúc cô bé tốn công t́m kiếm th́ nó đă yên vị trên tay cái ông Đ́nh Khang thấy ghét đó tự bao giờ.

− Này… 

Đ́nh Khang thoáng đỏ mặt, giật nhanh mảnh giấy gấp từ trên tay Trúc Hân :

− Cô bé định làm ǵ ?

− Chẳng làm ǵ, miếng giấy ông cầm trên tay là của tôi.

− Là của cô bé ?

Đôi mắt của Đ́nh Khang tṛn vo lạ lẫm :

− Này, cô bé ! Cô ngang cũng vừa vừa thôi. Mảnh giấy đang ở trên tay tôi sao lại là của cô bé chứ ?

− À ! Tại v́… 

Trúc Hân ấp úng, cô bé cũng vừa nhận ra sự vô lư của ḿnh. Lẽ ra không nói là của ḿnh một cách hồ đồ như vậy. Dù mảnh giấy đó là của cô bé, nhưng ông ta nhặt được, ông ta có quyền không trả lại. Biết sai, nhưng không hiểu sao, cô bé lại bướng bỉnh :

− V́ tôi làm rơi và ông nhặt được nên nó là của tôi chứ sao?

− Cô bé chắc chắn vậy à ?

Đ́nh Khang nheo mắt khôi hài, nhưng v́ nóng ḷng cô bé không nhận thấy, cô gật mạnh đầu :

− Chắc chắn.

− Nhưng tôi th́ không chắc chắn vậy đâu. Mảnh giấy này là của tôi.

Giọng Đ́nh Khang không thay đổi như đang cố t́nh trêu ghẹo. Trúc Hân nổi nóng :

− Này ! ông kia ! ông đừng ngang qúa như vậy ! Nếu dùng lư lẽ không xong, tôi sẽ nhờ ba mẹ tôi can thiệp.

Nhún vai một cái, khuôn mặt Đ́nh Khang như cười :

− Đang định dọa tôi đấy hả cô bé ? Tôi tin cha mẹ cô bé công minh sẽ không bênh những người hồ đồ ngu ngốc như cô bé đâu.

Lại con dám mắng người ta ngu ngốc nữa. Trúc Hân tưởng chừng có thể ḿnh nổ tung lên. cô bé bước tới một bước :

− Cảnh cáo ông lần thứ nhất tội lăng mạ người khác.

− Tôi cũng cảnh cảo cô bé lần thứ nhất tội vu khống không bằng chứng.

− Hứ !

Trúc Hân bắt đầu nghe ngột ngạt. Cái ông này xem ra mồm mép lanh lẹ lắm, căi tay đôi lạng quạng thua lúc nào không hay ? Nghĩ vậy, cô bé cố tạo cho ḿnh một phong cách chững chạc :

− Ai bảo với ông là tôi vu khống không bằng chứng ? Tôi có đủ cơ sở để bảo rằng tờ giấy ông đang cầm đích thực là của tôi.

− Dễ chừng tôi thua đến nơi rồi.

Đ́nh Khang vờ làm vẻ run sợ rồi nghiêm giọng lại ngay :

− Nhưng thưa cô, cô có ǵ để chứng minh lời ḿnh nói ? Tôi muốn một lần thưởng thức để học hỏi cái ngang ngược chuyên nh́n đồ người khác cho là của ḿnh.

Cô bé hất mặt lên gằn từng tiếng :

− Tôi biết rơ nội dung trong tờ giấy ông đang cầm.

− Vậy th́ cô bé cứ nói, chứ đầu và chữ cuối trong mảnh giấy này.

Trúc Hân ấp úng. Chết chưa ! cô bé không ngờ lại rơi vào t́nh huống như thế này. Đưa mắt nh́n Đ́nh Khang, có ấp úng :

− Tôi… 

Đ́nh Khang nhếch môi :

− Sao, nói đi chứ ! không nói được à ? Vậy th́ đừng làm khó tôi nữa nhé !

Đ́nh Khang quay lưng bước đi. Anh mỉm cười một nụ cười khó hiểu.

Trúc Hâm mím môi. Chẳng lẽ ta thua anh ta sao ? Nếu lần này căi hổng lại th́ bị cười vào mặt cho xem. Ngập ngừng măi, Trúc Hân mới quyết định. Kệ hắn, đă phóng lao phải theo lao. Nghĩ thế, cô bé hét lên :

− Đứng lại !

Đ́nh Khang xoay người :

− Ǵ nữa đây ? Rộn qúa !

− Tôi có thể kể nội dung trong tờ giấy. Nếu đúng như vậy, ông trả lại cho tôi nghe.

Đ́nh Khang lắc đầu :

− Kể th́ ai kể chẳng được. Nhưng tờ giấy này là cái ǵ mà cô quư nó dữ vậy ? Đơn, biên bản, hay thơ t́nh ?

− Nói vậy chứ, Đ́nh Khang cũng chưa xem trong giấy đó viết những ǵ. Hẳn đây là lá thư của bạn trai cô bé gởi đến, nên mới nằng nặc đ̣i lại cho bằng được.

Nghĩ đến đây, tim Đ́nh Khang bỗng nhói đau. Anh căm ghét người nào mà gởi lá thư này cho cô bé. Nếu có hắn ở đây anh sẽ đập vào mặt hắn cho bơ ghét.

Nhưng anh là ǵ của Trúc Hân mà phải làm chuyện đó chứ. Đầu óc anh cuộn những cơn sóng giận vô cớ. Hân ơi ! Em có biết là anh đang ghen hay không ? Sao bé cứ vô t́nh cứ bướng bỉnh cứ trẻ con hoài vậy ?

Anh cảm thấy yêu cô bé hơn chính bản thân ḿnh. Chẳng lẽ t́nh yêu của anh trở thành đơn phương hay sao ? Bao nhiêu loài hoa đẹp đang ở quanh ta, tại sao ta không hái, không sử dụng nó, để phải t́m theo một loài hoa luôn là gai nhọn ?

không, anh không thể mất người anh yêu. Nhưng làm sao anh bày tỏ được ḷng ḿnh khi người anh yêu không có chút cảm t́nh nào với anh. Đ́nh Khang chợt nhớ đến câu: "Nên lấy người yêu ta, chứ đừng lấy người ta yêu".

Cuộc đời, t́nh duyên của anh là câu nói đó sao ? Càng yêu Trúc Hân, anh càng muốn làm cho cô bé nóng giận lên. Cái nóng giận trẻ con ấy anh rất thích.

Nh́n sâu vào mắt cô bé để t́m xem có t́nh yêu ḿnh trong đó không ? Tuyệt nhiên là không ? V́ trong đôi mắt ấy luôn luôn chứa đựng sự bướng bỉnh và nó cũng sẵn sàng nghênh chiến với bất kỳ ai.

Tiếng cô bé vang lên làm Đ́nh Khang giật ḿnh :

− Nè, ông ngắm đủ chưa ? Nếu đủ rồi th́ xin trả lời câu hỏi của tôi khi năy.

Hơi đỏ mặt, Đ́nh Khang vội gật đầu :

− Thôi được. Nhưng cô bé kể có ai làm chứng không ?

− Có, Vú Hà.

Tuy nói cứng như vậy nhưng Trúc Hân cảm thấy lo. Chẳng lẽ lại nói ra những ǵ ḿnh viết về bí mật của hắn cho hắn nghe hay sao ? Thế th́ hắn được dịp ra mặt nói là ḿnh quan tâm tới hắn. C̣n nếu không lấy lại th́ hắn xem cũng chết mà thôi. Trúc Hân nhăn mặt. Hừ ! Tên này rơ là bực ḿnh, luôn làm ra những chuyện cho người ta chú ư.

Mọi cử chỉ của Trúc Hân không làm sao thoát ra khỏi cặp mắt thông minh của Đ́nh Khang. Anh mỉm cười nhẹ, nhắc nhở :

− Sao c̣n đứng đó ?

Cô bé bực bội chạy nhanh vào trong gọi lớn :

− Vú ơi, vú !

Vú Hà bước ra gắt khẽ :

− Ǵ thế, Trúc Hân ? Nhà có khách, con không thấy sao ?

Cô bé ngơ ngác :

− Ai đâu vú ?

− Th́ cậu Khang đó.

Cô bẽ bĩu môi :

− Mặc kệ hắn chứ, đâu mắc mớ ǵ đến con.

Tiếng Đ́nh Khang sau lưng :

− Con đây vú.

Vú Hà mỉm cười :

− Sao con không ở trong nhà mà ra ngoài vườn chi vậy ?

− Dạ con muốn ngắm cảnh chút thôi.

Cô bé liếc Đ́nh Khang con mắt có đuôi :

− Hứ ! Lễ phép dữ ha !

Vú Hà gọi :

− Con nói ǵ thế, bé Hân ?

Cô bé nhanh miệng khoả lấp :

− Dạ, con muốn vú làm chứng cho con một chuyện.

− Mà chuyện ǵ mới được ?

− Số là… 

Kể lại vắn tắt mọi vấn đề, vú Hà gật gù cười :

− Thế con muốn vú làm chứng công bằng chứ ǵ ?

Cô bé gật nhẹ đầu :

− Vâng ạ !

− Vậy con b́nh tĩnh nói lại nội dung trong tờ giấy kia đi. Nếu đúng, vú bảo Đ́nh Khang trả lại cho con.

Cô bé chép miệng :

− Hắn ta tên… Lê…

Chợt cô bé lắc đầu nguầy nguậy :

− Thôi, con nói hổng được, vú ơi !

− Nói hổng được là con thua rồi ! Vậy tờ giấy kia là quyền sở hữu của Đ́nh Khang.

Anh cười đắc thắng :

− Con cảm ơn vú.

Cô bé trừng mắt nh́n Đ́nh Khang, c̣n buông lại một câu trước khi chạy lên lầu :

− Đừng quá tự đắc. Tôi không bao giờ tha cho anh đâu.

Vú Hà chen vào :

− Con đừng để ư những câu nói trẻ con của Trúc Hân. Thôi, con vô pḥng khách đi, ông bà và Phúc Thiên sắp về rồi đó.

Đ́nh Khang gật đầu và bước theo vú Hà. Trong tâm tư anh hiện lên khuôn mặt bực tức của Trúc Hân. Chắc cô bé oán anh dữ lắm.

Đồng hồ chỉ đúng năm giờ ba mươi. Ông Phúc Tâm, Phúc Thiên, Đ́nh Tuấn, Đ́nh Khang có mặt tại hội trường thành phố.

Theo ḍng người chen chúc vào hội trường để xem buối tŕnh diễn thời trang. Đ́nh Khang để ư, hầu như những người đi xem tồn là những người có tiếng tăm trên thương trường, người ngồi hoặc nhân viên th́ ít.

Sáu giờ ba mươi là bắt đầu chương tŕnh. Đ́nh Khang kéo Đ́nh Tuấn theo để vào trong sắp xếp tiếp ḿnh.

Những cô người mẫu của công ty đều có mặt, chỉ thiếu… 

Đ́nh Khang đảo mắt nh́n quanh một lượt. Ủa ! Sao kỳ vậy ? Chẳng lẽ cô bé chưa tới ư ? Nhưng Tố Như đă đến rồi mà.

Đưa tay xem đồng hồ, Đ́nh Khang nhíu mày. Gần tới giờ rồi. Vậy là sao ? Thật tức chết đi được. Làm ăn kiểu này biểu đừng nói sao được.

Đ́nh Khang bực dọc đi tới đi lui, mắt đăm đăm t́m kiếm. Sau cùng, Đ́nh Khang đưa tay lên cao, vẻ thất vọng. Thế là tiêu ! Rồi anh xoay người định đi lại phía Dạ Thủy –cô thư kư riêng của anh - nhờ cô thay Trúc Hân tŕnh diễn hai kiểu áo đầm mới.

Liền lúc đó, Đ́nh Khang giật ḿnh, khi cô gái đứng ở một góc pḥng mặc trang phục rất giống cái kiểu ở công ty anh sắp tŕnh diễn.

Nh́n kỹ lại, cô gái c̣n rất nhỏ và rất trẻ con, mái tóc xơa ngang vai… nhưng sao lại che mặt bằng một tấm voan trắng ?

Đ́nh Khang dụi mắt để nh́n kỹ hơn. Cô bé đang đứng nói chuyện với một cô gái khác trông rất cũng quen. Đ́nh Khang bị thu hút bởi khuôn mặt đẹp như tranh của cô bé. Đă vậy, nụ cười của cô bé khiến anh như lạc thần, xiêu phách.

Cô bé có hàm răng trắng bóng đều như bắp, đôi môi đầy đặn, song trên khuôn mặt thon thon của cô bé với má lúm đồng tiền đó chính là điểm hấp dẫn nhất.

Đến khi cô bé quay đi nơi khác mà Đ́nh Khang vẫn c̣n ngây người bởi khuôn mặt rất ư là quen thuộc. Dạ Thuỷ đến bên Đ́nh Khang, gọi khẽ :

− Xin lỗi đă dám làm phiền anh… 

V́ măi ngắm sắc đẹp của cô bé nên khi Dạ Thủy hỏi, Đ́nh Khang mới giật ḿnh, lắp bắp :

− À… có chi không Dạ Thủy ?

Tuy Đ́nh Khang là người chủ, là một ông giám đốc của công ty, nhưng đối với tất cả người trong công ty, anh đều ḥa đồng, nên ai ai cũng rất qúy anh. Cách ăn nói, lịch sự, xă giao, làm việc của anh khiến ai cũng yêu mến nể phục.

Nh́n thấy Dạ Thủy cầm xấp hồ sơ trên tay, anh hỏi :

− Có chuyện ǵ không, Dạ Thủy ?

Dạ Thủy ngước nh́n anh, mỉm cười :

− C̣n mười phút nữa là đến chương tŕnh của ḿnh. Anh chuẩn bị nhé !

Đ́nh Khang nhíu mày đưa tay vuốt tóc :

− Đến giờ… đến giờ mà vẫn c̣n thiếu… 

Dạ Thủy hốt hoảng :

− Anh nói thiếu ǵ vậy anh Khang ?

− Chín người tŕnh diễn mà giờ chỉ mới có tám mà thôi. Hay là em thay… 

Dạ Thủy mỉm cười :

− Anh có lộn không vậy ? Chín người đầy đủ, em mới điểm danh đây mà. À, anh Khang ơi ! Có cô bé mặc hai kiểu áo đầm dễ thương lắm. Em thấy rồi trong tất cả các người tŕnh diễn hôm nay chỉ có ḿnh cô bé là nổi bật nhất thôi.

Đ́nh Khang nhướng mày :

− Cô bé ấy tên ǵ vậy ? Có phải ở công ty ḿnh không ?

Dạ Thủy như suy nghĩ, bỗng có reo lên :

− À, phải ! Lúc năy em nghe bác tâm nói cô bé ấy là người của công ty ḿnh, tên Trúc Hân, h́nh như Vũ Hoàng Trúc Hân.

"Trúc Hân", hai tiếng đó vang lên không khác ǵ sấm nổ bên tai Đ́nh Khang. Anh ngẩn người suy nghĩ. Hổng lẽ… rồi anh hỏi lại Dạ Thủy một lần nữa cho chắc ăn :

− Có phải cô bé mặc đầm trắng che tấm voan trắng không ?

− Đúng rồi, sao anh hay thế ?

− Trăng sao ǵ cô ơi ! Có thấy rồi mới biết.

Cả hai bật cười. Đưa tay xem đồng hồ, Dạ Thuỷ kêu lên :

− Chết ! Đến giờ rồi. Em phải vào để bác Tâm chờ. Anh có vào không ?

Dạ Thủy vào trước, anh sẽ vào sau.

Đ́nh Khang bất ngờ, kh́ cô bé trong tim anh bỗng trở thành một nàng tiên dịu hiền và dễ mến.

Đ́nh Khang nh́n theo từng bước chân có in sâu nụ cười, khuôn mặt búp sen, mái tóc đong đưa theo từng bước nhún nhảy như con chim sáo gặp nắng xuân về.

Máy ảnh Đ́nh Khang bấm lia lịa, toàn là h́nh Trúc Hân. Anh muốn ǵn giữ nó cho riêng ḿnh.

Từng đợt vỗ tay, từng lời khen làm Đ́nh Khang hănh diện, mũi anh muốn nổ tung khi nghe có ai đó lên tiếng rất lớn :

− Ôi ! Cô bé mặc trang phục đầm trắng dễ thương quá ! Nhất là hai lúm đồng tiền rất ăn khách.

Hay :

− Dáng đi thanh thoát trong rất hồn nhiên.

Mấy ông, mấy bà th́ thầm :

− Con ai khéo sinh khéo đẻ dễ thương qúa !

Sau thời gian bầu chọn, kết qủa mà Đ́nh Khang thật bất ngờ, đó là chương tŕnh biểu diễn, trang phục, kiểu mẫu của công ty liên doanh thời trang Á Châu được xem là công ty phát triển nhất, nổi tiếng nhất trong tất cả các công ty khác.

Niềm vui đến khiến anh muốn nhảy cẫng lên như đứa trẻ vừa được quà.

Người mà Đ́nh Khang cám ơn đầu tiên là ông Phúc Tâm rồi đến Phúc Thiên, Dạ Thủy… và nhất là cô bé Trúc Hân –người góp công nhiều về kiểu mẫu và trang phục.

Tiếng người giới thiệu chương tŕnh làm Đ́nh Khang giật ḿnh thoát khỏi ḍng suy tưởng.

− Sau cùng, mời nhà doanh nghiệp trẻ Lê Đ́nh Khang lên cho biết ư kiến của ḿnh và giới thiệu người nào thiết kế các mẫu thời trang cho công ty vừa qua.

Đ́nh Khang quay ra hàng ghế, bước nhanh lên trên. Anh nghe có tiếng xồn xào :

− Đâu, nhà doanh nghiệp trẻ Đ́nh Khang đâu ? Có đẹp trai không ?

Đ́nh Khang mỉm cười và chỉ biết lắc đầu mà thôi. Anh nhận micro từ tay người giới thiệu rồi cúi đầu chào.

Tiếng vỗ tay vang lên rộn ră. Chờ cho lắng dịu xuống, Đ́nh Khang mới cất tiếng êm dịu :

− Kính chào tất cả qúy vị đến dự buổi tŕnh diễn thời trang hôm nay. Tôi lấy làm vui và rất cảm ơn tất cả qúy vị đă ủng hộ cho công ty tôi. Theo tôi nghĩ, như vậy cũng chưa xứng đáng lắm. Để đáp lại ḷng ưu ái và sự nhiệt t́nh, công ty tôi sẽ cố gắng hơn nữa cho sự phát triển và giàu đẹp của đất nước. Qúy vị có đồng ư với tôi không ?

− Đồng ư !

− Chúng tôi rất ủng hộ !

Đ́nh Khang đảo mắt nh́n quanh. Ai nấy cười tươi như hoa. Lấy lại tiếng, anh hắng giọng tiếp :

− Chắc qúy vị đang muốn biết ai là người thiết kế các mẫu thời trang cho công ty chúng tôi chứ ǵ ? Vậy xin mời cô Vũ Hoàng Trúc Hân. Một lần nữa, xin mời cô Vũ Hoàng Trúc Hân.

Trúc Hân trở ra một lần nữa cũng với trang phục cũ. Cô bé bước đến gần Đ́nh Khang gỡ tấm voan trắng nghiêng đầu chào để lộ hai lúm đồng tiền.

− Trúc Hân xin hân hạnh chào tất cả.

Tiếng xôn xao dậy lên cả hội trường, mỗi người một tiếng :

− Ồ, đẹp quá !

− Rất hồn nhiên.

− Thích nhất là hai lúm đồng tiền và chiếc răng khểnh.

− Đúng là cô bé tŕnh diễn khi năy.

Đ́nh Khang phát cáu về những lời khen đó, anh lên tiếng cắt ngang :

− Xin giới thiệu với qúy vị, cô Vũ Hoàng Trúc Hân, sinh viên năm thứ nhất đại học kỹ thuật.

− Hoan hô ! Hoan hô !

− Chào cô sinh viên giỏi. Chúc cô sinh viên bé nhỏ luôn thành công trên mọi nẻo đường.

Cô bé cười duyên :

− Trúc Hân xin cảm ơn. Và giờ xin tạm biệt.

Cô bé nhéo nhanh vào tay Đ́nh Khang như ra hiệu. Đ́nh Khang cũng mĩm cười :

− Chúc qúy vị vui vẻ. Tạm biệt !

Rời khỏi chỗ nhộn nhịp sang pḥng khách nghỉ ngơi, cô bé nhào đến ôm cổ ông Tâm, nũng nịu :

− Hú hồn, ba ơi ! May mà nhờ Đ́nh Tuấn và anh hai, nếu không mấy tên phóng viên nhà báo vây quanh.

Cô bé rùn vai lè lưỡi :

− Chắc con ngộp thở mất, ba ơi !

Ông Phúc Tâm cười :

− Ai biểu con gái ba nổi tiếng chi.

− Ư, ba c̣n ngạo con nữa hả ? Nghỉ chơi với ba luôn.

Phúc Thiên bật cười lớn :

− Ơ hay ! Lọ lem nhơng nhẽo nữa ḱa. Không sợ Đ́nh Khang, Đ́nh Tuấn và Tố Như cười sao ?

Trợn tṛn mắt, cô bé phùng má :

− Nhớ nhe, anh hai nhớ nhe ! Dám chọc quê em há ! Về nhà sẽ biết tay "bổn cô nương".

Phúc Thiên rụt cổ :

− Thấy chưa anh Khang ? Lúc năy trước mặt mọi người th́ hiền dịu yểu điệu thục nữ lắm. Ra ngoài rồi, cốt "chằng" vẫn hồn cốt "chằng".

Cô bé tức qúa giậm chân :

− Ba ! Ba coi anh hai ghẹo con ḱa !

− Ê! Đừng giậm chân chứ nhỏ ! Nứt gạch của người ta hết.

− Kệ em ! Anh hai xạo. Anh hai dễ ghét.

Mọi người lại được một trận cười đau bụng. Trúc Hân ngồi xuống kế ông Tâm nhưng mắt vẫn trừng nh́n Phúc Thiên.

Đ́nh Khang nắm tay ông Tâm, đôi mắt như biết ơn :

− Sự thành công này cũng nhờ một phần lớn nơi bác. Nếu không có bác chỉ dẫn, giúp đỡ cháu chưa được như hôm nay đâu.

Ông Tâm khóat tay :

− Cháu đừng nói thế, bác già rồi. Tuổi trẻ của các cháu là một sức sống mănh liệt nhất. Giúp được phần nào cho các cháu, bác cảm thấy vui lịng. Hăy cố gắng vươn cao hơn nữa để xứng đáng với lịng tin yêu của mọi người ra sức đem tài trai xây dựng non sơng. Tạm thời, bác giao chi nhánh công ty cho Phúc Thiên, cháu và Đ́nh Tuấn. Nhưng bác vẫn c̣n cộng tác phụ, chờ khi nào Trúc Hân ra trường bác sẽ nghỉ.

Đ́nh Khang vỗ tay :

− Vậy th́ tốt qúa. Có bác ,cháu cảm thấy vững tin phần nào.

− Lại qúa lời nữa đó, Đ́nh Khang.

Ông quay sang Tố Như cố ư như chọc ghẹo cô bé :

− Đ́nh Tuấn th́ khỏi lo. Có cô người yêu trẻ đẹp bên cạnh, thân trai ra sức vẫy vùng phải không ? Bác thành thật chúc mừng cháu và ủng hộ hết ḿnh.

Tố Như đỏ mặt, cô bé chỉ biết cúi đầu không nói được lời nào. Ông Phúc Tâm cười với Trúc Hân :

− Ai như con bé này, bướng bỉnh, nghịch ngợm. Kẻ nào cưới, bác khen là hay.

Trúc Hân kêu lên :

− Ba !

− Ba con ǵ ? Bộ không phải sao ?

Cô bé dẩu môi nói liều :

− Nếu con có người yêu, ba thua con ǵ nè ?

− Ǵ ba cũng chịu.

Cô bé đưa ngón trỏ ra :

− Ba ngoéo với con đi, con mới tin.

Ông Tâm bật cười lớn :

− Ngoéo th́ ngoéo. Rơ là trẻ con !

Có ai biết được câu nói của Trúc Hân làm cho Đ́nh Khang tê tái ḷng. Anh gượng cười mời tất cả mọi người.

− Tôi xin phép mời tất cả đến nhà hàng Hương Thanh dùng bữa tiệc.

Ông Phúc Tâm đồng ư :

− Đúng rồi ! Tôi phải chúc mừng sự thành công tất cả và của con gái tôi nữa chứ.

Trúc Hân cười nửa miệng như người lớn :

− Nhưng ba hăy nhớ một điều : hào quang không theo ta suốt cuộc đời đâu ba. Con không muốn trở thành một hào quang sáng chói và lịm tắt dần khi người đời không chú ư đến nó nữa.

Ông Phúc Tâm đặt tay lên vai con :

− Hôm nay ba thấy con trưởng thành rồi đó, Trúc Hân. Ráng cố gắng ǵn giữ những ǵ ḿnh đang có nghe con.

Cô bé nghiêng đầu :

− Cám ơn ba. Con không là trẻ con dưới mắt người đời, nhưng con thích làm trẻ con của ba mẹ và anh hai thôi.

Phúc Thiên chen vào :

− Bé Hân hôm này nói chuyện nghe hay ghê. Đói bụng chưa ta? Đi nào !

Cô bé ôm cánh tay ông Tâm :

− Ba à ! Con không muốn đi. Bây giờ con muốn về nhà đem niềm vui đến cho mẹ.

Ông Tâm dễ dăi :

− Cái đó là tùy con, ba không ép.

− Cám ơn ba.

− Ờ, để ba gọi tài xế đưa con về.

− Có phiền lắm không ?

− Con cứ về. Lát nữa ba và anh hai con đi xe của Đ́nh Khang.

Cô bé gật đầu :

− Cũng được. Vậy con về trước nghe ba.

Quay ra, Trúc Hân mỉm cười nói lớn :

− Rất tiếc… 

Phúc Thiên hóm hỉnh nói với theo :

− Cám ơn.

Từ đầu câu chuyện đến giờ, Phúc Thiên hầu như luôn để ư Đ́nh Khang. Vui có vui thật, nhưng trong tâm tư có cái ǵ đó không hiểu nổi. Phúc Thiên nghi ngờ : Chẳng lẽ ông này có người yêu.

Rồi anh chợt tức cười với ư nghĩ của ḿnh. Ôi ! Họ có người yêu thây kệ họ. Đó là chuyện thường t́nh, mắc mớ ǵ ḿnh phải bận tâm ?

Tuy nghĩ vậy, nhưng Phúc Thiên không cho phép ḿnh lơ là. Anh thấy Đ́nh Khang có cái ǵ đó rất gần và cũng rất hợp với ḿnh. Ngày đầu gặp gỡ, qua chuyện làm ăn, anh rất phục Đ́nh Khang - một con người nhạy bén và hiểu biết.

Phúc Thiên học hỏi ở Đ́nh Khang rất nhiều. Hèn nào, có lần ngồi hỏi chuyện trong gia đ́nh, ba mẹ anh khen Đ́nh Khang. Linh cảm cho biết ông bà đă chấm Đ́nh Khang cho con gái.

Th́ cũng tốt thôi, có một người em rể như vậy th́ qúy hóa qúa, c̣n ǵ bằng.

Riêng con bé Trúc Hân, h́nh như nó không mấy cảm t́nh với Đ́nh Khang th́ phải. Thật không ai như Trúc Hân, bướng bỉnh và ngang ngược đến nỗi anh phải sợ.

Tiếng Đ́nh Khang vang lên bên tai làm Phúc Thiên giật ḿnh:

− Phúc Thiên ! Ta đi thôi anh.

− Ok.

Cả hai mỉm cười cùng nhau bước ra xe. Thành phố vào đêm nhộn nhịp vui vẻ. Trúc Hân vừa đi vừa đong đưa túi xách. Trời chiều nhạt nắng, gió thổi nhè nhẹ làm cho tóc cô bé bay bay. Khẽ đưa tay vuốt lại mái tóc cho bớt rối, nh́n ḍng người qua lại, đường sá có lúc lại nghẽ lối, cô bé nhủ thầm :

"Chiều thả bộ ngắm ḍng người hay hơn là đi xe, chạy ào ào chả biết là thưởng thức".

Nhún vai với ư nghĩ, cô bé rẽ qua đường Lư Thường Kiệt định mua vài món đồ. Trước mặt cô bé là một phụ nữ sang trọng, khuôn mặt rất đẹp, dáng đi trông qúy phái. Bên tay trái của người phụ nữ th́ xách túi đồ, c̣n bên tay phải th́ dắt thằng bé trông rất dễ thương.

Hai người bước đến quầy bán trái cây bánh mứt, thằng bé chỉ trỏ điều ǵ đó, rồi cả hai bật cười.

Giữa cô bé và hai người đó c̣n cách một khoảng hơi xa. Cố đi nhanh lại để nh́n mặt, v́ cô bé thấy người phụ nữ này trông rất quen. H́nh như ḿnh đă gặp ở đâu rồi nhỉ ?

Cách một gian hàng nữa th́ tới, người phụ nữ và thằng bé bước ra, lên một chiếc xe xích lô đang trờ tới.

Cô bé cố bước nhanh nhưng không kịp, chiếc xích lô đă lượt đi. Vừa lúc đó th́ cái bóp trên giỏ của người phụ nữ rơi xuống... Trờ tới, Trúc Hân cúi xuống nhặt lên, miệng gọi rối rít :

− Cô ơi ! Cô... 

Nhưng người phụ nữ đă không nghe ǵ cả và tiếng động cơ xe ban chiều át tiếng gọi của cô bé.

Nhăn mặt, Trúc Hân lầm bầm :

"Chậc ! Người ǵ vô ư vô tứ, rớt đồ cũng không hay".

Nh́n quanh cũng có một số người ṭ ṃ đang nh́n ḿnh, cô bé bặm môi :

"Chẳng lẽ đứng đây làm vật ngắm cho thiên hạ hay sao ?"

Kéo túi xách bỏ cái bóp vào trong ấy, cô bé quay vào quầy hàng khi năy. Cô bán hàng cười tươi :

− Em mua ǵ ? Nói chị lấy cho.

Cô bé cũng cười khoe chiếc răng khểnh và má lúm đồng tiền trông dễ thương làm sao ấy.

− Dạ, chị cân cho em một kư bôm nha chị !

Mua đồ chỉ là một cái cớ, cái chính là cô muốn ḍ hỏi địa chỉ của người phụ nữ kia. Tiếng cô bán hàng vang lên :

− Đây em !

Lại một nụ cười dễ thương :

− Cám ơn chị. Bao nhiêu tiền vậy chị ?

− Mười lăm ngàn đồng, em.

− Chị cho em gởi tiền.

Cô bán hàng mỉm cười :

− Em c̣n mua ǵ nữa không ?

− Dạ không. Ờ... chị có thể cho em hỏi thăm chút được không ạ ?

Cô bán hàng vui vẻ :

− Việc ǵ em cứ nói.

− Chị. có quen với người phụ nữ dẫn thằng bé mới vào đây mua đồ khi năy không chị ?

− Ồ ! Em muốn hỏi đến Hoàng Diệp ?

− Tên cô ấy là Hoàng Diệp ?

Trúc Hân tṛn mắt hỏi lại, cô bán hàng gật đầu :

− Phải, cô ấy tên Hoàng Diệp, là bạn thân của chị. Bộ em quen à ?

− Dạ không ? Em muốn biết để gặp cô Hoàng Diệp có chút việc. Chị có thể gíup em không ?

Đưa mắt nh́n người con gái trước mặt như ḍ xét, thấy cô bé ăn mặc đàng hoàng, trông như con nhà gia giáo không đến nỗi... 

Cô bé lên tiếng :

− Có phiền chị không ? Hay thôi... 

Cô bán hàng khoát tay :

− Được, được. Chị cho em địa chỉ.

Cô bé lấy bút ghi nhanh, rồi mỉm cười cám ơn bước ra khỏi quầy hàng bằng những bước chân vui vẻ. Cô bán hàng nh́n theo cũng mỉm cười.

Vừa bước vào sân, cô bé đă cất tiếng gọi :

− Vú ơi ! Vú !

Vẫn không tiếng trả lời, Trúc Hân vùng vằng giẫm chân trên lối sỏi. Đi nhanh vào pḥng khách mặt mày bí xị, bà nhướng mắt :

− Ǵ thế Trúc HÂn ? Mới về đến nhà mà đă om ṣm rồi !

Trúc Hân mỉm cười chạy lại ôm cổ vú Hà hôn lên má bà :

− Con thương vú nhất !

− Thôi, đừng có bày đặt nịnh, cô ơi !

Cô bé nghiêng đầu :

− Con nói thiệt mà.

Cô bé nhón chân hôn lên má vú Hà một lần nữa, cô bật cười gịn :

− Vú dễ thương ghê!

Bà vú vờ trừng mắt :

− Lại "hỗn", bị đ̣n nghe bé con.

− Con chắc chắn là vú hổng đánh con đâu, v́ vú thương con mà.

− Chưa chắc đâu con.

Định lên lầu, chợt nhớ ra điều ǵ, cô bé quay lại :

− Ờ, ba mẹ con đâu vú ?

− Ông bà đi dự tiệc rồi.

− Thế c̣n anh hai ?

− Cậu ấy cũng đi luôn.

Trúc Hân chắt lưỡi :

− Chậc ! Chả có ai ở nhà, báo hại làm người ta mất hứng.

Vú Hà chau mày :

− Con nói ǵ tHế Trúc Hân ?

Cô bé íu x́u :

− Con có một tin vui định về nói cho ba mẹ, anh hai, vú và chị út nghe. Ai ngờ đi hết, quê thật.

Bà vú bật cười :

− Thôi thôi, đừng giận nữa trông xấu lắm. Chuyện đó đợi ba mẹ về nói sau cũng được mà. Bây giờ con có thể bật mí cho vú biết chút được không ?

Cô bé vui ngay :

− Ô ! Được, vú là nhất mà. Khi nghe rồi, vú hứa sẽ thưởng cho con đó.

Vú hà gật đầu :

− Được, được vú hứa !

− Nè nghe, con vừa đạt điểm tối ưu trong kỳ thi cuối năm vừa rồi. Vú có mừng cho con không ?

− Dĩ nhiên là mừng. C̣n việc thưởng, vú hứa ngày mai sẽ có. Nghe tin này, ông bà và cậu hai mừng lắm đó.

Trúc hân lắc nhẹ đầu :

− Nhưng chỉ mới năm đầu thôi, vú ơi ! Con c̣n tới ba năm mới tốt nghiệp lận.

Vú hà vuốt tóc cô bé :

− Trúc hân ! Con nên biết, dù một năm, một tháng hay một ngày, mỗi một sự thành công là mỗi bước tiến cao hơn vào cuộc đời con. Nh́n thấy trước mắt hứa hẹn một tương lai rực sáng. Nhưng con cũng đừng nên qúa chủ quan mà không tốt con nhé !

Cô bé gật đầu :

− Con cám ơn vú đă chỉ dạy và nói cho con hiểu. Theo con, con muốn làm một con người b́nh thường như bao người khác, sống có đạo đức, có nhân có nghĩa, có thâm t́nh. Ḿnh đừng sống v́ ḿnh qúa, mà hăy nên sống v́ mọi người. Con không muốn v́ một chút danh vọng mà chà đạp tất cả. Con cũng không muốn v́ một chút nỗi khổ ǵ đó mà cúi mặt yếu mềm. Hăy tự ngẩng cao đầu, vượt qua khó khăn để hướng tới một tương lai tốt đẹp.

− Trúc Hân ! Tuy c̣n nhỏ, nhưng ư nghĩ của con không thua ǵ ba mẹ và anh hai con. Sống trong gia đ́nh này từ lúc vú c̣n rất trẻ cho đến bây giờ, vú chưa thấy ai trong gia đ́nh đi ngược lại với ư nghĩ và làm mọi người oán ghét hay hận thù. Luôn luôn tạo dựng một ḷng tin xứng đáng trong ḷng mọi người.

Cô bé chớp mắt :

− Con không ngờ vú có một ư nghĩ sâu sắc đến như vậy ? Từ nay con theo làm đệ tử để vú chỉ dạy thêm cho con nha !

Vú hà vỗ nhẹ lên đầu cô bé :

− Định trêu vú đấy ư ?

− Không đâu, con nói thật mà !

− Nói vậy chứ, con phải cần học thêm ở ba mẹ con rất nhiều về cách đối xử và nói chuyện, học ở anh hai con về cách giao tiếp. Và con cũng có thể học ở cậu Đ́nh Khang về tính t́nh nghiêm túc và lối làm việc. Theo vú biết, gia đ́nh của Đinh Khang rất đàng hoàng và lễ giáo. Con một gia đ́nh trí thức bậc cao nên cách ăn nói và đối sử là biết liền. Bà Lệ Ngọc, mẹ của Đ́nh Khang rất hiền và rất nghiêm khắc trong việc quan hệ bạn bè của con cái. Tránh t́nh trạng vung tiền ra không đúng chỗ. Bà là người đàn bà đảm đang và trung hậu. Gánh vác mọi chuyện sau khi chồng mất trong lúc đó con của bà c̣n rất nhỏ. Cho nên con gái lớn của bà thừa hưởng ở mẹ đức tính trung hậu và rất tự tin.

Cô bé giẫy lên :

− Trời ơi ! Sao vú đưa cái tên Đ́nh Khang đó vào câu chuyện chi vậy ? Vú có biết là con ghét hắn ta lắm không ?

Vú Hà tṛn mắt :

− Nhưng Đ́nh Khang làm ǵ để cho con ghét ?

Cô bé cong môi :

− Tại hắn ta kênh kiệu, cộc cằn, khó khăn "lại có tật ra lệnh" nên con ghét chớ hổng ǵ?

Vú hà bật cười :

− Ôi, bé con ơi ! Con suy nghĩ sai về người ta hết rồi ! Đ́nh Khang rất dễ thương, nên các cô gái đều vây quanh. Nhưng có ai biết được họ thương người ta v́ danh vọng hay v́ con người của Đ́nh Khang. Theo vú thấy, ba mẹ và anh hai con rất thích Đ́nh Khang.

Cô bé bĩu môi :

− Xí ! Hổng dám đâu. Nh́n cái mặt khó đăm đăm của hắn là người ta chạy dài rồi ai mà dám thương. C̣n ba mẹ và anh hai con hả ? Ai mà biết thích th́ thích, con chả cần quan tâm. Miễn "hắn" đừng có đối đầu với con là được.

− Này, con nói mà không sợ ông trời trả báo sao Trúc hân ? Con có thể cho vú biết, con ghét Đ́nh Khang là nguyên nhân bắt đầu từ đâu không ?

− Vú không nhớ sao ? Cái lần con kêu vú làm chứng giùm con đó.

− Có vậy rồi ghét người ta hà ! Thật hết nói con luôn, cố chấp một cây, hổng thua ǵ Đ́nh Khang.

Cô bé nhăn mặt :

− Thôi, vú đừng nhắc đến tên hắn ta nữa, con khó chịu lắm.

Vú Hà nh́n đăm đăm vào khuôn mặt dễ thương với cái đầu đầy bướng bỉnh của cô bé. Đột nhiên bà nhớ đến chuyện hôm trước. Trúc Hân gọi bà làm chứng v́ một mảnh giấy. Tṛ trẻ con của cô bé làm Đ́nh Khang và bà cười một bữa gần chết.

Trúc Hân vẽ khuôn mặt Đ́nh Khang méo xẹo, con mắt th́ trợn ngược, môi mím lại, lỗ mũi hỉnh lên trông giống một tên quái nhân.

Đă vậy, bên dưới h́nh vẽ c̣n đề "Lê Đ́nh Khang, kẻ cần t́m hiếu ".

Không nén được, vú Hà bật cười. Cô bé tṛn mắt hỏi :

− Vú cười ǵ con đó ?

Không muốn đem Đ́nh Khang ra làm vật chứng cho cô bé kết tội, nên vú Hà xua tay :

− Ồ ! Vú nhớ đến những chuyện lặng vặt ngoài xă hội thôi.

Cô bé không hỏi nữa, mỉm cười đứng lên :

− Thôi, con đi nghỉ chút nha vú ! Chừng nào ba mẹ và anh hai con về, vú kêu chị út lên gọi con.

Vú Hà gật đầu :

− Ừ !

Trúc Hân quẩy túi xách lên vai, nhảy chân sáo về pḥng ḿnh. Cô bé vẫn vô tư, vẫn trẻ con yêu đời, không có chút ǵ vướng bận.

Bà vú nh́n theo chỉ biết cầu mong cho cô bé măi măi vô tư yêu đời như vậy. Chợt h́nh ảnh Đ́nh Khang hiện lên mỉm cười với vú Hà...

Gọn gàng trong bộ đồ mặc nhà, Trúc Hân nhảy tọt lên giường, vươn vai hít thở như trút bỏ những vướng bận của một ngày.

Đưa tay xem đồng hồ, cô bé chắt lưỡi :

− Đă gần bảy giờ rồi, mà chẳng thấy ai về hết.

Cô bé lăn một ṿng vào trong mỉm cười :

− Mặc kệ, khi nào về cũng được. Ta đánh một giấc cái đă.

Kê tay làm gối, cô bé nh́n trừng lên trần nhà. Ước ǵ thời gian qua mau để cô bé tốt nghiệp ra đời giúp cho ba cô và anh hai và cho cả xă hội.

Bỗng nhớ đến câu chuyện ban chiều, Trúc Hân với tay lấy túi xách.

Rút lấy cái bóp của người phụ nữ lạ, săm soi bên ngoài, cô bé thầm công nhận chủ nhân của cải bóp phải là người sang trọng. Quả không sai, con người đẹp, kiêu sa, dùng toàn những đồ vật phù hợp.

Vẻ ṭ ṃ làm cho cô bé không thể ngừng được. Kéo nhẹ dây kéo của cá bóp, cô bé giật ḿnh. Bên trong toàn là đô la, một giấy chứng minh nhân dân, một bằng lái xe và một tấm h́nh.

Trúc Hân ngắm nghía tấm h́nh. có tất cả là năm người. Hai người lớn chắc là vợ chồng, c̣n ba đứa trẻ đứng kế bên là ba đứa con, cô bé đoán như vậy ?

Ánh mắt của Trúc Hân sáng lên, cô bé nh́n không chớp vào ba đứa trẻ trong tấm h́nh.

H́nh như có nét ǵ quen quen lắm. Người đứng đầu là con gái, có lẽ là chị của hai đứa kia.

Chợt Trúc Hân reo lên nho nhỏ :

− Phải rồi, người con gái trong ảnh này là cô Hoàng Diệp. Tuy đă lớn nhưng nét thân quen lúc c̣n nhỏ không đổi thay lắm.

Nét phúc hậu trên khuôn mặt Hoàng Điệp lúc chiều hiện lên làm cho cô bé có cảm t́nh ngay. Ước ǵ Trúc Hân được gặp Hoàng Diệp ngay bây giờ.

Nhưng mi đừng gấp thế, Trúc Hân ơi ! Trước sau ǵ mi cũng biết mà thôi, địa chỉ đang nằm trong tay mi chớ ở đâu.

Ngày mai là chủ nhật, tha hồ mà đi. Mỉm cười với ư nghĩ, cô bé cũng hơi lo. Không biết cô Hoàng Diệp có hay ḿnh đánh rơi cái bóp hay chăng nữa ? Chẳng lẽ về đến nhà mà cô ấy cũng không biết hay sao ?

Nếu biết mất, cô làm ǵ đây ? Đi t́m ư ? Sài G̣n này làm sao mà t́m được, v́ vật rơi giữa nơi đông người th́ làm sao mà c̣n được.

Trong túi, trong ḿnh c̣n bị giật huống chi đánh rơi. C̣n nếu... chắc cô ấy buồn lắm, tiền th́ không tiếc rồi, chỉ lo mấy giấy tờ mà thôi.

Tự biên tự diễn, tự suy nghĩ, không biết bao nhiêu chữ nếu như nảy ra trong đầu cô bé.

Hết lăn lộn rồi đến trầm ngâm, lúc này trông cô bé đến tức cười làm sao.

Nhíu mày xem kỹ lại địa chỉ, Trúc Hân giật ḿnh lẩm bẩm :

− Ối trời ơi ! Nó cách nơi ḿnh ở đến 27 km lận. Thật xa ơi là xa. Nhưng... lẽ làm ơn rồi phải làm ơn cho trót chứ sao?

Với ư nghĩ trong đầu, cô bé nhất định không cho ai biết chuyện này. Trúc Hân liên tưởng đến khuôn mặt bất ngờ của cô hoàng Diệp khi cô bé đem trả lại cái bóp.

Đang miên man với bao ư định, tiếng của vú hà kéo cô trở về thực tại :

− Trúc Hân ! Trúc Hân ! Bộ con ngủ rồi hả ?

Cái bóp được kéo lại cẩn thận bỏ vào túi xách, cô bé nhảy gọn xuống giường bật cánh cửa tḥ đầu ra cười :

− Vú gọi con hả ?

− Ừ ! Trong nhà có con và vú, không gọi con chứ gọi ai bây giờ. MÀ con làm ǵ trong đó mà gọi hoài chẳng nghe ?

Cô bé lại cười :

− Dạ, con ngủ.

Bà vú tṛn mắt :

− Ngủ ư ?

− Dạ.

Cô bé gật đầu. Bà vú hấp tấp :

− Thôi thôi, mau mau xuống nghe điện thoại. Mẹ con và anh hai con mới gọi về ḱa.

Cô bé mở rộng cánh cửa chạy nhanh ra ngoài :

− Vậy hả vú, để con xuống.

Vừa nói, cô bé vừa chạy xuống lầu, vú Hà hoảng hồn gọi với theo :

− Trúc Hân ! Cẩn thận đó con... 

Tiếng vú Hà chưa dứt th́ cô bé đă đến ngay bên máy điện thoại cầm lên nghe.

− Alo... Alo...

− Dạ thưa mẹ, con đây.

− .....

− Dạ

− .....

− Con ngủ mẹ ơi.

− Mẹ hổng tin hả ?

− .....

− Ừ. Tự nhiên cái đi hết, hổng ai ở nhà ăn cơm với con.

− .....

− Vú hà chưa ăn, con cũng chưa ăn. Hay đợi ba mẹ và anh hai về ăn luôn thể.

− ..... 

Bỗng cô bé giậm chân :

− Ừ, nghỉ chơi ba luôn, nghỉ chơi mẹ luôn, ghét quá đi.

− ..... 

− Bỏ người ta ăn cơm một ḿnh buồn chết được.

− ..... 

Cô bé tươi ngay nét mặt :

− Mẹ hứa nhé ! Cám ơn "mámi"

Tiếng cười trong trẻo vang lên. Đă biết ǵ rồi, vú hà cũng cười theo.

− Tám giờ hả mẹ ?

− ..... 

− Dạ.

− ..... 

− Alô. Có phải anh hai xạo đó không ?

− .....

− Dĩ nhiên là vui khi không có anh.

− ..... 

− Ừ đó được không ? Tội anh em c̣n chưa kể, đừng có bày đặt doạ người ta

− .....

− Anh tin em dám méc ba với mẹ về việc anh có bồ hay không ? Cho anh biết, đừng hù con nhỏ này nha ! Chị Trâm chị hơi lép anh, chứ c̣n em hả, không chịu thua anh đâu. Con gái mà hiền quá th́ bị con trai đè đầu hết trơn.

− ..... 

− Ừ em nói nhiều cũng miệng của em chứ đâu phải miệng của anh đâu mà anh lo.

− ..... 

− Bao chầu chè đi.

− ..... 

− Ê đừng giỡn chơi chứ ông anh của em.

− ..... 

− Được rồi. Good bye, see u again.

Buông điện thoại xuống, cô bé nhảy chân sáo đến ôm cổ vú hà, miệng cười tươi :

− Ta ăn cơm thôi vú ơi. Con đói bụng lắm rồi nè !

− C̣n ông bà và cậu hai ?

− Ôi ! Mẹ bảo con và vú ăn đi, ba mẹ và anh hai con không ăn cơm nhà.

− Vậy à. Để vú đóng cửa đă.

− Nhanh nha vú !

Cô bé nhanh chân xuống bếp. Vú Hà lắc đầu mỉm cười chứ không nói. Trong ḷng bà, Trúc Hân vẫn c̣n bé lắm.

Chiều xuống, ánh hoàng hôn cũng buông dần trên vạn vật. Hoàng Diệp với tay hái nhánh hồng trồng ở trước sân, cô cúi xuống ngửi thấy mùi hương thoang thoảng. Vô t́nh, Hoàng Diệp để gai đâm vào tay chảy máu. Nh́n những giọt máu rơi trên nền xi măng, cô bỗng có một ư nghĩ bâng quơ.

Đ́nh Khang, Đ́nh Tuấn cùng một ḍng máu với cô, tại sao cô được hưởng hoàn toàn hạnh phúc, cũng như Đ́nh Tuấn. Riêng Đ́nh Khang, anh là con người đẹp trai nhất trong gia đ́nh, kể cả sự thành đạt luôn trên thương trường và trong sự nghiệp th́ lại không.

Trong ba chị em, Đ́nh Khang cũng là con người nổi tiếng nhất, các cô gái đều quây quanh anh. Nhưng các cô ấy vô phước không được quyền nắm giữ trái tim anh.

Ư nghĩ về hai người em trai cứ kéo Hoàng Diệp măi, cô không hay trời đă tối hẳn từ bao giờ.

Reng... reng... reng

Hồi chuông gọi cổng ngân vang trong không gian yên tĩnh cắt đứt mọi suy nghĩ của Hoàng Diệp. Cô giật ḿnh rồi lẩm bẩm, vừa đi ra mở cổng.

− Chẳng lẽ Quốc Bảo chồng ḿnh lại về giờ này sao ? Không nghe tiếng kèn xe mà.

Cô mở khoá, dùng tay đẩy cảnh cửa sắt qua một bên.

− Cô cần ǵ hay t́m ai trong nhà này ?

Hoàng Diệp ngạc nhiên hỏi khi nhận ra người nhấn chuông là một cô bé dễ thương.

− Dạ thưa cô... 

Cô bé ngập ngừng lên tiếng nói khẽ. Hoàng Diệp đổi cách xưng hô :

− Em cần ǵ cứ nói.

Hoàng Diệp lại lên tiếng, ánh mắt nh́n cô bé từ đầu tới chân ngầm nhận xét.

Trước mặt cô là một cô bé tuổi khoảng gần hai mươi, dáng nhanh nhẹn, tóc xoă vai, đơn sơ giản dị trong chiếc áo sơ mi trắng, có lẽ vẫn c̣n đi học.

Nh́n cô bé đang hướng mắt về ḿnh, đầu vẫn ngẩng cao, đôi môi mím chặt, Hoàng Diệp thầm công nhận : cô bé này cứng rắn vẫn không thua ǵ Đ́nh Khang.

Hất mái tóc qua một bên, Trúc Hân hỏi nhanh :

− Dạ, đây có phải là nhà của cô Hoàng Diệp không ạ ?

− Phải rồi. Tôi là Hoàng Diệp đây ?

Cô bé mừng ra mặt, nhưng vẫn chưa nói rơ mục đích ḿnh đến đây. Hoàng Diệp mở rộng cửa mỉm cười :

− Có ǵ vào nhà hẵng nói !

Trúc Hân không e dè, cô bé tự nhiên dắt xe vào sân. Vừa đi, cô bé vừa đưa mắt nh́n cảnh vật xung quanh.

Tuy ánh đèn điện lờ mờ, nhưng cô bé vẫn thấy rơ vườn hoa, trong đó có hồng, cúc, lay ơn... 

Cô bé nghĩ :

"Ở thành phố như vầy mà có một vườn hoa thật là hết ư"

Tiếng nói ngọt ngào của Hoàng Diệp đưa Trúc Hân trở về thực tại.

− Ta vào nhà đi em !

Trúc Hân gật đầu đi theo Hoàng Diệp vào pḥng khách, cô bé reo lên như trẻ con.

− Ôi ! Nhà chị đẹp qúa. Cách trang hoàng thật thanh nhă mà lại sang trọng.

Hoàng Diệp vẫn giữ nụ cười trên môi :

− Em khen thật chứ ?

Cô bé gật đầu :

− Vâng.

Hoàng Diệp đưa tay chỉ xuống ghế :

− Em ngồi đi.

− Dạ.

− Nào, em uống ǵ chị làm cho.

Cô bé lắc đầu :

− Em vừa uống với nhỏ bạn, chị khỏi làm mất công.

− Vậy thôi nhé, ta khỏi khách sáo.

Nh́n thẳng Trúc Hân, Hoàng Diệp hỏi :

− Em tên ǵ, có thể cho chị biết được không?

Cô bé mỉm cười để khoe ra hai lúm đồng tiền :

− À ! Em vô ư quá ! Em tên là Trúc Hân, chị ạ.

− Trúc Hân... Ôi ! Cái tên nghe đẹp và dễ thương như người em vậy. Xin lỗi chị hơi ṭ ṃ, em c̣n đi học không ?

Cô bé không trả lời Hoàng Diệp mà hỏi lại với nụ cười bí ẩn:

− Chị đoán thử xem !

Hoàng Diệp nghiêng đầu nh́n Trúc Hân:

− Ờ để coi... chị tin chắc rằng em c̣n đi học.

− Đúng. Nhưng học lớp mấy ḱa ?

− Em năm nay lớp mười hai, phải không ?

− Sai rồi chị ơi !

− Vậy... 

− Chị đừng cười em nha ! Em đang theo học năm thứ nhất đại học kỹ thuật đó chị.

Hoàng Diệp thân mật hơn :

− Ôi, em hay quá ! Chị thật không ngờ.

Câu chuyện càng thân mật, dễ hoà hợp nhau hơn khi cả hai cùng chung một chí hướng. Càng nói chuyện, Hoàng Diệp càng bị thu hút vào lối nói chuyện của cô bé mà không biết chán.

Nụ cười vẫn vô tư, vẫn dễ thương, nhưng h́nh như trong cái đầu bé nhỏ đó nó rất bướng bỉnh. Chỉ gặp lần đầu tiên mà Hoàng Diệp đă mến cô bé ngay.

Như nhớ mục đích ḿnh đến đây, Trúc Hân lấy trong túi xách ra cái bóp nhỏ. Đặt lên bàn, cô bé nh́n Hoàng Diệp nói :

− Em gởi trả cho chị cái bóp.

Hoàng Diệp ngạc nhiên mở to mắt nh́n vào Trúc Hân. Biết ư nên cô bé mỉm cười giải thích :

− Chị c̣n nhớ buổi chiều ngày hôm qua không ? Lúc chị vào cửa hàng mua đồ rồi bước ra lên xe, rớt lại cái bóp. T́nh cờ em đi tới nhặt được, gọi với theo nhưng chị không nghe. Làm sao để biết được địa chỉ, em bấm bụng quay vào cửa hàng chị mua đồ khi năy. Được chị bán hàng cho biết, em mừng qúa chạy nhanh về nhà định bụng hôm nay t́m địa chỉ trao lại cho chị. Em sợ cô ấy nói địa chỉ không đúng nên.....

Cô bé ngập ngừng trông rất tội nghiệp, Hoàng Diệp khoát tay :

− Em cứ nói tiếp !

− Em... em mạo muội mở bóp chị. Thật đúng với địa chỉ nên em an tâm hơn. Chị Hoàng Diệp ! Chị đừng trách em về việc ṭ ṃ ấy nha.

Hoàng Diệp bước qua ôm vai cô bé, nở một nụ cười yêu thương :

− Trúc Hân ! Em ngây thơ và dễ thương quá. Em đă giúp chị nhặt bóp th́ chị phải cám ơn em chứ làm sao trách em cho được, hỡi cô bé đáng yêu của chị. Đừng bứt rứt về việc ấy nữa nghe em. Nguyên ngày hôm nay chị rất lo về việc kiếm t́m không thành công. Tiền bạc th́ chị không đáng kể, chỉ lo một số giấy tờ mà thôi. Và chị đă vái trời, đúng như ư muốn ông trời đă giúp chị t́m được, không những thế mà c̣n có thêm cô em gái dễ thương này nữa.

Cô bé nghiêng đầu đưa một ngón tay lên miệng với nụ cười thật tươi :

− Thật hả ! Chị hứa th́ chị phải giữ lời nha ! Ngoéo tay đi em mới tin.

Bật cười v́ tính trẻ con của cô bé, nhưng Hoàng Diệp vẫn đưa ngón tay trỏ ra để ngoéo với cô bé.

− Ừ. Nhưng em phải gọi chị là chị Hai mới được.

− Xin tuân lệnh tỷ nương.

− Chưa hết đâu, chị c̣n tới hai người em trai lận.

Cô bé le lưỡi :

− Eo ơi ! Em sợ có anh trai lắm nha chị hai. Tối ngày cứ cốc vào đầu em, báo hại em không lớn được.

− Nhưng ai cốc em mới được ?

− Th́ anh hai của em đó.

− Bây giờ th́ không nói nhiều, em là út Hân, chị thứ hai, c̣n anh ba, anh Tư của út nữa.

Cô bé nheo mắt :

− Chừng nào em mới được diện kiến anh Ba, anh Tư hả chị Hai?

− Nôn dữ ha. Bảo đảm hai anh của em đẹp trai lắm.

− Đẹp trai hổng bằng nói dai hả chị.

Hai chị em bật cười vui vẻ. Trúc Hân đưa tay xem đồng hồ, chợt cô bé kêu lên :

− Chết ! Khuya qúa rồi, em phải về thôi.

Hoàng Diệp ái ngại :

− Khuya lắm rồi, em về được không ? Hay là... 

Trúc Hân mỉm cười trấn an :

− Không sao đâu chị, em cũng quen rồi !

Trúc Hân ra tới cổng, thấy Hoàng Diệp vẫn c̣n lo lắng, cô bé nắm tay chị đùa :

− Vào nhà đi, kẻo anh Hai thấy chị đứng ngoài sương là chết em đó.

Hoàng Diệp bật cười :

− Thôi, đi đi cô. Lo cho thân cô ḱa !

Trúc Hân cho xe nổ máy, cô bé quay lại nói với Hoàng Diệp:

− Good night. cya.

− Good night. Cya. Nhớ có dịp, ghé chị chơi nghe Trúc Hân.

− Yes.

Hoàng Diệp mỉm cười nh́n theo xe của Trúc Hân. Cô lắc đầu. Trúc Hân bướng bỉnh nhưng thật đáng yêu.


o0o


 

Pages  1  2  3  4  Next